Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 90: CHƯƠNG 89: TÀ TÂM THÁNH THỦ

- Không sai! Chỉ dùng một ngón tay, huyền quan tức khắc thông suốt! Đây chính là “Nhất chỉ thông huyền” trong truyền thuyết! Lạy trời! Không ngờ lúc sinh thời ta còn có thể may mắn tận mắt chứng kiến y đạo cực kỹ này!

Một lão y sư già nua, mặt mũi tràn đầy kích động, cất cao giọng hô.

- Nghe đồn đệ nhất y sư Cổ Thu Hồng của Thương Phong đế quốc chúng ta có thể giúp huyền giả hậu thiên quán thông ba huyền quan Quỳ Thủy, Tử Khuyết, Tâm Môn, nhưng cũng tuyệt đối không làm được “Nhất chỉ thông huyền”! Người này... y thuật của hắn còn siêu việt hơn cả cái thế thần y Cổ Thu Hồng nữa!

Thấy các y sư đều tỏ vẻ kích động, ánh mắt run rẩy, gần như không kìm nén được nỗi lòng, Tiêu Thiên Nam nhíu mày hỏi:

- “Nhất chỉ thông huyền” là có ý gì?

Thủ tịch trưởng lão của phân tông Đan Dược đường, y sư Tiêu Bách Thảo, tiến lên phía trước nói:

- Tông chủ, ngài không am hiểu y đạo nên có điều không biết. “Nhất chỉ thông huyền” này chính là cực hạn chi thuật của y đạo, chỉ bằng một ngón tay, trong nháy mắt đã quán thông huyền quan hậu thiên của huyền giả! Tông chủ hẳn biết việc khai thông huyền quan hậu thiên gian nan và nguy hiểm đến mức nào, trừ phi có sự am tường và tinh thông về cơ thể người cùng y lý đến trình độ đăng phong tạo cực, nếu không quyết không thể nào làm được. Dù là toàn bộ Thiên Huyền Đại Lục, số tuyệt thế y giả có thể thi triển “Nhất chỉ thông huyền” cộng lại cũng không quá năm người! Ta tuy theo y đạo nhiều năm, tự nhận tinh thông y lý, nhưng tự thấy cả đời này cũng không dám mơ tưởng đến bậc cực hạn chi thuật ấy.

- Tại Hách vẫn luôn muốn đả thông Kiên Tỉnh huyền quan nhưng mãi chưa thể toại nguyện. Vậy mà vị thần y này chỉ dùng một ngón tay, trong vài hơi thở ngắn ngủi, đã trực tiếp khai mở Kiên Tỉnh huyền quan của Tại Hách! Thần kỹ bực này, chính là “Nhất chỉ thông huyền”!

Tiêu Bách Thảo vừa nói, ánh mắt vừa bất giác nhìn về phía Vân Triệt, trong mắt lộ rõ vẻ kinh sợ và kính ngưỡng.

- Cái gì! Lại có thần kỹ bậc này sao?

Tiêu Thiên Nam chấn động kịch liệt.

- Như vậy... chẳng lẽ chỉ cần vị thần y này đồng ý, là có thể giúp một huyền giả khai thông toàn bộ huyền quan, sinh ra Thiên Linh thần mạch trong truyền thuyết?

- Ha ha, đương nhiên là không thể.

Tiêu Bách Thảo lắc đầu nói:

