Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 860: CHƯƠNG 859: TRỞ VỀ

Nguy cơ tạm thời được giải trừ, nhưng cái giá phải trả chính là tính mạng của ba vị đại thái trưởng lão Vân gia. Khắp Vân gia chìm trong tiếng bi thương, gia tộc Thiên Hạ cùng các huyền giả của Huyễn Yêu Giới cũng đều rưng rưng nước mắt… Thân là thái trưởng lão thủ hộ có địa vị tôn sùng của gia tộc, bọn họ chẳng những không thể sống thọ và chết ở nhà mà còn chết bi thảm đến thế, ngay cả thi cốt cũng không thể lưu lại.

- Hiên Viên… Vấn… Thiên!!

Toàn thân Vân Khinh Hồng run lên bần bật, gương mặt hắn trở nên dữ tợn hơn cả Hiên Viên Vấn Thiên đang nổi giận. Hắn gằn lên tên của Hiên Viên Vấn Thiên, bốn chữ ngắn ngủi nhưng lại mang theo oán hận ngút trời.

Hiên Viên Vấn Thiên âm trầm nói:

- Đừng gấp, các ngươi sẽ lập tức xuống địa ngục đoàn tụ với chúng thôi!

Vĩnh Dạ ma kiếm vung lên kiếm quang đen kịt, trong tiếng cười điên dại của Hiên Viên Vấn Thiên, nó chém thẳng lên kết giới. Một đường hắc quang phóng lên cao, phía trên kết giới cũng nháy mắt nổ tung hơn mười vết rạn dày đặc.

- Các huynh đệ… Bất kể thế nào cũng phải chống đỡ!! Nhất là con cháu Vân gia chúng ta… Tuyệt đối không được để ba vị thái trưởng lão chết vô ích!!

Vân Khinh Hồng khàn giọng rít gào, thân hình vốn đã tiêu hao quá nửa lại dâng lên một luồng sức mạnh gần như điên cuồng, liều mạng truyền vào kết giới. Toàn bộ huyền giả Huyễn Yêu cũng bộc phát sức mạnh trong bi thương, dùng thân thể ngày càng kiệt quệ để phóng thích lực lượng chống lại Vĩnh Dạ ma kiếm.

Đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên mà ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng không thể đánh bại, bọn họ có thể kiên trì lâu như vậy đã là vô cùng không dễ. Nhưng Vĩnh Dạ ma kiếm của Hiên Viên Vấn Thiên xuất hiện quá mức đáng sợ, cái chết của ba vị đại thái trưởng lão Vân gia đã cho bọn họ cơ hội thở dốc ngắn ngủi, nhưng dưới luồng huyền lực vượt xa bọn họ, thậm chí vượt qua cả tầm nhận thức của bọn họ, bọn họ đau khổ kiên trì chưa đến trăm giây, kết giới vốn đã chịu ngàn vạn tai ương lại đứng trước nguy cơ vỡ vụn.

Vĩnh Dạ ma kiếm liên tục chém xuống, vết rạn càng ngày càng nhiều, càng ngày càng dài, tốc độ chữa trị kém xa tốc độ lan tràn. Hiên Viên Vấn Thiên nhìn kết giới phía dưới đã nứt nẻ như mạng nhện, không hề có chút khoái ý nào, chỉ có lửa giận và khuất nhục tột cùng.

- Lũ cá tạp đáng chết!!

Hiên Viên Vấn Thiên phóng lên cao, một ma ảnh khổng lồ thoáng hiện ngang trời, Vĩnh Dạ ma kiếm đột nhiên bung ra một đường kiếm quang hắc ám dài chừng mười trượng, sau đó mang theo khí tức tận thế nhằm về phía kết giới hộ thành đã cận kề vỡ vụn.

Rắc!!

Kết giới hộ thành vốn đã đầy thương tích lại nứt ra mấy ngàn vết rạn, nhưng vẫn không hoàn toàn vỡ nát, kiếm quang bị ngăn cản một cách ngoan cường. Đồng tử của Hiên Viên Vấn Thiên trừng lớn, gầm nhẹ một tiếng, kiếm quang đen kịt lại bạo tăng.

