— Đưa khối hắc ngọc mà ngươi lấy được từ trên người Thí Nguyệt Ma Quân cho bản tôn xem.
Linh hồn Kim Ô cố gắng lảng sang chuyện khác, phớt lờ câu hỏi của Vân Triệt.
Hắc ngọc?
Vân Triệt ngẩn ra, tức thì nhớ tới khối hắc ngọc thần bí nhặt được bên cạnh hài cốt của Thí Nguyệt Ma Quân, một thứ gần như đã bị hắn lãng quên, liền vội vàng lấy nó ra.
Hắc ngọc có hình tròn, lớn chừng lòng bàn tay, cầm vào vừa nặng vừa lạnh như băng, toàn thân đen tuyền không một tạp chất, bóng loáng đến cực điểm, hơn nữa hai mặt hoàn toàn giống hệt nhau, không hề có bất kỳ ấn ký hay hoa văn nào. Thậm chí nó còn không mang theo một chút khí tức huyền lực nào.
Chỉ xét vẻ ngoài và khí tức, khối ngọc này có thể được xem là một khối ngọc thạch bình thường đến không thể bình thường hơn, ngay cả huyền ngọc cấp thấp nhất cũng không bằng.
Nhưng việc nó có thể tồn tại nguyên vẹn dưới sức mạnh hủy diệt của Thí Nguyệt Ma Quân đã chứng tỏ nó tuyệt không phải vật tầm thường.
Một luồng kim quang chiếu xuống, khối hắc ngọc thần bí lơ lửng lên từ tay Vân Triệt, bay lên không trung, sau đó bị kim quang bao phủ… Nhưng chỉ trong nháy mắt, tất cả kim quang hoàn toàn biến mất, hắc ngọc thần bí từ trên không rơi xuống, một lần nữa trở lại trong tay Vân Triệt.
— Đây rốt cuộc là cái gì?
Vân Triệt ngẩng đầu hỏi.
— Không biết.
— Ngay cả ngươi cũng không biết?
Vân Triệt tỏ vẻ kinh ngạc. Nếu hắc ngọc này đến từ Thí Nguyệt Ma Quân, vậy hẳn là thứ thuộc về thời đại Chư Thần từ trăm vạn năm trước. Vật phẩm của thời đại đó, Mạt Lỵ không nhận ra cũng không có gì lạ, nhưng linh hồn Kim Ô là một mảnh linh hồn của Thần Thú Kim Ô, mang theo một phần ký ức viễn cổ của Kim Ô, vậy mà cũng không biết sao?
— Giống như các ngươi, một khi lực lượng của bản tôn thăm dò vào thứ này, liền biến mất không dấu vết. Tình huống như vậy, đại khái có hai khả năng.
Linh hồn Kim Ô chậm rãi giải thích:
— Hoặc là, bên trong nó chứa đựng một tiểu thế giới độc lập, giống như Kim Ô Lôi Viêm Cốc do bản tôn sáng tạo ra; hoặc là, đó là một loại pháp tắc lực lượng ở tầng thứ cực cao, một loại sức mạnh ở vị diện mà chúng ta không cách nào chạm tới.
— Nó đi theo Thí Nguyệt Ma Quân, ở dưới phong ấn của Tà Thần suốt trăm vạn năm mà vẫn hoàn hảo không tổn hại, tuyệt đối không phải vật tầm thường. Rất có khả năng, đó là “Ma Ngọc” hay “Ma Khí” ở cấp bậc Ma Thần. Cũng có thể chỉ có sức mạnh ma đạo mới có thể thức tỉnh được nó.
Vân Triệt thu hồi khối hắc ngọc thần bí, thờ ơ nói:
— Lúc trước ta vẫn luôn tò mò về nó. Nhưng bây giờ, nó là cái gì, vốn dĩ hoàn toàn không quan trọng.
— Linh hồn Kim Ô, ta phải trở về, nếu đi quá lâu, bọn họ sẽ lo lắng.
