Đối mặt với tiếng quát mắng của Tiêu Thiên Nam, đám y sư chỉ biết cúi đầu, giận mà không dám nói. Bọn họ thầm mắng trong lòng: Bị thương đến mức này, cả đời này coi như tàn phế hoàn toàn, giữ được mạng đã là may, chữa khỏi là chuyện không thể nào! Mặc dù có tử mạch thiên tinh, nhưng ở một thành Tân Nguyệt nhỏ bé này, làm sao có người sử dụng được nó. Kẻ có năng lực sử dụng tử mạch thiên tinh, chỉ có thể là y sư đứng đầu của hoàng thành Thương Phong và những tông môn siêu cấp mà thôi.
Lúc này, Tiêu Tại Hách bước tới, ghé vào tai Tiêu Thiên Nam nói nhỏ:
- Lại có một vị y sư nữa đến.
- Để hắn vào!
Tiêu Thiên Nam lạnh lùng nói. Hiển nhiên, lòng hắn đã nguội lạnh như tro tàn, không còn ôm chút hy vọng nào với các y sư của thành Tân Nguyệt này. Nếu mời thần y từ hoàng thành đến, chưa nói người ta có chịu lặn lội đường xa hay không, chỉ riêng thời gian đi lại trên đường, e rằng khi tới nơi, dù có tử mạch thiên tinh cũng không còn kịp nữa. Đưa Tiêu Lạc Thành đến hoàng thành lại càng không thể, với tình trạng cơ thể hiện giờ của hắn, đừng nói mười ngày nửa tháng, ngay cả một chút xóc nảy cũng không chịu nổi.
Vân Triệt ung dung bước vào, một tay xách hòm thuốc, tay kia lại cầm một lá cờ.
Khi những người trong phòng nhìn thấy hai hàng chữ trên lá cờ của hắn, vài người suýt nữa thì phì cười tại chỗ. Tiêu Thiên Nam cũng nhíu mày rồi lại giãn ra, sau đó mặt lộ vẻ giận dữ, vừa định bảo Tiêu Tại Hách đuổi cái tên lừa đảo vừa nhìn đã biết này đi thì đã nghe vị “Thần y” này mở miệng:
- Hả? Màu sắc này… Không ngờ ở một thành Tân Nguyệt nhỏ bé lại có tử mạch thiên tinh, quả không hổ là đệ nhất đại tông môn của thành Tân Nguyệt. Chỉ có điều, độ tinh khiết của tử mạch thiên tinh này hơi kém một chút, chỉ được sáu phần rưỡi mà thôi, quả là có chút đáng tiếc. Nhưng để chữa trị thương thế thông thường thì cũng đủ rồi.
Lời này vừa thốt ra, cả phòng lập tức kinh hãi. Biết đến tử mạch thiên tinh cũng không có gì lạ, dù chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy, ghi chép và truyền thuyết về tử mạch thiên tinh nhiều không đếm xuể. Nhưng chỉ liếc mắt một cái đã có thể nói ra độ tinh khiết của tử mạch thiên tinh, trừ phi là người cực kỳ am hiểu về nó, bằng không vốn không thể nào làm được.
Chẳng lẽ người này rất quen thuộc với tử mạch thiên tinh? Hay là… hắn chỉ nói bừa? Đúng! Nhất định là hắn bịa chuyện. Người này mặt mũi hoàn toàn xa lạ, chưa từng nghe nói đến trong giới y thuật, hơn nữa trang phục và đạo cụ này, chỉ thiếu điều dán hai chữ “Lừa đảo” lên mặt… Các y sư thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng ngay lập tức, bọn họ phát hiện trên mặt Tiêu Thiên Nam và Tiêu Tại Hách đồng thời lộ vẻ kinh hãi.
- Ngươi biết tử mạch thiên tinh?
Tiêu Thiên Nam cau mày hỏi, trong lòng chấn động, vì độ tinh khiết của tử mạch thiên tinh mà vị “Thần y” này nói ra không sai một ly! Miếng tử mạch thiên tinh này là chí bảo của tông môn hắn, luôn được cất giữ ở nơi bí mật nhất, ngay cả người trong tông cũng ít ai từng thấy, độ tinh khiết của nó càng không thể nào truyền ra ngoài.
Hắn có thể liếc mắt một cái liền nhìn ra độ tinh khiết của tử mạch thiên tinh… Nếu không thường xuyên tiếp xúc với nó, tuyệt đối không thể làm được điều này! Chẳng lẽ tên thầy lang trông thế nào cũng ra kẻ lừa đảo này lại thật sự là một vị thần y sao?
