Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 85: CHƯƠNG 84: CHỈ MỘT KHẢ NĂNG…

- Thật sao? Sư tỷ nói là thật sao?

Hạ Nguyên Bá vốn đang hoảng sợ trong lòng, nghe được lời này của Lam Tuyết Nhược, ánh mắt bỗng chốc sáng rực lên, kích động kêu lớn. Giống như người đang trong cơn tuyệt vọng bỗng nhiên vớ được cọng rơm cứu mạng.

- Sư tỷ lừa đệ bao giờ chứ.

Lam Tuyết Nhược mỉm cười nói:

- May mà Tần phủ chủ không lập tức giao đệ ra, mà đã tranh thủ được mười ngày, nếu không, cho dù ta có biện pháp thì cũng không tài nào đến kịp.

- Tốt quá rồi!

Hạ Nguyên Bá đỏ bừng cả mặt, cơn kích động làm chấn động nội thương, khiến hắn đau đến nhe răng trợn mắt.

Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Lam Tuyết Nhược hồi lâu, sau đó cười đầy ẩn ý:

- Tuyết Nhược sư tỷ, tỷ đối xử tốt với ta như vậy, không lẽ nào… đã coi trọng ta rồi chứ? Tuy rằng vẻ ngoài của ta được xem là hoàn mỹ trong giới nam nhân, ta cũng rất thích Tuyết Nhược sư tỷ, nhưng dù sao ta cũng là người có gia thất, Tuyết Nhược sư tỷ thật sự không để tâm chút nào sao?

- Ta để ý cái đầu ngươi!

Lam Tuyết Nhược dở khóc dở cười nhếch đôi môi thơm:

- Lam Tuyết Nhược ta đây sẽ không bao giờ hứng thú với một tiểu đệ đệ nhỏ tuổi hơn mình, lại còn có gia thất! Ta giúp ngươi chỉ vì ta là sư tỷ của ngươi, hơn nữa cũng chỉ là tiện tay mà thôi.

- Ừ ừ ừ!

Hạ Nguyên Bá gật đầu lia lịa, nói từ tận đáy lòng:

- Tuyết Nhược sư tỷ luôn là người như vậy, đối xử với ai cũng vô cùng dịu dàng, vô cùng quan tâm. Khi đệ mới đến Tân Nguyệt Huyền Phủ, xung quanh không quen biết một ai, Huyền lực lại thấp kém nên bị xếp vào Ban Một, chịu không ít lời chê trách và chế nhạo, đều là Tuyết Nhược sư tỷ đã chiếu cố đệ rất nhiều. Tuyết Nhược sư tỷ là người dịu dàng nhất, lương thiện nhất mà đệ từng gặp.

Mỗi lần nhắc đến Lam Tuyết Nhược, đôi mắt Hạ Nguyên Bá đều sáng lấp lánh, trên mặt tràn đầy yêu thích và ngưỡng mộ, gần như đã coi nàng là nữ thần hoàn mỹ, mà Lam Tuyết Nhược quả thực cũng có khí chất, tính tình và mị lực ôn hòa dịu dàng ấy.

- Đó là đương nhiên.

Vân Triệt cũng gật đầu tỏ vẻ đương nhiên:

- Tuyết Nhược sư tỷ xinh đẹp như vậy, nhất định là do thiên sứ trên trời hóa thành, cho nên mới dịu dàng lương thiện đến thế… Chỉ có điều, sư tỷ, tỷ thật sự không suy xét đến người nhỏ tuổi hơn mình, lại đã thành gia sao? Thật ra, nam nhân thành gia khi còn trẻ có rất nhiều ưu điểm mà mấy gã độc thân lớn tuổi vĩnh viễn không có được, ví dụ như…

- Trong vòng mười ngày, ngươi có muốn cùng ta tới Thương Phong Hoàng Thành không?

Lam Tuyết Nhược thật sự không thể nghe tiếp được nữa, giả vờ nghiêm mặt hỏi.

