Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 887: CHƯƠNG 886: HẠT GIỐNG TÀ THẦN - HẮC ÁM (HẠ)

Vân Triệt giơ cánh tay, lặng lẽ nhìn tầng hắc quang thuần túy kia. Ý niệm của hắn khẽ động, trong nháy mắt, tất cả hắc quang đang lưu chuyển trên người đều biến mất không còn tăm tích. Hắn thoáng ngưng tụ huyền lực, một đoàn huyền khí nhỏ bé lặng lẽ xoay tròn trong lòng bàn tay.

Ý niệm của Vân Triệt lại biến đổi.

Trong nháy mắt, dòng xoáy huyền khí không màu đã hóa thành một vòng xoáy đen kịt, dữ dội xoay tròn trong lòng bàn tay hắn.

Hắc ám huyền khí...

Cũng chính là ma khí!

Thứ ma khí hắc ám mà Phần Tuyệt Trần và Hiên Viên Vấn Thiên sở hữu!

Thời điểm huyền khí vận chuyển, Vân Triệt lập tức cảm nhận được một luồng cảm xúc táo bạo dâng lên trong tâm hồn, nhưng nó không hề mãnh liệt, mà chỉ rất mơ hồ.

Mạt Lỵ từng nói, hắc ám huyền lực là một loại huyền lực mang thuộc tính tiêu cực, nó sẽ kích phát những cảm xúc tăm tối của người sử dụng, thậm chí làm tính cách bị bóp méo... Điều này đã thể hiện rõ ràng trên người Phần Tuyệt Trần và Hiên Viên Vấn Thiên.

Vậy mà bây giờ, loại sức mạnh này lại xuất hiện trên người hắn...

Cảm giác âm u lạnh lẽo xung quanh hoàn toàn biến mất. Vực sâu hắc ám vốn vô cùng đáng sợ, giờ đây lại mang đến cho hắn một cảm giác thân thuộc đến lạ, cả người như đang ngâm mình trong suối nước nóng.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt trực tiếp xuyên qua tầng tầng bóng tối. Nơi tầm mắt đi qua, ngay cả những viên sỏi nhỏ nhất cũng hiện lên rõ ràng. Hắc ám không những không còn che khuất tầm nhìn của hắn, mà ngược lại còn trở thành một loại ánh sáng khác.

Vân Triệt: "..."

Hắn vốn đã rơi vào vực sâu tử vong, nhưng trong nháy mắt không những thoát chết, mà huyền lực còn tăng vọt, ngay cả Ma Nguyên Châu cũng trở thành nguồn sức mạnh của hắn, huyền mạch và thân thể cũng xảy ra dị biến khổng lồ.

Tất cả những thay đổi này đều bắt nguồn từ chùm sáng màu đen mà thiếu nữ kia cho hắn ăn.

Lúc chùm sáng hắc ám xuất hiện, cùng với sự rung động và biến đổi to lớn của huyền mạch, đều cho hắn biết, chùm sáng kia...

Rõ ràng là một hạt giống Tà Thần!

Một hạt giống Tà Thần mang thuộc tính hắc ám!

Trước kia, khi Mạt Lỵ nhắc tới hạt giống Tà Thần, nàng từng nói với hắn rằng thế gian có năm viên hạt giống Tà Thần, sức mạnh và thuộc tính lần lượt là Hỏa, Thủy, Lôi, Phong, Thổ, nhưng chưa bao giờ đề cập đến hạt giống Tà Thần thuộc tính hắc ám.

Mà hắc ám huyền lực ở thời đại thượng cổ thuộc về sức mạnh của Ma Thần, đối lập với Thần Đạo Chi Lực, là loại huyền lực đối địch với chư thần. Tà Thần là một trong những Chân Thần tối cao của thời đại Chư Thần, vì sao lại sở hữu hắc ám huyền lực?

Càng quỷ dị hơn chính là, sức mạnh ẩn chứa trong hạt giống Tà Thần này còn vượt xa ba hạt giống Hỏa, Thủy, Lôi.

Trước kia khi có được ba hạt giống Tà Thần, chúng chỉ khiến huyền mạch của hắn biến hóa một chút, huyền lực tăng lên rất ít. Thế nhưng khi hạt giống hắc ám này dung hợp với huyền mạch, lại khiến huyền lực của hắn tăng vọt, cộng thêm sức mạnh của Ma Nguyên Châu, đủ để hắn trực tiếp đột phá Bá Huyền Cảnh, kỳ tích bước vào Đế Quân Cảnh!

Không gian mà nó chiếm cứ bên trong Tà Thần huyền mạch cũng vượt xa ba loại sức mạnh còn lại.

Cứ như thể... hắc ám huyền lực mới là sức mạnh chủ đạo của Tà Thần.

