Hiên Viên Vấn Thiên xâm nhập Yêu Hoàng thành đã hơn một tháng, nhưng bóng ma và không khí căng thẳng bao trùm nơi đây vẫn chưa bao giờ tan đi. Trong vòng một tháng này, một lượng lớn cao thủ của Huyễn Yêu giới đã đổ về Yêu Hoàng thành, đồng thời cũng có không ít dân chúng và tông môn lặng lẽ rời đi… Nhưng Tiểu Yêu Hậu đã hạ lệnh, bất kỳ ai cũng không được ngăn cản những người muốn rời đi.
Sáng sớm, Vân Triệt từ Yêu Hoàng thành trở về Vân gia, vừa đến cửa đã gặp Vân Khinh Hồng cũng vừa về tới.
- Phụ thân, người lại cùng mấy vị ngoại công chỉnh đốn và sắp đặt đại trận hộ thành sao?
Phụ tử hai người dừng lại trên không trung trước cửa nhà.
Vân Khinh Hồng gật đầu:
- Đại trận hộ thành mà Yêu Hoàng tổ tiên để lại vô cùng huyền diệu, lần trước vội vàng khởi động đã cản được Hiên Viên Vấn Thiên rất lâu. Trước khi hắn quay lại, chúng ta sẽ dốc toàn lực phát huy uy lực của đại trận đến mức cực hạn… Phần còn lại, đành phải trông vào ý trời.
- … Phụ thân, thứ cho con nói thẳng. Nếu chỉ đơn thuần dùng kết giới để ngăn cản, không cho Hiên Viên Vấn Thiên xâm nhập Yêu Hoàng thành, thì cho dù có thể ngăn được hơn một năm nữa, cũng có ý nghĩa gì đâu?
Vân Triệt lắc đầu:
- Chẳng qua chỉ là trì hoãn cái chết mà thôi. Hơn nữa, Hiên Viên Vấn Thiên cũng có thể tạm thời mặc kệ Yêu Hoàng thành, mà chuyển sang công kích những nơi khác của Huyễn Yêu giới.
Vân Khinh Hồng thở dài một hơi:
- Haizz, sao ta lại không biết chứ. Không chỉ Tiểu Yêu Hậu, ngay cả Kim Ô Thánh Thần cũng không phải là đối thủ của y, ngoài những việc này ra, chúng ta còn có thể làm được gì? Kéo dài hơi tàn, vẫn tốt hơn là khoanh tay chờ chết.
- Phụ thân, nếu có thể rời khỏi Huyễn Yêu giới, hơn nữa có thể đảm bảo Hiên Viên Vấn Thiên không tìm thấy… Người và nương có nguyện ý rời đi cùng con không?
Vân Triệt trịnh trọng hỏi.
Vân Khinh Hồng nhìn hắn thật sâu, nói:
- Tiểu Yêu Hậu có nguyện ý cùng con trốn khỏi Huyễn Yêu giới không?
“…” Vân Triệt nhất thời lặng thinh.
- Theo như ta hiểu về Tiểu Yêu Hậu, nàng tuyệt đối sẽ không. Mà ta, cũng vậy.
Khi nói câu này, Vân Khinh Hồng nở một nụ cười, không hề có chút gượng ép hay không cam lòng nào:
- Trên đời này, có rất nhiều thứ còn quan trọng hơn tính mạng, đối với ta là thế, đối với Tiểu Yêu Hậu cũng vậy. Nếu con cưỡng ép mang nàng đi, đối với nàng mà nói sẽ là sống không bằng chết… Ta và nương con, cũng thế.
- Chúng ta đều đã tận mắt chứng kiến sự đáng sợ của Hiên Viên Vấn Thiên, hiện giờ đang cố gắng giãy giụa và ứng phó, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện trốn chạy.
- Nhưng Triệt nhi, con thì khác!
Ánh mắt Vân Khinh Hồng chợt ngưng lại:
- Con phải đi. Chúng ta không đi, không phải là ngu muội cố chấp, mà là bảo vệ những gì phải bảo vệ. Nhưng con, nếu con không đi, thì không chỉ là thiếu lý trí, mà còn là ngu xuẩn… Điểm này, ta tin Tiểu Yêu Hậu đã nói với con, trong lòng con cũng nên tự hiểu rõ.
“…” Vân Triệt thật lâu không nói gì.
- Ngày mai là tiệc đầy tháng của Vĩnh An.
Vân Khinh Hồng khẽ cười:
- Ta làm gia gia đương nhiên phải đích thân lo liệu. Hai ngày này, chuyện lớn bằng trời cũng tạm gác lại, Triệt nhi, lát nữa con cũng qua giúp một tay.