Răng rắc!!

Phần đầu của kiếm quang hắc ám hung hăng đâm vào trong kết giới, một luồng phong bạo hắc ám tựa như đến từ địa ngục trong nháy mắt thổi quét hơn phân nửa trận vực.

Trong kết giới vang lên hàng loạt tiếng kêu thảm thiết hoảng sợ, một lượng lớn huyền giả Huyễn Yêu bị cuốn vào trong bóng tối, gần ngàn huyền giả nháy mắt đột tử, thân thể trực tiếp hóa thành xương khô đen kịt, càng nhiều huyền giả hơn thì ngất đi giữa tiếng gào thê thảm, sống chết không rõ.

Thứ sức mạnh đáng sợ chưa từng thấy này khiến toàn bộ huyền giả chứng kiến đều run rẩy toàn thân, như rơi vào hầm băng.

- Ha ha ha ha ha…

Trên không trung truyền đến tiếng cuồng tiếu tùy ý của Hiên Viên Vấn Thiên:

- Chỉ bằng lũ cá tạp các ngươi, làm sao có thể ngăn cản bản tôn đã thành ma thần! Tất cả… xuống địa ngục hết đi!!

Dưới sự chống cự của tất cả bọn họ, kết giới hộ thành cuối cùng vẫn bị đâm thủng, có lẽ chỉ còn mấy hơi thở nữa sẽ hoàn toàn vỡ vụn. Vân Khinh Hồng nhìn kiếm quang đâm thủng kết giới, không có kinh hoảng hay sợ hãi, gương mặt hoàn toàn tĩnh lặng, trong lòng chỉ còn một tiếng thở dài nặng nề.

Đối mặt với một Hiên Viên Vấn Thiên đáng sợ như thế, bọn họ có thể ngăn cản đến bây giờ, thật sự đã là kỳ tích.

Như vậy, cũng đã đến cực hạn rồi.

Mỗi một giây, hắn đều toàn lực phòng ngự. Thân là Đế Quân cấp năm, huyền lực của hắn đã tiêu hao đến bảy phần, huống chi là những người khác.

Hắn vốn cho rằng dựa vào huyền trận thần kỳ mà Yêu Hoàng tổ tiên để lại, sẽ có khả năng ngăn cản Hiên Viên Vấn Thiên ở bên ngoài Yêu Hoàng thành. Nhưng mà, sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên thật sự quá đáng sợ, cho dù dốc hết át chủ bài và lực lượng của toàn bộ Yêu Hoàng thành, cũng chỉ có thể ngăn cản đến lúc này.

- Gia chủ, làm sao bây giờ?

Vân Ngoại Thiên thở hổn hển hét lớn.

“…” Vân Khinh Hồng nhẹ nhàng thở ra một hơi, chậm rãi nói:

- Thông báo cho người của các trận vực khác, chuẩn bị nghênh chiến.

Bốn chữ “chuẩn bị nghênh chiến” được nói ra đặc biệt bình tĩnh, nhưng mỗi người đều nghe được tử chí quyết tuyệt trong đó.

Rắc!!

Lại một tiếng nứt vang điếc tai, phía trên kết giới xuất hiện một vết rạn lớn nhất từ trước đến giờ, kiếm quang đen kịt lại một lần nữa mạnh mẽ đâm sâu thêm một phần, kết giới hộ thành rung chuyển… Hoàn toàn đứng bên bờ vực sụp đổ.

Vân Khinh Hồng cũng thu hồi lực lượng vào lúc này, tay phải cầm Kinh Lôi Kiếm, trên thân kiếm lượn lờ lôi quang mang theo chút sắc đỏ.

Đúng lúc này, bầu trời cao vốn hắc ám bỗng nhiên rọi xuống một luồng quang mang sáng ngời. Mọi người theo bản năng ngẩng đầu nhìn lên… Phía bắc, một vầng quang mang màu vàng như sao băng từ ngoài trời, xé toạc tầng mây đen đang cuồn cuộn trên không Yêu Hoàng thành, lao xuống trong một tiếng rít dài.

