Huyễn Yêu giới, Yêu Hoàng thành, Vân gia.
Sau khi Vân Triệt được đưa vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc, gần một tháng không hề có tin tức, trên dưới Vân gia luôn bị bao phủ trong một bầu không khí vô cùng nặng nề. Mỗi ngày Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi đều sẽ đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc, nhưng đừng nói là nhận được tin tức, ngay cả việc tiến vào cũng không thể.
Theo thời gian trôi qua, bầu không khí căng thẳng bao trùm Yêu Hoàng thành cũng ngày càng nặng nề, các đại gia chủ, quận vương mỗi ngày đều sứt đầu mẻ trán, lo lắng bất an, tất cả thế lực luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu.
Bởi vì mỗi một ngày trôi qua, ngày Hiên Viên Vấn Thiên đến đây sẽ càng gần thêm một ngày.
Gánh nặng cả về thể xác lẫn tinh thần này nếu chỉ kéo dài mười ngày tám ngày còn đỡ, nhưng liên tục trong thời gian dài như vậy, Hiên Viên Vấn Thiên còn chưa tới, Yêu Hoàng thành đã lung lay sắp đổ, ngay cả hùng tâm của các huyền giả thề sống chết bảo vệ thành cũng đã nhanh chóng bị bào mòn.
Trên không Vân gia, theo từng gợn sóng không gian, Thái Cổ Huyền Chu vượt qua hơn chín trăm vạn dặm, lặng lẽ xuất hiện.
- Tiền bối, Linh Nhi, nơi này chính là hoàng thành của Yêu Hoàng thành, phía dưới chính là nhà của ta.
Vân Triệt giới thiệu cho Tô Linh Nhi và Vân Cốc, cảm xúc nhất thời dâng trào không ngớt.
Ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc hơn nửa tháng, lại dừng lại ở Thương Vân đại lục mười ngày, chắc hẳn họ đã lo lắng lắm rồi.
Và họ cũng chắc chắn không thể tưởng tượng được mấy ngày nay mình đã trải qua những gì.
- Thành lớn thật, nhìn một cái không thấy đâu là bờ.
Tô Linh Nhi kinh ngạc thán phục, trong lòng càng thêm hồi hộp. Bởi vì nàng sắp được gặp phụ mẫu ruột của Vân Triệt, còn có…
- Khí tức nơi này khác biệt rất lớn với Thương Vân đại lục. Không ngờ lúc sinh thời, ta còn có may mắn đặt chân đến một vùng trời đất mới.
Nếu đã đến, Vân Cốc lại vô cùng thản nhiên tiếp nhận mọi chuyện.
- Tiền bối, Linh Nhi, tin ta đi, hai người nhất định sẽ nhanh chóng thích nơi này.
Vân Triệt cười nói, sau đó khẽ đề khí, dồn hơi từ lồng ngực cất tiếng hô vang vọng:
- Gia gia! Cha! Nương! Tiểu cô! Tiêu Vân! Thải Y! Nguyệt nhi! Tuyết Nhi… Ta đã trở về!!
Tiếng hô to của Vân Triệt khiến Vân gia vốn đang nặng nề đã lâu lập tức dấy lên từng cơn sóng lớn.
Tiếng cửa phòng bị đẩy mạnh ra vang lên dồn dập.
- Tiểu Triệt!!
- Phu quân!!
Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch đang ở ngay trong đại sảnh vừa lao tới, liền thấy được Vân Triệt đang từ trên không trung hạ xuống. Vân Triệt nhìn các nàng, mở rộng hai tay, cười khanh khách nói:
- Linh Tịch, Nguyệt nhi, còn đứng đó làm gì, mau vào lòng ta nào.
Thương Nguyệt và Tiêu Linh Tịch một trái một phải bổ nhào vào lòng Vân Triệt, nỗi lo lắng, vướng bận, sợ hãi trong suốt khoảng thời gian qua khiến cảm xúc của Tiêu Linh Tịch vỡ òa, bật khóc nức nở, ngay cả Thương Nguyệt vốn đã đủ kiên cường cũng run rẩy toàn thân, nghẹn ngào kịch liệt, không cách nào nói nên lời.
“…” Đôi môi Tô Linh Nhi hé mở, lẳng lặng nhìn bóng lưng Vân Triệt, trong lòng phức tạp khôn tả. Nhưng đều là nữ tử, nàng có thể cảm nhận được tình cảm mãnh liệt của hai cô gái không chút do dự lao vào lòng Vân Triệt dành cho hắn.
- Đại ca… Đại ca!
Tiêu Vân dìu Tiêu Liệt, bước chân lảo đảo chạy tới, phía sau là Thiên Hạ Đệ Thất đang ôm chặt Tiêu Vĩnh An. Trong khoảng thời gian này, hai phu thê vẫn luôn ở lại Vân gia.
- Tiêu Vân, Thất muội, trong khoảng thời gian này, gia gia đã phiền hai người chăm sóc rồi.
Vân Triệt mỉm cười nói.
- Đại ca, huynh… Huynh không sao là tốt rồi.
