— Năm vạn tử huyền tệ, ngươi không nghe lầm đâu. Có mua không?
Vân Triệt mặt không đổi sắc, cất giọng ẩn chứa một luồng áp lực nặng nề.
— Cái này… Cái này… Cái này…
Lúc trước Phổ Hà nói rằng dù có bán cả phân hội nhỏ của Hắc Nguyệt Thương Hội này cũng không mua nổi viên Vương Huyền Long Đan, quả thật không hề khoa trương. Cho y thêm mười lá gan, y cũng không dám chiếm món hời của vị trung niên đáng sợ này. Nhưng giờ đây, người này lại muốn dùng năm vạn tử huyền tệ để bán đi viên Vương Huyền Long Đan… Phổ Hà càng không dám mua. Bởi vì nó thật sự quá hời, hời đến mức y không có can đảm mua. Nhưng y cũng không có can đảm từ chối người có thể “xé rách” hư không này, cho nên khi đối mặt với món hời quá lớn này, y đầu toát mồ hôi lạnh, hai tay run rẩy, lắp bắp hồi lâu vẫn không thốt nên lời.
— Hừ! Ta biết ngươi đang nghĩ gì. Yên tâm đi, ta sẽ không hại ngươi. Ta cho ngươi một món hời cực lớn.
Vân Triệt lạnh lùng nói:
— Ngươi đưa ta năm vạn tử huyền tệ, viên Vương Huyền Long Đan này sẽ được giao vào tay ngươi, nhưng nó không thuộc về ngươi, càng không được tiết lộ cho bất kỳ ai biết trong tay ngươi có một viên huyền đan. Sau đó, trong vòng mười ngày, ngươi phải bán nó cho phân tông của Tiêu Tông tại Tân Nguyệt Thành! Về phần ngươi có thể bán được bao nhiêu, vậy phải xem bản lĩnh của ngươi! Ta tin rằng khoản chênh lệch này đủ để bằng thu hoạch nhiều năm của cái phân hội nhỏ bé này của ngươi rồi!
— Lúc trước ngươi đã hào phóng tặng ta bộ váy Hồng Huân Lưu Tiên, ta không muốn nợ người khác. Đây xem như là hồi báo của ta, sau này giữa chúng ta sẽ không còn ân oán, không ai nợ ai!
Những lời này khiến tim Phổ Hà đập loạn, nhất là câu cuối cùng. Sự lo sợ trong lòng y lập tức tan đi quá nửa, thay vào đó là niềm vui sướng và phấn khích tột độ. Nếu Vân Triệt không có lý do mà muốn dùng năm vạn tử huyền tệ bán Vương Huyền Long Đan cho y, y tuyệt đối không dám mua, nhưng có lý do thì lại là chuyện khác. Huống chi, đây không phải là bán đơn thuần, mà là để y làm một người “trung chuyển”, câu nói cuối cùng càng khiến y như uống được nửa viên thuốc an thần… Có thể xé rách hư không, đó là nhân vật bậc nào! Nhân vật bực này tự nhiên có tôn nghiêm và ngạo khí rất mạnh, sao lại cam tâm nợ nhân tình của người khác? Dù chỉ là một nhân tình nhỏ bé. Huống hồ đây lại là nhân tình của một tiểu nhân vật!
Mà việc tặng không một chiếc váy Hồng Huân Lưu Tiên quý giá tới năm trăm tử huyền tệ, đây được xem là một nhân tình lớn.
Lúc trước Phổ Hà nhìn mặt đoán ý, nhận thấy hắn có khả năng không mua nổi chiếc váy Hồng Huân Lưu Tiên, vì thế đành cắn răng tặng không cho Vân Triệt, chính là để đổi lấy một cái nhân tình… Không ngờ rằng, hắn lại hoàn trả nhanh như vậy, mà còn là một món hời lớn đến thế!
