- Đừng hòng trốn thoát!
Thấy Hiên Viên Vấn Thiên đột ngột bỏ chạy, Tiểu Yêu Hậu bất chấp thương thế, cưỡng ép ngưng tụ huyền lực, dùng tốc độ nhanh nhất đuổi theo.
- Thải Y, đừng đuổi!
Vân Triệt hét lớn.
Nhưng Tiểu Yêu Hậu lại như điếc không nghe, đôi mắt lạnh như băng lóe lên hận ý thấu xương.
- Không ổn!
Vân Triệt cắn răng, không còn nghĩ ngợi được gì khác, cũng dốc toàn lực đuổi theo Tiểu Yêu Hậu, Phượng Tuyết Nhi vội vàng theo sát phía sau.
Chiến cuộc đột nhiên xảy ra biến hóa khó mà lý giải, Hiên Viên Vấn Thiên vốn nắm giữ sức mạnh áp đảo bỗng nhiên như mất hết tất cả, thảm bại dưới tay một mình Vân Triệt, sau đó lại dốc toàn lực bỏ chạy.
Tuy không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng đối với người của Yêu Hoàng Thành mà nói, biến hóa này không khác gì vớt họ lên từ vực sâu. Bọn họ trơ mắt nhìn Hiên Viên Vấn Thiên bị đại kiếm hắc ám kéo đi với tốc độ kinh người về hướng tây bắc, ba người Vân Triệt cũng theo sát phía sau, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt.
- Xảy ra chuyện gì vậy?
Vân Ngoại Thiên kinh ngạc thốt lên.
Vân Khinh Hồng nhíu mày, đột nhiên nói:
- Thiên Hạ huynh, chúng ta cùng đi xem sao!
- Được!
Thiên Hạ Hùng Đồ không chút do dự gật đầu.
Hai vị đại gia chủ đồng thời lao ra khỏi kết giới, bay về hướng tây bắc.
Sức mạnh trên người Hiên Viên Vấn Thiên tuyệt đối đủ để áp đảo cả ba người Vân Triệt, nhưng tàn hồn bất khuất của Phần Tuyệt Trần lại một lần nữa thức tỉnh. Đáng sợ nhất là, nơi tàn hồn này thức tỉnh không phải ở bên ngoài, mà là ngay trong thế giới linh hồn của y!
Dưới sự công kích của tàn hồn Phần Tuyệt Trần, y không thể tự chủ khống chế “Ma Thân” và luồng sức mạnh cường đại kia, nếu không bỏ chạy, thật sự có khả năng bị ba người Vân Triệt đánh chết.
Một phần huyền lực hắc ám mà y có thể miễn cưỡng vận dụng, giờ phút này đều dồn cả vào việc chạy trốn.
- Tên khốn… Vì sao… Vì sao ngươi vẫn chưa chết hẳn… Ngươi chẳng qua chỉ là một quân cờ đáng thương trong tay bản tôn… Một kẻ đáng thương mà ngay cả linh hồn từ nhỏ đã không trọn vẹn… Làm sao có thể… Làm sao có thể tồn tại dưới sức mạnh của bản tôn cho tới hôm nay… A a a…
Vẻ mặt Hiên Viên Vấn Thiên thống khổ, giọng nói khàn đặc, trước mắt hắn mờ đi, đầu đau như búa bổ, mồ hôi lạnh toàn thân tuôn như mưa.
Phía sau, Tiểu Yêu Hậu bám riết không tha, nhưng tốc độ của ma kiếm quá nhanh, nàng dùng hết toàn lực nhưng vẫn không tài nào đuổi kịp.
Lãnh thổ Huyễn Yêu Giới nhanh chóng lùi lại dưới chân họ, hơn nửa canh giờ sau, ma kiếm mang theo Hiên Viên Vấn Thiên xông vào Ngũ Hành Vực.
Trung tâm Ngũ Hành Vực chính là nơi y đáp xuống khi đến đây.
Ngũ Hành Vực, nơi thường có hơn 10 vạn trọng quân canh gác, giờ đây lại tĩnh mịch đến lạ thường. Xa xa nhìn lại, trên mảnh đất tan hoang có từng đợt sương khói quỷ dị cuộn lên, nhưng không thấy một bóng người. Trên mặt đất màu nâu đất rải rác những vết tích đen kịt, tựa như tro tàn còn sót lại sau một trận hỏa thiêu.
