Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 88: CHƯƠNG 87: THẬT MÁ NÓ KHÉO!

“Thần y” này vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt của người đi đường.

Lá cờ phấp phới kia rõ ràng được làm từ một mảnh vải rách không biết nhặt ở đâu, trên đó là những dòng chữ làm sáng mù mắt chó của không biết bao nhiêu người. Mười sáu chữ xiêu xiêu vẹo vẹo trên đó toát ra một vẻ điên rồ sâu sắc. Hơn nữa lại còn rất vần nữa chứ!

- Thứ của nợ này ở đâu ra vậy! Trông cũng ra vẻ đạo mạo đấy, mà mới sáng sớm đã đi lừa gạt!

- Haizzz, dạo này, bọn giả danh lừa bịp mọc ra ngày càng nhiều. Còn tự cắt JJ, chậc chậc… Chắc hắn vốn dĩ không có JJ đâu nhỉ?

- Còn thần y cái thế gì chứ, ta nhổ vào! Nếu có người tin được, trừ phi là kẻ ngốc!

“Thần y” trung niên đừng nói là cửa tiệm, ngay cả một cái ghế cũng không có, cứ giương lá cờ đi từ đầu phố đến cuối phố, rồi lại từ cuối phố về đầu phố, qua lại suốt ba vòng mà không gặp được một người nào đến hỏi bệnh, phần lớn người đi qua đều dùng ánh mắt như nhìn kẻ điên để nhìn hắn. Thỉnh thoảng có mấy thiếu nữ đi ngang qua, đều sẽ “xì” một tiếng, đỏ mặt tránh đi.

- Tự cắt JJ rốt cuộc có ý gì?

Đây đã là lần thứ tám Mạt Lỵ hỏi hắn.

- Thật sự không có ý gì! Ta chỉ đơn thuần là để gieo vần thôi!

Vân Triệt vẻ mặt đứng đắn, rất kiên nhẫn giải thích.

- Bản công chúa không tin!

- Nếu không thì còn có thể có ý gì? Ngươi thử đọc xem: Cái thế thần y, không gì không trị, nếu không thể trị, tự cắt JJ! Đọc lên thuận miệng biết bao! Nếu ngươi sửa thành tự cắt cổ tay, tự cắt yết hầu, tự đoạn kinh mạch, tự sát tạ tội gì đó, đọc lên vừa kỳ quặc muốn chết, mà khí thế cũng kém xa vạn dặm! Về phần JJ này, thật sự không phải là thứ gì cụ thể cả, đơn giản chỉ vì gieo vần, gieo vần thôi!

Vân Triệt vừa kiên nhẫn giải thích, vừa lặng lẽ lau mồ hôi lạnh trên trán.

Ở trước mặt hắn, Mạt Lỵ luôn luôn cường thế như một tiểu yêu quái, khiến có đôi khi Vân Triệt cũng theo bản năng xem nhẹ tuổi thật của nàng. Bình thường Mạt Lỵ tỏ ra không gì không biết, nhưng lại hoàn toàn không thể lý giải “tự cắt JJ” là khái niệm gì, từ sau khi hắn viết bốn chữ này lên lá cờ rách, nàng đã giống như một đứa trẻ hiếu kỳ cứ hỏi mãi, hỏi mãi, hỏi mãi…

Sau khi Vân Triệt trả lời nàng lần thứ tám, nàng dường như cuối cùng cũng tin, không hỏi tới nữa.

“Haizzz, dạo này, thầy lang thật không dễ làm. Chẳng có một người nào đến hỏi. Mình cũng không thể đi thuê cửa hàng chữa bệnh được. Vừa tốn thời gian tốn tiền, lại còn có thể lộ ra sơ hở.” Sau khi đi qua đi lại năm lần, Vân Triệt bắt đầu rối rắm trong lòng.

Lúc này, ở ngã tư đường phía đông, hai người đang nhìn đông ngó tây đi tới, bước chân vội vàng, sắc mặt khổ sở, vẻ mặt cực kỳ xúi quẩy.

- Y sư có tiếng trong thành cơ bản đều được mời cả rồi. Y sư và dược sư đứng đầu của các đại tông môn cũng mời mấy người, kết quả tất cả đều bó tay hết cách, tìm tiếp… biết đi đâu mà tìm đây!

