Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 84: CHƯƠNG 83: THỜI HẠN MƯỜI NGÀY

Tuy phân tông Tiêu Tông cũng là một đại tông môn làm chủ một phương, nhưng cũng chỉ có thể làm chủ một phương mà thôi. Dù lệ thuộc Tiêu Tông, nhưng trong mắt tổng tông, ngoài việc tiến cống cố định hằng năm, sự tồn tại của các phân tông này gần như là có cũng như không. Phân tông như vậy ở Thương Phong đế quốc có đến mấy trăm cái, nhưng tất cả cộng lại cũng không bằng một góc núi băng của thế lực tổng tông, khác nào hạt gạo so với trăng rằm.

Phân tông không dám đắc tội hoàng thất. Nếu chỉ đơn thuần là phân tông Tân Nguyệt, lời nói ngoan độc “san bằng Tân Nguyệt Huyền Phủ” tuy có thể nói ra, nhưng tuyệt đối không dám làm thật. Bởi vì làm vậy sẽ chọc giận hoàng thất, một khi hoàng thất ra tay diệt môn, tổng tông chưa chắc đã đoái hoài. Nhưng tổng tông lại là một sự tồn tại vượt xa cả Thương Phong hoàng thất! Gây tổn thương cho người của tổng tông Tiêu Tông, trừ phi chạm đến nguyên tắc, bằng không ngay cả Thương Phong hoàng thất cũng không dám hó hé.

Nếu lời Tiêu Thiên Nam nói là sự thật, vậy thân phận của Tiêu Lạc Thành đã từ thiếu tông chủ phân tông Tiêu Tông lột xác thành người của tổng tông Tiêu Tông. Hai thân phận này hoàn toàn là một trời một vực! Thân phận sau giống như một ngọn núi lớn, đè nặng lên lồng ngực mọi người ở Tân Nguyệt Huyền Phủ đến mức không thở nổi.

Nếu quả thật như vậy, Vân Triệt đã chọc phải một đại họa ngập trời! Nếu tổng tông bên kia trách tội, đừng nói một Tân Nguyệt Huyền Phủ nhỏ bé, cho dù là cả Thương Phong hoàng thất cũng không thể bảo vệ được hắn. Mà nếu vì chuyện này mà chọc giận tổng tông Tiêu Tông, vậy thì đừng nói bản thân Vân Triệt, ngay cả những người che chở cho hắn cũng sẽ gặp đại họa! Bọn họ muốn hủy diệt một Tân Nguyệt Huyền Phủ, vốn chẳng tốn chút sức lực nào.

- Lời này… là thật sao?

Tần Vô Ưu nhíu mày, lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn hoàn toàn không ngờ chuyện này lại dính líu đến cả tổng tông Tiêu Tông. Đừng nói là hắn, cho dù Thương Phong hoàng đế có đứng đây cũng phải sợ đến toát mồ hôi lạnh.

- Hừ! Đề cập đến chuyện của tổng tông, ta dù có mười lá gan cũng không dám nói dối!

Phản ứng của Tần Vô Ưu hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tiêu Thiên Nam, hắn tiếp tục nói bằng giọng lạnh lùng:

- Niệm tình Vân Triệt này chỉ mới vào Tân Nguyệt Huyền Phủ hôm nay, ta không trách các ngươi, chỉ cần các ngươi giao hắn ra. Đây đã là nể mặt Tân Nguyệt Huyền Phủ các ngươi lắm rồi! Bằng không, một khi tổng tông nổi giận, Tân Nguyệt Huyền Phủ này sẽ không còn tồn tại nữa!

- Hơn nữa, trước khi đến đây, ta đã dùng truyền âm phù báo cáo chuyện này cho Tiêu Vô Cơ trưởng lão của Dược Tông thuộc Tiêu Tông! Chậm nhất là mười ngày nữa, trưởng lão Tiêu Vô Cơ nhất định sẽ phái người đến! Nói không chừng còn đích thân đến đây! Tần phủ chủ, nếu ngươi cứ cố chấp, đến lúc đó, đừng nói ngươi không bảo vệ nổi tên Vân Triệt đáng bị thiên đao vạn quả này, mà còn phải lôi cả bản thân và toàn bộ Tân Nguyệt Huyền Phủ vào chôn cùng!

