Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 879: CHƯƠNG 878: LANG HUYÊN SƠN MẠCH

Tự đoạn tâm mạch, trong nhận thức của người thường vốn là cái chết không thể nghi ngờ. Mà có thể khiến một người đã tự đoạn tâm mạch sống lại, ở vị diện này, cũng chỉ có lực lượng Hoang thần của Vân Triệt mới làm được.

Khí tức của Tô Hoành Sơn vẫn vô cùng suy yếu, nhưng may là đã ổn định lại, hơn nữa tử chí cũng đã tan biến. Nếu không có gì bất trắc, hắn đã không còn nguy hiểm đến tính mạng.

Vân Triệt dời hai tay khỏi người Tô Hoành Sơn, sau đó nhét cho hắn ba viên Tuyết Nhan Đan của Băng Vân Tiên Cung, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ là muốn tu phục tâm mạch thì không phải chuyện một sớm một chiều, cho dù dùng lực lượng Hoang thần của Vân Triệt cũng cần ít nhất vài tháng.

Hắn chuyển Tô Hoành Sơn vào trong Thái Cổ Huyền Chu, đứng dậy, khẽ lẩm bẩm một tiếng: “Linh Nhi, chờ ta!”

Lang Huyên sơn mạch nằm ở phía nam khá xa, hắn biết đại khái vị trí, nhưng Vân Triệt không lập tức tiến vào Thái Cổ Huyền Chu để thực hiện "xuyên qua không gian", cũng không bay về hướng nam, mà ngược lại bay về phía bắc.

Ba người Tô Hạo Nhiên, Tô Hoành Nhạc, Tô Vong Cơ sau khi nhặt lại được một mạng từ Thái Tô Môn, liền như chó nhà có tang mà một mạch chạy trốn về phía bắc, dọc đường đi không dám dừng lại dù chỉ nửa khắc, chỉ sợ Vân Triệt đột nhiên đổi ý đuổi theo... Hắn ngay cả người của Thất Tinh Thần Phủ cũng không chút do dự mà tàn sát, muốn giết bọn họ, chẳng khác nào giẫm chết ba con kiến.

Cứ thế liều mạng chạy trốn, bọn họ cũng không biết mình đã chạy bao lâu, cho đến khi hoàn toàn kiệt sức mới ngã lăn ra đất, há hốc mồm thở hổn hển, sắc mặt trắng bệch, kinh hồn bất định.

- Chắc là… Chắc là đã an toàn.

Thái trưởng lão Tô Vong Cơ run rẩy nói. Hắn nhìn lại phía sau, Thái Tô Sơn đã cách xa ngàn dặm.

- Thiếu gia chủ, bây giờ chúng ta nên… nên làm gì bây giờ?

Tô Hoành Nhạc thở hổn hển hỏi.

- A… A…

Tô Hạo Nhiên vừa rồi chạy trốn đến mức gần như nổ tung lồng ngực, hắn quỳ rạp trên mặt đất, hồi sức một lúc lâu, sau đó chợt nghiến răng, toàn thân run lên, nửa kinh hãi, nửa oán hận nói:

- Chúng ta đi Thất Tinh Thần Phủ… Vân Triệt giết người của bọn họ, Thất Tinh Thần Phủ nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn!

- Đúng, thiếu môn chủ nói rất đúng.

Tô Vong Cơ luôn miệng phụ họa, dù sao, Tô Hạo Nhiên đã nhận được “lời khen” của người Thất Tinh Thần Phủ, tuy đã đến nước này, bọn họ vẫn xem Tô Hạo Nhiên là chủ kiến:

- Tên Vân Triệt kia đúng là ăn gan hùm mật gấu, lại dám giết người của Thất Tinh Thần Phủ. Thất Tinh Thần Phủ là thế lực thế nào chứ, nếu để bọn họ biết, cho dù Vân Triệt có bản lĩnh thông thiên cũng chỉ có một con đường chết. Đến lúc đó…

- Ha ha, chủ ý rất hay, trước hết chúc các ngươi thành công.

Một giọng nói mang theo vẻ trào phúng lạnh như băng từ trên không trung truyền đến, khiến ba người sợ đến hồn bay phách lạc. Tô Hạo Nhiên ngã phịch xuống đất, toàn thân run bần bật, thiếu chút nữa sợ đến tiểu ra quần:

- Vân… Vân Triệt!