- Y giả ít tu luyện huyền lực nên tuổi thọ khó kéo dài, có thể dùng trăm năm thời gian để thông suốt một huyền quan đã đủ để tiếu ngạo cả đời. Y thánh Cổ Thu Hồng của Thương Phong hoàng thành năm nay một trăm sáu mươi tuổi, dùng trăm năm thời gian thông suốt ba huyền quan Quỳ Thủy, Tử Khuyết, Tâm Môn, tạo nghệ bực này đã là ngàn năm khó gặp. Thêm một thời gian nữa, có lẽ ngài ấy cũng sẽ đạt tới cảnh giới “Nhất chỉ thông huyền”. Theo như ta biết, y giả có cảnh giới cao nhất trên Thiên Huyền đại lục hiện nay đã thông suốt khoảng sáu huyền quan. Nếu một huyền giả tiên thiên chưa mở được sáu huyền quan mà lại được vị thần y này để mắt tới, thì có thể hậu thiên trực tiếp mở ra sáu huyền quan. Nhưng đó đã là cực hạn mà vùng đại lục này có thể đạt tới. Việc Tông chủ nói hậu thiên khai thông toàn bộ huyền quan, đạt được Thiên Linh thần mạch trong truyền thuyết, là chuyện căn bản không thể xảy ra, cũng không phải là việc mà sức mạnh của phàm nhân có thể làm được.

Công Tôn Hưu cũng không nhịn được nữa, tiến lên phía trước, vô cùng cung kính nói:

- Thần y, ngài vừa nói mình mới đến Thương Phong đế quốc... Hẳn là ngài không phải người của Thương Phong đế quốc chúng ta?

Lập tức, ánh mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào Vân Triệt... Đúng vậy. Một vị thần y sở hữu thần kỹ như thế, nếu là người của Thương Phong đế quốc, tất nhiên đã sớm nổi danh thiên hạ. Trong Thương Phong đế quốc cũng chưa từng nghe nói có ai sở hữu thần kỹ như vậy, xem ra vị thần y này chắc chắn không phải người của Thương Phong đế quốc.

Vân Triệt cười khẽ, lạnh nhạt đáp:

- Ta đến từ Thần Hoàng đế quốc, một tháng trước du ngoạn đến Thương Phong đế quốc, cũng là sáng nay mới tới thành Tân Nguyệt này.

- Thần Hoàng đế quốc!?

Trong lòng mọi người lại một lần nữa chấn động. Thần Hoàng đế quốc, đệ nhất đại quốc của Thiên Huyền Đại Lục, diện tích lãnh thổ còn lớn hơn cả sáu quốc gia khác cộng lại, quốc lực càng vô cùng hùng mạnh, giống như một con sư tử oai vệ đứng ngạo nghễ tại trung tâm Thiên Huyền Đại Lục. Sáu quốc gia khác tuy là quốc gia độc lập, nhưng về hình thức đều phải cúi đầu xưng thần với nó.

Thần Hoàng đế quốc lãnh thổ khổng lồ, nhân tài cũng tự nhiên xuất hiện lớp lớp. Mọi phương diện đều vượt trội hơn xa so với Thương Phong đế quốc. Nếu đem Thương Phong đế quốc so với Thần Hoàng đế quốc, thì chênh lệch cũng giống như đem Lưu Vân thành so với Thương Phong hoàng thành vậy, khác biệt về đẳng cấp là quá lớn. Người của Thương Phong đế quốc đối với người của Thần Hoàng đế quốc ít nhiều đều mang một loại cảm giác kính sợ.

- Thì ra thần y đến từ Thần Hoàng đế quốc.

Thái độ của Công Tôn Hưu lại càng thêm cung kính.

- Chẳng hay có thể thỉnh giáo tục danh của thần y?

- Họ kép Hoàng Phủ.

Vân Triệt thản nhiên nói.

- Hoàng Phủ...

Công Tôn Hưu đầu tiên là sững sờ, dừng lại vài giây rồi bỗng nhiên khuôn mặt lộ vẻ kinh hãi tột độ, giọng run run nói:

- Chẳng lẽ... chẳng lẽ là “Tà tâm thánh thủ” Hoàng Phủ Hạc tiền bối của Thần Hoàng đế quốc?

Ba chữ "Hoàng Phủ Hạc" vừa thốt ra, như một tiếng sét nữa đánh giữa trời quang, miệng của các y sư ở đây đều há hốc, cằm gần như rớt cả xuống đất.

Tim Vân Triệt nhất thời đập thình thịch... Hả? Chết tiệt! Lẽ nào thật sự có nhân vật này? Ta đã cố tình chọn một họ kép cực hiếm rồi mà!!

