Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 865: CHƯƠNG 864: PHIỀN MUỘN

- Vân ca ca, huynh làm sao vậy?

Phượng Tuyết Nhi cảm thấy kinh hãi, lo lắng cất tiếng. Đúng lúc này, nàng đột nhiên nhìn thấy một tầng hắc khí từ trên người Vân Triệt chậm rãi bốc lên.

Tầng hắc khí này ban đầu rất mỏng manh, nhưng dần dần trở nên nồng đậm, đồng thời mang theo một luồng khí tức âm sát vô cùng nặng nề.

- Thải Y… Tuyết Nhi…

Bàn tay Vân Triệt siết chặt lồng ngực, thống khổ nói:

- Mau dẫn ta về… Kim Ô Lôi Viêm Cốc…

Không gian phía trước Vân Triệt cấp tốc vặn vẹo, hiện ra Thái Cổ Huyền Chu. Rõ ràng, Vân Triệt biết rõ trạng thái hiện giờ của mình không thể nào cưỡng ép bay về Kim Ô Lôi Viêm Cốc, mà phải dùng đến Thái Cổ Huyền Chu.

- Đi mau!

Tiểu Yêu Hậu nhanh chóng đưa tay túm lấy Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi, trong một vệt bạch quang lóe lên, cả ba đã tiến vào bên trong Thái Cổ Huyền Chu, sau đó cùng con thuyền biến mất.

- Hít…

Cơn đau nhức trên bàn tay Thiên Hạ Hùng Đồ thấu tận xương tủy, nỗi thống khổ này không giống với bất kỳ nỗi đau nào hắn từng gánh chịu trong đời, mà là một loại cảm giác bỏng lạnh cực kỳ quỷ dị.

Với tu vi Đế Quân trung kỳ cường đại của hắn, cộng thêm lực lượng tự nhiên che chở, phải mất hơn mười mấy giây, nỗi thống khổ này mới tạm thời bị áp chế.

- Đây rốt cuộc… Rốt cuộc là…

Mồ hôi lạnh không ngừng tuôn rơi trên trán Thiên Hạ Hùng Đồ, hắn hít một hơi thật sâu, liếc nhìn Vân Khinh Hồng, sau một thoáng do dự, nói:

- Hắc khí vừa rồi… Dường như có vài phần tương tự với hắc khí trên người Hiên Viên Vấn Thiên.

“…” Vân Khinh Hồng im lặng một lúc lâu, sau đó khẽ thở dài, tựa như lẩm bẩm:

- Chờ Triệt nhi trở về rồi hỏi lại nó sau.

Thái Cổ Huyền Chu nháy mắt xuyên qua cửa vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi mang theo Vân Triệt cấp tốc bay vào bên trong… Từ lúc bọn họ rời đi đến khi quay lại, chưa đầy một canh giờ.

Xuyên qua vùng hỏa diễm sôi trào, họ lại đến nơi tận cùng của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, còn chưa kịp dừng lại, Phượng Tuyết Nhi đã vội vàng kêu lên:

- Kim Ô thần linh, cầu ngài cứu Vân ca ca!

Gần như ngay khoảnh khắc giọng Phượng Tuyết Nhi vừa dứt, trên không trung liền mở ra đôi mắt màu vàng kim ẩn chứa uy lăng vô tận và mãnh liệt, chiếu rọi ánh vàng rực rỡ khắp Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

- Các ngươi trở về rất đúng lúc, bản tôn đang có chuyện muốn hỏi các ngươi.

Giọng nói của linh hồn Kim Ô mang theo vẻ ngưng trọng sâu sắc:

- Kẻ vừa giao chiến với các ngươi rốt cuộc là ai? Huyền công mà hắn sử dụng là chuyện gì?

Tiểu Yêu Hậu gấp gáp nói:

- Câu hỏi của Kim Ô thánh thần, chúng ta nhất định sẽ biết gì nói nấy. Nhưng xin Kim Ô thánh thần hãy cứu chữa cho Vân Triệt trước, hắn hiện giờ…

Vân Triệt co quắp trên mặt đất, hắc khí quấn quanh người lúc đậm lúc nhạt, toàn thân hắn đẫm mồ hôi lạnh, ngũ quan nhăn nhúm lại, rõ ràng đang phải chịu đựng nỗi thống khổ cực lớn, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng, không hề rên lên một tiếng.

