Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 873: CHƯƠNG 872: DỨT KHOÁT (HẠ)

Mười ngày, đó là khoảng thời gian mà linh hồn Kim Ô đã dự đoán.

Thế nhưng sự đáng sợ của ma nguyên châu lúc này đã vượt xa mong đợi của linh hồn Kim Ô.

Thân thể của Vân Triệt sớm đã không còn là thân thể của một phàm nhân, mà là một quái thai đúng nghĩa. Nó hoàn mỹ dung hợp huyền mạch Tà Thần, huyết mạch Phượng Hoàng, huyết mạch Long Thần, huyết mạch Kim Ô, lực lượng Hoang Thần và lực lượng Thiên Lang mà không hề có sự bài xích nào –– đừng nói là linh hồn Kim Ô, cho dù là thần thú Kim Ô còn tại thế cũng tuyệt đối không tài nào lý giải nổi sự tồn tại của “quái thai” này.

Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến linh hồn Kim Ô không chút do dự giao phó tất cả cho hắn sau khi đọc được ký ức của hắn.

Và trong thân thể “quái thai” này, tốc độ trưởng thành của ma nguyên châu cũng vượt xa lẽ thường. Lần thứ hai khi linh hồn Kim Ô dốc toàn lực áp chế và phong tỏa ma nguyên châu cho hắn, linh hồn nó cũng luôn tràn ngập sự kinh hãi sâu sắc.

Cuối cùng, sau trọn vẹn mười sáu ngày, ma nguyên châu trong cơ thể Vân Triệt mới được phong tỏa lại một cách khó khăn.

Trong vùng biển tử vong, Vân Triệt mở mắt, cảm nhận được ma khí đang tàn phá bừa bãi trong cơ thể đã không còn sót lại chút nào, hắn khẽ thở ra một hơi, phi thân lên, thoát khỏi vùng biển tử vong rồi đáp xuống mảnh đất đỏ sẫm bên cạnh.

Hắn vừa định mở miệng nói lời cảm tạ linh hồn Kim Ô thì bỗng nhiên sững sờ tại chỗ.

Kim Ô Lôi Viêm Cốc vốn vĩnh viễn tràn ngập âm thanh gầm thét của biển lửa bạo động nay lại yên tĩnh đến lạ thường. Đưa mắt nhìn quanh, tất cả núi lửa trong tầm mắt đều chìm trong tĩnh lặng, không một ngọn nào còn phun trào. Từng mảng nham thạch nóng chảy đang di chuyển chậm chạp, biển lửa vốn đủ để thiêu đốt cả bầu trời lúc này thậm chí không thể gọi là “biển lửa”, hỏa diễm đã mờ nhạt đi, cháy một cách yếu ớt, chậm chạp.

Quay đầu nhìn về phía vùng biển tử vong, đại dương hỏa diễm mênh mông cuồn cuộn đã trở nên u ám, tựa như một con mãnh thú đã đến tuổi xế chiều.

Vân Triệt ngẩng đầu, trên bầu trời xa xôi, con ngươi màu vàng của linh hồn Kim Ô đang chăm chú nhìn hắn. Nhưng, uy áp thần đạo đến từ nó đã suy yếu hơn trước rất nhiều.

Tâm trạng Vân Triệt phức tạp:

- Linh hồn Kim Ô, cảm tạ người đã lại cứu giúp.

Linh hồn Kim Ô lạnh lùng nói:

- Bản tôn đã nói, đừng nói những lời vô nghĩa này. Điều bản tôn muốn làm, không ai có thể ngăn cản. Điều bản tôn không muốn làm, cũng không ai có thể ép buộc.

- Ngươi đã không sao rồi thì mau chóng rời đi. Thời gian của bản tôn không còn nhiều, nếu không yên giấc, thế giới này có thể sụp đổ bất cứ lúc nào. Nhưng hãy nhớ, ngươi phải nhanh chóng buông bỏ những uất kết trong lòng, bằng không, ma nguyên châu trong cơ thể ngươi có thể một lần nữa thoát khỏi phong tỏa bất cứ lúc nào.

“…” Vân Triệt lại không lập tức rời đi, mà đột nhiên bình tĩnh hỏi:

- Linh hồn Kim Ô, ngươi có thể thẳng thắn trả lời ta một vấn đề không?

Linh hồn Kim Ô: “?”

- Ta… còn có thể sống bao lâu?

Giọng điệu của Vân Triệt, và cả vẻ mặt hắn đều vô cùng bình thản.

“…” Không khí bỗng chốc ngưng đọng, con ngươi màu vàng kim trên không trung ngưng lại thật lâu mới chậm rãi đáp lời:

- Biết trước tử kỳ của mình là chuyện còn đáng sợ hơn cả cái chết, ngươi chắc chắn muốn biết sao?

- Ta phải biết.

Vẻ mặt của Vân Triệt vẫn bình tĩnh như trước.

- Một tháng.

Linh hồn Kim Ô trả lời thẳng thừng.

