Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 878: CHƯƠNG 877: SINH TỬ NHẤT NIỆM

Khí tức tử vong từ trên không trung giáng xuống, đám đệ tử Thái Tô Môn đang tháo chạy cảm giác như rơi vào lò lửa nóng chảy, phát ra những tiếng hét thảm thiết và thống khổ.

Ngay khi ngọn lửa thịnh nộ của Vân Triệt sắp thiêu cháy tất cả thành tro tàn, phía sau hắn bỗng nhiên vang lên tiếng gào dồn dập của Tô Hoành Sơn:

- Vân Triệt! Đừng làm hại bọn họ!

Động tác của Vân Triệt chỉ khựng lại trong thoáng chốc, rồi bàn tay hắn lại giơ lên, hỏa diễm trên không trung vô tình giáng xuống.

- Dừng tay… Dừng tay!!!

Tiếng gầm này gần như xé rách cổ họng của Tô Hoành Sơn… Thoáng chốc, hỏa diễm ngập trời dừng lại, sắc mặt Vân Triệt biến ảo không ngừng, giữa sự sợ hãi đến nghẹt thở của mọi người, cuối cùng hắn hít sâu một hơi, thu tay về.

Hỏa diễm trên không trung tắt lịm. Đám người Thái Tô Môn như vừa thoát khỏi lò luyện của địa ngục, tất cả đều ngã quỵ xuống đất, toàn thân run rẩy.

Môi Tô Hoành Sơn mấp máy, sau đó thống khổ nói:

- Tha cho bọn họ đi, bốn chữ Thất Tinh Thần Phủ này thật sự quá đáng sợ, bọn họ cũng là bị ép đến bất đắc dĩ, không vì mạng sống của mình thì cũng vì gia đình già trẻ… Tội không đáng chết.

- Tội không đáng chết?

Vân Triệt trầm giọng:

- Chẳng lẽ ngươi lại đáng chết sao?

- Những người chân chính trung thành với Thái Tô Môn đã chết thảm, còn lũ phản bội tông môn, ruồng bỏ tổ tông, tàn sát môn chủ và đồng môn để đi làm chó cho kẻ khác thì lại đáng sống sao?

Nghĩ đến những đồng môn đã chắn trước người mình, từng người một ngã xuống trong vũng máu, Tô Hoành Sơn đau đớn tột cùng, đôi mắt ngấn lệ:

- Kết cục hôm nay, chủ yếu là do ta, môn chủ này, bất tài và dạy con không nên người. Bọn họ bất nhân với ta, ta không thể bất nghĩa với họ, Thái Tô Môn đã chết quá nhiều người rồi… Cứ để họ đi đi…

Lời của Vân Triệt khiến tất cả đệ tử Thái Tô Môn hổ thẹn cúi đầu, còn lời của Tô Hoành Sơn lại khiến toàn thân bọn họ run rẩy, xấu hổ đến mức muốn tìm một cái lỗ để chui xuống.

Vân Triệt đã thu hồi Kim Ô Viêm, không có ý định ra tay tiêu diệt toàn bộ bọn họ nữa. Ánh mắt hắn lạnh như băng lướt qua xung quanh, giọng điệu vô cùng âm trầm:

- Dập đầu mười cái cho Tô môn chủ, sau đó cút đi! Từ nay về sau, đừng bao giờ nói mình là người của Thái Tô Môn nữa!

Lời của Vân Triệt không khác nào một lệnh đặc xá. Chúng đệ tử Thái Tô Môn sợ hãi quỳ rạp xuống đất, liên tục dập đầu về phía Tô Hoành Sơn… Đầu của bọn họ dập xuống đặc biệt mạnh, không chỉ vì mạng sống, mà còn vì sự cảm kích và hổ thẹn trong lòng.

- Môn chủ, là chúng ta có lỗi với người, là chúng ta không bằng heo chó, sau này chúng ta không còn mặt mũi nào gặp người nữa, xin người… bảo trọng!

- Môn chủ, đại ân tha mạng của người, kiếp sau chúng ta nhất định làm trâu làm ngựa báo đáp…

Có đệ tử Thái Tô Môn dập đầu xong, đã nước mắt giàn giụa, có đệ tử dập đầu liên tiếp mười mấy cái, đến mức đầu rơi máu chảy. Có người dập đầu bái biệt Tô Hoành Sơn, có kẻ không còn mặt mũi nào đối diện với ông.

Rất nhanh, bọn họ lùi về phía sau, rồi vội vã rời đi tứ phía. Vân Triệt lạnh lùng nhìn bọn họ rời đi, không hề ngăn cản.