- Cứu hắn?

Giọng của linh hồn Kim Ô có chút khinh thường:

- Chẳng lẽ hắn lại bị Thiên Độc Tinh Thần gây thương tích sao… Hả?

Lời còn chưa dứt, giọng điệu của linh hồn Kim Ô đột nhiên biến đổi:

- Khí tức này…

Vút!!

Một luồng kim quang từ trên cao chiếu xuống, bao phủ lấy Vân Triệt.

Kim quang chạm đến thân thể Vân Triệt, chỉ trong thoáng chốc… Ánh sáng của Kim Ô Lôi Viêm Cốc chợt biến đổi, đôi đồng tử màu vàng trên không trung đột ngột phóng đại, biển lửa trong phạm vi mấy trăm dặm phía sau sôi trào, những ngọn núi lửa như gặp phải đại nạn, phun ra hỏa diễm ngút trời.

- Kim Ô thánh thần!?

Tiểu Yêu Hậu kinh hãi ngẩng đầu. Nàng không thể tưởng tượng nổi nguyên nhân gì lại có thể khiến nó mất kiểm soát đến thế… Thân là thần linh tối cao của Huyễn Yêu Giới, vậy mà lại như vừa phải nhận một cú sốc kinh thiên động địa.

- Vân Triệt ở lại, các ngươi lập tức rời khỏi đây.

Linh hồn Kim Ô ra lệnh:

- Trong vòng mười hai canh giờ, bất kể là ai cũng không được phép bước vào nơi này, kể cả hai ngươi!

Giọng điệu của nó đặc biệt ngưng trọng, trầm thấp, không một lời giải thích, cũng không hỏi thêm về chuyện của Hiên Viên Vấn Thiên. Phản ứng của nó khiến trái tim Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi kinh hoàng, Phượng Tuyết Nhi lo sợ bất an nói:

- Linh hồn Kim Ô, Vân ca ca huynh ấy… Huynh ấy rốt cuộc…

- Đừng nhiều lời, các ngươi đi đi.

Đôi mắt màu vàng chợt lóe lên, hai luồng kim viêm từ trên không giáng xuống, bao bọc lấy Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi, nháy mắt đẩy hai nàng ra xa bên ngoài Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

Cảm nhận được hai nàng đã rời đi, Vân Triệt chậm rãi đứng dậy, khó nhọc nói:

- Linh hồn Kim Ô, xin nhờ ngươi… Sức mạnh của bản thân ta… đã không thể nào áp chế được nữa…

- Đừng nói nữa! Sẽ có lúc cho ngươi giải thích!

Linh hồn Kim Ô lạnh lùng nói, dứt lời, một vầng hỏa diễm màu vàng đã ngưng tụ quanh Vân Triệt, sau đó nó lẩm bẩm một tiếng:

- Xem ra nguyện vọng ở lại thêm mười năm của bản tôn đã không thể thành hiện thực rồi.

“…” Vân Triệt cảm kích xen lẫn chua xót, miễn cưỡng cười, sau đó nhắm mắt lại, ngưng thần đón nhận sức mạnh đến từ linh hồn Kim Ô.

Bốn tháng trước, trước khi Thí Nguyệt Ma Quân hoàn toàn bỏ mạng đã đánh Ma Nguyên Châu vào trong huyền mạch của hắn, trở thành một bóng ma chôn sâu trong cơ thể hắn. Ngay cả sức mạnh của Mạt Lỵ cũng không thể loại bỏ. Có một ngày nó sẽ bùng nổ, Vân Triệt rất rõ ràng điểm này.

Nhưng hắn không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Càng không ngờ nó lại bùng nổ dữ dội đến thế.

Lúc trước, thứ phong ấn Ma Nguyên Châu là sức mạnh của Mạt Lỵ. Vì sợ làm tổn thương huyền mạch của hắn, Mạt Lỵ chỉ dám dùng một phần sức lực nhỏ nhất để phong ấn, nhưng đã nói rõ rằng nó sẽ bị phong ấn ít nhất sáu tháng.

Trước khi nàng rời đi cũng từng đích thân nói, cho dù sức mạnh mà nàng dùng để phong ấn Ma Nguyên Châu biến mất, Vân Triệt cũng có thể dùng sức mạnh của chính mình để phong ấn lại.

Hơn nữa khi đó, sức mạnh của Vân Triệt còn thua xa hiện tại.

