Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 871: CHƯƠNG 870: TINH THẦN HUYẾT

Vân Triệt ngã ngửa trên nóc phòng, khẽ thì thầm:

- Phù… Ta đã mất đi tiểu tiên nữ... Tại sao lại có thể trơ mắt nhìn nàng rời đi.

- Nhưng mà, ta rốt cuộc nên làm thế nào…

- An nhi, chúng ta phải đi thăm thái gia gia nhé, phải ngoan ngoãn đó.

Từ nơi không xa truyền đến giọng nói dịu dàng như gió của Thiên Hạ Đệ Thất. Nàng ôm hài nhi trong tã lót, mặt hiện lên nụ cười ấm áp, bước chân nhẹ nhàng thong thả, bên cạnh là Tiêu Vân không rời nửa bước, thỉnh thoảng lại trêu đùa đứa con trai của mình.

Tiêu Vĩnh An ra đời khiến tình cảm vợ chồng vốn đã sâu đậm lại càng thêm hạnh phúc ấm áp, cho dù là bóng ma tai họa khiến toàn thành lo sợ không yên cũng không cách nào xua tan.

- Vân ca ca, chàng nói sau khi An nhi lớn lên sẽ giống ai hơn nhỉ?

- Đương nhiên là giống nàng rồi. Nếu giống nàng nhiều một chút, sau này nhất định sẽ rất cuốn hút.

- Hì hì… An nhi, con nghe thấy không, phải mỗi ngày nhìn mẫu thân nhiều một chút, để tương lai trở thành một mỹ nam tử nhé. Còn nữa, lớn lên phải hiếu kính thái gia gia và cả Vân Triệt bá bá, nếu không có Vân Triệt bá bá, thì phụ thân và mẫu thân đã không thể gặp được con rồi.

Tiêu Vân nhẹ nhàng thở ra một hơi:

- Nhắc đến đại ca, mấy ngày nay đều không thấy huynh ấy, cũng không biết bây giờ huynh ấy thế nào… Ta vẫn luôn cảm thấy, gần đây huynh ấy đã không còn giống như trước kia.

Vân Triệt: “…”

Thiên Hạ Đệ Thất buồn bã nói:

- Ta cũng cảm thấy vậy. Trước kia mỗi lần nhìn thấy Vân đại ca, đều cảm nhận được một khí chất phi phàm, khiến người ta cảm thấy vô cùng an tâm. Nhưng sau khi từ Kim Ô Lôi Viêm Cốc trở về, mỗi lần nhìn thấy huynh ấy, ta luôn cảm thấy huynh ấy… tâm sự nặng nề.

Tiêu Vân lo lắng nói:

- Ta biết đại khái nguyên nhân. Vân đại ca dùng hết toàn lực cứu con của chúng ta trở về, nhưng con của chính huynh ấy… Bây giờ chắc đã năm tuổi, nhưng huynh ấy ngay cả mặt cũng chưa từng thấy, thậm chí sinh tử ra sao cũng không biết…

- Đây vẫn là nỗi đau lớn nhất trong lòng huynh ấy. Bây giờ huynh ấy cứu được con của chúng ta, nhưng lại không cách nào tìm được con của mình, cho dù là đại ca, cũng nhất định sẽ vô cùng khó chịu và tự trách, không cách nào thoát ra được. Ta lại vụng về, không biết nên an ủi huynh ấy thế nào… Chỉ có thể hy vọng đại ca có thể sớm vượt qua.

- Nếu là Vân đại ca thì nhất định không sao đâu.

Thiên Hạ Đệ Thất nói với vẻ hoàn toàn tin tưởng.

Lặng lẽ nhìn hai vợ chồng đi xa, Vân Triệt âm thầm cảm thán một tiếng: Hóa ra ta đã khiến nhiều người phải lo lắng cho mình, xem ra đúng là nên điều chỉnh lại trạng thái.