- Đó là… Kim Ô Viêm!!

Thiên Hạ Đệ Nhất kinh hỉ kêu lên.

Rầm!!!!

Như thiên thạch rơi xuống đất, ánh lửa màu vàng trong cơn địa chấn đánh thẳng lên kiếm quang đen kịt của Hiên Viên Vấn Thiên. Kiếm quang đen kịt đang đâm thủng kết giới hộ thành nhất thời bị đốt vỡ, Hiên Viên Vấn Thiên cũng bị ép lùi ra xa, y hét lớn một tiếng, gầm lên:

- A!! Tiểu Yêu Hậu, ngươi cuối cùng cũng có gan ló mặt ra rồi!!

Trong khoảnh khắc cuối cùng, kết giới hộ thành đã thoát khỏi vận mệnh vỡ nát, dưới huyền lực khổng lồ đến từ các huyền giả Huyễn Yêu, bắt đầu cấp tốc chữa lành ngàn vạn vết rạn ngang dọc.

Mây đen trên không cấp tốc tan đi, hiện ra bóng dáng lả lướt của Thải Y. Mắt nàng như sao lạnh, lạnh lùng nhìn Hiên Viên Vấn Thiên, một ngọn hỏa diễm màu vàng trong tay đang kịch liệt bùng cháy.

- Tiểu Yêu Hậu… Là Tiểu Yêu Hậu!!

Nhìn bóng dáng đột nhiên xuất hiện trên không, Yêu Hoàng thành bộc phát ra tiếng kinh hô rung trời. Người này, rõ ràng chính là Tiểu Yêu Hậu đã bặt vô âm tín suốt ba tháng qua.

- Là Tiểu Yêu Hậu… Tiểu Yêu Hậu đã trở về!

Tiêu Vân kích động kêu lên.

Vào thời khắc cận kề tuyệt vọng này, Tiểu Yêu Hậu đột nhiên trở về không thể nghi ngờ đã mang đến cho mọi người ở Yêu Hoàng thành niềm vui và hy vọng cực lớn. Không khí căng thẳng nặng nề bị tiếng reo hò khắp trời che lấp, ngay cả trận vực phía bắc đối diện với Hiên Viên Vấn Thiên cũng là như thế. Nhưng sắc mặt của Vân Khinh Hồng vẫn trầm trọng như cũ.

Bởi vì với một Hiên Viên Vấn Thiên đáng sợ như thế, Tiểu Yêu Hậu vốn không phải là đối thủ. Hơn nữa, nơi nàng hiện thân là bên ngoài kết giới hộ thành, muốn dựa vào sự bảo vệ của kết giới cũng không thể!

Nhìn Tiểu Yêu Hậu hiện thân, Hiên Viên Vấn Thiên lớn tiếng cuồng tiếu:

- Bản tôn còn tưởng rằng ngươi đã cúp đuôi chạy trốn, xem ra ngươi vẫn còn chút cốt khí. Ngươi chuẩn bị dâng Luân Hồi Kính rồi tự kết liễu, hay muốn bản tôn tự tay hóa ngươi thành tro tàn!

- Chậc, một kẻ ngay cả dung mạo của mình cũng đánh mất, vô sỉ trộm cắp lực lượng của người khác mà lại dám cuồng vọng giương oai như vậy, thật khiến người ta cười đến rụng răng!

Trong tiếng cười nhạo khinh thường, một mảnh mây đen phía sau Tiểu Yêu Hậu nhanh chóng tan ra trong ánh lửa chói mắt. Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi sóng vai bước ra, đi tới bên cạnh Tiểu Yêu Hậu.

- Đại… Đại ca!!

Tiêu Vân kích động đến mức nhảy dựng lên.

- Triệt nhi… Triệt nhi!

Mộ Vũ Nhu la lên hai tiếng, kích động thiếu chút nữa ngất đi.

- Cung chủ!

Các nữ đệ tử Băng Vân Tiên Cung càng hưng phấn không kiềm chế được.