“…” Mí mắt Vân Triệt chậm rãi cụp xuống, hắn từ từ thở ra một hơi:

- Một tháng… Không khác dự tính của ta là bao. Khi lực lượng của ma nguyên châu một lần nữa bạo phát, cũng chính là ngày ta tận mạng.

Hắn tự giễu cười cười:

- Không ngờ Vân Triệt ta cuối cùng lại chết vì một món đồ… Ha, ít nhiều cũng có phần không cam lòng.

- Đây là lần cuối cùng bản tôn có thể giúp ngươi. Ma nguyên châu trong cơ thể ngươi vẫn luôn trưởng thành, lần sau khi nó phá vỡ trói buộc, đừng nói là dốc hết toàn bộ lực lượng của bản tôn, cho dù khôi phục toàn thịnh cũng khó có thể phong tỏa lại được. Phong ấn mà bản tôn dốc toàn lực thiết lập hiện giờ cũng chỉ có thể duy trì một cách khó khăn trong khoảng một tháng.

- Đã như vậy, ngươi vẫn nên mau chóng rời khỏi nơi này đi, hãy suy nghĩ cho kỹ xem một tháng cuối cùng này nên làm gì!

Vân Triệt trầm mặc thật lâu, sau đó đột nhiên nói:

- Linh hồn Kim Ô, ngươi đã biết trong cơ thể ta có ma nguyên châu tồn tại, biết ta chắc chắn phải chết, không thể cứu chữa, vì sao còn muốn không tiếc hao tổn lượng lớn sức mạnh cuối cùng của bản thân để cứu ta?

- Bởi vì bản tôn nguyện ý, không hơn!

Linh hồn Kim Ô lạnh nhạt nói.

Vân Triệt: “…”

- Năm đó bản tôn đọc ký ức của ngươi, kinh ngạc vì thể chất và những gì ngươi đã trải qua. Liền nhận định ngươi không chỉ có thiên tư cường đại đến quỷ dị, mà còn mang trong mình số mệnh cường đại, là người thừa kế hoàn mỹ nhất, vì thế bản tôn đã giao phó tất cả cho ngươi, chờ đợi hỏa diễm Kim Ô có thể tỏa sáng rực rỡ trên người ngươi.

- Lại không ngờ rằng, ngươi dường như đã dùng hết toàn bộ phúc duyên của nửa đời trước, chỉ trong vòng chưa đầy hai năm ngắn ngủi, ngươi lại gặp phải tai họa này, ngay cả bản tôn cũng không thể cứu được ngươi, vị diện này cũng không có bất cứ thứ gì có thể cứu được ngươi.

- Nhưng dù sao ngươi cũng là người mà bản tôn đã chọn, cho dù chọn sai, cũng phải sai cho đến cùng.

Đó là lời giải thích của linh hồn Kim Ô, từng chữ đều mang theo sự cố chấp và ngạo nghễ sâu sắc.

- … Ta còn một vấn đề nữa, vấn đề này đối với ta cũng quan trọng như vậy.

Vân Triệt tiếp tục hỏi, ánh mắt hắn hơi nheo lại, con ngươi trở nên hoàn toàn sâu thẳm:

- Nếu ta cưỡng ép mở cảnh giới tầng thứ năm của Tà Thần “Diêm Hoàng”, có khả năng giết được Hiên Viên Vấn Thiên không!

Linh hồn Kim Ô ngẩn ra, rồi bỗng nhiên phá lên cười:

- Ha ha ha ha ha! Hỏi rất hay, thế này mới là dáng vẻ ngươi nên có!

Vân Triệt cũng nở nụ cười:

- Xem ra, ngươi chắc chắn có thể cho ta một câu trả lời đủ rõ ràng. Dù sao, ngươi cũng kế thừa một phần ký ức của Kim Ô, mà khi Kim Ô còn sống lại có quan hệ khá mật thiết với Tà Thần, ngươi chắc hẳn cũng hiểu ít nhiều về lực lượng của Tà Thần.

- Không, hiểu biết của bản tôn về lực lượng Tà Thần cũng không nhiều hơn ngươi là bao.

Linh hồn Kim Ô trầm giọng nói:

- Nhưng mà, dựa theo sức mạnh bộc phát khi ngươi đối mặt với Thí Nguyệt Ma Quân và cưỡng ép mở “Oanh Thiên”, nếu ngươi mở được “Diêm Hoàng”, quả thật có khả năng đánh chết Hiên Viên Vấn Thiên!

Vân Triệt: “!!”

- Nhưng, cũng chỉ là có khả năng. Mà hậu quả của việc ngươi cưỡng ép mở ra Diêm Hoàng lại không phải là có khả năng chết… mà là chắc chắn phải chết không chút nghi ngờ! Cho dù chỉ trong một hai cái chớp mắt!