Cũng không biết Nguyên Bá thế nào rồi. Trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên, Hạ Nguyên Bá là một trong những mối uy hiếp tiềm tàng. Với tính tình rõ ràng đã bị bóp méo của Hiên Viên Vấn Thiên, Hạ Nguyên Bá đang ở Thiên Huyền đại lục nhất định sẽ gặp phải ma trảo của y… Hy vọng Nguyên Bá có thể gặp dữ hóa lành.

Vân Triệt nhắm mắt lại, ý thức chìm vào thế giới của Thiên Độc Châu.

Trong thế giới màu xanh biếc hoàn toàn tĩnh lặng, tiếng thở đều đều khi ngủ say của Hồng Nhi có vẻ đặc biệt rõ ràng.

- Hồng Nhi, dậy thôi!

Vân Triệt đi đến bên giường, vỗ nhẹ lên mông nhỏ của Hồng Nhi. Chiếc giường ngọc này vốn là nơi nghỉ ngơi của Mạt Lỵ, sau khi Hồng Nhi đến đây đã bị nàng độc chiếm.

Dù sao thì nàng cơ bản trừ ăn ra chính là ngủ. Có khi bị triệu hoán ra ngoài, nàng cũng ngủ say trong kiếm, đánh nhau nửa canh giờ chưa chắc đã tỉnh.

- Ưm…

Hồng Nhi bị cái vỗ rất nhẹ của Vân Triệt làm tỉnh, nàng mở to mắt, ngơ ngác nói:

- Chủ nhân, người ta đang mơ một giấc mơ ăn uống rất ngon, tại sao lại đột nhiên đánh thức người ta.

Giấc mơ… ăn uống… rất ngon!?

- … Hồng Nhi, có phải Mạt Lỵ tỷ tỷ của ngươi đã để lại thứ gì đó ở chỗ ngươi để giao cho ta không? Chính là lúc nàng ấy rời đi.

Vân Triệt nâng thân hình bé nhỏ của nàng lên hỏi.

- Ưm?

Hồng Nhi chớp chớp đôi mắt buồn ngủ, tay nhỏ giật giật mái tóc đỏ son, bỗng nhiên tỏ vẻ uất ức nói:

- Không biết, người ta đói bụng rồi, chẳng nghĩ ra được gì cả.

“…” Vân Triệt chìa tay, lấy ra hai thanh trường kiếm toàn thân trong suốt, tỏa ra khí tức Vương Huyền:

- Được rồi, ăn đi.

- Oa! Cảm ơn chủ nhân!!

Hồng Nhi lập tức tỉnh táo, hai mắt sáng lên, một tay ôm lấy hai thanh Vương Huyền kiếm, miệng há thật to, theo một tiếng “rắc rắc”, một vết răng đã xuất hiện trên thân kiếm vốn cứng hơn cả huyền thiết.

Tuy đã sớm quen với sự “đáng sợ” của hàm răng Hồng Nhi, nhưng mỗi lần nhìn thấy, hắn vẫn cảm thấy kinh hồn bạt vía.

Theo sau màn ăn uống như hổ đói của Hồng Nhi, chỉ trong nháy mắt, hai thanh Vương Huyền kiếm đã bị nàng ăn sạch sẽ, không còn sót lại chút vụn nào. Nàng thỏa mãn vỗ vỗ bụng nhỏ không hề có chút biến hóa, đột nhiên a lên một tiếng:

- Nhớ ra rồi! Mạt Lỵ tỷ tỷ muốn ta đưa thứ này cho chủ nhân!

Tay nhỏ của Hồng Nhi vừa giơ lên, một điểm bạch quang sáng ngời hiện ra.

Môi Vân Triệt khẽ động, hắn đưa tay, nhẹ nhàng cầm lấy điểm bạch quang.

Ngay lập tức, một đoạn giọng nói của Mạt Lỵ từ bạch quang truyền đến, vang lên trong tâm hải của hắn.