- Muốn! Đương nhiên là muốn!

Vân Triệt còn chưa trả lời, Hạ Nguyên Bá đã vội vàng gật đầu lia lịa, chỉ sợ Lam Tuyết Nhược đổi ý.

Vốn dĩ, Hạ Nguyên Bá đang lo lắng sâu sắc rằng Vân Triệt không thể nào thoát khỏi kiếp nạn này, mà đề nghị của Lam Tuyết Nhược không khác nào một niềm vui bất ngờ từ trên trời rơi xuống, hắn nói gì cũng phải nắm chặt lấy.

Vân Triệt cũng suy nghĩ, rồi cẩn thận nói:

- Sư tỷ, ta vô cùng cảm kích ý tốt của tỷ. Nhưng mà, chuyện này ta gặp phải có thể là tổng tông của Tiêu Tông, nếu đến lúc đó tỷ dẫn ta đi, mà bọn họ lại kiên quyết truy cứu… Ta không muốn liên lụy đến sư tỷ và người nhà của tỷ.

Lam Tuyết Nhược cười khẽ:

- Coi như ngươi có lương tâm, còn biết nghĩ cho sư tỷ. Chỉ có điều, ta đã dám giúp ngươi thoát khỏi Tân Nguyệt Thành thì đương nhiên có đủ tự tin sẽ không rước lửa vào thân. Điểm này ngươi hoàn toàn yên tâm đi, ta không ngốc đến mức lấy tính mạng của mình và người thân ra đùa giỡn.

- Tuy người của Tiêu Tông đã rời đi, nhưng chắc chắn vẫn còn người canh chừng ngoài cửa, nếu ngươi ra ngoài, nói không chừng sẽ rơi vào tay bọn họ ngay lập tức. Cho nên mấy ngày này, ngươi cứ ngoan ngoãn ở lại trong Huyền Phủ, đừng đi đâu cả. Chờ người nhà ta đến, ta sẽ lập tức đưa ngươi đi. Đến Thương Phong Hoàng Thành, chắc chắn sẽ an toàn triệt để.

Lam Tuyết Nhược nói cực kỳ khẳng định và nhẹ nhàng, hiển nhiên đang cố hết sức để Vân Triệt có thể yên tâm. Vân Triệt cũng không do dự nhiều nữa, cảm kích nói:

- Vậy… Sư tỷ, đến lúc đó hoàn toàn trông cậy vào tỷ. Sau khi thoát được kiếp nạn này, ta nhất định sẽ dốc sức báo đáp ơn cứu mạng của sư tỷ.

Lam Tuyết Nhược khẽ nhếch môi hồng, đôi mày cong cong tựa hai vầng trăng non tinh xảo:

- Nếu muốn báo đáp sư tỷ thì cứ yên ổn ở lại đây, bảo vệ tốt tính mạng của mình. Còn mạng thì mới có ngày báo đáp.

- Vâng! Ta nghe lời sư tỷ.

Vân Triệt dùng sức gật đầu, sau đó chuyển chủ đề, đột nhiên hỏi:

- Sư tỷ, à mà… trên người tỷ có Huyền đan của Huyền thú không? Cấp thấp là được rồi. Nếu không có, trong phủ có thể tìm được ở đâu?

- Huyền đan? Ngươi muốn Huyền đan làm gì?

Lam Tuyết Nhược nghi hoặc hỏi.

- Tạm thời giữ bí mật. Chẳng lẽ trên người sư tỷ thật sự có sao?

Nhìn vẻ mặt của Lam Tuyết Nhược, mắt Vân Triệt sáng lên.

Lam Tuyết Nhược đưa tay lục lọi trong không gian giới chỉ trên ngón tay thanh tú một lúc, lấy ra một viên châu màu sắc ảm đạm:

- Trên người chỉ có một viên Thứ Huyền đan cấp thấp nhất, là lấy được từ một con Xích Luyện Tích Dịch lần trước. Nhưng chỗ Tần phủ chủ chắc có mấy viên Huyền đan của Chân Huyền thú, nếu ngươi cần, ta đi…

- Thứ Huyền đan là được rồi.