- Ha ha, đương nhiên là biết. Đã là y giả, sao có thể không biết đến y đạo chí bảo này.
Vân Triệt cười khẽ, nụ cười đầy bí ẩn.
- Vậy ngươi có thể sử dụng nó?
Tiêu Thiên Nam tiến lên một bước, giọng nói có phần gấp gáp.
Ánh mắt Vân Triệt liếc về phía Tiêu Lạc Thành trên giường bệnh, nói:
- Đương nhiên là biết dùng. Nhưng mà, thương thế của quý thiếu tông chủ không cần dùng đến tử mạch thiên tinh này.
- Toàn nói bậy!
Lời của Vân Triệt vừa dứt, tất cả y sư trong phòng đều lộ vẻ khinh bỉ, một người trong đó còn quát lên, căm tức nói với Vân Triệt:
- Ngươi có biết thương thế của Tiêu thiếu tông chủ nghiêm trọng đến mức nào không! Muốn chữa khỏi nội thương của hắn, chỉ có thể dựa vào tử mạch thiên tinh, không còn cách nào khác! Tiêu tông chủ, tên thầy lang này rõ ràng là một kẻ lừa gạt, lão phu hành nghề y ở thành Tân Nguyệt nhiều năm, chưa từng thấy qua người này, những lời hắn nói lúc trước chẳng qua chỉ là bịa đặt bừa bãi. Hừ, đi lừa gạt mà dám lừa đến cả Tiêu tông, đúng là gan to bằng trời, Tiêu tông chủ tốt nhất nên đánh hắn ra ngoài, để tránh bị kẻ lừa đảo này làm phiền.
Người lên tiếng tên là Tôn Hồng, một trong ba đại thần y của thành Tân Nguyệt, có uy vọng rất cao trong giới y thuật nơi đây.
- Ha ha ha ha.
Vân Triệt nhàn nhạt cười, khẽ nhắm mắt, chậm rãi nói:
- Thương thế của vị thiếu tông chủ này, ta chỉ nhìn qua vài lần đã hiểu rõ trong lòng… Xương cánh tay trái gãy nát, kinh mạch toàn thân đứt đoạn một nửa, huyền mạch vỡ vụn, đêm qua lại bị phong hàn nhập thể, thương chồng thêm bệnh, hôn mê bất tỉnh. Không biết ta nói có đúng không?
Tôn Hồng ngẩn ra, sau đó khinh thường nói:
- Chuyện Tiêu thiếu tông chủ bị trọng thương giờ cả thành đều biết, ngươi còn chưa xem qua thương thế cho Tiêu thiếu tông chủ mà đã nói rõ ràng như thế, hiển nhiên là nghe người khác kể lại. Mà ngươi là kẻ lừa đảo, làm sao biết được trọng thương đến mức này vốn không phải y dược tầm thường có thể chữa trị, trên đời này thứ có thể cứu được chỉ có tử mạch thiên tinh!
- Lão hủ chưa từng thấy người này bao giờ, lời nói lại hoàn toàn đi ngược y lý, chắc chắn là một tên lừa gạt.
Một lão giả râu tóc hoa râm khác cũng chậm rãi nói.
- Ha ha ha!
Vân Triệt nghe vậy, cười to ba tiếng, không nóng không lạnh, thong thả nói:
- Y giả chẩn bệnh, chú trọng vọng, văn, vấn, thiết, lấy vọng làm đầu, văn vấn thiết làm phụ. Người có bệnh sẽ hiện ra khí sắc, nếu ta ngay cả thương thế của vị hậu bối này cũng “vọng” không ra, chẳng phải đã thành lang băm rồi sao?
Một câu nói đã đắc tội với tất cả các y sư có mặt. Bởi vì không một ai trong số họ có thể trực tiếp “vọng” ra thương thế của Tiêu Lạc Thành. Tôn Hồng lập tức cười lạnh:
- Nếu y thuật của thần y cao siêu như thế, vậy ngươi thử “vọng” xem trên người ta có bệnh gì không?
Vân Triệt nhàn nhạt liếc hắn một cái, mỉm cười nói:
- Ngươi cũng là y giả, bình thường tự mình điều trị quả thật không tệ, trên người cũng không có bệnh nặng. Nhưng trong chuyện phòng the lại không hề tiết chế. Lông mày ngươi tối đen, xem ra đêm qua đã liên tiếp hao tổn tinh nguyên ít nhất hai lần, sau đó lại thức trắng đêm, hiển nhiên là vừa xong chuyện đã bị mời tới đây. Ha ha, ngươi tuổi đã không nhỏ, chuyện phòng the quá độ như vậy, lại gặp đúng một đêm hao tổn tâm sức, thận khí tất sẽ suy yếu. Mấy ngày tới nếu không bồi bổ, nhất định sẽ đổ bệnh nặng một trận.
