Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 880: CHƯƠNG 879: TIN DỮ VỀ LINH NHI

Đứng đầu đám huyền giả này, một gã trẻ tuổi ăn mặc hoa lệ tiến lên phía trước, nói với người đàn ông trung niên có sắc mặt nghiêm nghị:

- Cha, Tô Linh Nhi kia rốt cuộc là người thế nào? Nghe nói nàng ta là con gái của một tông chủ nào đó ở Giang Đông, mới mười mấy tuổi, vì sao lại bị Thất Tinh Thần Phủ truy sát?

Vân Triệt vừa định tiến lên hỏi thăm thì lập tức dừng bước.

Nhìn thần thái và khí tức huyền lực hùng hậu toát ra từ người đàn ông trung niên, chắc hẳn là thủ lĩnh hoặc tông chủ của đám người này, hắn khẽ lắc đầu:

- Vi phụ cũng không biết, chuyện của Thất Tinh Thần Phủ, tốt nhất không nên hỏi nhiều.

Gã huyền giả trẻ tuổi rụt cổ lại, giọng nói bất giác nhỏ đi vài phần, lẩm bẩm:

- Cho dù nàng ta là loại người nào, một khi đã bị người của Thất Tinh Thần Phủ nhắm tới thì có trốn đằng trời cũng vô dụng.

Người đàn ông trung niên thở dài một tiếng nặng nề, cũng dùng giọng cực thấp nói:

- Haizz, Thất Tinh Thần Phủ suy cho cùng vẫn là Thất Tinh Thần Phủ, tuy chỉ có mười hai người, nhưng ra lệnh một tiếng, các thành chủ, tông môn đều phải cúi đầu nghe lệnh. Hiện giờ, tất cả tông môn trong khu vực Sơn Bắc đều đang bố trí canh phòng ở đây. Tô Linh Nhi kia đừng nói chỉ là một tiểu cô nương, cho dù có bản lĩnh thông thiên, cũng đừng hòng thoát khỏi kiếp nạn hôm nay.

Vân Triệt nghiến chặt răng… Hắn đoán không sai, những người này chính là một trong các tông môn của Phủ Tô quốc bị Thất Tinh Thần Phủ cưỡng ép đi tìm kiếm Tô Linh Nhi.

Tâm niệm Vân Triệt xoay chuyển cực nhanh, định xông lên tùy tiện bắt một người để dùng Huyền Cương Nhiếp Hồn. Đúng lúc này, người đàn ông trung niên bỗng nhiên cầm ngọc truyền âm lên, sau đó sắc mặt rõ ràng thả lỏng. Hắn xoay người, nói với mọi người:

- Tất cả hạ cảnh giới, chuẩn bị rút lui.

Huyền giả trẻ tuổi vội vàng hỏi:

- Cha? Tình hình thế nào? Có phải Tô Linh Nhi kia đã bị Thất Tinh Thần Phủ bắt được rồi không?

Vân Triệt: “...!”

- Không biết.

Người đàn ông trung niên bình tĩnh nói:

- Nhưng căn cứ vào nhiều dấu vết, đã xác định nàng ta chạy về phía Tuyệt Vân Phong. Trước đó, nàng ta còn có thể mượn địa hình phức tạp và khí tức của huyền thú nơi đây để quấy nhiễu, miễn cưỡng chạy trốn, nhưng một khi đã lên Tuyệt Vân Phong thì chính là một con đường chết. Vừa rồi, sau khi xác định Tô Linh Nhi chắc chắn đã trốn về phía Tuyệt Vân Phong, mười hai vị tiền bối của Thất Tinh Thần Phủ đã tự mình đuổi tới đó. Chuyện này, coi như đã kết thúc.

- Mục đích Thất Tinh Thần Phủ bắt nữ hài kia và chuyện sau đó không phải là điều chúng ta có thể biết… Tất cả chuẩn bị rút lui, những chuyện còn lại không nên hỏi nhiều. Nếu không muốn chết sớm thì biết càng ít càng tốt.

Rầm!!!