Vân Triệt từ trên không trung chậm rãi hạ xuống, đứng trước mặt bọn họ. Cả ba người run rẩy, tròng mắt trợn trừng, tựa như vừa thấy tử thần giáng lâm.

- Đều… Đều là bọn họ nói… Ta không nói gì cả, ta không nói gì cả… Cho dù ta có một vạn lá gan cũng… cũng không dám bất kính với ngài.

Hàm răng Tô Hoành Nhạc va vào nhau lập cập, hắn liều mạng lắc đầu.

- Tô Hoành Nhạc, ngươi… Ngươi…

- Xin… tha… cho…

Cả khuôn mặt Tô Hạo Nhiên run lên như một đống thịt nhão, hắn cố gắng mở miệng cầu xin tha thứ, nhưng dưới nỗi sợ hãi tột cùng, lại không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.

Vân Triệt nhàn nhạt cười lạnh:

- A, các ngươi đừng sợ hãi như vậy, ta có nói muốn giết các ngươi đâu. Nếu ta đã ở trước mặt Tô môn chủ tha cho các ngươi đi, thì sẽ không lấy mạng của các ngươi.

Ba người vốn đang kinh sợ đến chết nghe được lời Vân Triệt nói, đều sững sờ, sau đó mừng như điên, Tô Hoành Nhạc vẫn không thể tin nổi hỏi:

- Thật… Thật sao? Ngươi nói thật chứ?

Vân Triệt khẽ híp mắt:

- Đương nhiên. Ba người các ngươi, một người là trưởng bối của Tô môn chủ, một người là huynh trưởng của Tô môn chủ, một người còn là con ruột của Tô môn chủ. Lúc trước ta đã thuận theo ý nguyện của Tô môn chủ để các ngươi sống sót rời đi, nếu bây giờ lại tự tay giết các ngươi, ta ngược lại không biết ăn nói thế nào với Tô môn chủ. Các ngươi phải cảm tạ Tô môn chủ đã giữ lại cho các ngươi cái mạng này.

Ba người Tô Hạo Nhiên cuối cùng cũng tin rằng đây không phải là mơ, Tô Hoành Nhạc sợ hãi nói:

- Là… là chúng ta có lỗi với môn chủ, kiếp sau… kiếp sau nhất định làm trâu làm ngựa, kết cỏ ngậm vành báo đáp.

Tô Hoành Nhạc và Tô Vong Cơ kéo Tô Hạo Nhiên đang mềm nhũn đứng dậy, lo sợ bất an nói:

- Đi… chúng ta mau đi thôi.

Bọn họ đi chưa được vài bước, sau lưng lại vang lên giọng nói lạnh lẽo của Vân Triệt:

- Đứng lại.

Thân thể ba người run lên, run rẩy xoay người lại, Tô Vong Cơ run giọng nói:

- Vân… Vân thiếu hiệp còn có gì phân phó, vừa rồi ngài đã chính miệng nói… tuyệt đối sẽ không làm hại tính mạng của chúng ta.

- Đương nhiên, ta đã nói không lấy mạng của các ngươi.

Ánh mắt Vân Triệt trong nháy mắt trở nên lạnh như băng:

- Nhưng ta có nói sẽ bỏ qua cho các ngươi sao!

Sát khí khủng bố đột nhiên bùng phát từ trên người Vân Triệt, khiến ba người trong nháy mắt như rơi vào hầm băng. Tô Hạo Nhiên vốn đã toàn thân mềm nhũn lại một lần nữa tê liệt, kiệt sức gào lên:

- Tha cho ta… Ta là con trai của Tô Hoành Sơn, là ca ca ruột của Tô Linh Nhi… Tha cho ta… Ta… Ta tuyệt đối sẽ không đi tìm Thất Tinh Thần Phủ… Chuyện ngươi giết người của Thất Tinh Thần Phủ ta cũng sẽ không nói cho ai biết… Ta một chữ cũng không nói ra… Cầu xin ngươi tha cho ta… Ngươi muốn ta làm gì cũng được…

- Ngươi còn có mặt mũi tự xưng là ca ca của Linh Nhi!

Lời của Tô Hạo Nhiên không nghi ngờ gì càng châm thêm dầu vào lửa giận của Vân Triệt. Hiện giờ Thái Tô Môn đã tan hoang, những ngày qua Tô Hoành Sơn phải chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp, vừa rồi lại suýt chết trong gang tấc, Tô Linh Nhi thì sinh tử chưa rõ… Mà tất cả những điều này, kẻ đầu sỏ chính là Tô Hạo Nhiên mất hết nhân tính này!