Tiêu Thiên Nam lại báo cáo chuyện này cho tổng tông… Tần Vô Ưu và các trưởng lão lại một lần nữa biến sắc.

- Phủ chủ, tổng tông Tiêu Tông không phải là nơi chúng ta có thể chọc vào. Vân Triệt cũng chỉ mới đến phủ ta một ngày, Tần phủ chủ che chở cho hắn như vậy, thậm chí không tiếc ra tay với phân tông, đã là hết lòng quan tâm rồi! Tình hình hiện tại, giao hắn ra cũng là vì toàn bộ Tân Nguyệt Huyền Phủ, người khác tuyệt đối sẽ không nói gì đâu.

Một trưởng lão tiến lên, thấp giọng nói.

- Haiz, đúng vậy. Tuy Vân Triệt là kỳ tài, nhưng đáng tiếc lại gây ra đại họa thế này, xem ra vô duyên với phủ ta. Phủ chủ, vẫn nên giao Vân Triệt ra đi. Bằng không nếu thật sự liên lụy đến phủ ta, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Một trưởng lão khác cũng thở dài nói.

Sắc mặt Tần Vô Ưu âm trầm bất định. Hắn khẽ liếc mắt, nhìn về phía người trong góc… và đối phương nhẹ nhàng lắc đầu với hắn.

Tần Vô Ưu lập tức nhíu chặt mày, khẽ cắn răng, sau đó thở ra một hơi, nói:

- Nếu những gì Tiêu tông chủ nói là sự thật, vậy thì Tân Nguyệt Huyền Phủ nhỏ bé này của chúng ta đúng là không thể bảo vệ được hắn, còn có thể rước họa vào thân. Nhưng bảo ta giao hắn ra ngay bây giờ, ta không làm được. Bằng không, cho dù có lý do là tổng tông Tiêu Tông, ta cũng không còn mặt mũi nào ở lại Tân Nguyệt Huyền Phủ, và Tân Nguyệt Huyền Phủ cũng sẽ mang tiếng vô tình vô nghĩa!

Tiêu Thiên Nam chau mày, rồi cười lạnh:

- Ý của ngươi là… Tân Nguyệt Huyền Phủ các ngươi thà rước lấy tai họa ngập đầu cũng muốn tiếp tục bao che cho tên Vân Triệt này?

Tần Vô Ưu lắc đầu:

- Tần mỗ đương nhiên không thể không để ý đến an nguy của Tân Nguyệt Huyền Phủ. Chỉ là, Tần mỗ có một kế sách vẹn toàn. Tiêu tông chủ vừa nói, trong vòng mười ngày sẽ có người của tổng tông Tiêu Tông đến xử lý việc này, vậy thì, Tiêu tông chủ hãy cho ta mười ngày thì thế nào? Trong vòng mười ngày, chúng ta chắc chắn sẽ trục xuất Vân Triệt khỏi Tân Nguyệt Huyền Phủ. Đến lúc đó, hắn không còn là đệ tử của phủ ta, phủ ta tự nhiên không có lý do gì để tiếp tục che chở cho hắn. Hắn sống hay chết, hoàn toàn do bản thân hắn quyết định. Còn bây giờ hắn vẫn là đệ tử của phủ, ta quyết không thể giao hắn ra.

Tiêu Thiên Nam bình tĩnh nhìn Tần Vô Ưu một lúc, sau đó chậm rãi gật đầu:

- Tần phủ chủ cũng là một người trọng nghĩa khí, Tiêu Thiên Nam ta kính nể! Được, ta sẽ cho ngươi mười ngày này! Vân Triệt kia chẳng qua chỉ là một cái mạng hèn, chết sớm hay chết muộn cũng đều là chết! Ta nể mặt Tần phủ chủ, ban cho hắn thêm mười ngày mạng sống! Chỉ mong sau mười ngày, quý Huyền Phủ đừng làm ra chuyện khiến Tiêu Tông ta khó xử.

- Đi!

Tiêu Thiên Nam cũng đang nóng lòng về tình hình của Tiêu Lạc Thành, đêm nay đã không thể tự tay giết Vân Triệt, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian nữa, ra lệnh một tiếng rồi xoay người rời đi.