Một tiếng nổ tựa sấm sét vang lên, cả người Vân Triệt đã như một tia chớp xé gió lao về phía sâu trong Lang Huyên sơn mạch. Cơn gió lốc đột ngột cuốn tới khiến đám huyền giả đang chuẩn bị rút lui ngã lăn ra đất. Bọn họ tức thì hoảng loạn, sắc mặt kinh hãi, tưởng rằng đã gặp phải huyền thú cường đại tấn công.

Huyền lực toàn thân Vân Triệt bùng nổ, Huyễn Quang Lôi Cực được vận chuyển đến cực hạn, tốc độ nhanh đến mức đủ khiến một Đế Quân phải kinh hãi thất sắc…

Không được… Như vậy vẫn quá chậm!

Dựa vào ký ức về Lang Huyên sơn mạch trong đầu, từ vị trí hiện tại đến Tuyệt Vân Phong, khoảng cách chừng bốn trăm dặm. Với tốc độ của hắn, khoảng cách này chỉ cần một thời gian rất ngắn là có thể đến nơi, nhưng hiện giờ, dù chỉ nửa giây cũng không thể chậm trễ.

Trong lúc lao đi, hắn vội vàng triệu hồi Thái Cổ Huyền Chu, nháy mắt xuyên qua không gian bốn trăm dặm, đi thẳng tới chân Tuyệt Vân Phong.

Ngẩng đầu nhìn lại, thân núi vĩ đại sừng sững vươn lên, xuyên thẳng vào tầng mây, không nhìn thấy đỉnh. Vân Triệt vừa hiện thân đã không thèm tìm đường núi, mà dọc theo thân núi thẳng đứng lao lên, toàn thân dâng trào huyền khí cuồng bạo vô song.

Vân Triệt cất tiếng gầm vang trời:

- Linh Nhi!! Linh Nhi, nàng ở đâu? Ta là Vân Triệt… Linh Nhi, nàng ở đâu!!

Tiếng gầm của hắn vang vọng khắp nơi dưới sự gia trì của huyền khí, kinh động vô số huyền thú trên Tuyệt Vân Phong phải chạy trốn tứ phía.

Thế núi Tuyệt Vân Phong vô cùng rộng lớn, dù là linh giác của Vân Triệt cũng không cách nào bao trùm hoàn toàn, hơn nữa huyền thú đông đúc, khí tức hỗn tạp, cho dù xác nhận Tô Linh Nhi đang ở trên Tuyệt Vân Phong, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng khó mà tìm được… Nếu người của Thất Tinh Thần Phủ tìm thấy Tô Linh Nhi trước hắn, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Trong lúc tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, hắn lại triệu hồi Thái Cổ Huyền Chu, nhắm thẳng hướng đỉnh núi mà mạnh mẽ xuyên qua.

Từ trên nhìn xuống, tự nhiên sẽ dễ dàng tìm thấy mục tiêu hơn.

Nhờ khả năng “Xuyên Qua Không Gian” của Thái Cổ Huyền Chu, Vân Triệt đi thẳng tới đỉnh Tuyệt Vân Phong. Ánh mắt hắn đầu tiên nhìn xuống dưới, liền thấy rõ vách núi xuyên qua mây mù kia. Dưới vách núi, vực sâu vô tận như cái miệng khổng lồ của ác ma, nuốt chửng cả ánh sáng, tỏa ra khí tức khủng bố khiến lòng người kinh hãi.

Đỉnh Tuyệt Vân Phong… Tuyệt Vân Nhai!!

Tuy rằng vận mệnh đã đưa hắn trở về Thiên Huyền đại lục, nhưng nơi này ở Thương Vân đại lục… nơi kết thúc vận mệnh kiếp trước của hắn, hắn tuyệt đối không thể nào quên.

Mấy tháng trước, hắn mới vừa cam đoan với Mạt Lỵ rằng sẽ không bao giờ đến gần Tuyệt Vân Nhai này nữa, không ngờ rằng, hắn vừa trở về Thương Vân đại lục đã lại phải đối mặt với nó.