Vân Triệt sóng vai đứng cùng Tiểu Yêu Hậu, Phượng Tuyết Nhi thì mang nụ cười nhạt mà bọn họ quá quen thuộc, một đôi mắt thâm thúy như vực sâu, trên dưới toàn thân không nhìn ra một chút dáng vẻ bị thương hay yếu ớt nào.

- Vân huynh đệ hắn… Trông có vẻ đã hoàn toàn bình phục!

Thiên Hạ Đệ Nhất kêu lên.

- Đó là đương nhiên! Ta đã nói rồi… Có thần lực của Kim Ô Thánh Thần, đại ca nhất định sẽ hoàn toàn khỏe lại.

Tiêu Vân vừa nói, sống mũi không tự chủ được cay xè, suýt chút nữa đã rơi nước mắt. Trong ba tháng bặt vô âm tín, mỗi một ngày hắn đều sống trong lo lắng đề phòng.

- Vân Triệt?

Hắc quang chợt lóe trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên:

- Ngươi vậy mà còn chưa chết!?

Vân Triệt cười lạnh một tiếng:

- Ngay cả kẻ không biết xấu hổ như ngươi còn sống, ta sao có thể chết được!

Gương mặt Hiên Viên Vấn Thiên lộ ra vẻ dữ tợn vô cùng đáng sợ:

- Ha… Còn sống, vậy thì tốt quá! Nỗi nhục ta phải chịu dưới chân yêu nữ áo đỏ kia, cuối cùng cũng có thể trả lại cho ngươi gấp ngàn vạn lần!

Tuy rằng đã biết được dị biến của Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng khi nhìn “Phần Tuyệt Trần” trước mắt, trong lòng Vân Triệt vẫn thổn thức một trận.

Vân Triệt thản nhiên nói:

- Tuy ta không hề thích Phần Tuyệt Trần, nhưng thứ linh hồn dơ bẩn như ngươi, còn không xứng với thân thể của hắn! Khuôn mặt này, thật sự là sỉ nhục lớn nhất đời này của Phần Tuyệt Trần!

- Không, đây là vinh quang lớn nhất đời này của hắn!

Hiên Viên Vấn Thiên vặn vẹo khuôn mặt, Vĩnh Dạ ma kiếm chậm rãi nâng lên:

- Vân Triệt, ngươi nhất định nằm mơ cũng không thể ngờ được bản tôn hiện giờ đã cường đại đến mức nào! Ngay cả bản tôn cũng không thể tin được mình lại có thể cường đại đến mức độ như vậy!

- Bởi vì đây là thân thể của ma thần, là sức mạnh của ma thần! Lũ phàm tục các ngươi vĩnh viễn không thể nào lý giải được sự cường đại này. Nhưng mà, các ngươi đã có vinh hạnh được nếm trải nỗi sợ hãi và cái chết mà nó mang đến!

- Nhất là ngươi, Vân Triệt!! Bản tôn sẽ ban cho ngươi một cái chết mà cho dù luân hồi trăm ngàn lần cũng sẽ chìm đắm trong nỗi sợ hãi vô tận!!

- Vân ca ca, hắn… đã trở nên thật đáng sợ.

Phượng Tuyết Nhi nắm chặt ống tay áo của Vân Triệt.

- Cường độ khí tức của hắn, so với lần giao thủ trước, đã tăng lên gần gấp đôi.

Trong mắt Tiểu Yêu Hậu tràn đầy hận ý thấu xương, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lại hoàn toàn bình tĩnh:

- Chỉ có điều, lúc trước hắn cường công kết giới hộ thành đã có tiêu hao không nhỏ. Với sức của ba người chúng ta, chưa hẳn là không có phần thắng. Tuyết Nhi, bổn hậu cần mượn sức của ngươi.

- Vâng!

Phượng Tuyết Nhi dùng sức gật đầu.

- Nhiều lời vô ích.