- Tông chủ, chúng ta thật sự cứ đi như vậy sao?

Tiêu Tại Hách đi theo sau Tiêu Thiên Nam, vẻ mặt không cam lòng.

- Hừ! Tên Tần Vô Ưu kia không những thái độ cứng rắn, mà thực lực cũng không kém gì ta. Hơn nữa, người ta mang theo hôm nay đều là đệ tử bình thường, nếu cứng đối cứng, ngược lại chúng ta sẽ chịu thiệt.

Giọng Tiêu Thiên Nam lạnh lùng:

- Cho dù ta có mang đủ lực lượng đến cường công Huyền Phủ, cũng sẽ rước lấy phiền phức từ phía hoàng thất. Hắn muốn mười ngày, vừa đúng ý ta, ta cũng chờ mười ngày này! Đợi người của tổng tông đến, đừng nói một tên Vân Triệt nhỏ nhoi, ngay cả Tân Nguyệt Huyền Phủ này cũng phải chịu không nổi!

- Nhưng trong mười ngày này, dễ có nhiều biến cố, lỡ như tên tiểu tử Vân Triệt kia chạy khỏi Tân Nguyệt Huyền Phủ thì…

- Hừ! Nực cười! Hắn đã ở trong Tân Nguyệt thành này, lẽ nào còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của Tiêu Tông chúng ta sao! Trong thời gian này, phái người canh chừng nghiêm ngặt các cửa ra vào của Tân Nguyệt Huyền Phủ, nếu phát hiện Vân Triệt ra ngoài, bắt sống được là tốt nhất, không bắt sống được thì giết ngay tại chỗ! Bên phía cổng thành cũng phải cho người canh chừng cẩn thận.

- Vâng!

––––––––––––––––––––––––––––––––––––––

- Tỷ phu! Không xong rồi!

Hạ Nguyên Bá lòng như lửa đốt xông vào phòng Vân Triệt, mồ hôi đầm đìa, vội vàng kể lại toàn bộ chuyện vừa rồi, sau đó hoảng hốt nói:

- Không được! Tỷ phu! Huynh phải rời khỏi đây ngay lập tức… Chuyện này lại liên lụy đến tổng tông Tiêu Tông, sao có thể như vậy được!

- Tổng tông Tiêu Tông…

Vân Triệt bất giác nghĩ đến Tiêu Cuồng Vân, mày hơi nhíu lại. Sau đó, hắn cười lạnh trong lòng, xem ra mình và đám người họ Tiêu này đã triệt để đối đầu rồi.

- Chỉ là dù vậy, Tần phủ chủ lại không lập tức giao ta ra, chuyện này cũng hơi kỳ quái.

Vân Triệt sờ cằm. Tứ đại tông môn ở Thương Phong đế quốc có sức uy hiếp không gì sánh bằng, một khi nhắc đến, không ai không lập tức cúi đầu. Tuy Tần Vô Ưu rất có quyết đoán, nhưng rõ ràng là một người lý trí. Khi dính dáng đến tổng tông Tiêu Tông, ông ta lại không lựa chọn giao mình ra một cách lý trí để bản thân và Tân Nguyệt Huyền Phủ được an toàn, mà ngược lại còn tranh thủ mười ngày không mấy quan trọng này…

Điều này không khiến Vân Triệt cảm động, mà là thấy kỳ quái.

Dù sao, hắn cũng không phải ân nhân hay người thân gì của Tần Vô Ưu, thậm chí hôm nay mới là ngày đầu tiên đến Huyền Phủ, lại còn như một tên sao chổi vừa đến đã gây ra phiền phức lớn như vậy. Lúc trước đối mặt với phân tông Tiêu Tông mà bảo vệ hắn thì còn có thể hiểu được, dù sao hắn cũng đã thể hiện ra thiên phú kinh người. Nhưng khi đối mặt với uy hiếp từ tổng tông mà Tần Vô Ưu vẫn làm vậy… Chuyện này thật sự rất không hợp lẽ thường.

- Vân sư đệ, ta có thể vào không?

Ngoài cửa vang lên giọng nói mềm mại dễ nghe của một cô gái. Vân Triệt ngẩn ra một lúc, rồi đứng dậy nói:

- Sư tỷ, mời vào.