Nhưng giờ phút này, hắn chẳng có lấy một thoáng phiền muộn, ánh mắt trực tiếp phóng qua Tuyệt Vân Nhai, nhanh chóng quét xuống phía dưới, thân thể cũng lao xuống như tên bắn… Mà khi hắn lại một lần nữa lớn tiếng gọi tên Tô Linh Nhi, chợt phát hiện, ngay tại bên cạnh Tuyệt Vân Nhai, có bóng dáng của hơn mười người.

Ánh mắt Vân Triệt nhất thời ngưng trọng. Trước Tuyệt Vân Nhai, tổng cộng có mười hai người, khí tức trên người bọn họ đều vô cùng cường đại, có sáu Vương Tọa, năm Bá Hoàng… Trong đó, rõ ràng còn có một Đế Quân!

Dựa trên khí tức phán đoán, hẳn là Đế Quân cấp ba.

Mười hai người ăn mặc tương tự nhau, trong đó mười một người toàn thân hắc y, ngực có ấn ký thất tinh màu lục. Mà lão già tỏa ra khí tức Đế Quân kia lại mặc một thân ngân y, trước ngực cũng có ấn ký thất tinh… nhưng không phải màu xanh nhạt như những người khác, mà là màu lam sáng có phần chói mắt.

Trong lòng Vân Triệt chợt thắt lại… Lúc trước, tông môn canh giữ dưới chân núi kia từng đề cập, sau khi người của Thất Tinh Thần Phủ xác nhận Tô Linh Nhi tiến vào Tuyệt Vân Phong liền tự mình lên núi tìm kiếm, số lượng cũng chính là mười hai!

Mười hai người này, rõ ràng chính là mười hai người của Thất Tinh Thần Phủ, không hơn, không kém một người!

Bọn họ đã đuổi tới đỉnh núi!

Khoan đã… Linh Nhi đâu??

Năm đó, chính hắn là người bị ép vào Tuyệt Vân Phong, nên hắn biết rõ nơi này chỉ có một bên là núi, một bên là Tuyệt Vân Nhai khủng bố. Một khi bị dồn vào Tuyệt Vân Phong, hoặc là liều mạng giết ra một con đường máu để thoát thân, hoặc chỉ có thể bị ép đến Tuyệt Vân Nhai, con đường tuyệt lộ này, tuyệt đối không có khả năng từ sườn núi khác mà trốn thoát.

Mà với huyền lực của Tô Linh Nhi, vốn không thể nào đột phá vòng vây của mười hai người này. Nhưng bọn họ đã đuổi tới đây, vì sao lại không thấy Tô Linh Nhi?

Trái tim Vân Triệt chùng xuống, hắn không còn nghĩ ngợi được gì khác, chợt lao xuống… Khi hắn lao xuống, đồng thời người của Thất Tinh Thần Phủ ở phía dưới cũng đã phát hiện ra, lão già cầm đầu gầm lên một tiếng:

- Kẻ nào!

Rầm!!

Vân Triệt nặng nề đáp xuống trước mặt bọn họ, ánh mắt âm trầm đến đáng sợ, sát khí toàn thân bốc lên, trong miệng phát ra tiếng gầm giận dữ như dã thú:

- Linh Nhi đâu? Tô Linh Nhi ở đâu? Các ngươi giấu Tô Linh Nhi đi đâu rồi!!

- Hừ, tiểu tử ngươi lại dám lớn tiếng với Thất Tinh Thần Phủ chúng ta, chán sống rồi sao?

Một đệ tử Thần Phủ tỏ vẻ khinh thường nói.

Lão già cầm đầu lại chợt khoát tay, ra hiệu mọi người đừng hành động thiếu suy nghĩ. Bởi vì từ trên người Vân Triệt, lão rõ ràng cảm nhận được một luồng khí tức nguy hiểm. Lão chậm rãi tiến lên phía trước, thản nhiên nói:

- Ngươi là ai? Ngươi đang tìm Tô Linh Nhi? Hay là ngươi định cướp người với Thất Tinh Thần Phủ chúng ta…

Giọng lão còn chưa dứt, trước mắt bỗng lóe lên một bóng người. Lão còn chưa kịp phản ứng, một luồng khí tức kinh khủng tuyệt luân đã bao phủ lấy lão, một bàn tay tựa gọng kìm sắt lạnh đã siết chặt lấy yết hầu của lão, nhấc bổng lão lên khỏi mặt đất.