Tiểu Yêu Hậu giơ tay lên, trên người hiện ra kim ô viêm ảnh màu vàng kim, vừa ra tay đã tăng Kim Ô Viêm Lực lên đến cực hạn:

- Hiên Viên Vấn Thiên… Nhận lấy cái chết!!

Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Yêu Hậu đẩy ra, khu vực trăm dặm xung quanh nháy mắt biến thành màu vàng kim. Tuy có kết giới rất mạnh ngăn cách, nhưng các huyền giả Huyễn Yêu phía dưới vẫn cảm nhận được một luồng sóng khí nóng rực tột độ đập vào mặt, khiến bọn họ phải luống cuống ngưng tụ huyền lực chống đỡ.

- Làm sao bây giờ! Triệt nhi… Triệt nhi còn ở bên ngoài!!

Mộ Vũ Nhu nắm chặt tay Vân Khinh Hồng, sốt ruột đến chân tay luống cuống.

Vừa rồi chống đỡ vô cùng gian khổ đã khiến bọn họ thấy được sự khủng bố của Hiên Viên Vấn Thiên, giống như sức mạnh của ma thần trong truyền thuyết. Mà Vân Triệt và Tiểu Yêu Hậu chẳng những đều ở ngoài kết giới, còn trực diện với Hiên Viên Vấn Thiên, nàng cảm giác như toàn bộ trái tim mình đều bị treo trên núi đao.

“…” Vân Khinh Hồng không nói gì, hai tay siết chặt.

- Khí tức của Vân huynh đệ…

Thiên Hạ Đệ Nhất nghi hoặc nhìn Vân Triệt trên không, sau đó bỗng nhiên biến sắc, kinh ngạc thốt lên:

- Bá Huyền cảnh… cấp sáu!?

- Cái gì?

Tiêu Vân chợt cả kinh:

- Huynh đang nói… đại ca?

- Không sai, khí tức huyền lực của hắn, đích xác đã là Bá Huyền cảnh cấp sáu.

Thiên Hạ Hùng Đồ kinh thán một tiếng:

- Thật sự là thiên tư kinh người, không ngờ chưa đến một năm, hắn lại có bước tiến lớn như thế.

Thiên Hạ Đệ Nhất lắc đầu:

- Không, ba tháng trước, lúc Vân huynh đệ trọng thương, huyền lực mới là Vương Huyền cảnh trung kỳ. Lần này… hắn chẳng những thương thế bình phục, huyền lực thế mà lại… thế mà lại trực tiếp tăng lên một đại cảnh giới!!

- Chẳng lẽ ba tháng này hắn luôn ở lại Kim Ô Lôi Viêm Cốc là để tu luyện dưới sự dẫn dắt của Kim Ô Thánh Thần sao?

Thiên Hạ Đệ Nhất không thể không kích động. Hắn thân là Bá Hoàng cấp tám, Bá Hoàng cấp sáu vẫn còn dưới hắn. Nhưng mà, hắn biết vô cùng rõ ràng, thực lực của Vân Triệt vốn không thể dùng cấp bậc huyền lực thông thường để đo lường. Khi huyền lực của Vân Triệt ở Vương Huyền cảnh trung kỳ, đã có thể đánh bại Phần Tuyệt Trần ở cảnh giới Quân Huyền trung kỳ!

Hiện giờ gặp lại, huyền lực của Vân Triệt lại như kỳ tích tăng mạnh đến Bá Huyền cảnh cấp sáu… Thực lực của hắn, sẽ ở cảnh giới nào đây!?

Rầm!!

Âm thanh bạo viêm khiến không gian trăm dặm kịch liệt chấn động, nhất là phía trước Hiên Viên Vấn Thiên, không gian bị liệt diễm của Kim Ô đốt thành hình xoáy nước bất quy tắc. Tuy rằng đây là lần đầu tiên nàng ra tay, nhưng đã là sức mạnh cực hạn, không hề giữ lại chút nào.

Bởi vì đối diện là Hiên Viên Vấn Thiên!