Vân Triệt cúi đầu, hành một đại lễ với linh hồn Kim Ô, chân thành nói:
— Năm đó mới gặp, ta từng nói lời ác độc với ngươi, thậm chí nói ngươi ích kỷ ngang ngược, không xứng làm thần… Ngươi chẳng những không trừng phạt, ngược lại còn tái tạo thân thể cho ta, sau này lại mấy lần cứu mạng, hao tổn rất nhiều thọ nguyên của bản thân. Đại ân này, Vân Triệt thật sự không biết làm thế nào để báo đáp.
— … Bản tôn giao huyết mạch và hồn lực cuối cùng cho ngươi, đều là vì tư tâm của bản tôn, không cần ngươi cảm kích và báo đáp.
Linh hồn Kim Ô thản nhiên nói.
— … Chỉ là, ta nhất định đã khiến ngươi thất vọng rồi.
Vân Triệt thở dài một tiếng, xoay người, cất bước rời đi.
— Ngươi đừng bi quan như thế.
Linh hồn Kim Ô đột nhiên lên tiếng:
— Hiên Viên Vấn Thiên dung hợp sức mạnh của Vĩnh Dạ Ma Tộc để lại, đúng là không phải ngươi hiện giờ có thể đối phó. Nhưng mà, với tình trạng của y, sau khi thức tỉnh tất cả sức mạnh ma huyết và ma hồn, tu vi sẽ vĩnh viễn dừng lại, cả đời không thể có thêm một chút tiến bộ nào, ngay cả thọ nguyên cũng sẽ rút ngắn đi rất nhiều. Còn ngươi thì khác, ngươi có thiên phú phi phàm, có sức mạnh của Chư Thần, tương lai, ngươi tất có một ngày vượt qua y. Trước lúc đó, ngươi có thể mượn Thái Cổ Huyền Chu để trốn đến không gian khác, khiến Hiên Viên Vấn Thiên không tài nào tìm ra.
— Ta thật sự có thể chạy trốn.
Vân Triệt dừng bước, thấp giọng nói:
— Nhưng Thải Y chắc chắn sẽ không, cha mẹ ta cũng chắc chắn sẽ không.
— Hơn nữa… Ta hiện giờ, thật sự còn có tương lai sao?
“…” Linh hồn Kim Ô không nói nữa, sau một hồi trầm mặc thật lâu, nó thở dài một tiếng:
— Ngươi đi đi.
Kim quang chợt lóe, Vân Triệt đã được truyền tống ra khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
Đôi mắt vàng kim thu lại ánh sáng rồi từ từ khép lại, một giọng nói chậm rãi vang lên:
— Lúc trước dò xét ký ức của hắn, cho rằng hắn có số mệnh sâu dày, được thiên đạo chiếu cố, lại mang trong mình sức mạnh của Long Thần và Tà Thần, liền giao tất cả cho hắn… Không ngờ, hiện giờ lại gặp phải tai họa này…
— Đây là mệnh trời, không thể không tuân theo.
––––––––––––
Bị truyền tống ra khỏi Kim Ô Lôi Viêm Cốc, đúng như Vân Triệt dự đoán, Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu đang chờ ở đó, vẫn luôn ở đó, chưa từng rời đi. Nhìn thấy Vân Triệt xuất hiện, ánh mắt hai nàng cùng lóe lên một tia sáng, vội vàng lao đến.
— Vân ca ca, huynh… bây giờ huynh thế nào rồi?
Phượng Tuyết Nhi vẫn lo lắng sợ hãi như cũ.
— Xem ra đã không sao rồi.
Tiểu Yêu Hậu cảm nhận khí tức của Vân Triệt, sắc mặt và ánh mắt rõ ràng đều thả lỏng.
— Ha ha, đó là đương nhiên.
Vân Triệt tỏ vẻ thoải mái cười:
— Có thần lực của linh hồn Kim Ô, đương nhiên bình an vô sự.
— Tốt quá rồi.