Ba kẻ Tô Hạo Nhiên, Tô Hoành Nhạc, Tô Vong Cơ co rúm lại với nhau, len lén định trà trộn vào đám đông để bỏ đi, nhưng một luồng khí tức nặng nề lạnh như băng chợt áp chế xuống, khiến chúng cứng đờ tại chỗ.

- Ta có cho phép các ngươi đi sao?

Giọng nói âm trầm lạnh thấu xương của Vân Triệt vang lên từ phía sau.

Ba người lại run lên bần bật, hai chân mềm nhũn, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất, môi liên tục mấp máy nhưng không phát ra nổi một âm thanh nào.

- Tô Hoành Nhạc, Tô Vong Cơ.

Ánh mắt Vân Triệt âm u nhìn chằm chằm vào hai gương mặt tái nhợt:

- Sáu năm trước, hai ngươi đã liên thủ với Hắc Mộc Bảo để bức ép Tô môn chủ, hành vi đó đã chẳng khác nào phản bội, dù có giết các ngươi tại chỗ cũng không hết tội. Tô môn chủ nể tình đồng môn, không những không nhân cơ hội trừng phạt nặng, thậm chí còn trực tiếp bỏ qua, không hề truy cứu. Các ngươi chẳng những không biết ơn, mà còn làm ra chuyện vong ân phụ nghĩa thế này!

Hàm răng Vân Triệt khẽ nghiến lại:

- Còn ngươi, Tô Hạo Nhiên. Thân là thiếu môn chủ của Thái Tô Môn, chỉ vì tư lợi cá nhân mà tàn sát đồng môn, mưu hại cha ruột, hủy hoại cơ nghiệp mấy trăm năm của tông môn trong phút chốc, quả thực là kẻ vô lương tâm, không bằng cầm thú, đáng bị trời tru đất diệt! Ngươi còn mặt mũi nào sống trên đời này nữa!!

Toàn thân Tô Hạo Nhiên run rẩy, rồi đột ngột quỳ xuống đất, không ngừng dập đầu với Tô Hoành Sơn:

- Cha, con sai rồi… Con thật sự biết sai rồi, cứu con… Cứu con… Cha!!

- Ngươi còn có mặt mũi gọi ta là cha sao?

Vân Triệt chậm rãi tiến lại gần, trong đầu đã nghĩ ra hơn mười cách để khiến bọn chúng chết một cách đau đớn nhất:

- Tô môn chủ có một đứa con như ngươi, Linh Nhi có một người huynh trưởng như ngươi, thật sự là nỗi sỉ nhục lớn nhất trong đời họ!

- Các ngươi đi đi.

Sau lưng Vân Triệt, vang lên giọng nói suy sụp của Tô Hoành Sơn, khiến thân thể hắn chợt khựng lại.

- Vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa… Ta không bao giờ muốn gặp lại các ngươi.

Đôi mắt Tô Hoành Sơn cụp xuống, giọng nói mơ hồ như đang lẩm bẩm.

“…” Bước chân của Vân Triệt dừng lại tại chỗ, sắc mặt hoàn toàn lạnh lẽo.

Lời của Tô Hoành Sơn khiến ba kẻ Tô Hạo Nhiên gần như không thể tin vào tai mình. Chúng trừng lớn mắt, run rẩy đứng dậy, dò xét lùi lại vài bước… rồi tựa như ba con chó nhà có tang, lảo đảo cuống cuồng tháo chạy.

Vân Triệt đứng yên tại chỗ, không đuổi theo. Một lúc lâu sau, hắn mới xoay người, đi đến trước mặt Tô Hoành Sơn.

Tô Hoành Sơn ngồi sững trên đất, đầu cúi gằm trong mái tóc rối bù, ông thì thào:

- Vân Triệt, bộ dạng của ta bây giờ, nhất định khiến ngươi rất xem thường phải không… Ha ha ha…

Ông ta cười thảm thiết:

- Nếu là môn chủ khác, đã sớm hận không thể tự tay băm vằm chúng thành vạn mảnh, nhưng ta… ta lại không làm được…

- Những năm qua, ta luôn nghĩ đến tình đồng môn đồng tộc, từng bước thỏa hiệp, từng bước nhượng bộ, cứ ngỡ như vậy có thể cảm hóa được tất cả. Ta quả nhiên… vốn không xứng làm môn chủ, nếu không phải ta nhân từ nhu nhược, thiếu quyết đoán, Thái Tô Môn cũng sẽ không rơi vào kết cục ngày hôm nay trong tay ta…

Bả vai Tô Hoành Sơn run rẩy, lệ nóng lưng tròng.

