Lúc trước nghe mấy người Đoàn Hắc Sa nhắc đến “Thiên Độc Châu”, hắn còn cho rằng chỉ là trùng hợp về tên gọi, bởi vì Thiên Độc Châu chân chính đang ở ngay trên người hắn, thế gian không thể nào tồn tại hai viên Thiên Độc Châu được.
Mà khi Vân Cốc lấy “Thiên Độc Châu” ra, hắn cảm nhận được một mối liên kết linh hồn vô cùng rõ rệt, Thiên Độc Châu trong cơ thể cũng xuất hiện cảm ứng mãnh liệt, trong đầu hắn hiện lên ba chữ “Thiên Độc Châu”.
Thiên Độc Châu trong cơ thể hắn là thật, Thiên Độc Châu trong tay Vân Cốc cũng là thật!
Nhưng mà, đây lại là hai viên Thiên Độc Châu hoàn toàn khác nhau.
Thiên Độc Châu dung hợp với thân thể Vân Triệt có năng lực tinh lọc và tôi luyện cường đại, lại không hề có độc lực. Mà độc lực, vốn là năng lực chủ đạo của Thiên Độc Châu, nhưng nhiều năm trôi qua như vậy, độc lực của Thiên Độc Châu lại không hề có lấy một chút dấu hiệu hồi phục nào. Chuyện này, tuy rằng Vân Triệt chưa bao giờ đề cập đến với Mạt Lỵ, nhưng trong lòng hắn đã nhiều lần dấy lên nghi hoặc.
Mà Thiên Độc Châu trong tay Vân Cốc, lại sở hữu độc lực thuần túy!
Khi viên Thiên Độc Châu “thứ hai” này tự động dung nhập vào trong thân thể hắn, ấn ký ký ức ẩn chứa bên trong mới giải đáp được những nghi hoặc của Vân Triệt.
Năm đó ở Thương Vân đại lục, khi Vân Cốc giao Thiên Độc Châu cho Vân Triệt, đã dặn hắn tuyệt đối không thể phóng thích kịch độc trong Thiên Độc Châu. Sau khi Vân Cốc qua đời, Vân Triệt dưới tâm tình biến đổi, đã điên cuồng phóng thích thiên độc mà Vân Cốc vất vả thu thập, dùng độc tiêu diệt vô số người và tông môn, mà một lần phóng thích cuối cùng, đã trực tiếp khiến độc lực của Thiên Độc Châu khô kiệt, đồng thời, bản thân độc nguyên cũng theo tia thiên độc cuối cùng được phóng thích ra mà thất lạc.
Vốn sau khi độc nguyên hồi phục sẽ tự động quay trở về Thiên Độc Châu, nhưng dưới sự can thiệp của Luân Hồi Kính, Thiên Độc Châu mất đi độc nguyên không những dung hợp một cách kỳ lạ với thân thể Vân Triệt, mà còn vì xuyên không luân hồi đến một thế giới khác, ngay cả thời gian cũng xuất hiện sai lệch. Mặc dù độc nguyên ở lại Thương Vân đại lục không vì lực lượng của Luân Hồi Kính mà biến mất, nhưng sau khi hồi phục, lại vì không cách nào quay trở về Thiên Độc Châu, đã tự mình biến đổi, hóa thành một viên Thiên Độc Châu khác.
Hiện giờ Vân Triệt tới gần, hai viên Thiên Độc Châu cảm ứng được sự tồn tại của đối phương, cuối cùng dung hợp lại làm một.
Cũng đến hôm nay, Vân Triệt mới biết được, Thiên Độc Châu hắn sở hữu vẫn luôn không hoàn chỉnh, mà là Thiên Độc Châu đã mất đi độc nguyên –– đây cũng chính là lý do vì sao nó không hề có chút độc lực nào.
Viên trong tay Vân Cốc, thuần túy là Thiên Độc Châu chỉ có độc lực.
Hiện giờ, sau bao sai lệch về thời gian và không gian, hai viên cuối cùng lại một lần nữa dung hợp làm một, đã hoàn chỉnh quy về một thể trên người Vân Triệt.
- Tiểu huynh đệ, chuyện này… Chuyện này…
Vân Cốc hiếm khi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc đến vậy.
