Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 861: CHƯƠNG 860: HIỆP LỰC CHIẾN MA THẦN

Trên mặt Hiên Viên Vấn Thiên hiện lên nụ cười ác độc, y vươn tay ra, theo động tác đó, một bàn tay khổng lồ tối đen từ trước người y thò ra không gian, chộp thẳng tới ngọn lửa dung hợp của Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi.

Bụp!

Một tiếng trầm đục vang lên, thần viêm rực rỡ xuyên qua ngàn trượng không gian đã bị bàn tay hắc ám tóm gọn trong lòng bàn tay. Sức mạnh thiêu đốt của Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm đồng thời bùng phát, ánh lửa ngút trời, nhưng vẫn không cách nào thoát khỏi lòng bàn tay hắc ám. Theo bàn tay siết chặt lại từng chút một, Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm đang giãy giụa liền nhanh chóng lụi tàn, chỉ sau vài giây ngắn ngủi đã bị hắc khí hoàn toàn nuốt chửng.

Cảnh tượng này khiến ánh mắt của Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu đồng loạt thay đổi, các huyền giả Huyễn Yêu phía dưới càng kinh hãi trố mắt nhìn.

- Kim Ô Viêm của Tiểu Yêu Hậu thế mà lại… thế mà lại…

- Thần đạo viêm ư, trước mặt sức mạnh hiện giờ của bản tôn cũng chỉ đến thế mà thôi.

Hiên Viên Vấn Thiên ngạo nghễ cười lạnh, chậm rãi nâng Vĩnh Dạ Ma Kiếm lên, sương mù đen kịt cuồn cuộn xung quanh như thủy triều điên cuồng ngưng tụ về phía thân kiếm. Một luồng khí tức lạnh lẽo mà nguy hiểm bao trùm không gian mấy trăm dặm chung quanh:

- Các ngươi cứ run rẩy mà… nghênh đón cái chết bản tôn ban cho đi!

Hắc khí trên người Hiên Viên Vấn Thiên nổ tung, một kiếm đâm về phía Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi. Khi y đến gần, ánh sáng chợt tối sầm lại, viêm quang vốn chói mắt bị hắc ám nhanh chóng áp chế đến ảm đạm. Cùng lúc đó, hai người cảm giác không gian bỗng trở nên sền sệt, toàn thân như dính vào mạng nhện, hành động trở nên vô cùng khó khăn.

Điều này khiến các nàng không thể né tránh, chỉ có thể chính diện đón đỡ một kiếm này của Hiên Viên Vấn Thiên.

Uy áp từ Hiên Viên Vấn Thiên còn đáng sợ hơn ba tháng trước, nhưng mâu quang của Tiểu Yêu Hậu vẫn lạnh như băng, không chút sợ hãi. Ngọn Kim Ô Viêm với sắc vàng gần như thuần khiết đánh thẳng vào ngực Hiên Viên Vấn Thiên. Phượng Tuyết Nhi ra tay ngay sau đó, hỏa diễm đỏ rực cháy trời bùng lên.

Hỏa diễm của hai nàng mãnh liệt như mặt trời chói lọi, thần thánh tựa cầu vồng.

Ầm ầm!

Huyền lực va chạm quá mức kịch liệt cuốn lên cơn lốc che trời lấp đất, Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm giao hòa cùng nhau đốt cháy cả trời xanh. Kiếm quang hắc ám bị ngọn lửa nuốt chửng, nhưng hắc ám chợt như một con cự thú phẫn nộ đột nhiên bành trướng, ngược lại hung hăng áp chế Kim Ô Viêm và Phượng Hoàng Viêm. Theo một tiếng kiếm gào thét như quỷ khóc, hỏa diễm bị xé toạc một cách tàn nhẫn.

Sắc mặt Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi đồng thời trắng bệch, thân thể bị xung kích lùi nhanh về phía sau. Ngay sau lưng các nàng bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ, luồng hỏa diễm thứ ba xuyên qua giữa hai người, đột ngột đánh thẳng lên mặt Hiên Viên Vấn Thiên.