- Ban đầu khi ngươi khổ chiến Thí Nguyệt Ma Quân, tuy cuối cùng đã cưỡng ép mở Oanh Thiên để diệt sát y, nhưng tin rằng ngươi cũng không quên hậu quả thảm khốc khi đó! Lúc ấy nếu không phải sư phụ ngươi mạnh mẽ phong bế cảnh quan Tà Thần của ngươi, ngươi đã nổ tan xác rồi. Hiện giờ, lực lượng của ngươi đã cao hơn lúc giao thủ với Thí Nguyệt Ma Quân, thể chất cũng có biến hóa cực lớn, nhưng tối đa cũng chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng được một hơi thở của lực lượng Oanh Thiên, còn nếu cưỡng ép mở Diêm Hoàng, lúc ngươi phóng thích lực lượng cũng chính là lúc ngươi tan xương nát thịt, tuyệt đối không có một chút may mắn nào.

- Được!

Vân Triệt chậm rãi gật đầu, hai tay siết chặt, trên mặt hắn không phải là thất vọng, sợ hãi hay không cam lòng, mà là một nụ cười nhạt mang theo vẻ dữ tợn:

- Ngươi đã nói có khả năng, vậy thì nhất định có khả năng!

- Nói vậy, ngươi chuẩn bị đánh cược tính mạng?

- Ha, nếu đã phải chết, vì sao không đánh cược!

Vân Triệt trầm thấp cười nói.

Linh hồn Kim Ô lại cười to:

- Ha ha ha ha, thân là người sắp chết, nghĩ đến không phải là bi ai cho vận mệnh của mình, mà là làm sao để chết một cách oanh liệt! Bản tôn quả nhiên không chọn nhầm người, quả nhiên không cứu lầm người, sự cương liệt và quyết đoán như lửa cháy của ngươi đã đủ để không làm thất vọng huyết mạch và linh hồn Kim Ô trong cơ thể ngươi!

- Bản tôn sẽ không ngăn cản ngươi. Nếu ngươi đã quyết định như vậy thì hãy mau chóng quay về Thiên Huyền đại lục. Ngươi phải biết, lực lượng ma huyết trong cơ thể Hiên Viên Vấn Thiên đang thức tỉnh mỗi ngày, cũng khiến sức mạnh của y không ngừng tăng lên. Ngươi chậm trễ một ngày, phần thắng mà ngươi đánh cược bằng tính mạng của mình sẽ thấp đi một phần! Nếu ngươi có thể thật sự giết chết Hiên Viên Vấn Thiên như vậy, toàn bộ Huyễn Yêu giới cũng sẽ vì ngươi mà được cứu rỗi, ngươi sẽ chết rất có ý nghĩa!

Vân Triệt thấp giọng thì thầm:

- Ta đã rõ, nhưng mà, ta còn cần một khoảng thời gian… Có lẽ, cần hai ba ngày.

- Hừ, là để nói lời từ biệt cuối cùng sao?

Linh hồn Kim Ô lạnh nhạt nói.

- … Ngoài ra, còn một việc nữa.

Vân Triệt quay đầu, tầm mắt nhìn về phương xa dần trở nên mông lung, hai bóng dáng mơ hồ hiện lên trong tâm trí hắn, dần dần rõ ràng, rồi lại dần dần… hòa vào làm một…

- Ta muốn đến Thương Vân đại lục, đi gặp Linh Nhi một lần… Ta muốn biết cảnh tượng ta nhìn thấy sáu năm trước, rốt cuộc có phải là một giấc mơ hay không.

Giọng Vân Triệt khẽ hạ xuống, tựa như đang nói mê.

- Ngươi đã chắc chắn phải chết, gặp lại nàng ta thì có ý nghĩa gì?

Linh hồn Kim Ô lạnh lùng nói, nó từng đọc ký ức của Vân Triệt nên biết “Linh Nhi” là ai, cũng biết “giấc mơ” là chỉ điều gì. Nhưng là một linh hồn thần thú, nó xem thường thứ tình yêu nam nữ của nhân loại.

Vân Triệt khẽ cười:

- Chỉ cần nhìn từ xa là được rồi. Nếu đó không phải là mơ, nếu đó thật sự là Linh Nhi, ta dù có chết cũng có thể nhắm mắt.

- Vậy ngươi chuẩn bị khi nào lên đường? Thương Vân đại lục cách Huyễn Yêu giới gần mười triệu dặm.

- Chính là bây giờ!

Vân Triệt không chút do dự nói.

Hắn không định nói lời từ biệt với những người như Tiểu Yêu Hậu và phụ mẫu trước, bởi vì điều đó chắc chắn sẽ chỉ làm họ thêm lo lắng. Hơn nữa, hắn hoàn toàn không biết nên giải thích thế nào.

Nếu như Linh Nhi ở Thương Vân chỉ là một giấc mơ, vậy hắn cũng sẽ triệt để tuyệt vọng. Nếu đó thật sự là Linh Nhi… Hắn sẽ hoàn thành tâm nguyện, rồi trở về trải qua khoảng thời gian cuối cùng với họ.

Sau đó, dùng chính mạng sống của mình… kéo Hiên Viên Vấn Thiên cùng xuống địa ngục!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!