- Vân Triệt, ngày đó trùng tố thân thể, ta đã mượn của ngươi ba giọt máu, cũng hứa sẽ để lại cho ngươi một giọt Tinh Thần Huyết làm bồi thường. Bây giờ, ta thực hiện lời hứa, giao giọt Tinh Thần Huyết này cho ngươi.

- Luyện hóa Tinh Thần Lực cần phương pháp cực kỳ đặc thù, với lực lượng của ngươi không cách nào luyện hóa được thần lực trong đó, nhưng nó có thể bù đắp lại phần thọ nguyên đã tổn thất vì mất đi ba giọt tinh huyết.

- Nếu ta đã không thể ở lại bên cạnh ngươi, vậy thì, giọt Tinh Thần Huyết này chính là món quà cuối cùng ta để lại cho ngươi.

“…”

Vân Triệt ngây người nhìn điểm bạch quang đã bắt đầu trở nên trong suốt… Tinh Thần Huyết, đây là tinh huyết của Mạt Lỵ…

Trong lúc ý thức hắn còn đang mông lung, giọt Tinh Thần Huyết bao bọc lấy bạch quang đột nhiên bay khỏi lòng bàn tay hắn, lao thẳng về phía mi tâm, sau đó dung nhập vào cơ thể hắn.

Ý thức của Vân Triệt nháy mắt thoát khỏi thế giới của Thiên Độc Châu, cùng lúc đó, một luồng cảm giác kỳ dị vừa ấm áp lại vừa lạnh như băng bắt đầu từ mi tâm hắn, nhanh chóng lan ra toàn thân. Hắn vội vàng ngồi dậy, ngưng tụ tinh thần bắt đầu hấp thu Tinh Thần Huyết.

Cảm giác không quen ngắn ngủi qua đi, Tinh Thần Huyết dần dần hoàn toàn hòa tan vào cơ thể hắn. Ngũ quan của hắn trở nên rõ ràng hơn, thể chất cũng có cảm giác được tăng cường một cách âm thầm, nhưng ngoài ra, huyền lực của hắn không có chút biến hóa nào.

Giống như lời Mạt Lỵ nói, nó có thể gia tăng rất nhiều thọ nguyên cho Vân Triệt, nhưng đối với huyền lực của hắn thì gần như không có tác dụng.

Tinh Thần Huyết hoàn toàn dung nhập vào cơ thể. Vân Triệt mở mắt, toàn thân và cả trong lòng đều dâng lên một cảm giác ấm áp sâu sắc. Hắn ngẩng đầu, nhìn về phương xa nhẹ nhàng tự nói: “Mạt Lỵ, ngươi để lại giọt Tinh Thần Huyết này, thật sự chỉ vì bồi thường cho ta thôi sao…”

Trong lúc thì thầm, khóe miệng hắn thoáng nhếch lên một nụ cười thản nhiên.

––––––––

Thương Vân đại lục, khu vực Giang Đông của Phù Tô quốc, dưới chân núi Thái Tô.

Một khu rừng trúc lớn từ chân núi Thái Tô trải dài đến tận cửa nam của Thái Tô Môn, cành trúc rậm rạp, xa xa nhìn lại, một màu xanh biếc trù phú bao trùm toàn bộ tầm mắt.

Ngày thường, lá trúc xào xạc nơi đây luôn mang đến những làn gió mát lành, làm cho người ta vui vẻ thoải mái, tựa như tâm hồn cũng được gột rửa.

Nhưng hôm nay, ngọn gió đến từ rừng trúc lại mang theo mùi máu tanh nồng.

- Giết!!!

Theo một ánh đao ác độc, máu tươi bắn ra, một bóng người cao lớn nặng nề ngã xuống. Bên cạnh hắn, thi thể đã chất thành đống.

- Lão Thất!!