Nhưng bây giờ, chẳng những thời gian bùng nổ vượt xa dự đoán, mà khí tức hắc ám tỏa ra lại mạnh đến mức sức lực của hắn không tài nào áp chế nổi. Nếu như Ma Nguyên Châu lúc trước chỉ là một hạt mầm ma quỷ chôn trong cơ thể hắn, thì bây giờ… nó giống như một ma thần hung bạo đột nhiên thức tỉnh.

Sau khi linh hồn Kim Ô giao hồn nguyên cho Vân Triệt, sức mạnh của nó đã suy giảm rất nhiều. Nhưng dù sao nó cũng là một mảnh linh hồn của thần thú Kim Ô thượng cổ, khi Vân Triệt đắm mình trong ngọn lửa vàng rực, một luồng sức mạnh mênh mông như thủy triều trào vào cơ thể hắn, xông thẳng đến huyền mạch.

Trong giây lát, hắc khí trên người Vân Triệt chậm rãi nhạt đi, sắc mặt cũng khá hơn nhiều. Hắn ngồi thẳng người, ngưng tụ tinh thần, Đại Đạo Phù Đồ Quyết vận chuyển toàn lực, dẫn dắt sức mạnh của thần linh Kim Ô áp chế Ma Nguyên Châu đang bạo động.

Dưới thần lực khổng lồ của Kim Ô thần linh, sức mạnh của Ma Nguyên Châu cuối cùng cũng bị áp chế từng chút một. Từng luồng kim quang như suối chảy về phía Ma Nguyên Châu đen kịt, quấn quanh từng tầng, dần dần phong tỏa triệt để sức mạnh của nó vào bên trong, cho đến khi không còn một tia ma khí hắc ám nào tràn ra.

Vân Triệt mở mắt, sắc mặt đã hoàn toàn khôi phục bình thường.

Mà thời gian, chỉ mới trôi qua ba canh giờ.

Nếu không phải hắn sở hữu Long Thần thân thể và sức mạnh của Đại Đạo Phù Đồ Quyết, đổi lại là người khác, trong vòng ba canh giờ này, chưa đợi Ma Nguyên Châu bị phong ấn triệt để, đã sớm bị hắc khí tràn ngập cơ thể cắn nuốt đến chết.

- Cảm ơn ngươi, Kim Ô thần linh, ngươi lại cứu ta một lần nữa. Đại ân của ngươi đối với ta, kiếp này không gì báo đáp.

Vân Triệt nói lời từ tận đáy lòng.

- Đừng nói những lời sáo rỗng vô vị đó nữa.

Giọng nói của linh hồn Kim Ô rõ ràng suy yếu hơn bình thường vài phần, ngay cả kim quang trong đôi mắt cũng trở nên ảm đạm. Nó không còn hồn nguyên, sức mạnh không thể tái sinh, dùng một phần sẽ mất đi một phần. Việc nó giúp Vân Triệt phong ấn Ma Nguyên Châu trong ba canh giờ này, đã khiến thời gian tồn tại vốn chưa đầy mười năm của nó lại bị rút ngắn đi trọn vẹn hai năm.

- Bây giờ, ngươi nên giải thích rõ ràng cho bản tôn.

Đôi mắt của linh hồn Kim Ô đột ngột phóng đại:

- Vì sao trong cơ thể ngươi lại có Ma Nguyên Châu!

- Đó rõ ràng là thứ đã sớm tuyệt diệt từ lâu!

- Giải thích chuyện này, có lẽ sẽ hơi phiền phức một chút.

Vân Triệt nói. Đối với linh hồn Kim Ô, hắn không cần thiết phải giấu giếm điều gì. Huống chi nó còn hết lần này đến lần khác cứu mạng mình.

- Nếu đã vậy, để bản tôn thăm dò ký ức của ngươi được không?

Bất kỳ ai, dù là một phàm nhân bình thường, cũng tuyệt đối không muốn bị người khác thăm dò ký ức của mình. Nhưng lần này, Vân Triệt lại không chút do dự gật đầu:

- Được.

Trước sự dứt khoát của hắn, linh hồn Kim Ô rõ ràng có chút bất ngờ, không nói thêm gì nữa, kim quang chiếu xuống, xâm nhập vào tâm hồn không hề phòng bị của Vân Triệt. Nhất thời, ký ức của hắn sau khi rời khỏi Huyễn Yêu Giới đã cuồn cuộn chảy vào tâm hồn của linh hồn Kim Ô như thủy triều.