- Ngươi…

Lão già Thần Phủ trợn trừng hai mắt, kinh hãi tột độ. Lão đường đường là trưởng lão của Thất Tinh Thần Phủ, là Đế Quân cấp ba ngạo thị thiên hạ! Vậy mà chỉ trong nháy mắt, lại như một đứa trẻ bị người ta bóp cổ. Lão hoảng sợ muốn giãy giụa, lại kinh hoàng phát hiện huyền lực của mình đã hoàn toàn bị một luồng sức mạnh khổng lồ không cách nào kháng cự siết chặt, gần như không thể vận dụng được chút nào. Thân là trưởng lão Thần Phủ, lại chỉ có thể như một con chó chết, mặc cho hắn định đoạt.

- Đoạt Tinh trưởng lão!!

Đám đệ tử Thần Phủ xung quanh sợ hãi tột cùng, sau đó đồng loạt xông lên.

- Nói! Tô Linh Nhi ở đâu… Nói!!!

Bàn tay túm lấy trưởng lão Thần Phủ của Vân Triệt đang run rẩy, năm ngón tay mất kiểm soát đã đâm sâu vào da thịt của lão. Từng chữ hắn gầm lên như sấm sét kinh thiên. Đám đệ tử Thần Phủ xông lên bị tiếng gầm này như búa tạ nện vào người, trong tiếng kêu thảm thiết bị đánh bay ra ngoài. Sáu đệ tử Vương Tọa kia còn trực tiếp bị chấn đến ngũ tạng vỡ nát, ngã trên mặt đất miệng phun đầy máu, hồi lâu không cách nào đứng dậy.

Hai mắt của trưởng lão Thần Phủ lồi ra khỏi hốc mắt dưới sự kinh hãi cực độ sắp vỡ nát. Đôi mắt trước mặt là đôi mắt khủng bố nhất mà cả đời này lão từng nhìn thấy, đôi mắt đỏ rực như ngâm trong biển máu.

- Nói mau! Nói!!!

- Nàng ta… Nàng ta…

Nỗi sợ hãi tột cùng và sự tuyệt vọng lạnh lẽo khiến trưởng lão Thần Phủ liều mạng phát ra âm thanh thống khổ không thành tiếng:

- Nàng ta… Vừa rồi… đã nhảy xuống… Tuyệt… Vân… Nhai…

Oong––––

Trong đầu Vân Triệt, như có vạn đạo huyền lôi cùng lúc nổ tung, đôi mắt vốn đã đỏ như máu gần như biến thành màu tro tàn chỉ trong nháy mắt.

Khi hắn hiện thân trên đỉnh núi, chỉ thấy người của Thất Tinh Thần Phủ mà không thấy Tô Linh Nhi, ký ức đáng sợ ấy chợt lóe lên trong đầu hắn… Tự mình kết liễu, vẫn luôn tốt hơn là rơi vào tay ác nhân.

Nhưng ký ức này trong nháy mắt đã bị hắn hung hăng dập tắt, bởi vì hắn không tin, cũng tuyệt đối không cách nào chấp nhận Tô Linh Nhi xảy ra bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào.

Mà khi mấy chữ lạnh như băng thốt ra từ miệng trưởng lão Thần Phủ kia, Vân Triệt như bị ngũ lôi oanh đỉnh.

- Không… Không… Không thể nào…

Sắc mặt, đôi môi của Vân Triệt bỗng chốc mất đi huyết sắc, thân thể lảo đảo:

- Không thể nào… Không thể nào là như vậy… Không thể nào…

Bỗng nhiên, hai tay hắn đồng thời siết chặt lấy cổ của trưởng lão Thần Phủ, gào thét như điên:

- Ngươi đang gạt ta! Ngươi nhất định đang gạt ta!! Nói… Tô Linh Nhi rốt cuộc đang ở đâu, các ngươi giấu Linh Nhi của ta đi đâu rồi!!