Tô Hoành Sơn nhào tới, ôm lấy thân thể người đàn ông, hai tròng mắt trợn lớn tràn đầy huyết lệ. Người cuối cùng bảo vệ bên cạnh hắn đã ngã xuống. Mảnh đất dưới chân hắn, lá trúc xung quanh đều đã bị máu tươi nhuộm đỏ, thi thể phủ kín tầm nhìn. Mà những người này, đều đã dùng tính mạng che chắn trước mặt hắn, cũng là những người bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của Thái Tô Môn…

Bây giờ, ngoài chính hắn ra, tất cả bọn họ đều đã ngã xuống.

- Môn chủ… Mau… đi…

Người đàn ông cao lớn thống khổ lẩm bẩm, sau đó nhắm mắt lại, hoàn toàn tắt thở.

- Lão Thất!!!!

Tô Hoành Sơn phát ra tiếng gầm tê tâm liệt phế, toàn thân run rẩy kịch liệt vì thống khổ và oán hận.

- Ha ha ha, phụ thân thân ái của ta, người quá khiến ta thất vọng rồi.

Một đám người chậm rãi vây Tô Hoành Sơn vào giữa, bọn họ có người mặc trang phục của Thái Tô Môn, có người mặc một thân hắc y – rõ ràng là trang phục của Hắc Mộc Nhai. Mà kẻ đứng đầu lại chính là đứa con trai độc nhất của Tô Hoành Sơn – Tô Hạo Nhiên.

- Người đã hứa chỉ cần chúng ta để Linh Nhi đi xa, sẽ ngoan ngoãn giao ra chìa khóa chí bảo, kết quả lại lật lọng, không biết sống chết mà ngoan cố chống cự, vô cớ hại chết tính mạng của bao nhiêu người… Chậc chậc, dù sao cũng đều là trưởng bối và đồng môn của ta, thật khiến ta không đành lòng.

Tô Hạo Nhiên nở nụ cười nhạt đầy ngạo nghễ của kẻ nắm chắc phần thắng, trên mặt lại ra vẻ có chút không đành lòng.

Tam trưởng lão Tô Hoành Nhạc, thái trưởng lão Tô Vong Cơ đều ở đó, thậm chí còn có cả Hắc Mộc Thanh Nha của Hắc Mộc Bảo. Bọn họ đều nở nụ cười nhạt, nhưng vị trí đứng… đều ở phía sau Tô Hạo Nhiên.

Ở phía sau nữa, là người của Hắc Mộc Nhai, cùng với… trọn vẹn tám phần đệ tử của Thái Tô Môn!

Đệ tử Thái Tô Môn đi theo phía sau Tô Hoành Sơn chỉ có hai thành đáng thương… giờ đã bị tàn sát toàn bộ.

- Ngươi… ngươi tên súc sinh này!

Tô Hoành Sơn xoay người, ngón tay run rẩy chỉ vào Tô Hạo Nhiên, trong đôi mắt đầy máu là bi thương và tuyệt vọng vô tận.

- Mấy năm nay… ta đây khắp nơi đề phòng Tô Hoành Nhạc và Hắc Mộc Bảo… không ngờ tới… lại là ngươi, tên súc sinh này… Khụ, khụ khụ…

Thân thể Tô Hoành Sơn lảo đảo, trong miệng ho ra một ngụm máu tươi lớn.

Tô Hoành Nhạc cười lạnh nói:

- Ha ha, Hạo Nhiên mạnh hơn cái đồ phế vật cố chấp như ngươi nhiều lắm, dựa vào con thuyền lớn là ‘Thất Tinh Thần Phủ’ này, Thái Tô Môn của chúng ta có thể nháy mắt trở nên như mặt trời ban trưa, toàn bộ Phù Tô quốc không ai dám bắt nạt. Còn nếu như Hạo Nhiên được thu làm đệ tử của Thất Tinh Thần Phủ, chậc chậc, thì không chỉ đơn giản là làm rạng danh tổ tông đâu.

Hắc Mộc Thanh Nha liếc Tô Hoành Sơn một cái vừa hài lòng vừa thương hại, rồi cúi đầu nói với Tô Hạo Nhiên:

- Ha ha ha, thiếu môn chủ, sau này vào Thất Tinh Thần Phủ, xin hãy chiếu cố nhiều hơn.