Phượng Tuyết Nhi vui mừng trút được gánh nặng trong lòng, lại nghi hoặc hỏi:
— Nhưng mà, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Vân ca ca đột nhiên lại…
— Trên người các nàng cũng còn thương tích, cần phải tĩnh dưỡng chữa thương. Chúng ta về Yêu Hoàng Thành trước đã. Bọn họ chắc chắn đã lo lắng lắm rồi.
Vân Triệt lảng sang chuyện khác.
“…” Tiểu Yêu Hậu nhìn hắn thật sâu, trầm tĩnh nói:
— Chúng ta về thành.
––––––––––––
Tuy Hiên Viên Vấn Thiên đã bị đánh lui, nhưng ảnh hưởng mà y mang đến không thể bình ổn trong thời gian ngắn. Lúc này Yêu Hoàng Thành là một mảnh hỗn loạn, những người lúc trước chạy ra ngoài thành đã nhận được tin tức, bắt đầu lục tục quay về.
Kết giới hộ thành đã được thu hồi, nhưng toàn bộ Yêu Hoàng Thành đều như bị bao phủ trong một cái lồng khổng lồ, không khí vô cùng ngột ngạt. Mặc dù chưa gặp phải tai họa ngập đầu, nhưng bọn họ đều đã tận mắt chứng kiến sự khủng bố của Hiên Viên Vấn Thiên… Mà hiện giờ y chỉ là bỏ chạy, chứ không phải bị đánh chết. Sẽ có một ngày… phải nói là chẳng bao lâu nữa, y nhất định sẽ quay trở lại.
Sự thật đáng sợ này giống như một bóng ma đè nặng trong lòng mỗi người.
Yêu Hoàng Thành tiến hành công tác khắc phục hậu quả dưới sự chỉ đạo của các gia tộc thủ hộ và các vương phủ, Vân gia cũng bị bao trùm bởi khí tức nặng nề và lo sợ không yên. Vợ chồng Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu vẫn đứng trước đại môn, kiễng chân nhìn về phương bắc, mong mỏi Vân Triệt có thể bình an trở về. Vợ chồng Tiêu Vân cũng luôn ở bên cạnh, không ngừng an ủi.
Cho đến khi họ tận mắt nhìn thấy ba người Vân Triệt bình an trở về, đứng trước mặt mình. Mộ Vũ Nhu mặc kệ mọi người ở đó, vừa khóc vừa lao tới, ôm chặt lấy con trai mình, khóc rống lên như một đứa trẻ.
— Nương, hài nhi bất hiếu, luôn khiến nương lo lắng sốt ruột, phải rơi lệ.
Vân Triệt áy náy nói.
Hốc mắt Vân Khinh Hồng hơi ươn ướt, cảm nhận được khí tức của Vân Triệt tuy có chút suy yếu hỗn loạn nhưng đã không còn dị thường như trước, tâm thần nhất thời thả lỏng, hành lễ với Tiểu Yêu Hậu nói:
— Tiểu Yêu Hậu, người có thương tích, kính xin sớm chữa trị, tuyệt đối đừng làm tổn hại đến thánh thể.
Tiểu Yêu Hậu khẽ lắc đầu:
— Vết thương của bổn hậu không đáng ngại. Nhưng Vân Triệt, ngoại thương tuy nhẹ nhưng nội thương rất nặng, hơn nữa dường như tinh thần bị hao tổn, mau chóng chuẩn bị chỗ cho hắn chữa thương đi. Chuyện khác, ngày mai hãy nói.
Mộ Vũ Nhu không kịp lau nước mắt, vội vàng túm lấy ống tay áo của Vân Triệt:
— A? Triệt nhi, thương thế của con… thật sự rất nặng sao?
— Không sao.
Vân Triệt mỉm cười lắc đầu, an ủi:
— Thân thể của con có năng lực tự lành khác hẳn người thường, chút thương tổn ấy không là gì cả… Chỉ là thật sự hơi mệt, muốn tìm một chỗ yên tĩnh ngủ một giấc.