Vân Triệt tung một trảo, hút ngược Tô Hạo Nhiên về phía mình, một vầng máu nổ tung trên bụng hắn. Trong nháy mắt, huyền mạch của hắn đứt từng khúc, huyền khí tu luyện mười mấy năm tựa như quả bóng bị chọc thủng, nhanh chóng tiêu tán... Kể từ nay, cả đời này, hắn đã là một phế nhân hoàn toàn.

Tô Hạo Nhiên phát ra tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng, ôm bụng đau đớn lăn lộn trên mặt đất. Nhưng chỉ phế hắn đi, làm sao có thể nguôi được lửa giận của Vân Triệt. Vân Triệt tiến lên một bước, một cước giẫm nát cánh tay phải của Tô Hạo Nhiên.

“Rắc!” một tiếng giòn vang, cánh tay phải của Tô Hạo Nhiên gãy làm hai đoạn, máu tươi từ chỗ gãy phun ra như suối.

Tiếng kêu thảm thiết của Tô Hạo Nhiên lập tức thê lương hơn gấp mấy lần. Nhìn Tô Hạo Nhiên co quắp toàn thân như một con tôm, đau đớn lăn lộn, trên mặt Vân Triệt không có một chút thương hại hay không đành lòng. Hắn duỗi tay, hai mũi băng nhọn bắn ra, tàn nhẫn đâm vào hai mắt của Tô Hạo Nhiên.

- A a a a a a a a––

Hai mắt bị hủy, Tô Hạo Nhiên bị đẩy vào vực sâu tăm tối vĩnh hằng, phát ra tiếng kêu thảm thiết như ác quỷ tuyệt vọng. Vân Triệt lạnh lùng nhìn thảm trạng của hắn, như ma quỷ thì thầm:

- Tô Hạo Nhiên, ngươi đã không xứng làm người, ngay cả sống không ra người, chết không ra ma cũng là quá hời cho ngươi rồi!

Phụt!

Vân Triệt đá một hòn đá trên mặt đất, hòn đá nhất thời bay đi như sao chổi, xuyên từ má trái sang má phải của Tô Hạo Nhiên, để lại hai lỗ máu trên mặt hắn, đồng thời cắt đứt gọn gàng cả lưỡi của hắn.

- Oa oa hu hu oa…

Tiếng kêu của Tô Hạo Nhiên nhất thời còn khó nghe và tuyệt vọng hơn cả tiếng ma quỷ gào khóc… Huyền mạch bị phế, cánh tay phải gãy, hai mắt mù lòa, khuôn mặt bị hủy, lưỡi cũng bị cắt. Tô Hạo Nhiên, kẻ không tiếc tính mạng của người thân và đồng môn, không tiếc chôn vùi cả Thái Tô Môn để ôm lấy đùi của Thất Tinh Thần Phủ, giờ đây chẳng những đã thành phế nhân, mà từ nay về sau mắt không thể thấy, miệng không thể nói, đời này đừng mong mơ mộng xuân thu gì nữa, nếu có, cũng chỉ là những cơn ác mộng vô tận.

Tô Hoành Nhạc và Tô Vong Cơ ở phía sau đã sợ đến mức mặt không còn một giọt máu. Khi ánh mắt của Vân Triệt quét về phía họ, cả hai đồng thời hét lên một tiếng thảm thiết rồi lồm cồm bò chạy.

Vân Triệt chậm rãi giơ tay về phía bọn họ đang bỏ chạy.

Phụt!

Một tiếng động nhẹ vang lên, huyền mạch của Tô Hoành Nhạc và Tô Vong Cơ đồng thời vỡ nát. Bọn họ ngã xuống đất, toàn thân co giật, khuôn mặt tràn ngập sợ hãi và tuyệt vọng.

Vân Triệt xoay người đi, không muốn nhìn thêm một lần nào nữa. Hắn lơ lửng bay lên, giọng nói lạnh như băng:

- Ba người các ngươi tốt nhất hãy liều mạng cầu nguyện cho Linh Nhi bình an vô sự. Nếu… nếu Linh Nhi có bất kỳ bất trắc nào, ta… nhất… định… sẽ… khiến… các… ngươi… đời… này… vĩnh… viễn… sống… trong… luyện… ngục… đau… khổ… nhất!