Tô Hạo Nhiên ngạo nghễ cười to, đắc ý nói:

- Ha ha ha ha, đó là tự nhiên, nếu không có Hắc Mộc bảo chủ, bản thiếu gia làm sao có cơ hội nhận được sự ưu ái của Thất Tinh Thần Phủ.

Tô Hạo Nhiên gọi thẳng tên:

- Tô Hoành Sơn, những kẻ không thức thời đều đã chết cả rồi, ngươi vẫn nên mau chóng ngoan ngoãn giao ra chìa khóa chí bảo đi, đỡ phải chịu thêm khổ. Dù sao, tra tấn cha ruột của mình sẽ bị tổn thọ đấy.

- Đồ nghiệt súc nhà ngươi, lũ súc sinh các ngươi… Cho dù ta chết, các ngươi cũng đừng hòng lấy được chìa khóa chí bảo!!

Tô Hoành Sơn hung tợn nói, tay hắn siết chặt thanh kiếm nhuốm máu, toàn thân phóng ra sát khí kinh người:

- Một ngày nào đó… các ngươi sẽ nhận báo ứng!!

Đôi mắt Tô Hạo Nhiên hơi híp lại, cười như điên:

- Báo ứng? Ha ha ha ha ha, báo ứng mà ngươi nói, sẽ không phải là chỉ tên Vân Triệt kia chứ? Chậc chậc chậc, thật đáng thương, ảo tưởng suốt sáu năm, đến bây giờ vẫn chưa tỉnh. Nói mới nhớ, ta còn đặc biệt nhờ người của Thất Tinh Thần Phủ dò hỏi về hai người Vân Triệt và Hạ Khuynh Nguyệt kia, kết quả, ở tầng lớp đó, vốn không có hai cái tên này, nói cách khác, năm đó ngay cả tên họ nói cho các ngươi cũng là giả, vậy mà ngươi còn mơ tưởng hắn ta sẽ thật sự quay về cưới Linh Nhi… Ai nha, cũng thật tội cho muội muội của ta đã si ngốc chờ đợi sáu năm.

- Sứ giả Thần Phủ đến.

Lúc này, một tiếng hô trầm thấp từ phía sau truyền đến, năm chữ ngắn ngủi lại khiến sắc mặt của tất cả mọi người ở đây đột nhiên thay đổi. Cùng lúc đó, một bóng người như quỷ mị đột nhiên xuất hiện bên cạnh Tô Hạo Nhiên, gương mặt hắn lạnh lùng, toàn thân hắc y, hoa văn trước ngực là bảy ngôi sao đan vào nhau.

Nhìn thấy người này, tất cả mọi người như gặp được chân thần giáng thế, lập tức quỳ rạp xuống bái lạy:

- Bái kiến sứ giả Thần Phủ.

- Ừm.

Sứ giả Thần Phủ khẽ hừ một tiếng từ trong mũi, xem như đáp lại.

- Sứ giả Thần Phủ, Hạo Nhiên không biết ngài đột nhiên đến thăm, không tiếp đón từ xa, kính xin chuộc tội.

Đối mặt với hắc y nhân, vẻ ngang ngược lúc trước của Tô Hạo Nhiên biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại vẻ mặt thấp thỏm lo âu.

Sứ giả Thần Phủ hừ lạnh một tiếng, nhìn lướt qua Tô Hoành Sơn:

- Hừ, hắn chính là Tô Hoành Sơn kia?

- Dạ dạ dạ, sứ giả Thần Phủ quả nhiên mắt sáng như đuốc.

Tô Hạo Nhiên nhanh chóng nịnh nọt.

- A, có thể tàn nhẫn như vậy với cả cha ruột của mình, quả nhiên là người làm đại sự.

Sứ giả Thần Phủ nói một câu không mặn không nhạt, nghe không ra là khen ngợi hay chế giễu.