Ý niệm của Vân Triệt khẽ động, lục quang trong lòng bàn tay nháy mắt tắt đi, tất cả khí tức độc cũng đều biến mất không còn tung tích. So với năm đó chỉ có thể miễn cưỡng khống chế, giờ đây Thiên Độc Châu đã hoàn toàn hòa hợp làm một với hắn, mọi thứ đều nằm trong lòng bàn tay. Độc nguyên của Thiên Độc Châu quay về, thiên độc bên trong đang chậm rãi hồi phục, hiện giờ, thiên độc thức tỉnh, đã khôi phục được khoảng một thành so với thời kỳ đỉnh cao năm xưa.
Nếu phóng thích toàn bộ, đủ để biến một tòa thành nhỏ thành địa ngục độc chướng.
Vân Triệt không biết nên giải thích như thế nào, chỉ có thể chân thành nói:
- Vân tiền bối, hiện giờ Thiên Độc Châu này đã nhận vãn bối làm chủ, sẽ do vãn bối tùy tâm khống chế. Như thế, sẽ không bao giờ xảy ra tình trạng độc lực mất kiểm soát nữa, xin tiền bối cứ yên lòng.
Dù sao Vân Cốc cũng không phải người tầm thường, sau một thoáng kinh ngạc, ông liền mỉm cười:
- Như thế, thật sự không thể tốt hơn, lão hủ cũng có thể hoàn toàn yên tâm.
Không hỏi tới nguyên do trong đó, cũng không truy cứu ý đồ của Vân Triệt, dáng vẻ mỉm cười thả lỏng của ông, giống như phát ra từ tận đáy lòng. Theo ý ông, ánh mắt của Vân Triệt trong suốt như nước đọng, lúc nói chuyện càng từng chữ rõ ràng, rõ ràng có một thực lực vô cùng cường đại, lại không hề kiêu căng ngạo mạn.
Hơn nữa, với thực lực có thể dễ dàng nghiền áp tam đại tông môn đương thời, sao có thể tham một viên Thiên Độc Châu không biết là phúc hay họa chứ.
- Trước nhận đại ân cứu mạng, nay lại giúp lão hủ giải quyết một nỗi lòng canh cánh, lão hủ vẫn chưa biết tục danh của tiểu huynh đệ.
Vân Cốc ôn hòa nói.
- Y Thánh tiền bối ngàn vạn lần đừng khách khí như thế.
Vân Triệt vội vàng hành lễ nói, sau đó thoáng ngừng lại:
- Vãn bối họ Vân, tên một chữ Triệt, vị này là hồng nhan tri kỷ của vãn bối, Tô Linh Nhi.
*Vân Triệt… Sư phụ, cái tên này chính là do người đặt cho con đó.*
- Vân… Triệt…
Vân Cốc khẽ lẩm bẩm một tiếng, sau đó mỉm cười than thở:
- Như mây bay, như nước trong, thật sự là một cái tên hay, chẳng những cùng họ với lão hủ. Lại vô cùng phù hợp với y đạo, xem ra lão hủ và ngươi quả nhiên có duyên.
Ong ––
Trong đầu Vân Triệt ong lên một tiếng, môi mấp máy, lại nói không ra lời.
Như mây bay, như nước trong… Đây chính là ngụ ý và kỳ vọng mà năm đó Vân Cốc đã gửi gắm khi đặt cho hắn cái tên “Vân Triệt” này.
- Có thể gặp được nhân vật như tiểu huynh đệ, thật đúng là may mắn kiếp này của lão hủ, huyền lực của tiểu huynh đệ chấn động cổ kim, khí độ lại lỗi lạc bất phàm, như vậy nhất định có chuyện quan trọng muốn làm, lão hủ cũng không làm phiền thêm nữa, ngày khác nếu có chỗ nào cần lão hủ cống hiến sức lực, thông báo cho lão hủ một tiếng, lão hủ nhất định dốc hết toàn lực.
- Tiền bối dừng bước!
Không đợi Vân Cốc rời đi, Vân Triệt vội vàng gọi ông lại, gấp gáp hỏi:
- Không biết tiếp theo tiền bối định đi đâu?