Tôn Hồng chết sững tại chỗ, hồi lâu không nói nên lời.
- Còn ngươi, bệnh nặng trong người.
Vân Triệt chuyển ánh mắt sang lão giả râu bạc vừa lên tiếng, thản nhiên nói:
- Từ một năm trước, ngươi đã cảm thấy hai chân thường xuyên đau nhức, nghiêm trọng nhất là vào lúc giữa trưa. Ngươi cho rằng đó là do phong hàn và thấp khí xâm nhập nên thường xuyên dùng vật nóng ấm để điều trị. Nhưng một năm qua, bệnh tình chẳng những không thuyên giảm mà còn nặng thêm.
Lão giả kia lập tức trừng lớn hai mắt, kinh hãi nói:
- Ngươi… sao ngươi biết?
Vân Triệt nói tiếp:
- Bệnh ở chân của ngươi vốn không phải do phong hàn và thấp khí xâm nhập. Nếu ta đoán không sai, khoảng hai năm trước, ngươi từng bị một con rắn đỏ nhỏ dài cắn phải. Ngươi thân là y giả, thường đi hái thuốc nên trên người chắc chắn có mang thuốc giải độc, sau khi uống vào liền không để trong lòng. Lại không biết, con rắn đỏ đó tên là Bích Nhãn Hoa Điêu Xà, trông giống như Hồng Tuyến Xà bình thường nhưng lại mang một loại dương độc, không phải thuốc giải độc thông thường có thể giải được. Loại dương độc này ẩn trong cơ thể một năm sau mới từ từ phát tác, ban đầu hai chân đau nhức khó chịu, sau đó độc tính lan rộng, ba năm sau sẽ lan đến phủ tạng, khiến người trúng độc bỏ mình.
Ánh mắt lão giả đã trợn đến cực điểm, chòm râu hoa râm cũng run lên kịch liệt:
- Không sai… không sai! Nói không sai chút nào! Hai năm trước lão phu đi hái thuốc quả thật từng bị một con rắn màu đỏ cắn, lão phu cứ ngỡ đó là Hồng Tuyến Xà bình thường… Bệnh ở chân cũng phát tác từ một năm trước, dùng vật tính dương điều trị một năm mà không hề thuyên giảm. Thần y, thật sự là thần y!
Lão giả này cũng là một trong tam đại thần y được công nhận ở thành Tân Nguyệt, tên là Công Tôn Hưu, trong giới y thuật ở thành Tân Nguyệt, địa vị còn quan trọng hơn Tôn Hồng. Lời của ông vừa thốt ra, các y sư có mặt đều kinh ngạc đến ngây người… Chỉ dùng mắt nhìn vài lần mà đã nhìn ra đêm qua Tôn Hồng phòng the mấy lần, ngay cả chuyện ông bị rắn gì cắn hai năm trước cũng nói rõ tường tận.
Bản lĩnh bậc này, đừng nói là làm được, bọn họ ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ!
Đây quả thực là thần thông quảng đại!
Người trông như kẻ lừa đảo này, chẳng lẽ thật sự là thần y… Không! Phải nói là thần y chân chính!
- Thần y, độc rắn của lão hủ phải giải trừ thế nào? Bích Nhãn Hoa Điêu Xà, lão hủ đã gần bát tuần mà cũng chưa từng nghe qua tên loại rắn này.
Công Tôn Hưu lúc trước còn tỏ vẻ khinh thường Vân Triệt, lúc này lại khom người tiến lên, với vẻ mặt hoàn toàn khâm phục cất lời thỉnh giáo. Xưng hô cũng đã đổi thành “Thần y”.
Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi nói:
- Băng tâm liên ba lạng, hỗn mộc qua năm lạng, mỗi ngày vào giờ ngọ uống, một tháng sau độc sẽ tự giải. Ngoài ra trong một tháng này, cố gắng hạn chế thói quen ăn đồ nóng ấm, giấc ngủ mỗi ngày không được quá dài.