“…” Vân Triệt không phủ nhận lời của Tô Hoành Sơn, bởi vì từ sáu năm trước, hắn đã nhìn thấu sự nhân từ nhu nhược của ông.

- Tô môn chủ, có lẽ ông đúng là không hợp làm người đứng đầu một tông môn, nhưng ít nhất, ông là một người đáng để kính trọng, cả đời hành sự không thẹn với lương tâm.

Vân Triệt chân thành nói.

Bả vai đang run rẩy của Tô Hoành Sơn ngừng lại, ông ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào Vân Triệt:

- Vân Triệt, ngươi đến đây lần này, là vì Linh Nhi sao? Ngươi bây giờ, còn… còn nhớ lời đã nói sáu năm trước không? Ngươi còn bằng lòng… chăm sóc cho Linh Nhi chứ?

Vân Triệt của sáu năm trước đã cho ông một cảm giác quá xa vời và mơ hồ. Vân Triệt của hôm nay lại càng mạnh mẽ đến mức cả đời này ông cũng không thể nào lý giải nổi. Ở giữa lại cách sáu năm đằng đẵng, ông thật sự không dám hy vọng xa vời rằng một người như vậy vẫn sẽ nguyện ý cưới đứa con gái bình thường của mình.

Vân Triệt vô cùng quả quyết gật đầu:

- Nhớ chứ, ta đương nhiên nhớ. Những năm qua, ta vẫn chưa trở về, là vì… là vì có nỗi khổ tâm không thể kháng cự. Nhưng sáu năm này, ta không có lúc nào là không canh cánh trong lòng về Linh Nhi. Ông yên tâm, ta sẽ lập tức đi tìm Linh Nhi. Bất kể thế nào, dù có phải mất mạng, ta cũng nhất định sẽ đưa Linh Nhi bình an trở về.

- Tốt… Tốt!

Tô Hoành Sơn kích động đến mức nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi, ông cảm nhận được sự chân thành và tha thiết không chút tạp chất trong giọng nói và ánh mắt của Vân Triệt… Với việc Vân Triệt vì ông, vì Tô Linh Nhi mà không tiếc giết sạch người của Thất Tinh Thần Phủ, ông không có lý do gì để không tin hắn.

Tô Hoành Sơn đưa tay, từ trong ngực lấy ra một viên tinh thạch tinh xảo. Tinh thạch có hình thoi, tỏa ra tử quang mờ ảo.

- Đây là?

Vân Triệt theo bản năng hỏi.

- Đây là hồn tinh của Linh Nhi.

Tô Hoành Sơn khẽ nói, rồi cẩn thận và chậm rãi đặt nó vào lòng bàn tay Vân Triệt, thần thái trang trọng ấy như thể đang giao phó cả thế giới của mình cho hắn:

- Chỉ cần hồn tinh chưa vỡ, chứng tỏ Linh Nhi vẫn còn sống. Nếu Linh Nhi ở gần đây, ánh sáng của nó sẽ càng thêm rực rỡ… Xin ngươi, nhất định phải tìm được Linh Nhi.

Hồn tinh… của Linh Nhi!

Vân Triệt nhẹ nhàng nắm chặt nó trong tay, trịnh trọng gật đầu:

- Được, ông yên tâm, ta nhất định sẽ đưa Linh Nhi bình an trở về.

Tô Hoành Sơn khẽ gật đầu, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười an lòng:

- Tốt, tốt. Ta liền… giao phó Linh Nhi cho ngươi.

Vân Triệt vừa định đáp lời, đột nhiên cảm thấy câu nói này có gì đó không đúng.

Hắn vừa mới cảnh giác, Tô Hoành Sơn trước mặt liền toàn thân run lên, tròng mắt mất đi thần sắc, thân thể từ từ ngã nghiêng xuống, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm.

- Tô môn chủ!!

Vân Triệt kinh hãi, nhanh như chớp đưa tay đỡ lấy thân thể của Tô Hoành Sơn, lại phát hiện sinh cơ toàn thân ông ta tựa như vỡ đê, cấp tốc trôi đi.

Đây là… tự đoạn tâm mạch!

Vân Triệt nháy mắt liền hiểu ra, Tô Hoành Sơn muốn hắn không còn vướng bận mà lập tức đi cứu Tô Linh Nhi, sợ mình còn sống sẽ trở thành gánh nặng, làm trì hoãn thời gian hắn đi cứu con gái.