Phổ Hà run rẩy đưa tay nhận lấy viên Vương Huyền Long Đan nhỏ bé, vừa cầm vào tay, y liền hoàn toàn tin tưởng đây chính là viên thuốc lần trước, tuyệt đối không giả. Khí tức của Vương Huyền Đan, cũng chính là khí tức của long đan, vốn không thể nào bắt chước hay làm giả được. Y cẩn trọng nói:
— Có thể vì quý khách cống hiến sức lực, đương nhiên là vinh hạnh của tiểu điếm. Chỉ là… chỉ là vì sao quý khách không tự mình ra mặt, mà lại phải thông qua tiểu điếm để bán nó cho Tiêu Tông? Nếu quý khách muốn tặng nó cho Tiêu Tông, tự mình ra mặt chẳng phải tốt hơn sao? Nếu chỉ đơn thuần là bán, thì năm vạn tử huyền tệ này thật sự quá thấp… Quý khách xin đừng tức giận. Phổ mỗ biết hỏi như vậy có phần thất lễ, nhưng Vương Huyền Long Đan này thật sự quá trân quý, nếu trong lòng không có chút manh mối, ta thật sự ăn ngủ không yên.
Vân Triệt cũng không tỏ ra tức giận, lạnh mặt nói:
— Vài năm trước khi đến Tân Nguyệt Thành, ta từng ngẫu nhiên nhận ân huệ của Tiêu Tông. Đêm nay ta chuẩn bị rời khỏi Tân Nguyệt Thành, sau này có thể sẽ không trở lại, không muốn thiếu nợ ai. Viên huyền đan này ta không dùng đến, nên tiện tay đưa cho họ. Nhưng ân huệ nhỏ năm đó không đáng giá bằng viên Vương Huyền Long Đan này, nên đổi lấy chút tiền, lại cho bọn họ, vừa hay cũng giải quyết xong ân oán với ngươi.
— Thì ra là thế.
Lời giải thích này vô cùng hợp tình hợp lý, Phổ Hà cũng thầm thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cảm thấy xấu hổ… Đường đường là Vương Huyền Long Đan mà trong miệng hắn lại chỉ là vật “vô dụng”. Nhưng nghĩ lại, với đẳng cấp của người này, e rằng Vương Huyền Đan cũng chẳng khác gì rác rưởi.
— Nhưng mà, giá bán cho Tiêu Tông, thật sự có thể do tiểu điếm tùy ý quyết định sao?
Phổ Hà dè dặt hỏi.
— Tùy các ngươi tính toán. Nhưng phải là cái giá mà bọn họ có thể chấp nhận được!
— Đó là đương nhiên, là đương nhiên.
Phổ Hà vội vàng gật đầu, trong lòng kích động đến mức sắp tóe lửa. Y biết rõ gia sản của Tiêu Tông lớn đến đâu, với thương vụ này, y tuyệt đối có thể kiếm được đầy bồn đầy bát! Đủ để so với thu hoạch mười năm của toàn bộ phân hội này!
Vân Triệt nhìn Phổ Hà, ánh mắt trở nên sâu thẳm như nước đọng:
— Trước khi rời đi, ta sẽ tìm cách để lại ám chỉ cho Tiêu Tông, vài ngày sau, bọn họ tự nhiên sẽ chủ động đến mua! Trước đó, ngươi tuyệt đối không được tiết lộ một chút tin tức nào về Vương Huyền Long Đan này. Khi Tiêu Tông đến mua, ngươi cũng tuyệt đối không được biểu hiện ra bất kỳ điều gì khác thường, càng không thể để bọn họ nhận ra dấu vết gì không nên thấy. Ta tin ngươi ở Hắc Nguyệt Thương Hội nhiều năm, chắc chắn hiểu rõ hơn ta.
— Nếu ngươi dám nuốt riêng Vương Huyền Đan này, hoặc để xảy ra sai sót gì…
Ánh mắt Vân Triệt trở nên âm trầm, một luồng sát khí lạnh như băng tức thì phóng ra.