Vân Cốc cười lắc đầu:
- Người hành y bốn biển là nhà, nơi nào có bệnh nhân, nơi đó chính là chốn dừng chân. Chỉ là tuổi thọ của lão hủ cuối cùng có lúc cạn, cũng là lúc nên tìm một truyền nhân để phó thác y thuật và y đạo. Chỉ tiếc thế gian hỗn trọc, người như vậy chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, lão hủ cũng không biết khi nào mới có thể hoàn thành tâm nguyện này.
Y đạo…
Hai tay Vân Triệt siết chặt, không dám nhìn thẳng vào mắt Vân Cốc, hắn đã phụ lại tất cả kỳ vọng của Vân Cốc, cuối cùng chẳng những không kế thừa y đạo, ngược lại trở thành một kẻ cực đoan hoàn toàn trái ngược…
Vân Triệt nói:
- Y Thánh tiền bối, vừa rồi những người được tiền bối khoan thứ đều biết được Thiên Độc Châu ở trên người tiền bối, không bao lâu nữa, tin tức này tất nhiên sẽ nhanh chóng truyền ra, thiên hạ đều biết, cho dù tiền bối nói cho thế nhân biết Thiên Độc Châu hiện giờ đã không ở trên thân tiền bối, cũng sẽ không có người tin tưởng. Đến lúc đó, tiền bối chắc chắn sẽ vì thế mà gặp phải kiếp nạn khôn lường, chuyện này, chẳng lẽ tiền bối chưa từng nghĩ tới sao?
- Là phúc hay họa, đều do thiên mệnh.
Vân Cốc lại nhàn nhạt lắc đầu:
- Còn có lời giáo huấn của tiểu huynh đệ, do kiêng dè, có lẽ bọn chúng cũng không còn lá gan gây khó dễ cho lão hủ nữa.
- Sự sợ hãi rồi sẽ có lúc phai nhạt, nhưng lòng tham của con người lại là vô đáy!
Vân Triệt đứng phía trước Vân Cốc, giọng điệu đã có phần kích động, hắn thật sự chắc chắn, nếu như Vân Cốc tiếp tục lưu lại Thương Vân đại lục, không bao lâu nữa, liền sẽ gặp lại cảnh tượng như ngày hôm nay:
- Y Thánh tiền bối, đối với chuyện này, vãn bối có một cách giải quyết. Vãn bối không phải là người của Thương Vân đại lục, mà đến từ một nơi tên là Huyễn Yêu Giới, khẩn cầu tiền bối cùng vãn bối đến Huyễn Yêu Giới, ở nơi đó, vãn bối cam đoan không có ai sẽ làm khó xử tiền bối, không có ai sẽ bất kính đối với tiền bối.
“…” Tròng mắt Vân Cốc đảo qua, nhìn Vân Triệt thật sâu một lúc, lại lắc lắc đầu:
- Từ trước lão hủ đã đoán tiểu huynh đệ có lẽ đến từ bên ngoài, quả thật như thế. Tiểu huynh đệ một mảnh thiện tâm thành ý, lão hủ vạn phần cảm kích, nhưng gốc rễ của lão hủ vẫn là ở mảnh đất này, y đạo của lão hủ cũng được vun đắp trên chính mảnh đất này…
- Không, không đúng! Tiền bối ngài nói không đúng.
Vân Triệt lại đột nhiên cắt ngang, phủ nhận lời Vân Cốc nói, vô cùng nghiêm chỉnh nói:
- Y Thánh tiền bối có y đạo khiến thế nhân kính trọng, y đạo cũng là điều cả đời tiền bối tuân theo. Nhưng nếu là y đạo đơn thuần, nên cứu càng nhiều bệnh tật, cứu giúp càng nhiều người, không phân biệt thiện ác, chủng tộc, sang hèn!
Toàn thân Vân Cốc khẽ chấn động.
- Nếu cả đời dâng cho y đạo, cả đời thừa nhận y đạo, như vậy, hành y ở Thương Vân đại lục, hay hành y ở Huyễn Yêu Giới, có gì khác nhau chứ? Huống hồ Huyễn Yêu Giới có lãnh thổ rộng lớn hơn Thương Vân đại lục rất nhiều, có càng nhiều sinh linh, càng nhiều chủng tộc, càng cần người giống như tiền bối vậy.
