Lắc đầu?
- Vậy ngươi biết nàng là ai không?
Vân Triệt lại hỏi.
"..."
Thiếu nữ vẫn lắc đầu như cũ.
Vân Triệt: "..."
Nàng chưa từng gặp Hồng Nhi?
Cũng không biết Hồng Nhi là ai...
Vậy thì chuyện này là sao...
Hồi tưởng lại dáng vẻ của Hồng Nhi, cũng chứng tỏ nàng ấy chưa từng gặp thiếu nữ này.
Như vậy, việc thiếu nữ triệu hoán Hồng Nhi, rồi Hồng Nhi nhìn nàng mà gào khóc, hai người nhìn nhau rơi lệ... chẳng lẽ chỉ là phản ứng bản năng của thân thể và linh hồn sao?
Mà nếu không có một mối liên kết cực kỳ đặc biệt, sao lại có thể có phản ứng như vậy.
Vân Triệt mang theo vô vàn nghi hoặc, tiến vào bên trong Châu Thiên Độc. Hắn thấy Hồng Nhi đang co người ôm lấy bắp chân ngồi ở đó, tay nhỏ ra sức lau nước mắt trên mặt. Tuy nàng không còn nức nở nữa, nhưng đôi mắt và chóp mũi đều đã khóc đến đỏ ửng.
- Hồng Nhi!
Vân Triệt bước tới hỏi:
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thiếu nữ vừa rồi... trước đây ngươi đã gặp qua nàng ấy sao?
- Đương nhiên là không.
Hồng Nhi hếch cái mũi nhỏ đỏ ửng, nói:
- Mọi người đều nói rồi mà, ta không nhớ gì về chuyện trước kia cả, làm sao mà gặp qua nàng ấy được. Chủ nhân ngốc thật.
- Vậy tại sao ngươi lại đột nhiên khóc như mưa?
- Đã nói là không biết rồi!
Hồng Nhi dùng tay che đôi môi, lắc đầu:
- Chỉ biết là bỗng nhiên rất khó chịu, rất muốn khóc, nhưng mà...
Bỗng nhiên, khóe môi Hồng Nhi lại cong lên, lộ ra vẻ mặt vui tươi:
- Khóc xong cảm thấy thật thoải mái, thật sự rất thoải mái. Chủ nhân, ngươi cũng khóc một lần cho người ta xem đi.
"..."
Vân Triệt đành chịu thua.
Vô số bí ẩn quấn quanh trái tim Vân Triệt.
Hạt giống hắc ám dung nhập vào huyền mạch của mình chứng tỏ Tà Thần thời viễn cổ không chỉ khống chế ngũ hành huyền lực là thủy, hỏa, phong, lôi, thổ, mà còn sở hữu cả hắc ám huyền lực. Xem ra, dù là ở thời đại thượng cổ, ngài ấy cũng không để cho các vị thần khác biết mình sở hữu thuộc tính hắc ám, bởi vì Thần Tộc vốn không ưa các loại huyền lực mang tính tiêu cực. Trong tất cả truyền thuyết liên quan tới Tà Thần mà hắn nghe được từ Mạt Lỵ, đều chưa bao giờ đề cập đến chuyện ngài ấy sở hữu hắc ám huyền lực.
Ngay cả Mạt Lỵ, người đã nhận được ký ức của Tà Thần thời viễn cổ từ Tà Thần Chi Huyết, cũng chỉ biết rằng ngài ấy có năm hạt giống sức mạnh là thủy, hỏa, phong, lôi, thổ.
Hiển nhiên, ở thời đại thượng cổ, Tà Thần vẫn luôn che giấu chuyện mình có hắc ám huyền lực, và che giấu vô cùng hoàn hảo. Đồng thời, trong ký ức lưu lại, ngài ấy cũng không muốn để hậu thế biết được bí mật này.
Vậy tại sao hạt giống hắc ám này lại nằm trong tay thiếu nữ kia?
Thế giới hắc ám đáng sợ và quỷ dị đến cực điểm này...
Lẽ nào cũng do Tà Thần để lại?
Tại sao ngài ấy lại phải để lại một thế giới hắc ám?
Vì sao thiếu nữ lại ở đây? Nàng và Tà Thần thời viễn cổ có quan hệ gì?
Nàng và Hồng Nhi rốt cuộc có mối liên hệ gì...
Rốt cuộc thì Hồng Nhi... là ai?