Vân Triệt nói mình đến từ Thần Hoàng đế quốc là để tiện che giấu thân phận. Thứ nhất, Thương Phong đế quốc không có "Thần y" cỡ này; thứ hai, để cho Tiêu tông có muốn tra cũng không tra ra được. Cho dù thật sự chạy tới Thần Hoàng đế quốc điều tra, không có mười ngày nửa tháng cũng đừng mơ có kết quả, khi đó hắn đã cao chạy xa bay từ lâu.

Nhưng không ngờ, Thần Hoàng đế quốc hình như thật sự có một vị thần y họ kép Hoàng Phủ. Mà danh tiếng lại cực lớn, ngay cả những y sư ở một thành nhỏ của Thương Phong đế quốc này cũng đều như sấm bên tai.

Vân Triệt đành phải đưa tay vuốt chòm râu, nhắm mắt nói:

- Ồ? Không ngờ ở Thương Phong đế quốc này mà cũng có người biết danh hiệu của ta. Không sai, ta chính là Hoàng Phủ Hạc, còn về cái danh xưng “Tà tâm thánh thủ” này, ha ha, không đáng nhắc tới.

Lời này vừa dứt, toàn bộ Đan Dược đường lập tức sôi trào, tất cả y sư đều như phát cuồng.

Tôn Hồng trực tiếp nhào tới, suýt chút nữa thì quỳ rạp xuống đất, kích động đến mức nói năng lộn xộn:

- Hóa ra... hóa ra tiền bối chính là “Tà tâm thánh thủ” Hoàng Phủ tiền bối! Vãn bối vừa rồi thật có mắt không tròng, lại còn mở miệng mạo phạm, thật sự hổ thẹn vô cùng. Mong Hoàng Phủ tiền bối đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân.

- Lão hủ lại được chính mắt thấy “Tà tâm thánh thủ” trong truyền thuyết! Còn được Hoàng Phủ tiền bối tự mình chỉ điểm, thật là đời này không sống uổng.

Công Tôn Hưu kích động vạn phần nói.

- Thảo nào lại có thần hồ kỳ kỹ “Nhất chỉ thông huyền”, thì ra đúng là Hoàng Phủ tiền bối lừng danh thiên hạ!

- Không ngờ có thể gặp được “Tà tâm thánh thủ” trong truyền thuyết! Đây... có phải ta đang nằm mơ không! Nếu được Hoàng Phủ tiền bối chỉ điểm một câu, nhất định còn đáng giá hơn đọc y thư nửa đời người!

- Nghe đồn Hoàng Phủ tiền bối chẳng những y thuật thông thiên, mà còn hành sự không theo khuôn phép, tùy tâm sở dục, hôm nay gặp mặt quả nhiên danh bất hư truyền.

Trong tay Vân Triệt vẫn còn cầm lá cờ nhỏ rách nát kia, thế nhưng lúc này khi các y sư nhìn lại lá cờ, không một ai dám tỏ vẻ trào phúng khinh thường nữa. Ngược lại, từng ánh mắt nóng rực như đang nhìn thấy thánh vật... Nghe đồn sở dĩ Hoàng Phủ Hạc được xưng là “Tà tâm thánh thủ” là bởi vì tính cách hắn tà dị, chữa bệnh đều xem tâm tình. Khi thì đạo mạo nghiêm trang, khi thì nóng nảy thất thường, khi thì điên điên khùng khùng. Đường đường là một đại thần y, ai lại giơ lá cờ này đứng ở đầu đường hành y chứ? Cũng chỉ có Tà tâm thánh thủ mới làm được! Có thể nói, điều này hoàn toàn phù hợp với cá tính của Tà tâm thánh thủ. Hãy nhìn mười sáu chữ đầy bá khí này, câu cú gieo vần siêu cấp tài hoa, kiểu chữ xiêu xiêu vẹo vẹo này phảng phất ẩn chứa tuyệt thế y lý. Nhất là bốn chữ cuối cùng kia, ngoại trừ Tà tâm thánh thủ ra, còn ai có đủ bá lực để nói ra được khí thế bá đạo như vậy!