- Vâng…
Vân Triệt có chút thất thần đáp.
Vân Khinh Hồng rời đi, Vân Triệt đứng yên tại chỗ rất lâu, dần dần, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo, hai tay cũng lặng lẽ siết chặt.
“Xem ra… Bất kể thế nào… Cũng phải giết chết Hiên Viên Vấn Thiên!!”
Nhất định…
Vân Triệt hít một hơi thật sâu, trong lòng đã có một quyết định mơ hồ. Hắn nhìn về phía Vân gia, vừa định đáp xuống sân, đột nhiên toàn thân kịch chấn, bên trong huyền mạch, một luồng khí tức âm u đột nhiên bùng nổ, khiến nỗi thống khổ không thể tả xiết lập tức lan khắp toàn thân hắn…
Chẳng… lẽ nào…
Tiêu Linh Tịch từ trong sân đi ra, thoáng thấy Vân Triệt trên không, đôi mắt đẹp của nàng sáng lên, vui sướng gọi:
- Tiểu Triệt, ngươi về rồi!
- Thương Nguyệt tỷ tỷ và Tuyết Nhi đâu? Sao các nàng không về cùng ngươi?
Tiêu Linh Tịch chạy về phía Vân Triệt, lúc nói chuyện, khóe môi và chóp mũi hơi vểnh lên, thể hiện sự hờn dỗi trong lòng.
Nhưng nói xong, nàng lại không hề nhận được lời đáp lại nào từ Vân Triệt. Tiêu Linh Tịch khẽ “Ủa” một tiếng, vừa định hỏi, lại đột nhiên thấy Vân Triệt từ trên không rơi thẳng xuống, nện mạnh xuống đất, cả người co quắp, toàn thân co giật, gương mặt lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng.
- Tiểu… Tiểu Triệt!
Tiêu Linh Tịch sợ đến hoa dung thất sắc, đồ trong tay rơi xuống, kinh hoảng chạy về phía Vân Triệt:
- Tiểu Triệt… Ngươi… Ngươi sao vậy?
Bên tai là giọng nói ngày một gần của Tiêu Linh Tịch, chút tỉnh táo còn sót lại khiến Vân Triệt run rẩy đưa tay, một luồng huyền khí nhu hòa đẩy Tiêu Linh Tịch ra xa:
- Đừng… lại gần… A!!
Hắc khí không thể kìm nén nổi đã tuôn ra từ người Vân Triệt, sau đó chậm rãi bốc lên, càng khiến hắn thêm thống khổ.
- Tiểu Triệt… Tiểu Triệt!!
Tiêu Linh Tịch bị dọa đến luống cuống tay chân, khóc gọi:
- Người đâu mau tới đây… Có ai không… Mau cứu Tiểu Triệt!!
Trên dưới Vân gia lập tức bị kinh động, Tiêu Vân ở gần đó nhất lao đến như một cơn cuồng phong, vừa nhìn thấy bộ dạng của Vân Triệt, hắn liền hoảng sợ biến sắc:
- Đại ca, huynh sao vậy!!
- Đừng đụng vào nó!
Tiêu Vân vừa định đến gần, một tiếng gầm của Vân Khinh Hồng từ phía sau truyền đến, khiến hắn lập tức cứng người tại chỗ.
Vân Khinh Hồng và Mộ Vũ Nhu vội vàng chạy tới, theo sau là mấy vị trưởng lão cùng đông đảo đệ tử Vân gia cũng nghe tiếng mà đến, khi bọn họ nhìn thấy trạng thái của Vân Triệt cùng với hắc khí trên người hắn, tất cả đều kinh hãi sững sờ.
Vân Khinh Hồng vừa nhìn đã nhận ra, bộ dạng của Vân Triệt lúc này giống hệt một tháng trước. Sau khi Vân Triệt từ Kim Ô Lôi Viêm Cốc trở về, chưa bao giờ giải thích nguyên do với ông, Vân Khinh Hồng cũng không chủ động hỏi, thậm chí còn tưởng rằng Vân Triệt đã khỏi hẳn. Không ngờ, tình hình tương tự lại đột ngột tái diễn trên người hắn.
- Triệt nhi… Triệt nhi nó sao thế này?
Sắc mặt Mộ Vũ Nhu tái nhợt, nếu không phải bị Vân Khinh Hồng giữ chặt cánh tay, bà đã sớm liều mạng lao tới.
- Tất cả không được chạm vào nó… Vân nhi, lập tức báo cho Tiểu Yêu Hậu!!
Sắc mặt Vân Khinh Hồng cứng đờ, cố gắng trấn tĩnh nói.