Đầu óc Vân Triệt trở nên hỗn loạn như một mớ bòng bong. Khi hắn nhận được sức mạnh to lớn, cũng là lúc hắn chìm vào một màn sương mù dày đặc. Trước kia, mỗi khi nhận được một hạt giống Tà Thần, hắn vừa vui mừng vừa có một cảm giác như thể hoàn thành sứ mệnh, nhưng hạt giống hắc ám này lại khiến hắn hoàn toàn bất ngờ.
Hắn mơ hồ cảm giác được, dường như mình đang chạm đến một bí mật mà ngay cả các vị thần thời viễn cổ cũng không hề hay biết...
Nhưng đó cũng chỉ là một sự tiếp xúc mơ hồ mà thôi. Chân tướng hoàn chỉnh đằng sau là gì, thân phận thật sự của thiếu nữ kia và của Hồng Nhi, tất cả đều đã trở thành bí ẩn vĩnh hằng khi thời đại Thần Ma kết thúc.
Đối với hắn mà nói, chuyện trọng yếu nhất bây giờ là làm thế nào rời khỏi nơi này.
Vân Triệt ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, chỉ cần bay thẳng lên là có thể thoát khỏi vực sâu, nhưng lực hút đáng sợ khôn tả kia lại phong tỏa tất cả sinh vật tồn tại trong vực thẳm hắc ám này.
Dù huyền lực của Vân Triệt đã tăng vọt sau khi nhận được hạt giống hắc ám, hắn vẫn chắc chắn rằng mình tuyệt đối không thể thoát khỏi lực hút đáng sợ trên không trung kia.
Mỗi một con quái vật hắc ám nơi đây đều mạnh mẽ ngoài sức tưởng tượng, bất kỳ con nào cũng có thể hủy diệt hắn trong nháy mắt. Đối với chúng, vực sâu vạn trượng này không thể nào giam cầm được, nhưng chúng lại chưa bao giờ xuất hiện ở thế giới bên ngoài.
Ngay cả những quái vật hắc ám đó cũng không thể chống lại lực hút kia, tất cả đều bị cưỡng ép phong tỏa trong thế giới hắc ám này.
Rốt cuộc phải làm thế nào để rời khỏi đây...
Vân Triệt nhìn lên không trung, trầm tư hồi lâu. Một lúc sau, hắn cắn răng, đột nhiên bay vút lên, dốc toàn lực lao thẳng lên trên.
Dù biết mình không thể thoát ra, nhưng hắn vẫn muốn tự mình cảm nhận xem lực hút kia mạnh đến mức nào.
Để xem đó là sự tuyệt vọng hoàn toàn, hay vẫn còn một tia hy vọng.
Tốc độ bay của Vân Triệt rất nhanh, huyền lực toàn thân cũng dâng trào. Chẳng mấy chốc hắn đã lên tới độ cao ngàn trượng. Bỗng nhiên, khí tức hắc ám xung quanh sôi sục, cuồn cuộn ập về phía Vân Triệt. Hắn đã có chuẩn bị, gầm nhẹ một tiếng, toàn thân phóng ra huyền quang vô cùng đậm đặc.
Oanh ——
Huyền quang trên người Vân Triệt nổ tung. Nhưng khi khí tức hắc ám xung quanh vừa chạm đến thân thể hắn, chúng liền lập tức co rút lại như bị điện giật. Bất kể là thân thể hay huyền lực của Vân Triệt, đều không gặp phải bất kỳ trở ngại nào.
Vút...
Vút một tiếng, thân thể Vân Triệt xé gió lao đi. Hắn còn chưa kịp định thần lại, đã trực tiếp thoát khỏi thế giới hắc ám.
"..."
Vân Triệt chậm rãi dừng lại, ngẩn cả người.
Ra được rồi...!? Vậy mà lại ra được!!
Lực hút đáng sợ, không thể chống cự lúc trước vậy mà lại không hề xuất hiện.
Không đúng, nó có xuất hiện... nhưng lại biến mất trong nháy mắt!
Vân Triệt nghi hoặc nhìn hắc quang bao phủ toàn thân, sau khi ngây người một lúc mới lẩm bẩm:
- Chẳng lẽ là vì... hạt giống Tà Thần?
Lẽ nào Tà Thần đã dùng hắc ám huyền lực để phong tỏa thế giới này, cho nên nó không cản trở người sở hữu hắc ám huyền lực như mình?