Một người vẻ mặt đau khổ than thở.

- Haizzz, hai người một tổ, tìm không thấy y sư thì không được trở về. Ta thấy hai ta hôm nay đừng nghĩ tới chuyện về nữa.

Một người khác cũng buồn bực nói.

- Có mấy nhóm huynh đệ đều bàn nhau ra ngoài thành tìm, hay là chúng ta cũng ra ngoài thành xem sao? Tuy rằng xa, nhưng vẫn tốt hơn là về tay không chịu phạt.

Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy một lá cờ rách đang phất phơ cách họ chưa đến mười bước.

- Má nó! Thần y cái thế?

Mắt hai người sáng rực lên.

- Thôi đi, vừa nhìn đã biết là một tên lừa đảo. Một lang băm đầu đường xó chợ mà còn dám tự xưng là thần y cái thế.

- Kệ nó đi! Bề trên bảo tìm y sư, vậy là được rồi! Quản hắn là thật hay giả! Nếu hắn đi lừa gạt, tự nhiên có người xử lý hắn, chúng ta chỉ cần về báo cáo là được. Hơn nữa nói không chừng, hắn cũng có chút bản lĩnh thật.

- Nói cũng đúng! Đi!

Hai người quyết định xong, bước nhanh hơn, thoáng chốc đã vọt tới trước mặt “Thần y”:

- Vị thần y này, thiếu tông chủ của tông môn chúng ta ngày hôm qua bị trọng thương, đang cần gấp thần y. Ngài đã tự xưng là thần y không gì không trị, vậy vết thương của thiếu tông chủ chúng ta nhất định không đáng kể đối với ngài. Xin hãy lập tức theo chúng ta về tông một chuyến.

Hai người một trước một sau kẹp “Thần y” ở giữa, với thái độ nửa mời nửa ép. “Thần y” liếc nhìn bọn họ, trong lòng thầm nghĩ: Thiếu tông chủ? Trọng thương… Sẽ không phải khéo như vậy chứ?

“Thần y” vuốt bộ râu dài, ung dung hỏi:

- Trị bệnh cứu người, vốn là bổn phận của y giả, lão phu sẽ theo các ngươi đi. Xin hỏi… Tông môn của các ngươi là nơi nào?

- Tông môn của chúng ta nói ra hù chết ngươi.

Hai người hếch mũi lên trời, ra vẻ uy phong nói:

- Đó chính là đại tông môn đệ nhất ở Tân Nguyệt thành này, Tiêu Tông! Nếu ngươi có thể chữa khỏi vết thương cho thiếu tông chủ của chúng ta, tông môn tuyệt đối sẽ không bạc đãi ngươi, chẳng những ban thưởng hậu hĩnh, mà còn khiến ngươi nổi danh khắp Tân Nguyệt thành này, còn nếu trị không hết, hừ hừ…

Tiêu Tông…

Má nó!

Khuôn mặt đã được hóa trang kỹ lưỡng của Vân Triệt co giật một hồi, trong lòng gào thét không thôi: Này má nó… Cũng thật trùng hợp đi! Ta vốn còn định đại triển y thuật để trong ba ngày này nổi danh ở Tân Nguyệt thành, sau đó để tin tức truyền đến tai Tiêu Tông, rồi phái người đến mời ta qua… Mọi chuyện sẽ thuận lý thành chương! Kết quả ta một người bệnh cũng chưa mò được, Tiêu Tông lại tự mình tìm tới cửa!

Ngay lập tức, hắn làm ra vẻ ngạo nghễ của một bậc cao nhân, ha ha cười lớn:

- Y giả hành y, không hỏi gia thế, không hỏi giàu nghèo. Lão phu hành y nhiều năm, còn chưa từng gặp bệnh tật nào mà lão phu không trị được. Đi thôi, dẫn lão phu đến tông môn của các ngươi.

Nghe hắn nói tự tin như vậy, trông cũng giống như thật sự có bản lĩnh. Nhưng hai người này chẳng quan tâm, có thể dẫn hắn vào trong tông là được rồi. Hai người một kẻ dẫn đường phía trước, một kẻ theo sát phía sau, như thể sợ “Thần y” này chạy mất khiến bọn họ không có cách nào trở về báo cáo.