Đây chẳng những là hỏa viêm mạnh nhất của Tiểu Yêu Hậu, cũng là hỏa viêm cấp cao nhất của vị diện này. Đối mặt với hỏa diễm như vậy, Hiên Viên Vấn Thiên lại không hề có ý tránh né, mà cười nhẹ một tiếng, một kiếm chém thẳng tới.

Trong tiếng nổ vang nặng nề xen lẫn một tiếng rít trầm thấp, giống như ác quỷ khóc thét. Kim Ô Viêm có uy thế đốt trời bị đánh tan tác, bắn ra xung quanh, một ít mảnh lửa vỡ vụn dính lên người hắn nhưng lập tức bị hắc khí dập tắt. Hiên Viên Vấn Thiên cười ha hả:

- Tiểu Yêu Hậu, ba tháng trước, nếu không phải dựa vào sức mạnh ma kiếm, bản tôn đúng là không phải đối thủ của ngươi. Nhưng hiện giờ, bản tôn muốn giết ngươi, dễ như trở bàn tay!!

Hiên Viên Vấn Thiên nháy mắt vượt qua khoảng cách ngàn trượng, một kiếm đâm về phía Tiểu Yêu Hậu. Tiếng kiếm bén cắt không khí vốn nên bén nhọn chói tai, nhưng ma kiếm của Hiên Viên Vấn Thiên lại mang đến âm thanh khí bạo vô cùng trầm thấp, khiến người nghe da đầu run lên. Cùng lúc đó, hắc khí trong không gian xung quanh bắt đầu kịch liệt cuộn trào, trong giây lát đã áp chế Kim Ô Viêm quang.

Chiếp!!

Một tiếng phượng hót vang lên, một đường kim ô viêm ảnh phá không bay ra, nghênh đón Hiên Viên Vấn Thiên, nháy mắt va chạm vào ma kiếm đen kịt.

Không gian chợt bị xé rách, tiếng hót của kim ô viêm ảnh cũng bị vặn vẹo. Hỏa diễm và ma kiếm chỉ giằng co trong một chớp mắt ngắn ngủi, kim ô viêm ảnh liền kêu thảm một tiếng, nó giãy giụa kịch liệt, nhưng lập tức đã bị hắc vụ che mất hơn phân nửa.

- Thấy chưa, đây là sức mạnh hiện giờ của bản tôn!

Hiên Viên Vấn Thiên bừa bãi cười to, trên mặt mơ hồ hiện đầy những đường máu màu đỏ thẫm, khiến khuôn mặt hắn trông vô cùng dữ tợn đáng sợ.

- Hủy diệt đi!!

Hiên Viên Vấn Thiên rít gào một tiếng, càng tăng cường áp chế lên kim ô viêm ảnh, bất cứ lúc nào cũng có thể đánh tan nó. Mà lúc này, một đường hỏa quang màu đỏ thẫm từ bên phải phía trước hắn đánh tới.

Hiên Viên Vấn Thiên lại tỏ vẻ khinh thường, nhìn cũng không thèm nhìn. Nhưng khi hỏa diễm gần kề, hắn đột nhiên giật mình, Vĩnh Dạ ma kiếm cấp tốc thu hồi, sau đó quét ra trong một tiếng nổ vang như sấm sét, nghênh đón hai luồng thần hỏa.

Ầm ầm!!

Như thiên thạch rơi xuống đất, mặt đất lún sâu, bụi mù tràn ngập. Trong ngọn lửa ngút trời, Hiên Viên Vấn Thiên bị bức lui ra ngoài ngàn trượng trong nháy mắt. Hắn nắm chặt ma kiếm, một đôi mắt đầy kinh ngạc và âm lệ nhìn chằm chằm vào Phượng Tuyết Nhi.

- Cô gái áo đỏ kia… chính là Phượng Tuyết Nhi mà các con nói?

Vân Khinh Hồng run sợ nói.

- Đúng! Nàng ấy chính là Tuyết Nhi muội muội.

Tiêu Vân gật đầu.

- Nàng ấy vậy mà…

Vân Khinh Hồng hít sâu một hơi:

- Khí tức của nàng ấy, vậy mà hoàn toàn không thua kém Tiểu Yêu Hậu!!