...Có lẽ, chính là nguyên nhân này?
Giữa lúc kinh ngạc và nghi ngờ, mày Vân Triệt khẽ động, rồi đột nhiên hạ xuống, một lần nữa lao về phía dưới.
Vụt một tiếng nhỏ, Vân Triệt lại xuyên qua ranh giới giữa hai thế giới. Lần này, hắn không vận chuyển huyền lực, mà ngưng tụ tinh thần để cảm nhận sự biến đổi xung quanh.
Ngay khoảnh khắc hắn tiến vào thế giới hắc ám, khí tức hắc ám xung quanh lập tức bị khuấy động, tất cả đều ùa về phía hắn. Nhưng ngay khi vừa chạm vào người hắn, chúng lại tức thì lùi lại, không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho Vân Triệt.
Quả nhiên là vậy!!
Hắn vì Tô Linh Nhi mà liều mình nhảy xuống vực thẳm hắc ám này, khi Ma Nguyên Châu bộc phát đã tưởng rằng mình thập tử vô sinh. Không ngờ sức mạnh của hắn lại tăng vọt, còn hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng Ma Nguyên Châu, bây giờ lại phát hiện mình có thể tự do rời khỏi thế giới hắc ám này.
Tất cả sự xoay chuyển của vận mệnh này đều là nhờ vào hạt giống Tà Thần kia.
Đều là nhờ thiếu nữ kỳ lạ dưới đáy vực sâu.
Vân Triệt hạ xuống rất nhanh, lần theo ánh tử quang âm u, đáp xuống bên cạnh thiếu nữ. Hắn không biết nàng là ai, tại sao lại ở đây, và có lẽ sẽ vĩnh viễn không bao giờ biết được. Nhưng nàng là ân nhân cứu mạng của hắn... mà không chỉ đơn giản là cứu mạng.
Bây giờ, cũng đã đến lúc phải chia tay.
- Ta phải đi rồi. Ta còn rất nhiều việc phải hoàn thành ở bên ngoài, nên nhất định phải rời đi.
Vân Triệt nhẹ giọng nói:
- Nhưng ta sẽ mãi mãi ghi nhớ ngươi. Dù sao, mạng này của ta cũng là do ngươi ban cho.
"..."
Đôi môi thiếu nữ khẽ mở, ánh mắt nhìn chằm chằm vào hắn, dường như muốn nói điều gì đó.
- Một mình ngươi ở đây, chắc chắn sẽ rất cô đơn.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Chờ ta làm xong những việc cần làm, ta sẽ thường xuyên tới thăm ngươi.
"..."
Ánh sáng trong con ngươi của thiếu nữ dường như sáng lên vài phần.
- Vậy... ta đi đây.
Vân Triệt đưa tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc bạc của thiếu nữ, rồi nhìn sâu vào mắt nàng... đôi con ngươi bốn màu ấy, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ cả đời không thể quên. Sau đó, hắn không do dự nữa, bay vút lên, lao về phía ranh giới của thế giới hắc ám.
Ánh mắt thiếu nữ lặng lẽ dõi theo bóng hình hắn, mãi cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt... ánh nhìn của nàng mới dần phai nhạt. Nàng xoay người, bay vào giữa những đóa U Minh Bà La Hoa. Trong khoảnh khắc, tất cả U Minh Bà La Hoa đồng loạt nở rộ, tạo thành một biển hoa còn mộng ảo hơn cả mộng cảnh.
Thiếu nữ dùng hai tay ôm lấy mình, co người lại trong biển hoa như một chú mèo con bất lực. Trong thế giới hắc ám cô tịch này, chỉ có những đóa Bà La Yêu Hoa là bạn đồng hành duy nhất của nàng.
—— —— —— —— —— ——
Vân Triệt thoát khỏi thế giới hắc ám, bay thẳng lên trên. Dù trong lòng vội vã, tốc độ của hắn lại không nhanh, ngược lại còn ngày một chậm đi.
Ngày đó, trong ký ức của tên đệ tử Thất Tinh Thần Phủ cuối cùng, hắn đã thấy rõ hình ảnh Tô Linh Nhi nhảy xuống Tuyệt Vân Nhai. Mà Hồn Tinh của Tô Linh Nhi vẫn còn nguyên vẹn, khiến lòng hắn như lửa đốt, căn bản không kịp suy tính, mất hết lý trí mà lao thẳng xuống Tuyệt Vân Nhai.