Tiêu Bách Thảo mặt đỏ bừng, kích động nói với Tiêu Thiên Nam:

- Chúc mừng tông chủ! Chúc mừng tông chủ! Thật sự là trời phù hộ Tiêu tông ta, Thiếu tông chủ lần này được cứu rồi! Vị tiền bối này chính là “Tà tâm thánh thủ” Hoàng Phủ Hạc đại danh đỉnh đỉnh. Nếu ngài ấy chịu ra tay, Thiếu tông chủ tất nhiên bình an vô sự!

- “Tà tâm thánh thủ” này thật sự là một thần y lợi hại như vậy sao?

Tiêu Thiên Nam lần đầu tiên nghe đến danh hiệu "Tà tâm thánh thủ", nhưng nhìn phản ứng của Tiêu Bách Thảo và các y sư trong đường liền biết người này trong giới y đạo tuyệt đối là một nhân vật kinh thiên động địa. Nói không chừng hoàn toàn không thua kém đệ nhất thần y Cổ Thu Hồng của Thương Phong đế quốc.

- Vị Hoàng Phủ tiền bối này đâu chỉ là thần y, quả thực chính là y trung thánh nhân!

Tiêu Bách Thảo lòng đầy kích động nói.

Trước đây, danh tiếng "Tà tâm thánh thủ" chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Hắn chưa từng dám mơ có một ngày được tận mắt thấy chân dung. Không ngờ hôm nay lại có thể ở chung một phòng, nội tâm hắn rung chuyển có thể nói là dời sông lấp biển:

- Nghe đồn vị Hoàng Phủ tiền bối này nhìn qua chỉ khoảng bốn mươi, năm mươi tuổi, râu tóc không một sợi bạc. Mà ngài ấy về cơ bản lại không tu luyện huyền lực. Nhưng Tông chủ có biết năm nay ngài ấy đã bao nhiêu tuổi rồi không... Sơ sơ đã hơn năm trăm tuổi!

- Cái gì? Không tu huyền lực... mà có thể sống đến hơn năm trăm tuổi, vẻ ngoài lại còn trẻ như thế?

Tiêu Thiên Nam giật nảy mình. Hắn vừa rồi cũng đã dò xét tu vi huyền lực của vị "Tà tâm thánh thủ" này, cũng chỉ vừa đến Nhập Huyền cảnh mà thôi.

- Không sai. Điều này cho thấy y thuật của ngài ấy kinh người đến mức nào, có thể nói là thông thiên triệt địa! Nghe đồn nếu ngài ấy chịu cứu người, cho dù là toàn thân đều phế, nội tạng vỡ nát, nhưng chỉ cần còn một hơi thở, ngài ấy đều có thể cứu sống được. Hơn nữa chưa từng thất thủ một lần nào. Thiếu tông chủ tuy thương thế cực nặng, nhưng trong mắt ngài ấy, chút thương tổn đó e rằng cũng chỉ được tính là vết thương nhẹ mà thôi. Ngài ấy vừa rồi cũng đã nói, muốn trị liệu thương thế của Thiếu tông chủ thì căn bản ngay cả Tử Mạch Thiên Tinh cũng không cần đến!

- Thiếu tông chủ tuy gặp đại họa, nhưng lại được vị thần y từ trên trời rơi xuống này cứu giúp, chứng tỏ mệnh của Thiếu tông chủ chưa đến lúc tuyệt! Mà một thần y như thế chí ít đã thông suốt năm cái, thậm chí sáu cái huyền quan! Nếu có thể chiếm được hảo cảm của ngài ấy, đợi Thiếu tông chủ khỏi hẳn rồi được ngài ấy thi triển thánh thủ, thì Thiếu tông chủ có thể mở thêm ít nhất năm huyền quan nữa, đến lúc đó thiên tư cho dù là ở tổng tông cũng sẽ nhảy vào hàng đầu. Dù phải bắt đầu lại từ đầu, thành tựu tương lai cũng sẽ hơn xa lúc trước... Như vậy, kiếp nạn này của Thiếu tông chủ chẳng những không chôn vùi nửa đời sau, mà còn là nhân họa đắc phúc!