Đọc lấy ký ức của khoảng một năm là một quá trình tương đối ngắn ngủi. Nhưng sau khi linh hồn Kim Ô thu hồi kim quang, nó lại im lặng một lúc rất lâu.

Đôi mắt màu vàng không ngừng lóe lên của nó cho thấy tâm hồn nó đang chấn động dữ dội.

Hồi lâu sau, linh hồn Kim Ô mới chậm rãi lên tiếng:

- Hôm nay giao thủ với các ngươi, kẻ tên Hiên Viên Vấn Thiên kia, bản tôn nhận ra một tia ma khí rất mỏng trên người y, cùng với khí tức của Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển. Bản tôn đã từng nghi ngờ đó là ảo giác, bởi vì ma tộc đã sớm bị diệt sạch.

- Không ngờ, đó lại thật sự là khí tức của Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển!

- Bản tôn kế thừa ý chí của Kim Ô, tồn tại ở thế giới này lâu như vậy, mà vẫn không phát hiện ra, ở phương bắc xa xôi của đại lục, lại cất giấu một chân ma từ thời đại thượng cổ sống sót cho đến ngày nay!

Nó đã thăm dò ký ức của Vân Triệt, dĩ nhiên cũng biết được sự tồn tại của Thí Nguyệt Ma Quân.

- Cũng may mà nó vô tình bị ngươi phát hiện và tiêu diệt, nếu không, một khi mệnh hồn của nó hồi phục, ma tính cố hữu cộng thêm oán hận tích tụ sau trăm vạn năm bị phong ấn, thế giới này chắc chắn sẽ gặp phải một tai họa vô cùng đáng sợ. Điều này tương đương với việc ngươi dùng sức của một người, cứu vớt cả thế giới tưởng chừng như bình lặng này.

Vân Triệt cười nhạt lắc đầu:

- Ta giết nó, chỉ để bảo vệ mạng sống của mình, bởi vì nó không chết thì ta sẽ chết, không hơn. Về phần cứu thế, ta tự thấy mình không có khí phách và tấm lòng thánh nhân như vậy. Hơn nữa, giết Thí Nguyệt Ma Quân thì đã sao, Hiên Viên Vấn Thiên còn đáng sợ hơn gấp trăm lần.

- Ngươi sai rồi, ma thần và phàm nhân, sao có thể đánh đồng. Mặc dù Hiên Viên Vấn Thiên hiện giờ mạnh hơn Thí Nguyệt Ma Quân mà ngươi tiêu diệt, nhưng Thí Nguyệt Ma Quân là ma thần chân chính, một khi nó thật sự hồi phục, sự cường đại của nó vốn không phải thứ ngươi có thể tưởng tượng. Cho dù ngươi có Long Thần thân thể, nó muốn tiêu diệt ngươi cũng chỉ cần một ý niệm.

- Còn Hiên Viên Vấn Thiên, chẳng qua chỉ chiếm được một ít ma huyết loãng và một phần ma hồn, cho dù có thể đạt được và dung hợp hoàn mỹ tất cả sức mạnh, cũng không thể nào chân chính bước vào thần đạo.

- Nhưng mà, mặc dù trong ba tháng này sức mạnh của ta tăng vọt, nhưng vẫn còn lâu mới là đối thủ của Hiên Viên Vấn Thiên. Hôm nay nếu không phải tàn hồn của Phần Tuyệt Trần chưa diệt, e rằng ta đã mất mạng rồi.

- Hơn nữa, hôm nay Hiên Viên Vấn Thiên chính miệng nói, ma huyết của y còn chưa hoàn toàn thức tỉnh, ba tháng sau sẽ đạt đến trạng thái hoàn mỹ. Đến lúc đó, thực lực của y chắc chắn sẽ còn vượt xa hiện tại. Phù… Ta thật sự không nghĩ ra, làm thế nào để đối kháng được với y.

Vân Triệt ngẩng đầu, thấp giọng lẩm bẩm:

- Nếu Mạt Lỵ còn ở đây thì tốt rồi. Cho dù nàng vẫn không thể sử dụng sức mạnh của mình như trước đây, cũng có thể dạy ta phải làm thế nào.

“…” Từ trên người Vân Triệt, linh hồn Kim Ô cảm nhận được một luồng phiền muộn nặng nề.

