Tiêu Vân và Thiên Hạ Đệ Thất ôm hài tử đến trước mặt Tiêu Liệt:
- Gia gia, vậy ông đặt tên cho hài tử này đi.
Tiêu Liệt chìa tay ra, chạm vào bàn tay nhỏ bé của đứa trẻ, nhưng không ôm lấy… Sợ mình không cẩn thận sẽ kinh động đến tiểu sinh linh vừa thoát khỏi bóng ma, ông kìm nén nước mắt, chậm rãi nói:
- Năm đó, ta đặt tên cho phụ thân con là Tiêu Ưng, là hy vọng nó có thể tung cánh bay lượn trên trời cao như hùng ưng, uy chấn tám phương, nhưng không ngờ nó tuổi đời còn trẻ đã sớm âm dương cách biệt.
- Nửa đời chìm nổi, nửa đời tang thương này, ta cuối cùng cũng đã nhìn rõ, nhìn thấu rất nhiều. Hài tử này… Ta không cầu sau này nó lớn lên sẽ có thành tựu danh vọng gì, chỉ cầu nó một đời bình an, không tai ương không bệnh tật. Vậy hãy gọi nó là… Vĩnh An.
- Vĩnh An…
Tiêu Vân thấp giọng lẩm bẩm, sau đó gật đầu thật mạnh:
- Được, vậy gọi là Vĩnh An.
- Con yêu, con nghe thấy chưa, tên của con là Vĩnh An.
Thiên Hạ Đệ Thất ôm chặt đứa con mới sinh trong lòng, dù đã ngừng nỉ non nhưng nước mắt lại không sao cầm được.
Vân Khinh Hồng mỉm cười nói:
- Tiêu Vĩnh An, tên rất hay. Cái gọi là đại nạn không chết, tất có hậu phúc, Vĩnh An vừa sinh ra đã gặp phải tai họa, lại ngoan cường chịu đựng được. Sau này, nhất định sẽ được hưởng phúc lớn.
Vân Triệt vui vẻ gật đầu:
- Đúng vậy, thằng bé thật sự rất kiên cường. Ma khí xâm nhập vào cơ thể nó còn nhiều hơn con dự tính. Trong lúc tinh lọc ma khí cho nó, lo lắng lớn nhất của con chính là nó sẽ không thể chống đỡ được cho đến khi ma khí hoàn toàn được tinh lọc. Nhưng nó đã làm rất tốt… Trọn ba canh giờ, thời gian còn dài hơn dự tính của con gấp đôi, vậy mà nó vẫn ngoan cường chống đỡ được.
Đây là lời khen chân thành dành cho đứa bé, lại còn đến từ Vân Triệt. Tiêu Vân kích động đến lệ nóng lưng tròng, trên khuôn mặt đẫm nước mắt của Thiên Hạ Đệ Thất càng thêm phần tự hào sâu sắc, nàng ôm chặt lấy hài tử, một giây cũng không muốn buông ra.
Thiên Hạ Hùng Đồ ngửa mặt lên trời cười to:
- Ha ha ha ha ha… Lúc trước bị Hiên Viên Vấn Thiên dọa cho vỡ mật, nghĩ lại mà tim gan vẫn còn run rẩy. Nhưng mà… Ngay cả một hài tử vừa mới sinh ra cũng có thể đánh bại lực lượng của y, lão tử còn có lý do gì để sợ y! Lần sau y còn dám đến, lão tử dù liều cái mạng này cũng phải khiến y có đến mà không có về!
Vân Khinh Hồng cũng cười ha hả:
- Ha ha ha, Thiên Hạ huynh nói rất đúng! Vĩnh An đã cho chúng ta một tấm gương thần kỳ, Hiên Viên Vấn Thiên kia có gì mà phải sợ! Thiên Hạ huynh, hôm nay huynh cứ ở lại, hai nhà chúng ta uống một trận cho sảng khoái, còn việc chuẩn bị chiến tranh, ngày mai hãy bàn!
- Được!
Thiên Hạ Hùng Đồ thống khoái đáp ứng.
Tiêu Vĩnh An sống lại lần nữa khiến bầu không khí nặng nề bao trùm Vân gia tan thành mây khói, thay vào đó là niềm vui sướng hân hoan gần như sôi trào. Ngay cả bóng ma nặng nề mà Hiên Viên Vấn Thiên để lại cũng dường như đã tan biến.
Là gia tộc đứng đầu mười hai gia tộc thủ hộ, sự thay đổi trong không khí của Vân gia cũng ngầm xua tan đi rất nhiều khói mù của cả Yêu Hoàng thành.