Tiêu Bách Thảo càng nói càng kích động, Tiêu Thiên Nam cũng càng nghe càng kích động, hai cánh tay đều run lên bần bật. Nhưng cuối cùng hắn vẫn giữ được lý trí, thấp giọng hỏi:

- Tà tâm thánh thủ này chỉ nghe trong truyền thuyết, chưa có ai từng gặp qua, lỡ như hắn là giả thì sao?

- Tuyệt đối không thể!

Tiêu Bách Thảo lắc đầu, vô cùng quả quyết nói:

- Nếu vừa vào cửa hắn liền tự xưng là Hoàng Phủ Hạc, ta cũng quyết không tin. Nhưng người có thể thông hiểu thần kỹ “Nhất chỉ thông huyền” trong toàn thiên hạ không quá năm người! Mà Tà tâm thánh thủ chính là người đứng đầu trong số đó. Đã đến cảnh giới như thế, sao lại phải đi giả danh người khác! Hơn nữa, ngài nhìn lá cờ hắn giơ kìa, cực kỳ quái đản, mà điều này lại hoàn toàn phù hợp với tính cách quái dị của Tà tâm thánh thủ.

Nghĩ đến tính cách của Tiêu Thiên Nam, Tiêu Bách Thảo nói tiếp:

- Nhưng ta biết Tông chủ là người thận trọng, đặc biệt là việc này liên quan đến an nguy của Thiếu tông chủ. Như vậy đi, ta sẽ lập tức cho người đến Hắc Nguyệt thương hội tìm mua tình báo từ Thần Hoàng đế quốc. Truyền âm đến Thần Hoàng đế quốc hao tổn cực lớn, nhưng nếu có thể mua được sự yên tâm, cũng vô cùng đáng giá. Nếu nhận được tin tức... Hoàng Phủ Hạc không ở trong lãnh thổ Thần Hoàng đế quốc, thì chứng tỏ người này chính là Hoàng Phủ Hạc không thể nghi ngờ. Nếu ngài ấy vẫn đang ở Thần Hoàng đế quốc, vậy người này rất có thể là kẻ lừa đảo... Đương nhiên, khả năng này về cơ bản sẽ không xảy ra. Lui một vạn bước mà nói, cho dù thật sự không phải Hoàng Phủ Hạc, nhưng có được y đạo thần kỹ bực này, chắc chắn cũng không thua kém gì Hoàng Phủ Hạc!

- Tốt! Mau đi đi!

Tiêu Thiên Nam gấp giọng nói. Thật ra nghe Tiêu Bách Thảo nói, hắn cũng không còn nghi ngờ gì về thật giả của vị "Tà tâm thánh thủ" này nữa. Nhưng dù sao cũng chưa có ai từng gặp qua "Tà tâm thánh thủ", cho nên dù vị này đã thi triển thần kỹ "Nhất chỉ thông huyền", đáy lòng hắn vẫn có chút bất an.

- Vậy ta sẽ phái người đến Hắc Nguyệt thương hội... Đúng rồi Tông chủ, đối với vị Hoàng Phủ tiền bối này nhất định phải cung cung kính kính, làm tròn đạo đãi khách. Nghe nói ngài ấy cứu người không luận tiền tài, không luận quyền thế, chỉ xem tâm tình. Tâm tình tốt, không lấy một xu cũng sẽ trị liệu đến cùng. Nhưng tâm tình không tốt, cho dù vạn kim dụ dỗ, quỳ xuống đất khẩn cầu, hay kề dao vào cổ bức bách, cũng tuyệt đối sẽ không ra tay. Tương lai của Thiếu tông chủ, xem như hoàn toàn phụ thuộc vào ngài ấy.

Tiêu Bách Thảo trịnh trọng dặn dò trước khi rời đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!