Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 863: CHƯƠNG 862: LINH HỒN TUYỆT VỌNG

- Ngươi đã muốn là kẻ chết đầu tiên… Vậy bản tôn sẽ thành toàn cho ngươi!

Thể chất của Vân Triệt vô cùng mạnh mẽ, tuy thực lực hiện giờ của hắn còn kém xa Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi, nhưng nếu luận về độ cứng rắn của thân thể, hai nàng cộng lại cũng không bằng một mình hắn. Đòn phản chấn vừa rồi của Hiên Viên Vấn Thiên trong cơn thịnh nộ tuy khủng bố, nhưng vẫn chưa đến mức khiến hắn trọng thương.

Khi Tiểu Yêu Hậu chắn trước Hiên Viên Vấn Thiên, hắn đã khôi phục khả năng hành động giữa không trung. Thấy Tiểu Yêu Hậu trọng thương rơi xuống dưới tay Hiên Viên Vấn Thiên, Vân Triệt đột nhiên phát hiện y không tiếp tục nhắm vào hắn, mà bỗng nhiên hạ xuống, chộp về phía Tiểu Yêu Hậu đã nhất thời mất đi ý thức.

Cảnh tượng này khiến Vân Triệt kinh hãi tột độ:

- Dừng tay!

Trong tiếng gầm rống, Vân Triệt chân đạp Huyễn Quang Lôi Cực, không thể bận tâm đây có phải là âm mưu dụ địch của Hiên Viên Vấn Thiên hay không, điên cuồng lao thẳng về phía y.

Nhưng tốc độ của hắn, sao có thể sánh bằng Hiên Viên Vấn Thiên.

Vân Triệt nghiến chặt răng, khóe mắt như muốn rách ra, trong con ngươi lóe lên một tia lam quang.

- Long… Hồn… Lĩnh Vực!

Gàooooo!

Thương lam long ảnh hiện ra giữa không trung, tỏa ra uy áp Long Thần kinh thiên động địa.

Dưới lĩnh vực tinh thần tràn ngập thần uy của Long Thần thượng cổ, toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên run lên, hắc khí quanh thân như thủy triều rút đi hơn phân nửa, tốc độ cũng chợt giảm mạnh. Cùng lúc đó, một đạo Thiên Lang ảnh bùng cháy Phượng Hoàng hỏa diễm gào thét lao tới từ phía sau, hung hăng đánh lên lưng y.

Rầm!

Một tiếng nổ vang trời, tấm lưng vốn đã máu thịt be bét của Hiên Viên Vấn Thiên lại một lần nữa nổ tung một mảng huyết nhục lớn, thậm chí mơ hồ lộ ra cả xương cốt đã biến thành màu đen. Cả người y như đạn pháo bắn đi, nặng nề nện xuống mặt đất.

Vân Triệt hít một hơi, thi triển Tinh Thần Toái Ảnh, thân hình lóe lên, đón được Tiểu Yêu Hậu đang rơi xuống, ôm chặt nàng vào lòng.

- A a a a a!

Hiên Viên Vấn Thiên từ mặt đất bắn lên, miệng phát ra tiếng rống giận cuống cuồng đến cực điểm. Vết thương trên người y trông ghê rợn vô cùng, nhưng khí tức hắc ám tỏa ra lại không suy yếu bao nhiêu, vẫn nặng nề như trước khiến bọn họ không thở nổi.

Ngược lại, Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu chẳng những huyền lực đã tiêu hao cực lớn mà còn đều bị nội thương nặng, nhất là Tiểu Yêu Hậu, huyền khí trong cơ thể đã hỗn loạn đến mức gần như hoàn toàn mất kiểm soát.

- Vân ca ca, huynh không sao chứ?

Phượng Tuyết Nhi vội vàng bay tới, chắn trước người hắn và Tiểu Yêu Hậu, nhưng Phượng Hoàng viêm thiêu đốt trên người nàng đã suy yếu đi rõ rệt.

- Ta không sao.

Vân Triệt khẽ nói. Đúng lúc này, một bàn tay đã đặt lên lồng ngực hắn, nhẹ nhàng đẩy hắn ra.