Chỉ là, khi sự hân hoan ban đầu qua đi, lúc bình tĩnh lại, họ vẫn phải đối mặt với nỗi sợ hãi tột cùng đến từ Hiên Viên Vấn Thiên… tai họa ngập đầu có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.
––––––––––––
Mười ngày trôi qua, thương thế của Vân Triệt đã khỏi hẳn, thương thế của tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi cũng đã hồi phục được bảy tám phần, việc khắc phục hậu quả ở Yêu Hoàng thành cũng đã cơ bản hoàn tất. Yêu Hoàng thành, lấy mười hai gia tộc thủ hộ làm đầu, bắt đầu bố phòng trước nguy cơ có thể ập đến bất cứ lúc nào… Bóng ma khủng bố mà Hiên Viên Vấn Thiên mang đến ngày ấy khiến họ không dám có một chút lơ là hay sơ suất.
Cường giả khắp Huyễn Yêu giới, người thì hưởng ứng lời kêu gọi, người thì tự nguyện, tất cả đều bắt đầu tụ tập về Yêu Hoàng thành, chuẩn bị cùng nhau chống lại Hiên Viên Vấn Thiên. Dù sao, nếu Yêu Hoàng thành bị hủy, toàn bộ Huyễn Yêu giới cũng sẽ sụp đổ theo.
Tam đại thái trưởng lão Vân Hà, Vân Giang, Vân Khê đã hy sinh trong trận chiến với Hiên Viên Vấn Thiên đều đã được an táng, thời gian và cường độ tu luyện mỗi ngày của đệ tử Vân gia tăng lên gấp bội. Niềm vui do Tiêu Vĩnh An sinh ra mang đến cũng dần lắng xuống, Vân gia, cùng với toàn bộ Yêu Hoàng thành đều bị một bầu không khí khẩn trương ngày càng nồng đậm bao phủ.
Bởi vì, thứ mà Yêu Hoàng thành phải đối mặt là nguy cơ đáng sợ nhất từ trước đến nay, loạn Hoài Vương còn xa mới có thể so sánh. Nếu không thể chống lại, trên đời này sẽ không còn Yêu Hoàng thành… không hề khoa trương.
Mỗi ngày Vân Khinh Hồng đều sẽ ra ngoài, cùng các gia chủ, quận vương thương nghị kế sách ứng đối. Vân Triệt không cần hỏi kết quả, chỉ cần nhìn ánh mắt của Vân Khinh Hồng là biết họ không thể tìm ra được kế sách đối phó nào thực sự hiệu quả. Dù sao, thực lực của Hiên Viên Vấn Thiên quá mức đáng sợ, trước thực lực áp đảo tuyệt đối, mọi sách lược, huyền khí, hay số lượng đều trở nên vô cùng yếu ớt.
Hơn nữa, là người đã trực tiếp giao thủ với Hiên Viên Vấn Thiên, hắn càng hiểu rõ sự đáng sợ của y hơn bất kỳ ai.
Vân Triệt ngồi trên nóc nhà cao nhất của Vân gia, ánh mắt bình tĩnh, lặng lẽ nhìn ra phương xa. Hắn đã giữ nguyên tư thế này hơn nửa buổi sáng. Lúc này, bên cạnh hắn, một bóng hình lộng lẫy trong bộ y phục rực rỡ phiêu đãng bay tới, chính là tiểu Yêu Hậu, gương mặt nàng lạnh như băng nói:
- Ngươi định khi nào quay về Yêu Hoàng cung?
Vân Triệt quay sang, cười híp mắt nói:
- Thải Y, có phải một canh giờ không thấy ta là đã nhớ ta đến mức ăn không ngon, ngủ không yên rồi phải không?
Tiểu Yêu Hậu hừ lạnh một tiếng:
- Hừ! Đừng quên, bây giờ ngươi đã là người của Yêu Hoàng tộc ta, đã trở về thì đương nhiên phải ở lại Yêu Hoàng cung.
Vân Triệt tỏ vẻ bất đắc dĩ:
- Ta biết. Nhưng nương ta không nỡ để ta đi.
- Ngươi sợ nữ hoàng lão bà và Tuyết Nhi của ngươi ghen chứ gì!
Nói xong câu đó, tiểu Yêu Hậu bất giác liếc mắt đi nơi khác, không đối diện với ánh mắt của hắn.