Tiểu Yêu Hậu: “…”
— Được, được… Nương đã dọn dẹp xong phòng của con rồi. Con mau đi nghỉ ngơi cho tốt, cần gì cứ nói với nương.
Mộ Vũ Nhu vội vàng nói. Nói xong, nàng xoay người, kéo tay Phượng Tuyết Nhi. Ánh mắt nhân từ nhìn nàng:
— Tuyết Nhi, mấy tháng nay, ta vẫn luôn mong được gặp con. Triệt nhi có con ở bên cạnh, thật sự là phúc phận mấy đời tu luyện của nó… Đều không biết phải cảm ơn con thế nào mới phải.
Lời Mộ Vũ Nhu nói khiến Phượng Tuyết Nhi hơi bối rối:
— Bá mẫu, con… con không làm được gì cho Vân ca ca cả… Bá mẫu nói vậy làm Tuyết Nhi xấu hổ chết mất…
— Bá mẫu?
Trong ý cười mềm mại của Mộ Vũ Nhu mang theo một chút ái muội:
— Chúng ta vào trong trước đi, Triệt nhi còn cần nghỉ ngơi. Chờ sắp xếp xong, ta có rất nhiều lời muốn nói với con. Ở đây, con cứ coi như nhà của mình là được.
— Cảm ơn bá mẫu.
Phượng Tuyết Nhi khẽ nói.
— Tiêu Vân, gia gia bọn họ vẫn ổn chứ?
Vân Triệt hỏi Tiêu Vân.
— Đại ca yên tâm, tất cả bọn họ đều khỏe mạnh. Các vị tiên tử của Băng Vân Tiên Cung đều được sắp xếp ở biệt viện, bình thường không cho phép bất cứ ai đến gần… Lát nữa đệ sẽ đi báo cho họ biết huynh đã bình an vô sự, để gia gia bọn họ yên tâm.
— Ừm…
Vân Triệt khẽ gật đầu:
— Thay ta xin lỗi gia gia, còn có Mộ Dung sư bá bọn họ… Hiện giờ tinh thần của ta hơi nặng nề, chờ ta khỏe hơn một chút nhất định sẽ đến vấn an.
— … Đệ biết rồi, đại ca huynh nghỉ ngơi cho tốt.
Biểu cảm của Tiêu Vân có chút kinh ngạc.
Vân Khinh Hồng nhìn Vân Triệt, nhìn sắc mặt, ánh mắt, từng lời nói cử chỉ của con trai. Ngay từ đầu, hắn đã nhận ra trạng thái của Vân Triệt không ổn, cho tới bây giờ, cảm giác này càng lúc càng nặng nề. Hắn giật giật chân mày, cuối cùng vẫn lên tiếng:
— Triệt nhi, con…
Mộ Vũ Nhu lại xua tay chặn lại:
— Được rồi! Triệt nhi có thương tích trong người, tinh thần không tốt, trước hết cứ để con nghỉ ngơi cho tốt. Có chuyện gì, ngày mai hãy nói.
“…” Vân Khinh Hồng đành phải ngậm miệng, trong lòng cũng nặng trĩu đi nhiều.
––––––––––––––
Trở lại sân viện của mình đã xa cách mấy tháng, nằm trên chiếc giường êm ái, mọi ồn ào bên ngoài đều bị ngăn cách. Trong sự yên tĩnh, Vân Triệt không ngủ, cũng không tĩnh tâm chữa thương, mà ngơ ngẩn nhìn lên hư không, hai mắt vô hồn.
Mạt Lỵ, ta hiện giờ, rốt cuộc nên làm thế nào…
Không có ngươi ở bên cạnh, ta ngay cả việc giữ mạng cũng gian nan đến vậy.
Khi ma nguyên châu bùng nổ, ta đã cảm nhận được cái chết… Lúc trước rơi xuống Tuyệt Vân Nhai, cảm giác về cái chết cũng không rõ ràng đến thế.