Hơn một năm trước, lần đầu gặp gỡ, Vân Triệt kính mà không sợ nó, cho dù đối mặt với uy áp của nó, khí thế vẫn ngút trời. Khi nó muốn cưỡng ép xóa đi Phượng Hoàng huyết mạch của hắn, hắn đã cương quyết từ chối, thậm chí còn buột miệng mắng giận.

Lúc đó, đối mặt với lời mắng của hắn, nó chẳng những không giận, ngược lại còn thấy hắn thuận mắt hơn. Bởi vì thân là linh hồn Kim Ô, tính tình của nó vốn cực kỳ cao ngạo và dữ dằn.

Lúc này, từ trên người Vân Triệt, nó lại cảm nhận được sự phiền muộn.

Nó không thể xác định, nguyên nhân tạo ra sự phiền muộn này là do Hiên Viên Vấn Thiên cường đại đến mức khiến người ta tuyệt vọng, hay là do Mạt Lỵ rời đi.

Có lẽ, vẫn là vế sau.

- Linh hồn Kim Ô, với sức mạnh của ngươi, có đánh bại được Hiên Viên Vấn Thiên không?

Vân Triệt hỏi, nhưng giọng điệu của hắn rõ ràng không ôm hy vọng gì.

- Nếu là một năm trước, ta có lẽ còn làm được.

Linh hồn Kim Ô thản nhiên nói:

- Nhưng hiện giờ, cho dù ta vi phạm ý chí Kim Ô, cố chấp rời khỏi nơi này, cũng quyết không có cách nào thiêu diệt được Hiên Viên Vấn Thiên.

“…” Vân Triệt nhắm hai mắt lại, bàn tay thoáng siết chặt.

Mạt Lỵ rời đi, Ngục La ám toán, Hiên Viên Vấn Thiên dị biến, Ma Nguyên Châu bùng nổ… Hắn còn đang chìm trong sự mất mát không thể gượng dậy nổi vì Mạt Lỵ rời đi, thì tất cả lại dồn dập ập đến.

Trước kia, cho dù gặp phải hiểm cảnh đáng sợ đến đâu, ý chí chiến đấu của hắn cũng chưa bao giờ suy giảm. Nhưng hiện giờ, không có Mạt Lỵ ở bên, hắn cảm thấy linh hồn của mình như bị xẻo đi mất một nửa. Ảm đạm và vô lực.

Sau khi mất đi, hắn mới thật sự hiểu rõ, sự ỷ lại của hắn vào Mạt Lỵ, còn lớn hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

- Ngươi không muốn biết, vì sao Ma Nguyên Châu trong huyền mạch của ngươi lại đột nhiên thoát khỏi phong ấn mà bùng nổ sao?

Linh hồn Kim Ô đột nhiên nói.

- Ta cũng đang thắc mắc vấn đề này.

Ánh mắt Vân Triệt khẽ động:

- Linh hồn Kim Ô, chẳng lẽ ngươi biết đáp án?

- Viên Ma Nguyên Châu kia đến từ Thí Nguyệt Ma Quân vốn chỉ có sức mạnh rất mỏng manh, ngày đó nếu không phải ngươi vừa ác chiến với Thí Nguyệt Ma Quân xong bị trọng thương, thì bản thân đã có thể phong ấn nó rồi.

Linh hồn Kim Ô chậm rãi giải thích, giọng nói vẫn lộ rõ vẻ suy yếu:

- Sau khi nó dung nhập vào huyền mạch của ngươi, sẽ hấp thu huyền khí trong huyền mạch của ngươi.

- Nó giống như một hạt mầm hắc ám vốn sắp chết đi, tuy dựa vào huyền khí của ngươi để thức tỉnh, nhưng nó là thứ ở cấp bậc ma thần, sức mạnh dần dần biến đổi sẽ vượt xa cường độ và cấp bậc sức mạnh của ngươi. Nếu ngươi muốn sống, hoặc là tự hủy huyền mạch, hoặc là không ngừng phong ấn nó, không để cho ma khí của nó ngày càng mạnh mẽ mà tràn ra.

- Vốn dĩ, để sức mạnh thức tỉnh của Ma Nguyên Châu này đạt tới trình độ trí mạng đối với ngươi, cần một khoảng thời gian không hề ngắn. Với huyền lực của ngươi ba tháng trước, ít nhất trong vòng mười năm, ngươi có thể dựa vào sức mạnh của chính mình để lần lượt phong ấn nó.