Vân Triệt nắm lấy tay tiểu Yêu Hậu, nhẹ nhàng kéo, tức thì ôm lấy thân hình lả lướt mềm mại của nàng vào lòng:
- A… Nguyệt Nhi và Tuyết Nhi có ghen hay không thì ta không biết, nhưng Thải Y lão bà của ta chắc chắn đang ghen.
- Ngươi…
Ánh mắt tiểu Yêu Hậu thoáng hoảng hốt, sau đó quật cường quay mặt đi, nhưng không gắng sức thoát khỏi vòng tay của Vân Triệt.
- Được, ta biết rồi. Bắt đầu từ ngày mai, ban ngày ta sẽ ở Vân gia, tối đến sẽ về Yêu Hoàng cung với Thải Y lão bà của ta.
Vân Triệt ấm giọng nói nhỏ khiến thân thể mềm mại của tiểu Yêu Hậu mềm nhũn ra, nàng nhỏ giọng nói:
- Ta chỉ thuận miệng nói thôi, ngươi đừng… miễn cưỡng…
Giọng nói của tiểu Yêu Hậu đột nhiên trở nên run rẩy, bởi vì nàng cảm nhận được bàn tay của Vân Triệt đột nhiên phủ lên ngực nàng, nhẹ nhàng xoa nắn.
“…” Tiểu Yêu Hậu theo bản năng giãy giụa một cái, nhưng lập tức lại mềm nhũn xuống, mặc cho hắn làm càn, chỉ là hơi thở thoáng trở nên dồn dập, trên mặt cũng nổi lên rặng mây đỏ quyến rũ.
Cổ tay Vân Triệt vừa động, bàn tay đã thành thạo luồn thẳng vào trong bộ y phục rực rỡ của tiểu Yêu Hậu, không chút ngăn cách mà tận hưởng hình dáng và sự mềm mại của đôi gò bồng đảo, trong lòng thầm cảm thán, Tiên Chi Ngọc Dịch của Băng Vân Tiên Cung quả nhiên hiệu quả, đã có thể nắm trọn trong lòng bàn tay rồi!
Sự dịu ngoan của tiểu Yêu Hậu khiến Vân Triệt được voi đòi tiên, hắn nhẹ nhàng từ phía sau cởi bỏ đai váy lộng lẫy của nàng, ngón tay khẽ kéo, trực tiếp kéo xiêm y của nàng xuống đến bên hông, bờ vai tuyết và bộ ngực mềm mại trắng như ngọc nhất thời hoàn toàn lộ ra trong không khí.
Nếu đây là Yêu Hoàng cung, nàng có thể để Vân Triệt muốn làm gì thì làm, nhưng đây là Vân gia! Một cảm giác hơi se lạnh lướt qua tuyết cơ ngọc thể, nàng nhất thời như bị điện giật mà đẩy Vân Triệt ra, vội vàng túm chặt lấy xiêm y của mình, uy nghi của Yêu Hậu vào khoảnh khắc này đã tan biến không còn một mảnh.
- Ngươi… Ngươi có vẻ đã ngồi ở đây rất lâu rồi, đang nghĩ gì vậy?
Sợ hành động của mình làm tổn thương đến lòng tự tôn của Vân Triệt, tiểu Yêu Hậu thoáng cắn môi dưới, chủ động lên tiếng.
- … Ta đang suy nghĩ vấn đề mà tất cả mọi người đều đang suy nghĩ, nếu Hiên Viên Vấn Thiên lại đến, rốt cuộc phải đối phó thế nào.
Vân Triệt khẽ thở ra một hơi, có phần phiền muộn nói:
- Ba tháng này, nhờ có Tuyết Nhi, huyền lực của ta đã tăng vọt. Mức độ tăng trưởng còn lớn hơn bất kỳ lần nào trước đây, ta cảm thấy cả người mình như đã triệt để thoát thai hoán cốt, đạt tới một cảnh giới mà trước kia dù trong mơ cũng không dám nghĩ tới, thậm chí còn có cảm giác mình đã thiên hạ vô địch.
- Nhưng mà… thực lực của ta rõ ràng đã tăng trưởng nhiều như vậy, vậy mà cho dù liên thủ với nàng và Tuyết Nhi, vẫn không thắng được Hiên Viên Vấn Thiên.
Lời của Vân Triệt khiến gương mặt còn vương chút ửng hồng của tiểu Yêu Hậu trở nên nặng nề, nàng đột nhiên nói:
- Vân Triệt, ngươi phải đáp ứng ta một chuyện.
Vân Triệt nhàn nhạt cười:
- Có phải nàng muốn nói, nếu Hiên Viên Vấn Thiên lại đến Huyễn Yêu giới, muốn ta dùng Thái Cổ Huyền Chu mang mọi người trốn đi, chỉ để lại một mình nàng không?