Mà ông vừa dứt lời, trên không đã truyền đến tiếng xé gió như sấm sét. Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi mang theo Thương Nguyệt đến với tốc độ kinh người… Vốn dĩ các nàng đang đi rất chậm, nhưng rồi đột nhiên cảm nhận được một luồng ma khí đáng sợ –– mà luồng ma khí này không phải đến từ Hiên Viên Vấn Thiên, mà lại giống hệt luồng ma khí Vân Triệt đã phóng thích ra một tháng trước. Các nàng kinh hãi, lập tức lao tới với tốc độ nhanh nhất.
- Vân ca ca!
Phượng Tuyết Nhi thất kinh lao đến bên cạnh Vân Triệt, nâng thân thể đang bị hắc khí bao phủ của hắn từ dưới đất lên.
Tiểu Yêu Hậu buông Thương Nguyệt ra, trầm giọng nói:
- Vân Triệt, mau tập trung ý niệm phóng thích Thái Cổ Huyền Chu ra… Chúng ta lập tức đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc!
Không ai có thể biết được lúc này Vân Triệt đang phải chịu đựng cảnh tượng khủng bố đến mức nào. Bị ma khí xâm nhập cơ thể đã vô cùng đáng sợ, đằng này luồng ma khí lại bùng nổ từ bên trong thân thể hắn. Nếu là người khác, ngay cả cơ hội để thống khổ và giãy giụa cũng không có, gần như sẽ mất mạng trong nháy mắt.
“…” Vân Triệt đã gần như không thể phát ra âm thanh rõ ràng, nhưng dưới ý chí cường đại, hắn vẫn thành công phóng thích Thái Cổ Huyền Chu, đồng thời định vị chính xác lối vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
“Xuyên qua không gian” hoàn thành trong chớp mắt, Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi mang theo Vân Triệt, một lần nữa tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
Lần trước, dù Vân Triệt không giải thích, nhưng các nàng đều mặc nhiên cho rằng đó là do khi giao thủ với Hiên Viên Vấn Thiên, hắn đã bị ma khí của y xâm nhập cơ thể rồi đột ngột bộc phát, tuyệt đối không nghĩ rằng luồng ma khí này lại đến từ chính bên trong cơ thể Vân Triệt… Còn lần này, cả hai nàng đều đã cảm nhận được sự bất thường sâu sắc.
So với một tháng trước, khi lại tiến vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, hai người lại một lần nữa cảm nhận được khí tức hỏa diễm đã suy yếu đi rất nhiều. Kim Ô Lôi Viêm Cốc ban đầu, gần như tất cả núi lửa đều phun trào dữ dội, đâu đâu cũng thấy dung nham sôi trào và biển lửa. Lúc này, gần một nửa số núi lửa đã ở trong trạng thái tĩnh lặng, dung nham và biển lửa phun trào cũng kém xa vẻ hung hãn trước kia.
Chỉ là các nàng không còn tâm trí nào để ý đến sự biến đổi vẫn đang tiếp diễn này, mang theo Vân Triệt dùng tốc độ nhanh nhất đi đến nơi sâu nhất của Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
- Huyễn Yêu Đế Huyễn Thải Y… Cầu kiến Kim Ô Thánh Thần!
Tiểu Yêu Hậu hét lớn về phía bầu trời đỏ rực.
- Cầu Kim Ô Thánh Thần hiện thân gặp mặt!
Tiểu Yêu Hậu liên tục gọi, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự im lặng hoàn toàn. Mãi cho đến khi nàng gọi đến hơn mười lần, trên bầu trời bao la cuối cùng mới vang lên giọng nói của linh hồn Kim Ô.
- Huyễn Thải Y, tại sao hết lần này đến lần khác lại quấy rầy giấc ngủ của bản tôn!
Phượng Tuyết Nhi gấp gáp nói:
- Linh hồn Kim Ô! Là Vân ca ca… Trên người Vân ca ca lại xuất hiện ma khí giống như lần trước, van ngài cứu huynh ấy!
“…!”
Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi cảm nhận rõ ràng không gian đột nhiên co rút lại.
Tinh!!
Con mắt của Kim Ô cuối cùng cũng mở ra trên không, ánh mắt chói lòa biến bầu trời đỏ rực thành màu vàng nhạt. Rất nhanh, con mắt vàng kim tập trung vào người Vân Triệt, sau một hồi im lặng ngắn ngủi, trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc vang lên một tiếng thở dài ngân nga.
- Các ngươi đi đi, trong vòng mười ngày, không được cho bất kỳ ai tiến vào đây nửa bước!
- Mười ngày?