––––––––––––––––––––

Vừa bước vào phân tông của Tiêu Tông, cảm giác đầu tiên của Vân Triệt chính là lớn! Vô cùng lớn!

Toàn bộ tông môn nằm dưới chân núi Nguyệt Nam, trải dài mấy dặm, mà đó chỉ là ngoại môn, trung tâm tông môn đều ở trên núi Nguyuyệt Nam, cả tòa núi đều là của tông môn. Vân Triệt đi trên đường núi, trong lòng thổn thức… Tiêu Môn ở Lưu Vân thành nơi hắn sinh ra vẫn được xem là tông môn có quy mô lớn nhất Lưu Vân thành, nhưng so với phân tông của Tiêu Tông này, quả thực nhỏ bé không đáng kể. Nếu thật sự phải so sánh, đoán chừng ngay cả một phần trăm của phân tông này cũng không bằng. Một phân tông nho nhỏ đã như thế, tổng tông của Tiêu Tông khổng lồ đến mức nào, có thể tưởng tượng được.

Trên đường đi, Vân Triệt cố gắng ghi nhớ đường đi, nhưng sau bảy rẽ tám ngoặt, đầu óc hắn dù có trí nhớ tốt đến đâu cũng vẫn rối như tơ vò. Cuối cùng hắn không thể không bất đắc dĩ đưa ra một kết luận… Trừ phi ở trong này một tháng, bằng không muốn không bị lạc đường vốn là chuyện không thể nào.

Nếu đã như vậy, sau khi xong việc thì trốn đi thế nào cũng là một vấn đề lớn… Thôi, đi một bước tính một bước vậy.

Đi một lúc lâu, trải qua ít nhất hơn mười lần dò xét Huyền lực, hắn được dẫn tới đan dược đường gần đỉnh núi của phân tông.

Tiêu Thiên Nam cả đêm không hề chợp mắt.

Hắn đại náo một trận ở Tân Nguyệt Huyền Phủ rồi trở về, và luôn ở trong đan dược đường không rời đi, nhìn bộ dạng nửa sống nửa chết của Tiêu Lạc Thành, có thể nói là tim như bị đao cắt, tâm loạn như ma. Nhưng các y sư trong đan dược đường của tông môn lại hoàn toàn bó tay với vết thương của Tiêu Lạc Thành… Nói chính xác hơn là không dám ra tay.

Cánh tay trái bị cắt thành mười hai đoạn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn, huyền mạch càng hoàn toàn vỡ nát… Bất kỳ một vết thương nào trong số đó, nếu muốn hoàn toàn khôi phục, phương pháp duy nhất chính là dùng tử mạch thiên tinh để tái tạo. Tử mạch thiên tinh ẩn chứa lực thiên đạo mỏng manh, bất kể bộ phận nào trên cơ thể bị tổn thương, sử dụng nó đều có khả năng phục hồi hoàn mỹ như lúc ban đầu. Có đủ tử mạch thiên tinh, liền tương đương với có thêm một mạng sống. Nhưng điều kiện tiên quyết là phải có một y sư cao cấp đủ khả năng khống chế được tử mạch thiên tinh, loại thiên địa dị bảo này.

Tiêu Tông đúng là có một miếng tử mạch thiên tinh, lớn chừng lòng bàn tay, có thể nói là thứ quý giá nhất của toàn bộ phân tông. Vì Tiêu Lạc Thành, phân tông đã lấy nó ra, nhưng dù là trong Tiêu Môn hay trong Tân Nguyệt thành, đều không một ai biết cách sử dụng tử mạch thiên tinh này. Bởi vì một miếng nhỏ bằng móng tay đã là vô giá, đừng nói là tiếp xúc, có thể tận mắt nhìn thấy nó đã là chuyện hiếm có, chứ đừng nói tới việc từng sử dụng. Trong một vài y thư có ghi chép lại, một vài y sư cũng thuộc lòng, nhưng tuyệt đối không ai trong số họ dám dùng… Bởi vì chỉ cần có một chút sai lầm, lãng phí tử mạch thiên tinh này mà vẫn chưa chữa khỏi cho Tiêu Lạc Thành, hậu quả có thể tưởng tượng được… Bị xử tử cũng là nhẹ.