Mà trong khoảng thời gian chìm trong thế giới hắc ám, khi tâm trí dần bình tĩnh lại, hắn đã nhận ra một khả năng mà mình đã bỏ sót... một khả năng rất lớn.
Đó là Tô Linh Nhi đã nhảy xuống Tuyệt Vân Nhai... nhưng không hề rơi xuống vực thẳm hắc ám bên dưới!
Mà là bị thứ gì đó cản lại ở lưng chừng!
Nếu viên Hồn Tinh kia đúng là của Tô Linh Nhi, thì đây chính là khả năng lớn nhất! Thế giới hắc ám bên dưới vô cùng đáng sợ, nếu Tô Linh Nhi rơi vào đó, chắc chắn sẽ bị tiêu diệt trong nháy mắt.
Nghĩ đến đây, tốc độ của Vân Triệt càng lúc càng chậm lại. Hắn dốc toàn lực phóng thích linh giác của mình, tìm kiếm mọi loại khí tức có thể tồn tại.
Hắn tin rằng viên Hồn Tinh kia chắc chắn là của Tô Linh Nhi! Vận mệnh đã tàn nhẫn với Tô Linh Nhi một lần, tại sao lại phải tàn nhẫn thêm lần thứ hai!
Hắn cố gắng giảm tốc độ, mất trọn một khắc đồng hồ mới bay lên được năm sáu ngàn trượng, và trái tim hắn cũng dần chìm xuống trong quá trình này.
Mặc dù thế giới hắc ám bên dưới tồn tại độc lập, nhưng vẫn có một ít khí tức hắc ám thoát ra ngoài... lúc trước khi rơi xuống, Vân Triệt cũng cảm nhận được một chút ma khí hắc ám.
Cũng chính vì sự tồn tại của những ma khí hắc ám này mà bên trên Tuyệt Vân Nhai không có một ngọn cỏ, đừng nói đến cây cối to lớn. Vì vậy, không thể nào có thứ gì cản được người rơi xuống.
Mà cho dù thật sự có... một gốc cây cổ thụ khổng lồ chìa ra, thì lực va đập khi rơi từ độ cao ngàn trượng cũng đủ để xé nát thân thể trong nháy mắt, muốn bị vướng lại căn bản là chuyện không thể nào.
Dù lòng ngày càng nặng trĩu, Vân Triệt vẫn không chịu từ bỏ hy vọng. Tốc độ của hắn ngày một chậm lại, linh giác điên cuồng quét qua từng ngóc ngách có thể cảm nhận được... nhưng ngoài những tảng đá lạnh lẽo câm lặng, hoàn toàn không có gì khác.
Ngay cả khí tức sinh mệnh của một con bò sát cũng không cảm nhận được.
Vân Triệt tiếp tục bay lên. Khi còn cách đỉnh vực khoảng năm ngàn trượng, một luồng khí tức khác thường đột nhiên đập vào linh giác của hắn.
Mà đó rõ ràng là một loại khí tức quen thuộc.
Ngay lập tức, Vân Triệt chuyển hướng về nơi phát ra khí tức, ánh mắt hắn xuyên thấu bóng tối, toàn thân cũng theo bản năng bùng lên Phượng Hoàng Viêm.
Nơi này không phải là vực thẳm hắc ám, nên ngọn lửa Phượng Hoàng đỏ rực lập tức chiếu sáng cả không gian xung quanh. Tại nơi phát ra khí tức khác thường, một luồng lục quang u ám chợt lóe lên.
Tim Vân Triệt đập mạnh, cảm giác quen thuộc kia khuếch đại lên vô số lần trong nháy mắt. Hắn nhanh chóng lao tới.
Trên vách đá u tối, một thanh kiếm dài và mảnh cắm sâu vào bên trong. Dù không biết nó đã tồn tại ở đây bao lâu, nhưng toàn thân kiếm không hề rỉ sét, ngược lại còn tỏa ra lục quang âm u.
Cùng một loại khí tức khiến người ta cực kỳ khó chịu.
Vân Triệt duỗi tay ra, nhẹ nhàng chạm lên thân kiếm u lục, ngón tay có chút run rẩy.
- Thiên... Độc... Kiếm...
Hắn khẽ lẩm bẩm, ánh mắt trở nên xa xăm.