Có lẽ, lần bùng nổ tiếp theo của nó, chính là lúc ta mất mạng.
Sau khi ta chết, Thải Y, Tuyết Nhi, Nguyệt Nhi các nàng phải làm sao… Cha mẹ phải làm sao… Gia gia và Linh Tịch phải làm sao… Huyễn Yêu Giới phải làm sao… Băng Vân Tiên Cung phải làm sao…
Chẳng lẽ tất cả thật sự phải bị chôn vùi dưới tay Hiên Viên Vấn Thiên sao…
Thải Y chắc chắn sẽ lựa chọn cùng tồn vong với Yêu Hoàng Thành, thà chết chứ không vứt bỏ Huyễn Yêu Giới để chạy trốn.
Cha mẹ cũng sẽ như thế…
Tuyết Nhi và Nguyệt Nhi vì ta, một người rời khỏi Phượng Hoàng Thần Tông, một người vứt bỏ cả Thương Phong Quốc, đi theo ta đến Huyễn Yêu Giới hoàn toàn xa lạ với các nàng.
Cung Dục Tiên lúc lâm chung ngậm lệ, phó thác Băng Vân Tiên Cung cho ta…
Gia gia và Linh Tịch, ta đã nhiều lần thề nhất định phải bảo vệ họ thật tốt, để họ cả đời bình an, không bị bất cứ ai ức hiếp.
Nhưng mà, nếu như ta chết.
“Haizzz…”
Vân Triệt thở dài một tiếng nặng nề đến cực điểm. Hắn vừa sợ chết, lại vừa không sợ. Nhưng ma nguyên châu tồn tại trong huyền mạch của hắn, đã cho hắn thấy được ngày tận số đã gần kề.
Ta rốt cuộc nên làm thế nào để giữ mạng…
Nếu nhất định phải chết, làm thế nào để tiêu diệt Hiên Viên Vấn Thiên trước khi chết…
Mạt Lỵ, ta rốt cuộc nên làm thế nào.
Ngươi rời đi rồi, ta còn có thể làm được gì…
Cảnh tượng Mạt Lỵ kiên quyết rời đi ba tháng trước lại hiện ra trước mắt. Tuy đã trôi qua ba tháng, nhưng vẫn khiến lồng ngực hắn nặng trĩu, hít thở không thông. Mỗi một lời, mỗi một câu, mỗi một ánh mắt, từng biểu cảm khi đó của nàng, hắn đều nhớ rõ mồn một.
— Mảnh ký ức này, chứa đựng một vài chuyện ta không thể nói thẳng với ngươi… Sau mười hai canh giờ, phong ấn của mảnh ký ức này sẽ tự động giải trừ. Đến lúc đó, ngươi sẽ biết chuyện ta muốn nói với ngươi.
— Sáng nay, khi ta cảm nhận được khí tức của Ngục La, đã có giác ngộ về giờ phút này. Cho nên, ta đã giao một món đồ cho Hồng Nhi, sau đó được Hồng Nhi mang vào Thiên Độc Châu. Sau khi ta đi rồi, ngươi hãy lấy nó từ tay Hồng Nhi… Tuy nó không thể gia tăng quá nhiều tu vi cho ngươi, nhưng ít nhất có thể kéo dài thọ nguyên mấy ngàn năm cho ngươi.
“…”
Vân Triệt như bị điện giật, bật phắt dậy khỏi giường.
Mạt Lỵ đã để lại cho ta một mảnh ký ức!!
Mạt Lỵ vừa mới rời đi, hắn đã gặp phải ám toán của Ngục La, cho đến khi trở lại Huyễn Yêu Giới, đều luôn ở trong trạng thái gần chết hôn mê. Sau đó khi ở Kim Ô Lôi Viêm Cốc “bị ép” song tu ba tháng cùng Phượng Tuyết Nhi và Tiểu Yêu Hậu, hắn luôn không có cơ hội đọc mảnh ký ức mà Mạt Lỵ đã để lại.