- Ưm…

Xương cổ của trưởng lão Thần Phủ đứt gãy từng khúc, toàn thân co giật, giữa cổ họng tràn ra tiếng rên rỉ khàn khàn, cả người dần dần phủ một tầng màu xám trắng như người chết.

Thực lực của lão già này, tất cả đệ tử Thần Phủ ở đây đều biết rõ. Nhìn lão như một con gà con bị Vân Triệt tóm gọn trong tay, không có lấy một chút sức lực giãy giụa phản kháng, bọn họ không một ai dám tiến lên. Một đệ tử Thần Phủ trong đó run giọng nói:

- Vị… tiền bối này, Đoạt Tinh trưởng lão không lừa ngài, Tô Linh Nhi nàng ta… nàng ta thật sự đã nhảy xuống rồi.

Sát khí trên người Vân Triệt bùng nổ, tựa như đến từ một con dã thú tuyệt vọng đẫm máu, khiến toàn bộ đệ tử Thần Phủ run rẩy.

- Không… không liên quan đến chúng ta, chúng ta cũng không muốn vậy.

Một đệ tử Thần Phủ khác run sợ nói:

- Chúng ta chỉ muốn thứ trên người nàng ta, cũng không định làm hại tính mạng của nàng. Ai biết… ai biết nàng ta vừa thấy chúng ta đã đột nhiên nhảy xuống.

- Đúng đúng đúng… Chúng ta vốn không chạm vào nàng ta, ngay cả nói cũng chưa kịp nói một câu, nàng ta bỗng nhiên… đã nhảy xuống…

Đệ tử Thần Phủ nói chuyện luống cuống tay chân lấy ra một thứ gì đó:

- Đây là… lệnh bài rơi ra từ trên người nàng ta khi nhảy xuống… Tiền bối ngài… ngài xem.

Lệnh bài bằng gỗ tinh xảo trong tay hắn, mặt trên khắc một chữ “Tô” đặc biệt.

Tia may mắn và hy vọng cuối cùng cũng triệt để tan biến, trước mắt Vân Triệt trời đất quay cuồng.

- A!!!!!!!

Máu toàn thân như trong nháy mắt tuôn trào lên đỉnh đầu, gương mặt của Vân Triệt trở nên dữ tợn như ác quỷ, hắn phát ra tiếng thét gào thê lương đến cực điểm, một quyền đấm thẳng vào đầu lão già trong tay.

Rầm!!

Một tiếng nổ vang, cả cái đầu của trưởng lão Thần Phủ trong nháy mắt hóa thành mưa máu đầy trời.

- A––a!!!!

Rầm!!

Vân Triệt như phát điên, cái xác không đầu bị hắn hung hăng nện xuống đất, dưới sức mạnh khổng lồ mất kiểm soát, trực tiếp bị nện thành mười mấy khúc thảm không nỡ nhìn.

Hình ảnh máu tanh thảm thiết này khiến đám đệ tử Thần Phủ sợ đến vỡ mật. Bọn họ phát ra tiếng hét thất thanh mà chính bản thân chúng cũng chưa từng nghe qua, điên cuồng chạy xuống núi. Nhưng bọn họ chạy đi không được bao lâu, phía sau đã truyền đến tiếng gầm rít của ác quỷ ngày một gần.

- A!!!!!!

Rầm!

Rầm!!

Rầm!!!

Tốc độ của bọn họ làm sao có thể thoát khỏi bàn tay của Vân Triệt. Vân Triệt đã hoàn toàn mất đi lý trí, đuổi theo từng người trong bọn họ. Hắn không dùng kiếm, không dùng lửa, mà dùng nắm đấm hung hăng nện lên người chúng. Mỗi một quyền đánh ra, đều sẽ tàn nhẫn đấm nát thân thể một đệ tử Thần Phủ thành một đống thịt vụn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!