Tiểu Yêu Hậu kinh hãi:
- Kim Ô Thánh Thần, Vân Triệt hắn rốt cuộc…
Nàng còn chưa dứt lời, một luồng kim quang đã bao phủ xuống, đẩy nàng và Phượng Tuyết Nhi ra khỏi thế giới của Kim Ô Lôi Viêm Cốc.
Chiếp chiếp ~~~~ ––!
Một tiếng hót dài, con mắt vàng kim đột nhiên phóng đại, hỏa diễm màu vàng đỏ như mưa sao băng từ trên trời giáng xuống, bao phủ Vân Triệt trong biển lửa màu vàng.
Hắc khí bị Kim Ô Viêm dữ dội dần dần áp chế, áp lực trên người Vân Triệt chợt giảm, hắn khó khăn ngồi thẳng dậy, ngưng tụ tinh thần, hấp thu lực lượng bàng bạc mà linh hồn Kim Ô dẫn dắt, dần dần, sắc mặt đen sạm của hắn cũng bắt đầu khôi phục lại như thường, hơi thở cũng ổn định trở lại.
- Mới chỉ một tháng ngắn ngủi, vì sao Ma Nguyên Châu lại nhanh chóng thoát khỏi phong ấn, lại bùng nổ như vậy?
Bên tai Vân Triệt vang lên âm thanh của linh hồn Kim Ô.
Vân Triệt: “…”
Linh hồn Kim Ô trầm giọng nói:
- Hừ, bản tôn đã tìm ra nguyên nhân. Trong lòng ngươi đã có thêm một khối tâm bệnh nặng nề, khiến ngươi trong khoảng thời gian này luôn u uất và bi thương, từ đó làm cho lực lượng của Ma Nguyên Châu lớn mạnh!
- … Ngay cả bi thương cũng sẽ ảnh hưởng đến Ma Nguyên Châu sao?
Vân Triệt thấp giọng nói.
- Bi thương cũng giống như phẫn nộ, tham lam, oán hận, đều thuộc về cảm xúc tiêu cực. Mà những cảm xúc tiêu cực mãnh liệt đều sẽ kích thích lực lượng của Ma Nguyên Châu hồi phục nhanh hơn. Hừ, bản tôn ngược lại không ngờ, với từng trải và tính cách của ngươi, lại có thể sinh ra một khối tâm bệnh lớn đến thế.
“…” Vân Triệt chua xót cười.
- Xem ra, mảnh ký ức mà sư phụ ngươi để lại, ngươi đã xem rồi.
Ba tháng trước, linh hồn Kim Ô đã đọc được ký ức của Vân Triệt, đồng thời cũng đọc được mảnh ký ức mà Mạt Lỵ để lại cho hắn. Nó biết trước Vân Triệt những lời Mạt Lỵ đã nhắn nhủ.
Vân Triệt không hề ngạc nhiên, hắn cúi đầu thì thầm:
- Người sở dĩ là người, là vì có đủ thất tình lục dục. Lòng ta biết mình không nên chìm đắm như vậy, nhưng ta không thể nào chấp nhận được việc đã mất đi Tiểu Tiên Nữ… Còn có hài tử của chúng ta… Ta cũng không biết cần bao lâu nữa, mới có thể thật sự chấp nhận tất cả.
- Hừ, đây chính là điểm yếu đuối nực cười nhất của nhân loại các ngươi! Nếu là người khác, bản tôn ngược lại có thể mạnh mẽ phong tỏa phần ký ức này, nhưng với hồn lực hiện giờ của ngươi, dù là bản tôn cũng đã không thể cưỡng ép can thiệp. Thôi… Ma Nguyên Châu trong cơ thể ngươi không những thoát khỏi phong tỏa, mà còn trở nên hung hãn hơn trước, với lực lượng còn sót lại của bản tôn, việc cưỡng ép áp chế đã có phần khó khăn, muốn phong tỏa lại một lần nữa, không những cần thời gian rất lâu, mà còn phải dựa vào Vùng Biển Tử Vong.
- Trong vòng mười ngày này, ngươi phải luôn ở trong Vùng Biển Tử Vong, không được rời đi dù chỉ nửa khắc!
Một luồng kim quang từ trên trời rơi xuống, nâng Vân Triệt lên, sau đó cuốn hắn vào trong Vùng Biển Tử Vong vô tận.
- Đã như vậy, hối hận cũng vô dụng… Vậy thì dốc cạn chút lực lượng cuối cùng vậy.
Linh hồn Kim Ô thở dài một tiếng, dung nhập thần lực cuối cùng của mình vào Vùng Biển Tử Vong.