Ý nghĩ này chợt lóe lên trong đầu khiến Vân Triệt giật mình. Hắn vội vàng phủ nhận trong lòng — không thể nào, tuyệt đối không thể nào, Tà Thần là Thần, mà còn là thần linh được vạn thần kính ngưỡng vào thời đại thượng cổ, địa vị cao vời vợi...

Làm sao có thể lấy hắc ám huyền lực làm sức mạnh chủ đạo... Đây chẳng phải là Ma Thần sao?

... Nhưng bây giờ mình bỗng nhiên có được năng lực điều khiển hắc ám huyền lực, chẳng phải là mình cũng giống như Phần Tuyệt Trần, Hiên Viên Vấn Thiên... rơi vào ma đạo rồi sao...

Thoát chết trọng sinh, lại có được sức mạnh tăng vọt, không nghi ngờ gì là một niềm vui sướng tột cùng như trong mơ. Cùng lúc đó, việc trong huyền mạch lại có thêm hắc ám chi lực khiến hắn mờ mịt và có chút thất thố trong một lúc lâu. Nhưng sự mờ mịt và thất thố này không kéo dài, Vân Triệt tán đi huyền khí màu đen trong tay, ánh mắt dần trở nên ngưng tụ.

Rõ ràng chính luồng sức mạnh này đã cứu mạng ta, còn giúp ta thoát khỏi cơn ác mộng Ma Nguyên Châu, ta còn lo được lo mất cái gì.

Ta không những không chết, mà sức mạnh hiện tại... Vân Triệt ngẩng đầu nhìn lên phía trên... Nếu có thể rời khỏi nơi này, có lẽ... đã có thể đánh bại Hiên Viên Vấn Thiên!

Vân Triệt hoàn toàn lấy lại tinh thần, nhìn về phía thiếu nữ vẫn luôn ở bên cạnh hắn. Vậy mà trên người nàng lại có hạt giống Tà Thần thuộc tính hắc ám... một loại hạt giống mà ngay cả Mạt Lỵ cũng không hề hay biết.

Lúc Ma Nguyên Châu bạo phát trong cơ thể, khiến hắn cận kề cái chết, nàng đã chủ động đưa hạt giống hắc ám dung nhập vào thân thể hắn...

Nàng biết hạt giống hắc ám này có thể cứu mạng hắn...

Hay là nàng biết trên người hắn có Tà Thần huyền mạch!?

Rốt cuộc thì thiếu nữ tình cờ gặp gỡ dưới vực sâu hắc ám này là ai...

"Cảm ơn ngươi đã cứu ta."

Trong lòng có vô số câu hỏi, nhưng đối mặt với thiếu nữ lần đầu gặp mặt đã hai lần cứu mạng mình, hắn không nỡ truy vấn.

"..."

Thiếu nữ vẫn lặng im nhìn hắn như trước.

"Ngươi... có biết về sức mạnh trên người ta không?" Vân Triệt dùng giọng điệu rất nhẹ nhàng dò hỏi.

"..."

Thiếu nữ không trả lời, mà bỗng nhiên bay về phía trước, đến trước mặt Vân Triệt, sau đó đưa bàn tay trắng nõn như ngọc ra, nhẹ nhàng chạm vào tay phải của hắn.

Không có cảm giác tiếp xúc, bàn tay thiếu nữ xuyên qua tay Vân Triệt. Hắn vừa định lên tiếng hỏi, chợt phát hiện trên mu bàn tay mình sáng lên một vầng quang mang.

Dấu ấn Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm.

Bản thân hắn không hề triệu hoán, vậy mà nó lại tự mình lóe lên.

Tiếp theo, hồng quang chớp động trước người hắn, bóng hình Hồng Nhi hiện ra.

Vân Triệt: "..."

"Oa..."

Hồng Nhi ngáp một cái, ngái ngủ cất tiếng: "Chủ nhân, sao tự nhiên lại quấy rầy người ta ngủ, lại phải đánh nhau à... Ủa... Ai đây??"

Khi Hồng Nhi phát hiện sự tồn tại của thiếu nữ thì bắt đầu tò mò đánh giá nàng. Còn Vân Triệt thì đứng ngây ra như đang trong mộng... Hắn chắc chắn mình không hề triệu hoán Hồng Nhi!

Dấu ấn Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm bỗng nhiên lấp lóe, rồi Hồng Nhi hiện thân, tất cả đều là do thiếu nữ chạm vào tay phải của hắn.

Chuyện này trước nay chưa từng xảy ra. Ngay cả Mạt Lỵ cùng chung một thân thể, cùng chung một sinh mệnh, sức mạnh lớn hơn hắn ngàn vạn lần, cũng không thể nào vi phạm ý chí của hắn mà cưỡng ép triệu hoán Hồng Nhi.

"A..."

Thiếu nữ nhìn Hồng Nhi, Hồng Nhi cũng nhìn nàng, đôi môi hé mở, hồng mâu ngây dại, như thể bị định thân.