Vân Triệt đưa tay cầm lấy viên Thứ Huyền đan trong tay Lam Tuyết Nhược, trong lòng nhất thời có quyết định.

Trên người phàm thú không có Huyền đan, bắt đầu từ Thứ Huyền thú, trong cơ thể Huyền thú trưởng thành đều sẽ tồn tại Huyền đan, cũng quan trọng như Huyền mạch trong cơ thể con người. Trong các loại Huyền đan, Thứ Huyền đan là dễ kiếm nhất, giá trị cũng thấp nhất, một viên chỉ có giá từ mấy chục đến mấy trăm hoàng huyền tệ, mà mỗi khi phẩm cấp tăng lên một bậc, giá trị lại tăng theo cấp số nhân. Ở Thương Phong Đế Quốc, bất kỳ một viên Địa Huyền đan nào cũng có thể bán được với giá trên trời, còn Thiên Huyền đan đã là bảo vật vô giá. Riêng Vương Huyền đan, về cơ bản chỉ là thứ tồn tại trong truyền thuyết.

Trên đường đến Tân Nguyệt Thành, Vân Triệt đã thu được mấy viên Thứ Huyền đan cấp thấp nhất, nhưng đều bị hắn luyện chế thành Hồi Huyền đan có công hiệu cao hơn để sử dụng. Suốt quãng đường lưng đeo trọng thiết, Hồi Huyền đan gần như bị hắn dùng như cơm bữa.

- Vân sư đệ, hôm nay ngươi cũng mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi. Chuyện khác đừng nghĩ nhiều nữa. Có Tần phủ chủ ở đây, trong mười ngày này Tiêu Tông không thể làm càn được đâu. Chỉ cần qua mười ngày này, ta có đủ tự tin để bảo vệ ngươi an toàn tuyệt đối.

- Đệ biết rồi, sư tỷ… Sư tỷ cũng nghỉ ngơi sớm nhé.

Lam Tuyết Nhược mang theo một làn gió thơm tựa u lan chậm rãi rời đi, để lại Vân Triệt đứng đó trầm tư.

- Tốt quá rồi, tỷ phu! Sư tỷ đã nói chắc chắn như vậy thì nhất định có thể cứu huynh ra ngoài.

Hạ Nguyên Bá hưng phấn nói:

- Hả… Tỷ phu? Sao trông huynh chẳng có vẻ gì là phấn khởi vậy? Chẳng lẽ không tin Tuyết Nhược sư tỷ sao?

- Nguyên Bá, đệ và Tuyết Nhược sư tỷ có họ hàng gì không?

Vân Triệt đột ngột hỏi.

- Không có. Sao tỷ phu lại hỏi vậy?

Hạ Nguyên Bá gãi đầu.

- Vậy, đệ, hoặc người nhà của đệ có từng cứu Tuyết Nhược sư tỷ, hoặc người nhà của nàng không?

- Cũng không có! Đệ còn chưa từng gặp người nhà của nàng. Hơn nữa, Huyền lực của đệ thấp kém như vậy, làm sao cứu được Tuyết Nhược sư tỷ. Người nhà đệ lại càng không thể.

- Vậy mới lạ.

Tay phải Vân Triệt đặt lên cằm, ra vẻ suy tư:

- Không thân không thích, vô duyên vô cớ, tổng cộng chỉ nói với nhau vài câu, tại sao nàng lại muốn giúp ta?

- A! Tỷ phu nói vậy là nghĩ nhiều rồi, đệ đã nói rồi, Tuyết Nhược sư tỷ chính là người lương thiện như vậy. Khi đệ mới đến Tân Nguyệt Huyền Phủ, cũng chẳng thân quen gì với nàng, nàng vẫn giúp đỡ, chiếu cố đệ rất nhiều. Sư huynh sư tỷ trong Huyền Phủ ai cũng rất quý mến nàng.