- Nhưng trong ba tháng này, ngươi và Phượng Tuyết Nhi long phượng song tu, nguyên khí và huyền khí đều ở trong trạng thái liên tục cực kỳ mạnh mẽ. Cấp bậc huyền lực càng trong ba tháng ngắn ngủi liên tiếp tăng vọt… Lại trớ trêu thay, khiến cho sức mạnh của Ma Nguyên Châu dưới trạng thái ngươi liên tục phát triển và tăng vọt đã cấp tốc biến đổi, cuối cùng khiến nó phá vỡ phong ấn mà sư phụ ngươi để lại, phóng thích ra ma khí hắc ám mà ngươi không thể nào chịu đựng nổi.

Vân Triệt: “…”

- Đây là sơ suất của bản tôn. Nếu như ba tháng trước bản tôn phát hiện ra sự tồn tại của Ma Nguyên Châu trong cơ thể ngươi, thì đã không phải là kết cục như ngày hôm nay.

Linh hồn Kim Ô khẽ thở dài một tiếng… Nó cũng không nói rõ Ma Nguyên Châu hiện giờ trong cơ thể Vân Triệt đã đáng sợ đến mức nào. Tuy rằng đã gian nan phong ấn được Ma Nguyên Châu, nhưng mà…

Vân Triệt lại nở nụ cười, lắc đầu:

- Đó không phải lỗi của ngươi, nếu không phải ngươi dẫn đường cho ta và Tuyết Nhi song tu, ba tháng trước ta có lẽ đã chết rồi.

- Ma Nguyên Châu ở ngay trong huyền mạch của ta, ta đã sớm có giác ngộ sẽ có ngày này… Chỉ là nó đến hơi quá nhanh mà thôi.

Giọng Vân Triệt khựng lại, đột nhiên nói:

- Về Ma Nguyên Châu, ta có một điều rất thắc mắc, vì sao nó có thể dễ dàng dung hợp vào huyền mạch của ta? Huyền mạch của huyền giả là nơi ngưng tụ huyền khí, sẽ bài xích tất cả dị vật, huống chi huyền mạch của ta còn là huyền mạch của Tà Thần, vì sao lại có thể dung hợp Ma Nguyên Châu thuộc về ma tộc mà không hề bài xích?

- Chuyện này, bản tôn cũng không thể lý giải.

Linh hồn Kim Ô chậm rãi nói:

- Ma Nguyên Châu là châu nguyên lực của ma thần. Một ma thần được thai nghén, chính là lấy Ma Nguyên Châu làm khởi điểm. Nó chứa đựng nguyên lực của một ma thần ở trung tâm huyền mạch, một khi ma thần mất đi hoặc bị hủy Ma Nguyên Châu, sẽ mất đi tất cả sức mạnh, thậm chí có thể tử vong.

- Nếu một ma thần bị hủy đi Ma Nguyên Châu, có thể cướp lấy Ma Nguyên Châu của ma thần khác, sau đó thông qua một phương thức đặc thù nào đó để dung nhập vào huyền mạch của bản thân, từ đó một lần nữa có được sức mạnh… Mặc dù nghe có vẻ hoang đường, không biết thật giả, nhưng ở thời đại chư thần, đúng là đã từng có lời đồn như vậy. Vốn dĩ huyền mạch của chân thần và phàm nhân, muốn dung hợp châu nguyên lực của ma thần là chuyện không thể nào. Trừ phi…

“…”

Linh hồn Kim Ô hiển nhiên đã nghĩ tới điều gì đó, nhưng giọng nói của nó lại đột ngột dừng lại, ngay cả đôi mắt hoàng kim của nó cũng liên tiếp co rút mấy lần.

- Trừ phi cái gì?

Vân Triệt hỏi dồn.

- … Bản tôn cũng không thể trả lời ngươi, bởi vì đó chỉ là một phán đoán hoang đường đến cực điểm, đừng hỏi nữa.

Vân Triệt nghe ra được, giọng điệu của linh hồn Kim Ô đã xảy ra biến hóa khác thường. Nó nhất định đã nghĩ tới điều gì đó, nhưng không muốn nói cho hắn biết… Hơn nữa còn cực kỳ kiên quyết không muốn nói ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!