Cảnh tượng của Ngũ Hành Vực khiến ánh mắt Vân Triệt trở nên âm trầm… Làn sương mù màu đen phía trước rõ ràng tỏa ra khí tức hắc ma! Hiển nhiên, quân lính vốn canh giữ nơi này đã toàn bộ táng thân dưới tay Hiên Viên Vấn Thiên.
Điều này cũng có nghĩa, rất có thể đây chính là nơi Hiên Viên Vấn Thiên đã đặt chân đến.
Ma kiếm mang theo Hiên Viên Vấn Thiên bay thẳng đến trung tâm Ngũ Hành Vực. Nơi đó, một huyền trận loại nhỏ đang chậm rãi xoay tròn, phóng ra huyền quang màu trắng không quá mạnh mẽ.
Bên cạnh huyền trận, Hiên Viên Vấn Thiên dừng lại. Y xoay người, nhìn ba người Tiểu Yêu Hậu đang truy đuổi tới, trong giọng nói có bốn phần thống khổ, sáu phần oán hận:
- Bản tôn… lại để các ngươi sống thêm được… mấy tháng… Chuyện như vậy… tuyệt đối sẽ không có lần thứ ba…
- Ba tháng sau, ma huyết của bản tôn… sẽ hoàn toàn thức tỉnh… Đến lúc đó… các ngươi… cứ… chờ đó!
Nói xong, Hiên Viên Vấn Thiên hét lên một tiếng, lao vào trong huyền trận không gian, nháy mắt biến mất không còn tăm tích.
- Dù có phải xuống địa ngục… bổn hậu cũng phải nghiền ngươi thành tro!
Cho dù Hiên Viên Vấn Thiên đã biến mất trong huyền trận không gian, bước chân của Tiểu Yêu Hậu vẫn không hề dừng lại, mà trực tiếp xông về phía huyền trận.
- Thải Y… Đừng qua đó!
Vân Triệt thất kinh:
- Tuyết Nhi, ngăn nàng lại!
Tiểu Yêu Hậu không phải là người bốc đồng, ngược lại, gần như lúc nào nàng cũng bình tĩnh đến đáng sợ.
Nhưng chỉ riêng khi đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên… Mối thù giết cha, mối oán họa loạn, mối hận diệt tộc, đâu chỉ là không đội trời chung!
- Tiểu Yêu Hậu tỷ tỷ, đừng mà!
Phượng Tuyết Nhi gấp giọng kêu to, vội vàng phóng ra hơn mười đạo Phượng Hoàng tiễn, chặn trước mặt Tiểu Yêu Hậu. Khí tức viêm lực bùng nổ khiến thân thể Tiểu Yêu Hậu khựng lại, Vân Triệt từ phía sau lao tới, ôm chặt lấy nàng.
Tiểu Yêu Hậu ra sức giãy giụa, đôi mắt hỗn loạn gắt gao nhìn chằm chằm vào huyền trận không gian gần trong gang tấc. Nhưng hai tay Vân Triệt như gọng kìm siết chặt lấy nàng… Hồi lâu sau, sự giãy giụa của Tiểu Yêu Hậu cuối cùng cũng yếu dần, khi sự hỗn loạn trong mắt tan đi, cả người nàng hoàn toàn kiệt sức, mềm nhũn ngã vào lòng Vân Triệt.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như sữa, hai hàng nước mắt trong suốt lặng lẽ lăn dài.
- Thải Y, không sao rồi.
Vân Triệt nhẹ nhàng ôm lấy nàng:
- Mối thù của nàng cũng chính là mối thù của ta. Hôm nay chúng ta không giết được y, nhưng phu thê chúng ta đồng lòng, cuối cùng sẽ có một ngày, bắt y phải nợ máu trả bằng máu.
“…” Tiểu Yêu Hậu không nói gì, chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại trong lòng Vân Triệt.
- Tuyết Nhi, phá hủy huyền trận kia đi.
Vân Triệt quay đầu nói. Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới cách nhau vô cùng xa, muốn tạo ra một huyền trận không gian nối liền hai đại lục chắc chắn phải hao phí lượng lớn tài nguyên và thời gian. Huyền trận bị phá hủy, cho dù ngày mai Hiên Viên Vấn Thiên hoàn toàn hồi phục, trong thời gian ngắn cũng không thể nào xâm phạm Huyễn Yêu Giới lần nữa.