Mặt khác, ông thả cho những đệ tử Thái Tô Môn kia đi, cảm thấy có lỗi với những đồng môn đã chết, lại tự nhận kết cục hôm nay của Thái Tô Môn đều là trách nhiệm của mình…

Cho nên sau khi giao phó an nguy của Tô Linh Nhi cho Vân Triệt, ông đã lựa chọn tự đoạn tâm mạch mà chết.

- Tô môn chủ… Tô môn chủ!!

Vân Triệt liên tục gầm lên, nhưng Tô Hoành Sơn đã không còn chút phản ứng nào. Cảnh tượng này khiến Vân Triệt bất chợt nhớ lại năm đó dưới Ngự Kiếm Đài của Thiên Kiếm Sơn Trang, gia gia Vân Thương Hải vì để hắn được thấy lại ánh mặt trời mà đã lựa chọn tự đoạn tâm mạch…

Vân Thương Hải là vì hắn.

Tô Hoành Sơn là vì Tô Linh Nhi.

Tô Hoành Sơn đúng là một môn chủ không đủ tư cách, nhưng tuyệt đối xứng đáng là một người cha vĩ đại.

Năm đó hắn không cứu được gia gia, chỉ có thể quỳ xuống đất khóc gào…

Lúc này, đối mặt với tình cảnh tương tự, hắn sao có thể để bi kịch tái diễn!!

Vân Triệt cắn chặt răng, toàn lực vận chuyển Đại Đạo Phù Đồ Quyết, đỉnh đầu nháy mắt hiện lên tòa phù đồ tháp màu vàng. Một tay hắn đặt lên mi tâm Tô Hoành Sơn, tay kia đặt trên ngực ông, toàn lực truyền thiên địa nguyên khí thuần khiết vào cơ thể, gắng gượng khóa lại tia sinh mệnh cuối cùng, đồng thời thử chữa trị những kinh mạch đã đứt gãy.

- Tô môn chủ… Đừng chết! Linh Nhi còn đang chờ ông! Đừng chết!

Vân Triệt gầm nhẹ, mồ hôi trên trán không ngừng tuôn rơi.

Kiếp trước, Linh Nhi ngây ngốc canh giữ hắn, trong mắt vĩnh viễn là nỗi u buồn không thể tan biến.

Sao hắn có thể để Linh Nhi, người mà hắn tưởng như đã mất đi trong mộng ảo nay lại tìm về được, lại biến thành dáng vẻ khi đó!

Nửa khắc đồng hồ trôi qua, dưới sức mạnh thần kỳ của Hoang Thần, khí tức sinh mệnh của Tô Hoành Sơn đã ngừng tiêu tán, thậm chí bắt đầu chậm rãi hồi phục. Tô Hoành Sơn hé mắt, tròng mắt u ám cũng dần có lại tiêu cự, môi ông run rẩy, phát ra âm thanh khàn khàn:

- Đừng… quản ta… Cứu Linh Nhi… Mau cứu Linh Nhi…

Vân Triệt nhíu mày quát lớn:

- Ta nhất định sẽ cứu Linh Nhi trở về! Nhưng ông cũng tuyệt đối không được chết! Nếu ông chết rồi, Linh Nhi phải làm sao! Để nàng từ đây không cha không mẹ, bơ vơ không nơi nương tựa sao!!

- Ta…

Tô Hoành Sơn lộ vẻ đau khổ.

Bản thân tất nhiên sẽ chết, vốn không thể chăm sóc Tô Linh Nhi cả đời… Vân Triệt biết rõ điều này, nhưng Tô Hoành Sơn không biết. Nếu Tô Hoành Sơn cũng chết, vậy thì Tô Linh Nhi sẽ thật sự bơ vơ không nơi nương tựa.

- Tô môn chủ, nếu ông thật sự muốn tốt cho Linh Nhi, thì hãy sống cho tốt! Ông cho rằng mình làm vậy là vĩ đại lắm sao! Khốn kiếp! Chẳng lẽ ông muốn Linh Nhi còn nhỏ tuổi đã mất cha, lại còn phải sống cả đời trong bóng ma thống khổ vì cha mình tự vẫn hay sao? Đó là ích kỷ! Là ngu xuẩn!

- Ông không muốn cha con đoàn tụ, nhưng Linh Nhi muốn… Nàng nhất định muốn!!

Tiếng gầm của Vân Triệt khiến tròng mắt đang co rút của Tô Hoành Sơn dần trở nên mông lung, sau đó đôi mắt khép lại, một lần nữa hôn mê.

Thế nhưng, Vân Triệt có thể cảm nhận rõ ràng tử chí trên người ông đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ý chí cầu sinh mãnh liệt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!