- Cảm… Cảm ơn sứ giả Thần Phủ khen ngợi, có thể cống hiến vì Thần Phủ là may mắn ba đời của Hạo Nhiên.

Tô Hạo Nhiên dè dặt cẩn trọng, đám người Tô Hoành Nhạc, Hắc Mộc Thanh Nha ở phía sau hắn cũng đều cúi đầu thật sâu, không dám thở mạnh.

- Đồ đâu?

Giọng sứ giả Thần Phủ lạnh lùng nói.

Tô Hạo Nhiên hoảng hốt trong lòng, mồ hôi đầy đầu nói:

- A… Chúng ta đã tìm khắp Thái Tô Môn, đều không tìm được. Người duy nhất biết chìa khóa chí bảo ở đâu, cũng chỉ có… chỉ có hắn.

Ánh mắt sứ giả Thần Phủ lạnh đi:

- Hừ! Người đã bắt được đến trước mặt, nhiều người như vậy mà còn ép không ra được một thứ, đúng là một đám phế vật.

Yết hầu Tô Hạo Nhiên hung hăng nuốt một cái, vội vàng nói:

- Hắn… hắn vốn đã đồng ý chỉ cần thả con gái hắn đi xa, sẽ giao ra chìa khóa chí bảo. Không ngờ, hắn lại đột nhiên lật lọng. Chỉ có điều, xin sứ giả Thần Phủ yên tâm, người đã nằm trong tay chúng ta, muốn ép hắn giao ra chìa khóa chí bảo, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Đôi mắt sứ giả Thần Phủ hơi híp lại:

- Con gái của hắn? Hừ, nếu hắn đã để tâm đến con gái mình như vậy, thì cứ bắt nó về đây, đến lúc đó, xem hắn còn có thể cứng miệng được không.

Mắt Tô Hạo Nhiên sáng lên, liên tục phụ họa:

- Sứ giả Thần Phủ anh minh! Vậy Hạo Nhiên sẽ phái người đi bắt Tô Linh Nhi trở về…

Tô Hoành Sơn đang trọng thương nghe được lời ấy, nhất thời giống như một con sói đầu đàn bị dồn vào đường cùng, giận dữ hét lên:

- Lũ súc sinh trời đánh các ngươi… Nếu dám đụng đến Linh Nhi… Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho các ngươi!!

Sứ giả Thần Phủ đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt bỗng trở nên lạnh như băng và nguy hiểm:

- Đợi đã!! Chìa khóa chí bảo kia… rất có khả năng đang ở trên người con gái hắn!

- A!

Lời của sứ giả Thần Phủ khiến mọi người kinh hãi, sắc mặt Tô Hoành Sơn càng đột nhiên thay đổi… Mà sự biến sắc của hắn đã lọt vào mắt sứ giả Thần Phủ. Sắc mặt sứ giả Thần Phủ nhất thời âm trầm, trầm giọng nói:

- Các ngươi thật sự để Tô Linh Nhi kia chạy rồi? Không phái người âm thầm đi theo?

Tô Hạo Nhiên hoàn toàn sợ hãi, run rẩy nói:

- Cái này… cái này… Tô Linh Nhi chỉ là… chỉ là một con nhóc vô dụng… Ta thật sự không nghĩ tới Tô Hoành Sơn sẽ giao vật quan trọng như vậy… Ta… Ta sẽ lập tức phái người đi…

- Hừ, không cần, một đám phế vật vô dụng!!

Sứ giả Thần Phủ xoay người, mặt nhìn về phía rừng trúc vắng vẻ, thấp giọng ra lệnh:

- Huy động tất cả mọi người, phong tỏa toàn bộ Phù Tô quốc, đào ba thước đất cũng phải tìm ra Tô Linh Nhi cho ta!

- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

- Vâng.

Từ sâu trong rừng trúc vắng vẻ, truyền đến một tiếng đáp lại trầm thấp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!