- Ở Huyễn Yêu Giới, tiền bối có thể tiếp tục hành y tế thế, tin tưởng tốn không tới vài năm, toàn bộ Huyễn Yêu Giới đều sẽ biết được thánh danh của tiền bối. Nếu như gượng ép ở lại Thương Vân đại lục, một khi tiền bối gặp phải chuyện ngoài ý muốn, sở học cả đời, sở cầu cả đời của người, đều sẽ tan thành tro bụi. Làm như vậy, người có thể công đức viên mãn, phúc trạch vạn dân. Ngược lại... không chỉ khiến vạn vạn người mất đi cơ hội được cứu chữa, mà tâm nguyện tìm người kế thừa của người cũng khó thành, khiến hậu thế không còn được hưởng phúc trạch.
“…” Lời Vân Triệt nói, khiến Vân Cốc lặng đi hồi lâu, ánh mắt cũng bắt đầu dao động.
- Y Thánh tiền bối, đi Huyễn Yêu Giới đi. Nếu tiền bối tiếp tục lưu lại nơi này, thật sự quá nguy hiểm.
Tô Linh Nhi nhẹ giọng cầu khẩn.
- Tiền bối…
Vân Triệt ngừng thở, khẩn trương nhìn Vân Cốc.
Vân Cốc bỗng nhiên quay đầu, cười ôn hòa:
- Ha ha ha ha, không sai, cũng là cả đời hành y, ở nơi nào có gì khác nhau. Mà chỉ có sống càng lâu, mới có thể cứu chữa cho càng nhiều người, cứu càng nhiều mạng. Tiểu huynh đệ, là ngươi đã điểm tỉnh lão hủ, xem ra y đạo của lão hủ, đúng là vẫn còn có chút khiếm khuyết.
- Nói như vậy… Tiền bối người… Đáp ứng rồi?
Vân Triệt sung sướng nói.
Vân Cốc lại mỉm cười:
- Ha ha, như thế, liền làm phiền tiểu huynh đệ và tiểu cô nương mang lão nhân ta đồng hành.
- Thật tốt quá!!
Vân Triệt và Tô Linh Nhi đồng thời kinh hỉ ra tiếng, lại đồng thời kích động đến mắt hoe đỏ.
Nhìn dáng vẻ vui mừng của hai người trẻ tuổi, Vân Cốc cũng thoải mái nở nụ cười, hơn nữa không biết vì sao, hốc mắt lại có phần không khống chế được mà ươn ướt.
Lập tức, Vân Triệt mang theo Tô Linh Nhi và Vân Cốc cùng vào Thái Cổ Huyền Chu, quay về Thái Tô Môn lấy lại di vật của mẫu thân Tô Linh Nhi, sau một hồi lưu lại ngắn ngủi trên Thương Vân đại lục, lại một lần nữa tiến vào Thái Cổ Huyền Chu, thực hiện chuyến “Xuyên Việt Không Gian” hàng ngàn dặm.
Tô Linh Nhi đã ở bên người, sư phụ đã ở bên người, hắn đã không còn gì lưu luyến với Thương Vân đại lục nữa.
Hắn đến Thương Vân đại lục, vốn chỉ định hoàn thành một tâm nguyện cuối cùng khi biết mình sắp chết, muốn gặp mặt Tô Linh Nhi một lần. Không nghĩ tới, hắn chẳng những tìm về Linh Nhi, mà còn tìm lại được sư phụ, ngay cả Thiên Độc Châu vốn không hề hay biết là thiếu sót, nay cũng đã trở nên hoàn chỉnh thực sự.
Ma Nguyên Châu vốn chắc chắn sẽ đoạt mạng hắn không những không còn là mối họa, ngược lại còn trở thành vật của riêng hắn, hắn chẳng những không phải chết, liền ngay cả huyền lực, cũng đã có một bước nhảy vọt khoa trương nhất trong lịch sử.
Thậm chí còn mơ hồ chạm đến một bí mật có phần kinh người.
Một chuyến đến Thương Vân này, hắn chẳng những nhận được hết tất cả những gì hắn mong muốn, mà còn như được tái sinh, thoát thai hoán cốt. Tâm cảnh của hắn cũng bất tri bất giác xảy ra một sự lột xác vi diệu.