Toàn thân Phổ Hà lạnh buốt, như đột ngột rơi vào địa ngục âm hàn, cả người không kìm được mà run rẩy, miệng vội vàng lắp bắp:
— Không không không! Tuyệt đối sẽ không! Dù cho ta có lá gan lớn bằng trời, cũng tuyệt đối không dám nuốt riêng đồ của quý khách. Lần này quý khách đã ban cho tiểu điếm ơn huệ lớn bằng trời, tiểu điếm tự nhiên sẽ vì quý khách mà làm việc chu toàn. Hắc Nguyệt Thương Hội ta có cơ nghiệp ngàn năm, từ trước đến nay luôn công bằng chính trực, tuyệt đối không lừa dối khách hàng. Nếu thật sự có sai sót, đừng nói là quý khách, tổng hội bên kia cũng sẽ không dễ dàng tha thứ, xin quý khách cứ một trăm phần trăm yên tâm.
Phổ Hà nói xong, toàn thân đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, hai chân run rẩy đến mức gần như đứng không vững. Sát khí âm trầm, cộng thêm sự kính sợ sâu sắc đối với cường giả có thể “xé rách hư không”, khiến cho một nhân vật đã trải qua nửa đời sóng gió như y cũng sợ đến suýt vỡ mật.
— Chỗ ngươi có giường cho nữ nhi dùng không?
Vân Triệt thu lại sát khí, đột nhiên hỏi.
Câu hỏi bất ngờ về chiếc giường khiến Phổ Hà ngẩn người mất ba giây mới hiểu ra, vội vàng gật đầu:
— Có! Có!
Mẹ kiếp! Thứ này cũng có à!
Vân Triệt chỉ thuận miệng hỏi, không ngờ Phổ Hà thật sự gật đầu… Mẹ kiếp! Hắc Nguyệt Thương Hội này rốt cuộc có thứ gì không bán không?
— Cách đây ba con phố có một tiệm chuyên làm đồ gia dụng quý giá. Khoảng thời gian trước họ vừa gửi một chiếc giường công chúa bạch ngọc đến tiểu điếm để bán đấu giá, nhưng giá khởi điểm quá cao nên không ai trả giá, tiểu điếm đang chuẩn bị ngày mai trả về. Không biết quý khách có vừa ý hay không.
Phổ Hà lùi lại vài bước, lấy ra một chiếc không gian giới chỉ màu xanh. Cấp bậc của không gian giới chỉ được phân biệt theo màu sắc. Loại thông thường nhất là màu bạc, không gian chỉ chừng một mét vuông. Tiếp theo là màu vàng, không gian từ ba đến năm mét vuông. Không gian giới chỉ màu xanh có không gian khoảng mười mét vuông, có thể chứa “vật lớn” không quá mười mét vuông, nhưng giá cả cũng vô cùng đắt đỏ. Toàn bộ Tân Nguyệt Thành, số người có thể sử dụng không gian giới chỉ màu xanh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Phổ Hà mất một lúc mới dời được chiếc “giường bạch ngọc” từ trong không gian giới chỉ ra.
Chiếc giường này rất rộng, ba người trưởng thành nằm cũng không chật. Thân giường làm bằng bạch ngọc, bốn cột giường chạm khắc phượng hoàng bạc, đỉnh cột là bốn viên dạ minh châu to bằng miệng chén, vô cùng xa hoa. Nhưng tấm màn lụa mỏng màu hồng nhạt, cùng với mấy trăm viên tinh thần thủy tinh màu hồng phấn được xâu chuỗi phía trên đã chứng minh đây thật sự là giường dành cho nữ nhi. Trên giường đã trải nệm và khăn trải giường mềm mại, ngay cả chăn đệm cũng có sẵn. Dù là khăn trải giường hay chăn đệm, đều có màu trắng tinh, ẩn hiện ánh sáng của bạch ngọc, rõ ràng được dệt từ tàm ti thượng hạng.
Vân Triệt nhìn mà ngẩn người, dù là người của hai thế giới, đây vẫn là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một chiếc giường xa hoa đến vậy.