Tiểu Yêu Hậu gật đầu thật mạnh:
- … Không sai! Ngày đó, Hiên Viên Vấn Thiên vì cưỡng ép phá vỡ đại trận hộ thành đã tiêu hao một phần lực lượng rất lớn. Nhưng cho dù như thế, ba người chúng ta liên thủ vẫn không phải là đối thủ của y, tuy y trông có vẻ bị thương rất nặng, nhưng căn cơ lại không hề tổn hại.
- Mà lần đó trước khi đào tẩu y đã nói rõ, còn ba tháng nữa, ma huyết của y sẽ hoàn toàn thức tỉnh, đến lúc đó, lực lượng của y sẽ đạt đến trạng thái gọi là “hoàn mỹ”. Dáng vẻ lúc đó của y không hề giống như đang nói khoác, nếu tất cả trở thành sự thật, vậy thì, Hiên Viên Vấn Thiên khi xuất hiện lần nữa sẽ còn đáng sợ hơn lần trước rất nhiều.
- Những ngày này, ta cũng đang suy nghĩ biện pháp ứng đối với Hiên Viên Vấn Thiên, nhưng không tìm thấy bất kỳ khả năng nào. Nếu ở lại cưỡng ép ngăn cản… chẳng qua chỉ là toi mạng vô ích! Đào tẩu không phải là điều đáng xấu hổ, mà là lựa chọn sáng suốt nhất! Thực lực của Hiên Viên Vấn Thiên quá mức bất thường, nhất định có giới hạn và tác dụng phụ cực lớn… mà ngươi và Tuyết Nhi tạm thời ẩn mình, một ngày nào đó, các ngươi nhất định có thể vượt qua y!
- Nếu là lựa chọn sáng suốt nhất, vậy đương nhiên phải tính cả nàng đi cùng!
Vân Triệt nhíu chặt mày nói.
Tiểu Yêu Hậu kiên quyết lắc đầu:
- Ta không thể đi! Đừng quên thân phận của ta. Ta là Huyễn Yêu Đế, người kế thừa ý chí vạn năm của dòng dõi Yêu Hoàng, nếu ta đào tẩu, không chỉ là ruồng bỏ Yêu Hoàng thành và Huyễn Yêu giới, mà còn là chà đạp lên tôn nghiêm của dòng dõi Yêu Hoàng, chà đạp lên ý chí và tất cả vinh quang vạn năm của dòng dõi Yêu Hoàng!
- Tất cả mọi người nên nhanh chóng rời khỏi nơi này, chứ không phải vô ích chờ chết. Chỉ có ta, chỉ có thể chết trận, không thể bỏ trốn!
Vân Triệt mỉm cười gật đầu:
- Được. Nếu đã như vậy, ta đương nhiên phải ở lại với nàng.
Tiểu Yêu Hậu mắt lạnh khiển trách:
- Ngu xuẩn! Nếu ngươi chết, ai sẽ chăm sóc và bảo vệ người nhà cùng nữ nhân của ngươi, ai sẽ đánh bại Hiên Viên Vấn Thiên trong tương lai, cứu vớt Huyễn Yêu giới khỏi nước sôi lửa bỏng!
“…” Sau đó giọng điệu của tiểu Yêu Hậu dịu lại, nói khẽ:
- Đừng quên, ta vốn là người sắp chết, cho dù không có Hiên Viên Vấn Thiên, tuổi thọ của ta cũng chỉ còn lại không đến hai năm mà thôi.
Nàng xoay người, nhẹ nhàng nói:
- Vân Triệt, ở điểm cuối của sinh mệnh, có thể trở thành phu thê với ngươi, ta đã vô cùng thỏa mãn. So với việc chậm rãi chờ đợi cái chết, tuân theo ý chí và vinh quang của Yêu Hoàng mà chết trận, đối với ta mà nói là nơi trở về tốt nhất.
- Chỉ cần ngươi đồng ý đáp ứng chuyện này với ta… trước khi ngày đó đến, cho dù ngươi muốn ta làm gì, ta đều sẽ chiều theo ý ngươi.
Nói xong, tiểu Yêu Hậu phi thân lên, đi xa. Khi bóng dáng nàng lướt qua trong tầm mắt Vân Triệt, một giọng nói thì thầm truyền đến bên tai hắn:
- Khi về Yêu Hoàng cung, cho phép ngươi mang theo nữ hoàng lão bà và Tuyết Nhi của ngươi đi cùng.
Vân Triệt: “…”