Tiểu Yêu Hậu đã hồi phục ý thức, giãy giụa rời khỏi vòng tay Vân Triệt, trên bàn tay nhỏ bé nhuốm đầy máu tươi lại bùng cháy lên ngọn lửa màu vàng kim hoa lệ.

Hiên Viên Vấn Thiên bay vút lên không trung, gương mặt ma quỷ xuất hiện lần nữa trước mặt bọn họ, hắc ám cùng sát khí âm trầm nặng nề bao phủ lấy cả ba người:

- Các ngươi thế mà lại… một lần nữa làm bị thương ma thân của bản tôn! Lần này… bản tôn sẽ triệt để… vĩnh viễn đày các ngươi vào địa ngục!

Vân Triệt nhíu chặt mày, hai tay nắm Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm đến trắng bệch cả đốt ngón tay. Ba tháng trước, Hiên Viên Vấn Thiên đã vô cùng đáng sợ, mà trong ba tháng này, huyền lực của hắn và Phượng Tuyết Nhi đều có bước nhảy vọt về cấp độ, vốn tưởng rằng đủ để đối phó với Hiên Viên Vấn Thiên đã dị biến.

Không ngờ rằng, sau ba tháng, Hiên Viên Vấn Thiên còn cường đại hơn cả ba tháng trước. Kết hợp sức mạnh của cả ba người bọn họ, vẫn hoàn toàn không phải là đối thủ.

Không được… Trạng thái hiện giờ, vốn không có chút khả năng nào chiến thắng được y. Cứ tiếp tục kéo dài, hậu quả duy nhất chính là tất cả đều chết trong tay y. Yêu Hoàng thành cũng sẽ lập tức gặp phải tai họa ngập đầu!

Rốt cuộc phải làm sao bây giờ… Làm sao bây giờ!

- Chết đi!

Trên người Hiên Viên Vấn Thiên cuộn lên hắc mang ngập trời. Huyền lực của Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu đã suy yếu trên diện rộng, một kích toàn lực này của y, hai người tuyệt đối không thể nào đỡ được.

Đúng lúc này, Vân Triệt bỗng nhiên tiến lên một bước, hét lớn:

- Phần Tuyệt Trần, ngươi rốt cuộc đang làm gì! Chẳng lẽ ngươi cam tâm để y thao túng thân thể và sức mạnh của ngươi như vậy sao!

Lời hắn nói khiến Hiên Viên Vấn Thiên sững sờ, sau đó khàn giọng cười như điên:

- Ha ha ha ha… Vân Triệt, chết đến nơi rồi mà ngươi vẫn còn mơ tưởng linh hồn ti tiện kia sẽ cứu các ngươi như ba tháng trước sao!

- Lúc trước bản tôn sơ suất, không diệt trừ triệt để linh hồn ti tiện kia, mới khiến hắn làm hỏng đại sự của bản tôn vào ba tháng trước! Đến bây giờ, chẳng lẽ ngươi còn ngây thơ cho rằng hắn có thể tiếp tục sống sót đến hôm nay sao?

- Đừng nói là ý thức, ngay cả tàn hồn của hắn cũng đã bị bản tôn xóa sạch hoàn toàn, ngay cả một chút dấu vết tồn tại cũng không còn!

Vân Triệt phớt lờ lời Hiên Viên Vấn Thiên, ánh mắt nhìn thẳng vào y, lạnh lùng nói:

- Phần Tuyệt Trần, ngươi vì có được sức mạnh cường đại mà đã chịu đựng thống khổ và tra tấn mà người khác trăm kiếp cũng không thể chịu nổi. Một người như ngươi, chẳng lẽ lại dễ dàng bại bởi ác ma xấu xí này sao?

- Ngươi theo đuổi sức mạnh này là vì báo thù. Mà kẻ ngươi muốn giết nhất, chính là Hiên Viên Vấn Thiên. Bởi vì y không chỉ có mối thù diệt tộc với ngươi, mà còn là kẻ đầu sỏ gây ra tất cả vận mệnh bi thảm của ngươi! Nhưng đến bây giờ ngươi vẫn chưa thể báo thù, ngược lại còn để thân thể mình, để sức mạnh mà mình phải chịu đựng thống khổ vô tận mới có được bị chính kẻ mình muốn giết nhất đoạt lấy, làm áo cưới cho dã tâm trời người đều căm phẫn của y… Đây là mối thù hận và nỗi khuất nhục lớn đến nhường nào!