Phượng Tuyết Nhi gật đầu, tay nhỏ khẽ múa, một luồng Phượng Hoàng viêm đánh vào huyền trận. Một tiếng nổ vang lên, huyền trận không gian sụp đổ, ánh sáng trắng bắn ra tứ phía.
- Tiểu Yêu Hậu, Triệt nhi… Mọi người không sao chứ?
Vân Khinh Hồng và Thiên Hạ Hùng Đồ vội vã bay tới, thấy ba người họ bình an vô sự, họ mới thở phào nhẹ nhõm.
- Phụ thân!
Vân Triệt vội vàng đỡ Tiểu Yêu Hậu đứng dậy:
- Còn có Thiên Hạ gia chủ, yên tâm đi, chúng con đều không sao. Vừa rồi Hiên Viên Vấn Thiên đã trốn về Thiên Huyền Đại Lục, huyền trận không gian mà y sử dụng cũng đã bị phá hủy rồi. Trong thời gian ngắn, y chắc chắn sẽ không thể đến đây nữa.
- Vậy thì tốt.
Vân Khinh Hồng khẽ gật đầu, hắn nhìn quanh bốn phía, nặng nề thở dài:
- Vốn tưởng rằng Huyễn Yêu cuối cùng cũng thoát khỏi họa loạn, được yên ổn, không ngờ trời lại giáng đại họa… Cũng thật đáng thương cho 13 vạn quân coi giữ nơi này.
- Haizz.
Thiên Hạ Hùng Đồ cũng liên tục thở dài:
- Hiên Viên Vấn Thiên… Y thế mà lại là một kẻ đáng sợ như vậy.
Vân Khinh Hồng quay mặt, nhìn về phía Phượng Tuyết Nhi, ánh mắt tức thì trở nên đặc biệt ôn hòa:
- Triệt nhi, còn chưa giới thiệu cho vi phụ cô nương này là ai sao?
Phượng Tuyết Nhi tiến lên, nhẹ nhàng thi lễ:
- Vãn bối Phượng Tuyết Nhi, bái kiến Vân bá bá và Thiên Hạ bá bá.
- A… A… Không dám, không dám.
Thiên Hạ Hùng Đồ vội vàng xua tay, thân thể còn hơi sợ hãi lùi lại một chút. Ở Yêu Hoàng Thành, tận mắt chứng kiến thực lực khủng bố của Phượng Tuyết Nhi có thể sánh ngang với Tiểu Yêu Hậu, hắn nào dám nhận lễ của nàng.
Vân Khinh Hồng lại thản nhiên nhận lễ, mỉm cười nói:
- Thường nghe mấy đứa Vân nhi kể, con vì bảo vệ Triệt nhi mà nhiều lần dũng cảm quên mình. Mấy tháng nay hai vợ chồng chúng ta ngày đêm mong mỏi được gặp mặt con một lần, giờ cuối cùng cũng được như ý nguyện. Khi bá mẫu con nhìn thấy con, nhất định sẽ vô cùng vui mừng.
Đối mặt với phụ thân của Vân Triệt, Phượng Tuyết Nhi cũng giống như bao thiếu nữ bình thường khác, trong lòng dâng lên một cảm giác hồi hộp lạ thường:
- Bảo vệ Vân ca ca… là việc Tuyết Nhi nên làm.
Vân Khinh Hồng ha ha cười, vừa định nói chuyện, chợt thấy Tiểu Yêu Hậu trong lòng Vân Triệt bỗng nhiên mở mắt, đứng thẳng dậy. Hắn vội tiến lên nói:
- Tiểu Yêu Hậu, thương thế của người thế nào rồi? Khinh Hồng hổ thẹn…
- Thương thế của bổn hậu không đáng ngại.
Tiểu Yêu Hậu hờ hững nói:
- Vân Khinh Hồng, lần này may mà ngươi quyết đoán thức tỉnh đại trận hộ thành, mới khiến Yêu Hoàng Thành tránh được kiếp nạn ngập đầu, nếu không hậu quả sẽ không thể cứu vãn. Chuyện hôm nay, công lao của ngươi lớn nhất.
Vân Khinh Hồng lại cười khổ lắc đầu:
- Nếu không có Tiểu Yêu Hậu đến, những chuyện này chẳng qua chỉ là công dã tràng, không dám nhận lời khen của Tiểu Yêu Hậu.