Công Tôn Hưu ghi nhớ kỹ, cúi đầu thật sâu về phía Vân Triệt:
- Thần y chẳng những cứu lão hủ một mạng mà còn khiến lão hủ được mở mang tầm mắt, xin thứ cho lão hủ lúc trước có mắt không tròng. Danh xưng thần y, ngài hoàn toàn xứng đáng.
Trên mặt tất cả các y sư đều đã hiện vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt đã hoàn toàn thay đổi. Ngay cả Tiêu Thiên Nam cũng lộ vẻ kích động và mong chờ… Đây có lẽ thật sự là một vị thần y! Nói không chừng thật sự có thể chữa khỏi thương thế cho con trai mình!
- Ha ha, ngươi quá khen rồi.
Vân Triệt thờ ơ nói, sau đó ánh mắt chuyển sang Tiêu Tại Hách:
- Nói đến đây, vấn đề trên người ngươi cũng không nhỏ.
- Ta?
Tiêu Tại Hách chỉ tay vào mình, vẻ mặt mờ mịt.
- Mấy tháng gần đây, có phải ngươi đang cố gắng công phá huyền quan ở vị trí Kiên Tỉnh, muốn đả thông huyền quan này không?
Vân Triệt dùng giọng điệu không cho phép nghi ngờ nói.
Tiêu Tại Hách há hốc miệng, vẻ mặt kinh hoàng:
- Ngươi… sao ngươi biết được?
- Thật hồ đồ!
Sắc mặt Vân Triệt trở nên nghiêm túc:
- Ngươi cảm thấy huyền quan ở đó có phần lỏng lẻo, cho rằng nó sắp tự mở nên không kìm được mà mỗi ngày dùng huyền lực công phá. Nhưng ngươi hoàn toàn không hiểu nguyên lý huyền quan! Công phá như vậy chẳng những không thể mở được huyền quan mà ngược lại còn gây tổn thương cho nó. Nếu ngươi cứ tiếp tục, không chỉ huyền quan ở đó bị hủy hoại hoàn toàn mà ngay cả huyền mạch cũng sẽ chịu tổn thương vĩnh viễn.
Sắc mặt Tiêu Tại Hách lập tức thay đổi, sau đó càng hiện rõ vẻ kinh hãi tột độ. Thân là một huyền giả, nếu huyền mạch bị tổn thương vĩnh viễn, đó tuyệt đối là một đả kích chí mạng. Hắn sợ hãi nói:
- Mấy tháng nay tại hạ đúng như lời thần y nói, luôn dùng huyền lực công phá huyền quan Kiên Tỉnh, nhưng chẳng những không có tiến triển mà ngược lại còn khiến Kiên Tỉnh thường xuyên âm ỉ đau nhức… Cái này… cái này… Xin thần y nhất định phải cứu ta!
Vân Triệt liếc nhìn hắn, khẽ gật đầu:
- Ta đến Thương Phong đế quốc, quen biết không nhiều người. Gặp nhau là có duyên, thôi được, ta sẽ giúp ngươi một tay.
Nói xong, Vân Triệt đột nhiên duỗi ngón trỏ ra, trong sự nghi hoặc của mọi người, điểm vào vị trí Kiên Tỉnh trên vai trái của Tiêu Tại Hách. Sức mạnh thanh lọc của Thiên Độc Châu lặng lẽ theo đầu ngón tay hắn tiến vào cơ thể Tiêu Tại Hách, chỉ sau mấy hơi thở đã giúp hắn đả thông huyền quan Kiên Tỉnh.
Vân Triệt thu ngón tay về, nở một nụ cười thần bí khó lường.
Mà Tiêu Tại Hách thì hoàn toàn ngây người tại chỗ, dường như không thể tin nổi… Hồi lâu sau, hắn nắm chặt tay, ấn mạnh lên vai, toàn thân kích động đến run rẩy, mừng rỡ la lên:
- Thông rồi! Huyền quan Kiên Tỉnh của ta… thông rồi!
Phản ứng của Tiêu Tại Hách, cùng với hai chữ “Thông rồi” từ miệng hắn, khiến tất cả mọi người lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra. Nhất thời, tất cả đều kinh ngạc đến sững sờ. Sau đó, Công Tôn Hưu đột nhiên tiến lên một bước, dùng giọng nói khàn khàn kinh hô:
- Nhất chỉ thông huyền! Đây là nhất chỉ thông huyền trong truyền thuyết!
Bốn chữ “nhất chỉ thông huyền” như một tiếng sét đánh ngang tai, chấn động đến mức toàn thân các y sư đều cứng đờ, trố mắt nhìn hồi lâu, như hóa đá tại chỗ.