- Không, chuyện này không giống.

Vân Triệt lại lắc đầu, nghiêm túc nói:

- Nàng giúp đệ có thể là xuất phát từ tính cách, ta không thấy có gì kỳ lạ. Nhưng nàng đưa ta trốn khỏi Tân Nguyệt Thành thì lại hoàn toàn khác! Nàng biết rất rõ tai họa lần này ta gây ra có liên quan đến tổng tông của Tiêu Tông… Tuy ta không thích người của Tiêu Tông cho lắm, nhưng không thể không thừa nhận, ở Thương Phong Đế Quốc, Tiêu Tông có thế lực to lớn đến mức một tay che trời, cả đế quốc có mấy ai nghe đến hai chữ Tiêu Tông mà không kinh hãi! Lại có mấy ai dám trêu chọc Tiêu Tông? Lại có mấy ai dám mạo hiểm bị liên lụy để giúp một người đắc tội với Tiêu Tông trốn khỏi sự trừng phạt của họ?

Hạ Nguyên Bá há hốc mồm, không nói nên lời.

- Nếu là sinh tử chi giao thì không có gì đáng trách. Nhưng ta và nàng mới quen biết một ngày, chỉ nói với nhau vài câu, giữa hai bên không ân không oán, vậy mà nàng lại muốn mạo hiểm lớn như vậy để đưa ta rời khỏi Tân Nguyệt Thành. Thật sự rất kỳ quái.

- Mặt khác… Nguyên Bá, các ngươi cùng ở Ban Một, mấy ngày nay đệ có nghe nàng nói về chuyện sắp phải về Thương Phong Hoàng Thành, hay có dấu hiệu gì tương tự không?

Vân Triệt hỏi.

Hạ Nguyên Bá ngẩn ra, sau đó nghiêm túc suy nghĩ rồi lắc đầu:

- Hình như là không có. Nhưng nàng muốn về nhà, chắc cũng không cần phải nói trước với chúng ta.

- Trước đây chưa từng nói phải về hoàng thành, bây giờ lại đột nhiên nói phải về, thời gian là sau mười ngày, mà thời gian Tần phủ chủ tranh thủ cho ta cũng vừa khéo là mười ngày… Chuyện này có hơi quá trùng hợp.

Vân Triệt trầm ngâm nói.

Nghe Vân Triệt phân tích một hồi, Hạ Nguyên Bá cũng bắt đầu cảm thấy có chút kỳ quái. Hắn đương nhiên biết uy danh của Tiêu Tông, mạo hiểm đắc tội với Tiêu Tông để cứu một người mới quen một ngày, có thể nói là hoàn toàn không liên quan, nghĩ kỹ lại đúng là quá bất thường, bởi vì chỉ cần hơi sơ suất là có thể rước lấy tai họa ngập đầu! Hắn dùng sức gãi đầu, rồi lại lắc đầu nguầy nguậy:

- Không đúng không đúng! Tuyết Nhược sư tỷ là người tốt như vậy, nàng không thể nào có mưu đồ gì khác với tỷ phu được, với lại… với lại tỷ phu cũng không phải người có tiền, cũng chẳng phải cao thủ gì, nếu nói cứu huynh vì mục đích gì đó, thì có thể có mục đích gì chứ?

- Đây cũng là điểm mà ta thấy lạ nhất.

Vân Triệt ngước mắt, đưa tay sờ sờ mặt mình rồi cúi đầu nói:

- Cho nên… Vừa rồi ta hỏi Tuyết Nhược sư tỷ câu “Có phải tỷ đã coi trọng ta không”… hoàn toàn không phải là nói đùa. Có thể khiến một cô gái làm đến mức này vì một người đàn ông mới quen, khả năng duy nhất ta có thể nghĩ đến chính là Tuyết Nhược sư tỷ đối với ta… ừm, nhất kiến chung tình.