Hiên Viên Vấn Thiên kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể lộn nhào hơn mười vòng về phía sau. Khi y dừng lại, tóc trên trán đã bị đốt trụi hoàn toàn. Y đưa tay lau trán, nhưng không phẫn nộ mà lại nở nụ cười âm trầm, mâu quang đen như mực khóa chặt trên người Vân Triệt:

- Chậc, Vân Triệt, mỗi lần ngươi xuất hiện đều mang đến cho bản tôn những kinh ngạc khác nhau, lần này cũng không ngoại lệ. Mới ba tháng ngắn ngủi, thực lực của ngươi lại tăng vọt lên mấy lần, gần như vượt qua bản tôn trước khi tu thành ma thể, quả là thiên tư kinh người.

- Nhưng vậy… thì đã sao chứ?

Hắc khí vẫn cuồn cuộn không ngừng tuôn về phía Vĩnh Dạ Ma Kiếm. Giọng nói trầm thấp của Hiên Viên Vấn Thiên còn quanh quẩn, thân thể y đã như quỷ ảnh lướt tới, Vĩnh Dạ Ma Kiếm từ trên trời chém xuống, thân kiếm tối đen cắt ra một vầng sáng hắc ám dài chừng mười trượng trên bầu trời, dễ dàng bóp méo không gian.

- Vân ca ca cẩn thận!

Qua lần giao thủ vừa rồi, Phượng Tuyết Nhi đã cảm nhận rõ ràng sự khủng bố của Hiên Viên Vấn Thiên… đó là sức mạnh mà với thực lực hiện giờ của nàng cũng không thể địch nổi. Thậm chí nàng còn bất an cảm thấy, cho dù bản thân liên thủ với Tiểu Yêu Hậu cũng gần như không thể thắng được y. Mà Vân Triệt ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc tuy huyền lực bạo tăng, nhưng vẫn yếu hơn hai người các nàng rất nhiều.

Phượng Tuyết Nhi khẽ kêu một tiếng, phượng hoàng viêm ảnh trên người trực tiếp rời khỏi cơ thể, bùng cháy thành ngọn Phượng Hoàng Hỏa Diễm cực hạn nhất trong không gian méo mó. Như tâm ý tương thông, kim ô viêm ảnh trên người Tiểu Yêu Hậu cũng gần như cùng lúc bay ra, phát ra tiếng kêu uy nghiêm vang dội dưới màn kiếm của Hiên Viên Vấn Thiên.

Trong ba người, thực lực của Vân Triệt là yếu nhất, nhưng đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên tựa như ác mộng, hắn sao có thể để hai nàng đối mặt còn mình thì lùi bước. Hai tay hắn bùng lên Kim Ô Viêm, dùng thế "Vẫn Nguyệt Trầm Tinh" nghênh đón Hiên Viên Vấn Thiên.

Ầm ầm!

Bốn luồng sức mạnh kinh hoàng chạm vào nhau, tạo thành một cơn lốc sức mạnh đáng sợ đến cực điểm. Không gian xung quanh nháy mắt sụp đổ hoàn toàn, mà cơn lốc huyền lực lại bị nhốt lại, nén chặt trong không gian sụp đổ, điên cuồng vặn vẹo, sau đó nổ tung như một quả khí cầu vỡ nát.

Lần này, không gian mấy trăm trượng xung quanh đều sụp đổ, mảnh vỡ không gian như vô số mũi kim thép hỗn loạn bắn ra bốn phía. Dưới lực xung kích lan tỏa, Hiên Viên Vấn Thiên bị đẩy lùi mười mấy bước, còn Phượng Tuyết Nhi, Tiểu Yêu Hậu và Vân Triệt thì như bị núi lớn oanh kích, lục phủ ngũ tạng đau nhói, thân thể như lá rách bay về ba hướng khác nhau.

Ba người hợp lực, vẫn tan tác như cũ!

- Ha ha ha ha…

Hiên Viên Vấn Thiên cười ha hả, thân thể chợt lướt tới, xông thẳng về phía Vân Triệt đang bay ra, Vĩnh Dạ Ma Kiếm lóe lên hắc quang âm u:

- Vậy bắt đầu từ ngươi trước!

- A! Vân ca ca!