— Chiếc giường này được làm từ bạch ngọc Vân Sơn tốt nhất, tinh thần thủy tinh xâu trên màn lại càng là tinh thần ngọc cực kỳ quý hiếm. Nữ nhi nằm trên đó có thể tĩnh tâm, trừ tà bệnh. Đệm giường được dệt từ thiên tàm ti tốt nhất, một tấc ngàn vàng. Dù so với loan giường của công chúa hoàng thất cũng không hề thua kém. Lúc bán đấu giá, giá khởi điểm sáu trăm tử huyền tệ tuyệt đối không hề quá đáng. Nhưng vì Tân Nguyệt Thành dù sao cũng quá nhỏ, dù gia tài bạc vạn, cũng không ai nỡ chi tiêu như vậy cho nữ nhi của mình, cuối cùng không ai trả giá. Chỉ có điều, nếu nó có thể lọt vào mắt xanh của quý khách, đó chính là tạo hóa lớn nhất của nó.
Vân Triệt đưa tay, vuốt ve thân giường, đồng thời hỏi thầm trong lòng:
— Mạt Lỵ, có muốn chiếc giường này không? Ngủ trên giường và ngủ dưới đất, cảm giác hoàn toàn khác nhau đấy.
— …Mua hay không là chuyện của ngươi! Bản công chúa không thèm xen vào, hừ!
Câu trả lời kiêu ngạo khiến khóe miệng Vân Triệt khẽ giật, sau đó hắn vỗ tay, nói:
— Chiếc giường này, ta lấy!
Nói xong, bàn tay hắn nhẹ nhàng lướt qua thân giường, trong nháy mắt đã thu nó vào Thiên Độc Châu.
Cảnh tượng này khiến cổ họng Phổ Hà khẽ động, nuốt một ngụm nước bọt.
— Năm vạn tử huyền tệ, trừ đi tiền chiếc giường này, lấy ra đây.
Vân Triệt liếc mắt nhìn Phổ Hà.
Phổ Hà vội vàng gật đầu, xoay người bận rộn một hồi, lấy ra một tấm thẻ màu tím lấp lánh, hai tay dâng lên trước mặt Vân Triệt:
— Năm vạn tử huyền tệ đều ở trong tấm thẻ này, xin quý khách xem qua… Chiếc giường công chúa bạch ngọc này xem như tiểu điếm cảm tạ ơn huệ lớn lao của quý khách, mong ngài vui lòng nhận cho.
Vân Triệt cũng không khách khí, đưa tay nhận lấy, liếc qua số dư bên trong rồi cất đi.
— Lệnh ái có được một người cha chu đáo như vậy, thật là vạn phúc.
Phổ Hà khom người, vẻ mặt cung kính cười nói.
Vân Triệt không nói gì thêm, cao ngạo lạnh lùng xoay người rời khỏi Hắc Nguyệt Thương Hội, để lại Phổ Hà đang nâng niu viên Vương Huyền Long Đan, toàn thân run rẩy vì kích động.
Sau khi rời khỏi Hắc Nguyệt Thương Hội, Vân Triệt không trở về Tân Nguyệt Huyền Phủ mà lập tức đi về phía nam thành, bóng dáng nhanh chóng hòa vào màn đêm.
––––––––––––––––––––––
Ngày hôm sau, trời vừa tờ mờ sáng, trên đường đã tấp nập người qua lại.
Ở một góc phố phía nam thành, xuất hiện một gương mặt xa lạ. Người này trông khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, một thân bạch bào, đầu đội nón trắng, râu tóc đen dài xõa tới ngực, gương mặt cũng có thể xem là tao nhã tuấn tú, cả người toát ra vài phần tiên phong đạo cốt.
Tay trái y ôm hòm thuốc, tay phải giơ một lá cờ rất lớn, trên lá cờ viết mấy chữ lớn nguệch ngoạc:
“Thần y cái thế, không gì không trị.”
“Nếu không chữa được, xin tự hoạn.”