Cửa được đẩy ra, khuôn mặt trắng như tuyết, xinh đẹp vô song của Lam Tuyết Nhược xuất hiện trong tầm mắt Vân Triệt. Hạ Nguyên Bá vội vàng đón lấy, gấp gáp nói:

- Tuyết Nhược sư tỷ, tỷ đến đúng lúc lắm. Mau giúp tỷ phu ta nghĩ cách đi, ngàn vạn lần không thể để tỷ phu ta rơi vào tay Tiêu Tông, nếu không, nếu không…

- Haiz!

Lam Tuyết Nhược khẽ thở dài, nhẹ nhàng nói:

- Ta cũng không ngờ sự việc lại biến thành thế này.

Nói đến đây, nàng đột nhiên nhận ra vẻ mặt của Vân Triệt lại bình tĩnh đến lạ thường, đừng nói là sợ hãi, ngay cả một chút căng thẳng cũng không có. Nàng không khỏi kinh ngạc hỏi:

- Vân sư đệ, tiếp theo, ngươi định làm thế nào?

- Ha ha!

Vân Triệt nở một nụ cười có phần tinh quái, ánh mắt lướt qua khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của Lam Tuyết Nhược, cười hì hì nói:

- Ngày mai làm gì thì chưa nghĩ ra, nhưng hôm nay, đương nhiên là phải tận hưởng sự quan tâm của sư tỷ rồi… Không ngờ đến lúc hoạn nạn, chẳng những có Nguyên Bá, mà còn có một sư tỷ xinh đẹp dịu dàng như vậy quan tâm, bỗng nhiên cảm thấy mình vẫn rất hạnh phúc.

Bầu không khí vốn nên căng thẳng, ngột ngạt, cứ thế bị mấy câu nói tếu táo của Vân Triệt làm thay đổi. Lam Tuyết Nhược mơ hồ nghe ra chút khác thường trong lời nói của hắn, giọng điệu có phần mất tự nhiên:

- Tuy ngươi mới vào Huyền Phủ, nhưng dù sao ta cũng là sư tỷ của ngươi, lo lắng cho ngươi là điều nên làm. Chuyện của ngươi liên quan đến tổng tông Tiêu Tông, mạng nhỏ cũng có thể không còn. Huyền Chi Phủ khó khăn lắm mới có được một tiểu sư đệ thanh tú, thiên phú lại tốt như vậy, thế mà sắp không còn nữa, sư tỷ thật sự không nỡ.

Vân Triệt nhìn Lam Tuyết Nhược, sắc mặt cuối cùng cũng trở nên sa sút, chán nản:

- Có được lời này của sư tỷ, ta đã rất vui rồi. Ít nhất sau khi chết trong tay Tiêu Tông, vẫn sẽ có một sư tỷ xinh đẹp thỉnh thoảng nhớ đến ta.

- Tỷ phu!

Hạ Nguyên Bá siết chặt nắm đấm:

- Huynh sẽ không chết trong tay Tiêu Tông đâu, cho dù đệ có liều mạng cũng sẽ bảo vệ huynh chạy khỏi Tân Nguyệt thành! Chỉ cần ra khỏi Tân Nguyệt thành, Thương Phong đế quốc lớn như vậy, bọn họ nhất định không tìm thấy huynh.

Vân Triệt cười cười với Hạ Nguyên Bá, không nói gì.

Lam Tuyết Nhược bỗng nhiên nói:

- Vân sư đệ, ngươi cũng đừng quá bi quan. Ta… ta có lẽ có một cách có thể cứu ngươi.

- Cách gì?

Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá đồng thanh hỏi.

Lam Tuyết Nhược nghiêm túc suy nghĩ một lúc rồi mới chậm rãi nói:

- Quê nhà của ta ở Thương Phong hoàng thành, trong vòng mười ngày, sẽ có một người nhà của ta đến đây đón ta về. Đến lúc đó, có thể để người đó đưa ngươi cùng rời đi. Người nhà đó của ta có huyền lực rất mạnh, hơn nữa sẽ mang theo một huyền thú phi hành cấp cao đến. Hắn muốn đưa ngươi đi, cho dù phân tông Tiêu Tông bên này có phát hiện cũng nhất định không ngăn cản được.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!