Hành động của Hiên Viên Vấn Thiên khiến sắc mặt Phượng Tuyết Nhi đại biến. Nàng bất chấp khí tức hỗn loạn trong cơ thể, liều mạng vận chuyển Phượng Hoàng Viêm Lực, một đôi cánh phượng hoàng viêm mở ra sau lưng, trên người cũng hiện lên một bóng phượng hoàng khổng lồ, cả người như hóa thành một con phượng hoàng chân chính.

Nàng dùng "Phượng Dực Thiên Khung" cưỡng ép đảo ngược thân hình, với thế phá thiên diệt địa lao về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

Nhưng tốc độ của Hiên Viên Vấn Thiên quá nhanh, cho dù trong khoảnh khắc "Phượng Dực Thiên Khung" có thể khiến tốc độ của Phượng Tuyết Nhi đột phá cực hạn, nhưng đã không còn kịp nữa. Ma kiếm tối đen đã cách Vân Triệt chưa đến ba thước.

Vân Triệt nghiến răng, nhưng không dùng Tinh Thần Toái Ảnh để trốn, ánh đỏ chợt lóe trong tay, hắn nắm lấy Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, đánh thẳng vào mặt Hiên Viên Vấn Thiên.

Hành động của Vân Triệt khiến Hiên Viên Vấn Thiên lộ ra nụ cười cực kỳ khinh miệt. Y đột nhiên thu Vĩnh Dạ Ma Kiếm về, dùng tay trái tóm thẳng vào cự kiếm màu son của Vân Triệt:

- Kiếm của ngươi, còn không xứng để bản tôn dùng kiếm đón đỡ!

Keng!

Một tiếng chói tai vang lên, bàn tay của Hiên Viên Vấn Thiên đã chộp vào mũi Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, phát ra âm thanh điếc tai như thần thiết va chạm, khiến người ta không thể tin nổi đó lại là âm thanh va chạm giữa da thịt và thân kiếm.

Cánh tay Vân Triệt chấn động mạnh, trong cơn tê dại kịch liệt nháy mắt mất đi tri giác, lục phủ ngũ tạng càng như dời sông lấp bể. Trọng kiếm của hắn không phải chưa từng bị người khác chính diện đỡ được… nhưng chưa bao giờ bị người ta dùng tay không đỡ lấy.

Vậy mà Hiên Viên Vấn Thiên chỉ dựa vào một bàn tay đã khiến Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm của hắn bị chặn đứng giữa không trung, toàn bộ sức mạnh mênh mông của trọng kiếm phản chấn ngược lại lên người hắn. Nếu không phải cường độ thân thể hắn đã sớm vượt qua cảnh giới phàm nhân, hai bàn tay, thậm chí cả hai cánh tay của hắn đều đã nát vụn.

Chỉ có điều…

Hiên Viên Vấn Thiên dùng một tay đỡ được trọng kiếm của Vân Triệt còn chưa kịp cất tiếng cười ngạo nghễ, sắc mặt đã đột nhiên biến đổi, sau đó nhanh như chớp thu tay lại, trong miệng còn kèm theo một tiếng kêu thảm có thể gọi là vô cùng thê lương.

Tiếng kêu thảm đột ngột tất nhiên dẫn đến sự mất tập trung trong khoảnh khắc, phượng hoàng ảnh do Phượng Tuyết Nhi hóa thành cũng vừa lúc phá không mà đến, oanh kích nặng nề lên người Hiên Viên Vấn Thiên.

Trên người Hiên Viên Vấn Thiên nháy mắt bùng lên Phượng Hoàng Viêm, y bị đánh bay ngang ra ngoài, phương hướng bay đi vừa đúng là chỗ của Tiểu Yêu Hậu. Tiểu Yêu Hậu cũng đã ổn định thân hình, bàn tay nàng chém ra, một luồng Kim Ô Liệt Diễm lấy thân thể Hiên Viên Vấn Thiên làm mồi nổ tung dữ dội, khiến thân thể y vốn đã bị Phượng Hoàng Viêm thiêu đốt lại một lần nữa phủ thêm một tầng Kim Ô Viêm.

Rầm!