- … Hả!?

Tiêu Vân đầu tiên sửng sốt, sau đó kinh hãi đến cằm thiếu chút nữa rớt xuống đất.

- Đây… quả thật không thể tin được.

Thiên Hạ Đệ Nhất, người biết thực lực của Phượng Tuyết Nhi lúc trước, cũng trợn mắt há hốc mồm. Phượng Tuyết Nhi là người có thiên tư đáng sợ nhất mà đời này hắn từng gặp, mới tròn hai mươi tuổi hoa đã là Đế Quân cấp tám, cho dù ở Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu Giới, đều là xưa nay chưa từng có.

Nhưng Đế Quân cấp tám và Tiểu Yêu Hậu có thực lực đã tới gần thần đạo, vẫn có chênh lệch vô cùng lớn.

Vậy mà, mới ba tháng không gặp, chẳng những thực lực của Vân Triệt bạo tăng, ngay cả thực lực của Phượng Tuyết Nhi cũng đã đạt tới cảnh giới có thể so với Tiểu Yêu Hậu!?

Hắn không cách nào tưởng tượng, trong ba tháng bọn họ ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

- Phượng Tuyết Nhi, ngươi ngược lại đã cho bản tôn một sự kinh hỉ không nhỏ.

Hiên Viên Vấn Thiên âm trầm nói:

- Ba tháng không gặp, con tiểu phượng hoàng nhà ngươi lại có thể trưởng thành đến mức này. Chỉ tiếc… vẫn còn quá non nớt!

Ba tháng trước, thực lực của Hiên Viên Vấn Thiên có thể dễ dàng nghiền ép Phượng Tuyết Nhi.

Mà vừa rồi, Phượng Hoàng Viêm mà Phượng Tuyết Nhi đánh về phía y lại gây ra uy hiếp không hề kém hơn Kim Ô Viêm của Tiểu Yêu Hậu chút nào!

Chỉ ngắn ngủi ba tháng mà thôi.

Sự biến hóa của Phượng Tuyết Nhi khiến trong lòng y thật sự chấn động, đồng thời, cũng làm sát tâm đối với nàng mãnh liệt tăng lên mấy lần.

Phượng Tuyết Nhi lẳng lặng đứng bên cạnh Tiểu Yêu Hậu, trên người khoác một tầng hỏa diễm đỏ đậm mỏng manh. Trên kiều nhan đẹp như mộng ảo đã bớt đi một chút non nớt và mơ hồ, mà nhiều thêm một vẻ siêu phàm và cao quý tựa thiên nữ… cùng với một chút uy lăng rất nhạt, nhưng đủ để nhiếp tâm chấn hồn.

- Phượng Hoàng Viêm là thần viêm thần thánh, ta thừa hưởng ân huệ của Phượng Thần, nhưng chưa bao giờ dùng nó để thiêu đốt bất cứ một sinh linh nào.

Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng nói:

- Nhưng chỉ riêng ngươi, ta tuyệt đối sẽ không lưu tình.

Bàn tay Phượng Tuyết Nhi khẽ lật, múa lên phượng viêm đầy trời, cánh tay Tiểu Yêu Hậu cũng dấy lên kim viêm cháy trời. Hai luồng thần viêm đồng thời đánh ra, va chạm vào nhau nhưng không thiêu đốt lẫn nhau, mà giao hòa không hề bài xích, hợp thành một con hỏa xà khổng lồ to hơn mười trượng, quét về phía Hiên Viên Vấn Thiên. Nơi nó đi qua, hư không bị đốt thủng từng tầng.

Ba tháng trước, hai người hoàn toàn không quen biết. Nhưng trong ba tháng này, các nàng ở cùng một nơi, không rời nhau nửa bước. Trong lúc vô thức, sức mạnh của hai người đã có thể dễ dàng dung hợp –– tuy rằng Phượng Hoàng và Kim Ô bài xích lẫn nhau, nhưng Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm lại có thuộc tính tương đồng, đều là thần đạo viêm có cấp bậc giống nhau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!