Theo lẽ thường, một người trước kia dù thiên phú cao bao nhiêu, được ký thác hy vọng lớn đến đâu, một khi đã phế, đều trở nên vô dụng, sẽ không ai lãng phí bất cứ thứ gì trên người hắn nữa. Nhưng Tiêu Lạc Thành lại khác, hắn còn có một thân phận là cháu rể tương lai của trưởng lão tổng tông Tiêu Tông, toàn bộ phân tông ở Tân Nguyệt thành đều trông cậy vào thân phận này của Tiêu Lạc Thành để đổi đời. Tiêu Vô Cơ bằng lòng hứa gả cháu gái của mình cho Tiêu Lạc Thành, một nguyên nhân rất lớn chính là vì thiên tư của Tiêu Lạc Thành tương đối tốt, cho dù đến tổng tông, cũng thuộc nhóm trung bình trở lên. Nhưng hiện giờ hắn trở thành cái dạng này, vậy thì, một kết quả rất có khả năng xảy ra, chính là Tiêu Vô Cơ sẽ hủy bỏ mối hôn sự này.

Lúc trước Tiêu Thiên Nam mạnh miệng gào thét ở cửa Tân Nguyệt Huyền Phủ rằng Tiêu Lạc Thành vẫn là cháu rể tương lai của trưởng lão tổng tông, dọa cho cả Tân Nguyệt Huyền Phủ phải sững sờ, nhưng đồng thời trong lòng hắn cũng bất an hơn bất kỳ ai. Nếu Tiêu Vô Cơ phái người tới nhìn vết thương của Tiêu Lạc Thành rồi quay đầu bỏ đi, hắn cũng chỉ có thể ôm đầu khóc rống. Không tiếp tục lãng phí tâm tư trên người một phế nhân, đây tuyệt đối là một kết quả quá đỗi bình thường.

Cho nên, dù thế nào đi nữa, Tiêu Thiên Nam cũng muốn trước khi người của tổng tông tới đây phải dốc hết khả năng để khôi phục thương thế của Tiêu Lạc Thành, thậm chí không tiếc lấy ra bảo vật quan trọng là tử mạch thiên tinh. Huyền lực không thể khôi phục, nhưng nếu có thể dùng tử mạch thiên tinh để khôi phục kinh mạch, huyền mạch của hắn, cũng chính là khôi phục tố chất vốn có, như vậy cho dù không có Huyền lực, cũng không thể gọi là phế nhân, cùng lắm thì làm lại từ đầu mà thôi. Khả năng Tiêu Vô Cơ hủy bỏ mối hôn sự này cũng sẽ nhỏ đi rất nhiều.

Cả một đêm, Tiêu Thiên Nam đã cho người tìm gần như toàn bộ y sư trong thành Tân Nguyệt, bao gồm cả y sư và dược sư của các tông môn cũng mời mấy người, nhưng không một ai dám dùng tử mạch thiên tinh, càng không có ai nghĩ ra phương pháp chữa trị nào khác. Mà vết thương của Tiêu Lạc Thành kéo dài một ngày, hy vọng chữa khỏi lại nhỏ đi một phần, Tiêu Thiên Nam buồn bực đến bạc đi mấy sợi tóc, càng hận Vân Triệt thấu xương.

- Tiêu tông chủ, lão hủ thật sự bất lực, hổ thẹn.

- Vết thương của thiếu tông chủ quả thật quá nặng, lão phu vô năng, chỉ có thể kê chút thuốc tạm thời ổn định thương thế, về phần chữa khỏi… Haizzz.

- Có lẽ thứ có thể chữa trị thương thế của thiếu tông chủ, chỉ có tử mạch thiên tinh. Nhưng kiếp này của lão phu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thần vật bậc này, thật sự không có cách nào sử dụng.

… … …

- Lang băm! Tất cả đều là một đám lang băm vô dụng, phế vật!

Tiêu Thiên Nam mất hết phong độ mà chửi ầm lên, cả người run rẩy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!