Hiên Viên Vấn Thiên nện mạnh xuống đất, tạo ra một hố sâu khổng lồ. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một luồng hắc quang nổ tung trong hố sâu, nháy mắt chấn diệt Phượng Hoàng Viêm và Kim Ô Viêm đang bám trên người y.

Giữa hắc quang, Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi bay lên, áo ngoài của y đã bị đốt thành tro, trên người cũng có những mảng bỏng lớn, nhưng y lại không thèm liếc nhìn những thương tổn này một lần. Hai mắt y gắt gao nhìn chằm chằm vào bàn tay trái đang giơ lên của mình, cả bàn tay và cánh tay trái đều đang run rẩy kịch liệt.

Trong lòng bàn tay trái, hằn lên một vết cắt màu đỏ thắm, còn tỏa ra ánh sáng màu son mỏng manh. Từ bên trong vết thương, từng giọt máu màu đỏ đen nhỏ xuống.

Với tu vi và "Ma Thân" của y, cho dù là vết thương nặng hơn gấp bội, y chỉ cần tùy ý dẫn huyền khí là có thể lập tức cầm máu.

Nhưng vết thương tỏa ra ánh sáng màu son này, huyền khí của y dẫn tới mấy lần, khi đến gần miệng vết thương lại đột nhiên tán loạn, khiến y không cách nào cầm máu, chứ đừng nói đến trị liệu. Đáng sợ hơn là, miệng vết thương này rõ ràng chỉ dài hai tấc, lại như có ngàn vạn móng vuốt độc không ngừng đâm vào tay y, khiến y thống khổ không chịu nổi.

- Sao lại thế này… Đây là chuyện gì?

Hiên Viên Vấn Thiên tức giận gầm nhẹ.

- Đây là… Tru Ma Kiếm!?

Bên trong Vĩnh Dạ Ma Kiếm đột nhiên truyền đến một âm thanh hoảng sợ, ngay cả cặp mắt mở ra trên chuôi kiếm cũng đột nhiên co rút lại.

- Tru Ma Kiếm? Đó là thứ gì?

Hiên Viên Vấn Thiên quát.

- Không đúng… Kia không phải Tru Ma Kiếm, bề ngoài, khí tức, huyền quang đều hoàn toàn khác, cũng không thể nào là Tru Ma Kiếm! Trên đời này đã sớm không còn sự tồn tại của Tru Ma Kiếm!

- Giết hắn đi, sau đó triệt để hủy diệt thanh kiếm kia! Tuy rằng kia không thể nào là Tru Ma Kiếm, nhưng đã có thể gây ra tổn thương như vậy cho ngươi, còn có khí tức khiến ta cực kỳ khó chịu… Nói không chừng là thứ tương tự với Tru Ma Kiếm!

- Cũng may thực lực của hắn còn kém xa ngươi, thanh kiếm này trong tay hắn không hề có chút uy hiếp nào đối với ngươi. Nếu một ngày nào đó nó rơi vào tay một kẻ có thực lực tương đương ngươi, đó sẽ là một phiền phức lớn!

Ma hồn trong kiếm âm trầm nói.

Giọng nói của ma hồn trong kiếm rõ ràng mang theo run rẩy… Đối với nó mà nói, đây đâu chỉ là "phiền phức lớn", mà chính là thứ nó sợ hãi nhất cả đời.

Tay trái Hiên Viên Vấn Thiên chợt nắm chặt, cơn đau đớn tột cùng khiến gương mặt y méo mó như ác quỷ, đồng thời cũng điên cuồng thiêu đốt sự nóng nảy và phẫn nộ trong lồng ngực y. Y rõ ràng đã thành ma thần, có được sức mạnh nghiền ép tất cả, không thể địch nổi, vậy mà vẫn phải chịu nỗi thống khổ như cực hình thế này.

- Vân… Triệt!

Sát khí toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên bùng nổ, khiến hắc khí xung quanh y cũng bắt đầu hỗn loạn cuộn trào. Y vốn định hành hạ Vân Triệt đến chết, nhưng bây giờ… y muốn Vân Triệt phải chết ngay lập tức! Không muốn hắn tồn tại trên đời này thêm một giây một khắc nào nữa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!