Một người có mái tóc dài đỏ rực như lửa, một người có mái tóc óng ánh tựa ngân hà; một người có đôi mắt màu đỏ, một người có đôi mắt tứ sắc. Hai thiếu nữ chăm chú nhìn đối phương, như bị ánh mắt đối phương hút mất hồn phách.

"..."

Vân Triệt kinh ngạc nhìn các nàng, bầu không khí ngưng đọng khiến hắn không dám phát ra tiếng động.

Thiếu nữ tóc trắng vẫn luôn thần bí, yên tĩnh như màn đêm, nhưng hắn hiểu Hồng Nhi hơn bất kỳ ai, chỉ cần triệu hoán nàng ra ngoài, thì tuyệt đối không thể nào yên tĩnh.

Càng không thể nào im lặng nhìn chằm chằm một người lâu như vậy.

Hai thiếu nữ yên lặng thất thần, các nàng gần như cùng lúc đưa tay ra, chạm về phía đối phương. Tay thiếu nữ nhẹ nhàng đặt lên má Hồng Nhi, tay Hồng Nhi cũng chạm vào gương mặt thiếu nữ...

Đúng lúc này, đôi mắt Vân Triệt co rụt lại, bởi vì hắn nhìn thấy rõ ràng, vị trí trên má hai thiếu nữ bị đối phương chạm vào đều hơi lõm xuống...

Hồng Nhi có thể chạm vào nàng!?

Nhưng nàng rõ ràng là một hồn thể! Lúc trước mình chỉ có thể chạm đến hư ảnh, mà Hồng Nhi lại có thể chạm vào nàng!

Vân Triệt lập tức nghĩ đến Mạt Lỵ. Hồn thể của Mạt Lỵ chỉ có hắn mới có thể chạm tới, nhưng đó là vì Mạt Lỵ muốn duy trì hồn thể không tiêu tan nên phải cùng chung thân thể, cùng chung vận mệnh với hắn. Còn Hồng Nhi và thiếu nữ này...

Ngoại trừ màu tóc và màu mắt, các nàng mọi thứ đều giống nhau như tạc... đây căn bản không phải là trùng hợp!

Giữa các nàng thật sự có mối liên hệ kỳ diệu nào đó?

"Hức... hu... hu..."

Bỗng nhiên bờ môi Hồng Nhi mấp máy, bả vai co rúm lại, phát ra tiếng nức nở. Vân Triệt ngơ ngác nhìn về phía nàng, hắn phát hiện đôi hồng mâu của Hồng Nhi đã ngấn lệ, tiếp theo nước mắt rơi xuống từng giọt.

Vân Triệt: "..."

"Ô... ô ô... oa oa oa oa!!"

Hồng Nhi bỗng nhiên nhào vào người Vân Triệt, ôm hắn gào khóc, nước mắt như mưa, nhanh chóng thấm ướt vạt áo hắn. Vân Triệt giật mình, cuống quýt nói: "Hồng Nhi... ngươi sao thế?"

"Không biết... không biết!!" Hồng Nhi vừa khóc lớn vừa hô lên: "Tự nhiên thấy khó chịu lắm, tự nhiên rất muốn khóc... Ô... ô ô ô... Thật khó chịu... khắp người chỗ nào cũng khó chịu... có phải người ta bị hỏng rồi không... Ô ô... oa oa oa..."

"..."

Hồng Nhi khóc đến kinh thiên động địa. Vân Triệt ngẩng đầu nhìn về phía thiếu nữ, lại phát hiện trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, cũng có hai dòng lệ trong veo chậm rãi trượt xuống...

Thiếu nữ đưa tay ra, một lần nữa chạm vào tay phải Vân Triệt. Trong khoảnh khắc tiếp xúc ấy, dấu ấn Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lại hiển hiện, Hồng Nhi đang khóc lớn hóa thành một đạo hồng quang, trở về bên trong Thiên Độc Châu.

Nàng không những có thể triệu hồi Hồng Nhi ra ngoài mà không cần thông qua ý chí của hắn, mà còn có thể đưa nàng trở về.

Nàng... không muốn nhìn thấy Hồng Nhi khóc nức nở?

"Ngươi biết nàng ấy? Trước kia ngươi đã gặp Hồng Nhi rồi sao?" Vân Triệt không thể kìm nén, vội vàng hỏi.

Vẻ ngoài giống hệt nhau, phản ứng khác thường của Hồng Nhi, cùng với nước mắt của cả hai người đều đang chứng minh, giữa nàng và Hồng Nhi nhất định có liên hệ... Hơn nữa còn là mối liên hệ không tầm thường.

Hồng Nhi đến từ thời đại thượng cổ, mà thiếu nữ này lại quen biết Hồng Nhi, rất có thể nàng cũng tồn tại từ thời đại thượng cổ đến nay?

Nhưng điều khiến Vân Triệt không ngờ tới là — thiếu nữ này vậy mà lại chậm rãi lắc đầu.

Vân Triệt: "..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!