Câu nói cuối cùng của Vân Triệt mang theo sát khí nồng đậm đến cực điểm, tựa như lời nguyền rủa âm độc nhất của ác quỷ.

Vân Triệt bay nhanh về hướng nam, bay được mười mấy dặm liền nhanh chóng triệu hồi Thái Cổ Huyền Chu, trong lòng thầm nghĩ đến vị trí của Lang Huyên sơn mạch, xuyên không gian mà đi.

Ngàn dặm chỉ trong nháy mắt, khi Vân Triệt rời khỏi Thái Cổ Huyền Chu, trước mắt đã là một dãy núi lớn trùng trùng điệp điệp.

Lang Huyên sơn mạch, nơi tiếp giáp giữa Phù Tô quốc và Nam Thiên quốc của Thương Vân đại lục.

Bắc là Phù Tô, nam là Nam Thiên. Mặc dù nó không phải là sơn mạch lớn nhất Thương Vân đại lục, nhưng lại sở hữu ngọn núi cao nhất Thương Vân đại lục.

Đứng ở rìa Lang Huyên sơn mạch, chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn thấy giữa những rặng núi trập trùng, một ngọn núi vươn thẳng lên cao, đâm vào trong mây, sừng sững giữa trời đất.

Nhưng người của Thương Vân đại lục đều biết, đó tuy trông như một ngọn núi cao, nhưng thực chất lại là hai ngọn. Chúng nằm ở chính giữa Lang Huyên sơn mạch, sừng sững cạnh nhau, độ cao xấp xỉ. Điều kỳ dị nhất là, mặt dựa lưng vào nhau của chúng thì chót vót hiểm trở, còn mặt đối diện lại gần như thẳng đứng từ trên xuống dưới, phẳng lì như bị đao cắt!

Nếu nhìn từ hướng đông hoặc tây, chúng trông như một ngọn núi cao bị một lưỡi đao của trời chém từ giữa ra làm hai, chia thành hai ngọn núi có hình thù kỳ lạ.

Và vách đá được tạo thành bởi hai ngọn núi kỳ lạ đó chính là "Tuyệt Vân Nhai" mà người Thương Vân đại lục vẫn gọi. Nó là cấm địa hàng đầu của Thương Vân đại lục, cũng là nơi kết thúc cuộc đời của Vân Triệt tại Thương Vân đại lục.

Cũng là nơi Mạt Lỵ đã bắt hắn thề, tuyệt đối không được đến gần.

Trở lại nơi này, Vân Triệt không kịp có bất kỳ cảm khái nào. Hắn lấy ra hồn tinh mà Tô Hoành Sơn đưa cho, bung hết tốc độ, lao vào Lang Huyên sơn mạch như một tia chớp, trong lòng không ngừng gào thét: "Linh Nhi, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì!"

Lang Huyên sơn mạch có vô số huyền thú, tài nguyên phong phú, thường có huyền giả của Phù Tô quốc vào đây lịch lãm và tìm báu vật. Nhưng Vân Triệt vừa tiến vào liền phát hiện bầu không khí có chút dị thường, dường như yên tĩnh đến lạ lùng. Vân Triệt vừa lao đi vun vút, vừa mở linh giác ra mức tối đa để tìm kiếm bất kỳ khí tức nào, đồng thời không ngừng nhìn vào viên hồn tinh trong tay... Đây là hồn tinh thuộc về Tô Linh Nhi, nếu đến gần nàng, ánh sáng của nó sẽ càng thêm rực rỡ.

Lúc này, trong phạm vi linh giác của Vân Triệt đột nhiên xuất hiện khí tức của một nhóm huyền giả. Khí tức của những người này tương tự nhau, hẳn là thuộc cùng một tông môn, kẻ mạnh nhất ở Thiên Huyền Cảnh, kẻ yếu nhất cũng ở Linh Huyền Cảnh, tổng cộng có khoảng bảy tám mươi người. Vân Triệt không hề giảm tốc độ mà còn nhanh chóng tiếp cận, sau đó hạ xuống con đường núi gần nhất.

Đây là một trong những con đường chính của Lang Huyên sơn mạch. Lúc này, có một nhóm người mặc huyền y đồng phục đang dừng lại ở đó, người nào người nấy đều mang vẻ mặt căng thẳng, cẩn trọng, không ngừng nhìn ngó xung quanh.

Mà nhìn trận thế bọn họ bày ra, rất giống như đang phong tỏa con đường núi này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!