- Cái gì!?

Hai chân Hạ Nguyên Bá mềm nhũn, suýt chút nữa thì kinh hãi đến mức quỳ rạp xuống trước mặt Vân Triệt.

- Ta thứ nhất không thế lực, thứ hai không thực lực, thứ ba không bối cảnh, ngay cả chút tiền mọn cũng không có, ngược lại còn rước vào thân một đống tai họa. Như vậy, thứ duy nhất mà Tuyết Nhược sư tỷ có thể thèm muốn ở ta, cũng chỉ có nhan sắc. Nữ nhân là một sinh vật sống theo cảm tính, nếu nàng đã động lòng với một người đàn ông thì việc làm ra những chuyện khoa trương, điên cuồng vì hắn cũng là điều có thể. Mạo hiểm lớn để cứu ta cũng là chuyện bình thường.

“Ha ha… Quả nhiên, cho dù đến thế giới nào cũng không thoát khỏi quy luật nhìn mặt. Dáng vẻ đẹp trai không chỉ là một nguồn vốn hùng hậu, đôi khi còn có thể cứu mạng.” Vân Triệt nhéo nhéo má mình, không biết nghĩ tới điều gì mà nhếch miệng cười.

Nụ cười của Vân Triệt lúc này, Hạ Nguyên Bá nhìn thế nào cũng thấy có một vẻ dâm đãng. Hắn trợn tròn mắt, lắp bắp nói:

- Nhưng… nhưng… nhưng mà… Tuyết Nhược sư tỷ xinh đẹp như vậy, dịu dàng như vậy, người thích nàng nhiều như vậy! Nàng làm sao có thể… Hơn nữa Tuyết Nhược sư tỷ cũng đã nói, nàng không có hứng thú với người nhỏ tuổi hơn mình lại còn đã lập gia đình, cái này… cái này…

Vân Triệt liếc mắt một cái, thản nhiên nói:

- Nguyên Bá, đệ quả nhiên không hiểu nữ nhân. Nữ nhân là một sinh vật rất thích nói ngược. Nàng nói nàng không thích người nhỏ hơn mình, tức là nàng thật ra rất thích người nhỏ hơn mình. Nàng nói nàng không thích người đã lập gia đình, tức là… ờ…

Ngay cả chính Vân Triệt cũng cảm thấy lời giải thích này thật sự vô lý, chỉ có thể kiên trì nói tiếp:

- … Mặc dù điểm này hơi đặc biệt, nhưng có lẽ nàng thật sự thích người đã lập gia đình.

Hạ Nguyên Bá sắp phát điên:

- Chắc chắn không phải như vậy! Vừa rồi lúc Tuyết Nhược sư tỷ ở đây, sao tỷ phu không hỏi thẳng nàng luôn đi?

- Không thể hỏi.

Vân Triệt lắc lắc ngón tay trước mặt Nguyên Bá, nghiêm túc nói:

- Nam nhân không thích nữ nhân quá thông minh, mà nữ nhân cũng vậy, không thích nam nhân quá thông minh. Nếu ta hỏi, chính là phá phong cảnh.

Nói đến đây, ánh mắt Vân Triệt trở nên thâm thúy khác thường:

- Suy đoán vừa rồi là khả năng duy nhất ta có thể nghĩ đến lúc này, ta cũng không biết là đúng hay sai. Nhưng có thể xác định, nàng muốn bắt lấy ta, biến ta thành một loại “con mồi” nào đó của nàng, mà ta…

Khóe miệng Vân Triệt nhếch lên:

- Cũng vậy! Tiếp theo, cứ xem ai ra tay trước! Nàng thắng, ta sẽ chiều theo ý nàng, nàng thua, ha ha ha ha…

Hạ Nguyên Bá: “…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!