- Ngươi không chỉ bảo vệ Yêu Hoàng Thành khỏi tai họa hủy diệt, mà còn dùng đại trận hộ thành tiêu hao rất nhiều sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên. Nếu không, có lẽ kết cục đã không phải như bây giờ. Chỉ là…
Tiểu Yêu Hậu ngẩng đầu lên:
- Đây chẳng qua chỉ là một khoảng lặng tạm thời mà thôi. Sự đáng sợ của Hiên Viên Vấn Thiên, hôm nay các ngươi đã tận mắt chứng kiến. Với dã tâm của hắn, chẳng bao lâu nữa, tất sẽ lại đến đây, đến lúc đó, vận mệnh của Huyễn Yêu Giới ta…
Câu nói cuối cùng của Tiểu Yêu Hậu còn chưa dứt, nhưng một áp lực nặng nề và bóng ma chết chóc lại bao trùm lên tâm hồn mỗi người.
- Tóm lại, chúng ta về Yêu Hoàng Thành trước đã. Thấy Tiểu Yêu Hậu không có chuyện gì, mọi người mới có thể thật sự yên tâm.
Vân Khinh Hồng lộ ra vẻ mặt thoải mái.
- Triệt nhi, chúng ta đi thôi… Triệt nhi?
Bọn họ đều đã chuẩn bị quay về Yêu Hoàng Thành, lại phát hiện Vân Triệt vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, cũng không nói gì. Biểu cảm của hắn cứng đờ, hai mắt đăm đăm, không hề có chút phản ứng nào với lời của Vân Khinh Hồng.
Giống như đột nhiên mất đi hồn phách.
Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu vội vàng nhìn về phía Vân Triệt, lúc này mới phát hiện sự khác thường của hắn… Hắn ngơ ngác đứng đó, gương mặt cứng ngắc lại ngầm phủ một tầng màu đen, ngay cả tròng mắt cũng mơ hồ nhiễm một chút hắc quang dị thường.
- Vân ca ca… Vân ca ca, huynh sao vậy?
Phượng Tuyết Nhi lo lắng nói.
Nghe tiếng gọi của Phượng Tuyết Nhi, Vân Triệt bỗng rên lên một tiếng, đột nhiên quỵ xuống, toàn thân run rẩy kịch liệt như cầy sấy, gương mặt không ngừng co giật vặn vẹo, như đang phải chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng.
- Vân Triệt!
- Triệt nhi!
Tiểu Yêu Hậu và Vân Khinh Hồng đều kinh hãi thất sắc, vội vàng chạy đến bên cạnh Vân Triệt. Vân Khinh Hồng trầm giọng nói:
- Có phải thương thế lúc giao thủ với Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên bộc phát không? Phù… Thiên Hạ huynh, xin nhờ huynh!
- Để ta.
Thiên Hạ Hùng Đồ bước nhanh về phía trước, đưa tay ra, nhanh chóng ngưng tụ một vệt quang mang màu xanh biếc. Bộ tộc Tinh Linh của họ sở hữu năng lực tự nhiên độc nhất, có tác dụng chữa trị và tĩnh tâm cực mạnh, huống chi đây là lực lượng tự nhiên cấp bậc Đế Quân.
Bàn tay Thiên Hạ Hùng Đồ lật lại, mang theo huyền quang xanh biếc tỏa ra khí tức tự nhiên tinh thuần vỗ về phía lồng ngực Vân Triệt.
Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn chạm vào thân thể Vân Triệt, luồng ánh sáng xanh biếc nồng đậm kia như bị thứ gì đó cắn nuốt, lập tức biến mất không còn tăm hơi. Bàn tay Thiên Hạ Hùng Đồ run lên, rồi như bị điện giật mà rụt mạnh về.
- A!
Thiên Hạ Hùng Đồ lảo đảo lùi lại, miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, cả cánh tay run rẩy kịch liệt, trên mặt lộ rõ vẻ thống khổ và hoảng sợ tột độ.
- Thiên Hạ huynh!?
Vân Khinh Hồng nhanh như chớp vọt tới, nắm lấy bàn tay Thiên Hạ Hùng Đồ, kinh hãi phát hiện lòng bàn tay hắn đã cháy đen một mảng, còn mơ hồ bốc lên làn khói đen mỏng manh.
- Đây… Đây là chuyện gì?