- Ngươi sở hữu lòng tự tôn và sự kiêu ngạo hơn người, chẳng lẽ lại cam tâm mang theo thù hận và khuất nhục như vậy mà vĩnh viễn biến mất! Chẳng lẽ ngươi thật sự chỉ là một kẻ nhu nhược dễ dàng bị xóa sổ như vậy sao?

Hiên Viên Vấn Thiên xòe bàn tay, khinh miệt nói:

- Chậc chậc, sự giãy giụa hèn mọn và đáng thương làm sao. Ngươi còn không bằng quỳ xuống đất cầu xin bản tôn tha thứ, có lẽ khi bản tôn xé nát ngươi, sẽ lưu lại cho ngươi một hai mảnh xương tàn.

- Đáng tiếc, ngươi không còn cơ hội nữa rồi!

Hắc khí bạo động, Hiên Viên Vấn Thiên tung một trảo, không gian xung quanh nháy mắt siết chặt.

- Cẩn thận!

Hỏa diễm trên người Phượng Tuyết Nhi bùng nổ, đón đầu Hiên Viên Vấn Thiên trước cả Tiểu Yêu Hậu.

Gương mặt Hiên Viên Vấn Thiên dữ tợn, bàn tay xuyên qua hỏa diễm, đánh thẳng về phía ngực Phượng Tuyết Nhi:

- Chết đi…

Tiếng hét của y còn chưa dứt, liền đột ngột gián đoạn, như thể bị ai đó bóp chặt yết hầu. Cả gương mặt y cũng đột nhiên cứng đờ, ngay cả bàn tay hắc ám đánh ra cũng chệch đi phương hướng.

“Rầm” một tiếng vang lớn, Phượng Hoàng viêm vốn không thể uy hiếp được Hiên Viên Vấn Thiên, nay lại xuyên qua lớp hắc khí đột nhiên mất kiểm soát, đánh thẳng lên mặt y. Hiên Viên Vấn Thiên hét thảm một tiếng, bị đánh bay ra ngoài, toàn thân nhanh chóng bị hỏa diễm đỏ rực bao phủ.

Phượng Tuyết Nhi dùng một kích đánh bay Hiên Viên Vấn Thiên, nhất thời sững sờ tại chỗ.

- A… Sao… Sao lại thế này?

Hiên Viên Vấn Thiên luống cuống dập tắt Phượng Hoàng viêm trên người, không thể tin nổi nhìn hai tay mình, vẻ mặt không thể tin nổi, như thể vừa nhìn thấy quỷ thần thật sự.

Mà trên mặt Vân Triệt bỗng chốc lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết.

- Không… Không thể nào… Điều này không thể nào!

Hiên Viên Vấn Thiên gầm lên giận dữ, trong đôi mắt lại chợt lóe lên hung quang cuồng bạo. Hắn một tay túm lấy Vĩnh Dạ Ma Kiếm, vung ngang chém về phía Vân Triệt.

Nhưng hắn vừa mới bay lên, toàn thân liền bỗng nhiên run lên, cả người thẳng tắp ngã xuống, toàn thân không ngừng co giật, run rẩy:

- Không thể nào… Bản tôn rõ ràng… đã triệt để ngươi… Không thể nào…

- Phần Tuyệt Trần… Là Phần Tuyệt Trần!

Vân Triệt mừng rỡ kêu lên. Vừa rồi hắn gọi tên Phần Tuyệt Trần, chỉ là một phép thử trong lúc không còn cách nào khác, trong thâm tâm cũng không hy vọng quá lớn. Bởi vì nếu ba tháng trước Hiên Viên Vấn Thiên nhận ra ý thức của Phần Tuyệt Trần còn sót lại, nhất định sẽ dùng mọi biện pháp để xóa sổ triệt để.

Thế nhưng, ý thức của Phần Tuyệt Trần vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Thậm chí, linh hồn bất khuất không cam lòng bị xóa sổ kia, giờ phút này lại bùng phát ra sức mạnh, ảnh hưởng rõ rệt đến Hiên Viên Vấn Thiên.

Đây là Phần Tuyệt Trần đang dùng ý thức còn sót lại của mình để giành lấy hy vọng và cơ hội sống cho bọn họ! Vân Triệt lập tức lao tới như tia chớp, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trọng kích lên người Hiên Viên Vấn Thiên.

Hiên Viên Vấn Thiên không thể khống chế thân thể, thậm chí không kịp làm ra động tác chống đỡ, liền bị một lực cực lớn nhấc bổng lên, một kiếm nện bay ra xa vài dặm. Còn chưa đợi y đứng dậy, Vân Triệt đã lại một lần nữa xông đến, ngưng tụ toàn bộ sức mạnh, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm bùng cháy Kim Ô viêm điên cuồng chém lên người Hiên Viên Vấn Thiên.

Rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm rầm…

Tuy cấp bậc sức mạnh không bằng Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng đối với huyền lực ma đạo, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm chính là sự tồn tại như ác mộng. Mỗi một kiếm của Vân Triệt đều đổi lấy một tiếng hét thảm của Hiên Viên Vấn Thiên, mặt đất nứt toác trong cơn chấn động kịch liệt.

- A a a a a!

Hiên Viên Vấn Thiên thống khổ gầm rú, hắc khí đã tiêu tán hơn phân nửa trên người đột nhiên tăng vọt, hung hăng đánh văng Vân Triệt ra. Thân thể y loạng choạng, miệng thở dốc kịch liệt, sau đó điên cuồng nhằm về phía Vân Triệt.

Rầm!

Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm và bàn tay hắc ám của Hiên Viên Vấn Thiên va chạm chính diện. Toàn thân Vân Triệt run lên, hai cánh tay đau nhức, bị đánh bay ra xa trăm trượng, khí huyết trong lồng ngực sôi trào. Hắn chợt ngẩng đầu, hét lớn:

- Phần Tuyệt Trần, với bộ dạng của ngươi bây giờ, cả đời này đều không thể tự tay báo thù! Nhưng… nếu hôm nay ta sống sót, sẽ có một ngày, ta sẽ tự tay giết chết Hiên Viên Vấn Thiên!

Tiếng gầm này của Vân Triệt như ngàn vạn cây châm độc đâm vào tâm hồn Hiên Viên Vấn Thiên. Tàn hồn vừa mới bị y áp chế lại bỗng nhiên bộc phát ra một sức mạnh mãnh liệt đến khó tin, dữ dội công kích vào ý thức của y, quấn lấy…

- A a a a a!

Hiên Viên Vấn Thiên hét thảm một tiếng, thân thể vừa lao ra bỗng chốc quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu mình, thống khổ đến toàn thân co quắp:

- A a a… Vì… sao… Vì sao ngươi… còn chưa… chết hết… A a a a!

- Bởi vì hắn là Phần Tuyệt Trần!

Vân Triệt gầm lên giận dữ, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm ngưng tụ tất cả sức mạnh của hắn, chém về phía Hiên Viên Vấn Thiên… Dưới tình trạng ý thức của Hiên Viên Vấn Thiên sụp đổ, thân thể và sức mạnh đã thoát khỏi sự khống chế của y trên diện rộng, bị một kiếm này của Vân Triệt hung hăng bổ lên đầu.

Rầm!

Trong đầu Hiên Viên Vấn Thiên ong lên một tiếng, thân hình máu thịt be bét bay đi như một bó rơm.

- Ngươi… ngươi…

Hiên Viên Vấn Thiên quỳ rạp trên mặt đất, toàn thân run rẩy co rúm, giãy giụa mấy lần cũng không thể đứng dậy. Y quay đầu lại, đôi mắt tỏa ra ánh sáng đen kịt nhìn chằm chằm vào Vân Triệt. Y vặn vẹo gương mặt, vừa định nói chuyện, đột nhiên thấy Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi cũng đã đuổi theo, đứng bên cạnh Vân Triệt.

- Đi!

Nói ra chữ này, đồng thời năm chiếc răng trong miệng Hiên Viên Vấn Thiên cũng bị y cắn gãy. Vĩnh Dạ Ma Kiếm bay tới, cuốn lấy y, hóa thành một tia lôi điện màu đen bay về phương bắc.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!