Tròng mắt Tiêu Vân chớp chớp, giọng nghẹn ngào. Những ngày Vân Triệt không ở đây, hắn cũng sống trong nỗi sợ hãi tột độ. Dù sao, ngày ấy tình trạng của Vân Triệt trước khi bị đưa vào Kim Ô Lôi Viêm Cốc thật sự quá đáng sợ, sau đó lại một thời gian dài không có tin tức, hắn và Thiên Hạ Đệ Thất dù luôn miệng an ủi Tiêu Liệt rằng mạng của Vân Triệt lớn hơn bất kỳ ai, nhất định sẽ không có chuyện gì, nhưng chính họ cũng ngày nào cũng như treo tim trên đống lửa.
- Thiếu chủ! Thiếu gia chủ!
- Cung chủ!!
Trên dưới Vân gia, còn có các nữ đệ tử Băng Vân ở ngoại viện cũng đều tụ tập lại, trên mặt mỗi người đều mang theo vẻ kích động vô cùng.
Trước khi đến, Vân Triệt chỉ đơn giản đề cập với Vân Cốc và Tô Linh Nhi rằng hắn là thiếu gia chủ của Vân gia ở Huyễn Yêu giới, nhưng tình hình trước mắt, đối với toàn bộ Vân gia, đối với những người này mà nói, hắn đâu chỉ đơn giản là một thiếu gia chủ. Hắn bị tầng tầng lớp lớp người vây quanh, mỗi một người đều vì hắn bình an trở về mà kích động đến không thể tự kiềm chế… Hắn rõ ràng chỉ là một thanh niên vừa mới hai mươi, lại giống như là trung tâm không thể thiếu của cả thế giới này.
- Triệt nhi! Triệt nhi!!
Mộ Vũ Nhu nước mắt lưng tròng bay tới, bên cạnh là Vân Khinh Hồng đang cố gắng đè nén sự kích động, Vân Triệt vội vàng nghênh đón, sau đó trực tiếp quỳ hai gối xuống đất, áy náy nói:
- Cha, nương, nhi tử bất hiếu, trong khoảng thời gian này… lại để hai người phải lo lắng.
- Triệt nhi, mau, mau đứng lên.
Mộ Vũ Nhu bất chấp nước mắt trên mặt, vội vàng nâng Vân Triệt dậy, nhìn đi nhìn lại hắn:
- Con cuối cùng cũng đã trở về, con mà không về, nương thật sự… Triệt nhi, có phải con đã hoàn toàn khỏe lại rồi không, có phải đã hoàn toàn không sao rồi không, lần này Kim Ô Thánh Thần đã chữa khỏi hoàn toàn cho con rồi đúng không?
Từng lời nói của Mộ Vũ Nhu mang theo sự quan tâm sâu sắc nồng đậm như biển, Vân Triệt nhìn vào ánh mắt nàng, vô cùng dùng sức gật đầu:
- Nương, lần này con hoàn toàn khỏe rồi, tốt không thể nào tốt hơn được nữa, chuyện lúc trước sẽ không bao giờ xảy ra nữa.
- Thật… Thật sự?
Mộ Vũ Nhu kinh ngạc và vui mừng đến mức nói năng có phần lộn xộn:
- Vậy thì tốt, vậy thì tốt… Tốt quá rồi…
- Cha, khoảng thời gian trước con không tốt, lại sa sút ý chí khi đối mặt với kẻ địch mạnh, nhất định đã khiến cha lo lắng và thất vọng rồi, con cam đoan sau này sẽ không bao giờ như vậy nữa.
Vân Triệt nhìn Vân Khinh Hồng nói.
Hôm nay khi vừa nhìn thấy Vân Triệt, Vân Khinh Hồng liền cảm giác được thần thái của nhi tử đã có biến hóa vô cùng lớn… Thậm chí có thể nói là một loại lột xác.
Không còn ảm đạm, không còn nặng nề, càng không có một chút u ám, thay vào đó là sự quang minh và lỗi lạc hơn trước kia rất nhiều. So sánh với trạng thái trước khi nhi tử được đưa đi Kim Ô Lôi Viêm Cốc, quả thật như thể đã thoát thai hoán cốt.
Vân Khinh Hồng vô cùng vui mừng và thư thái nở nụ cười, hắn đưa tay ra, vỗ mạnh lên vai Vân Triệt:
- Nam nhân chân chính có thể sa sút tinh thần nhất thời, nhưng quyết không thể sa sút tinh thần cả đời…
Tay hắn vỗ lên vai Vân Triệt đột nhiên khựng lại, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc… Bởi vì trên người Vân Triệt đang lưu chuyển, rõ ràng là huyền lực cấp bậc Đế Quân!
- Triệt nhi, huyền lực của con…
Vân Khinh Hồng ngẩng đầu, khó có thể tin nhìn hắn.
- Cha, lát nữa cha có thể đi thông báo cho ông ngoại bọn họ, đại trận hộ thành có thể tạm thời giữ lại, còn tình trạng giới nghiêm thì có thể dỡ bỏ hoàn toàn.
Vân Triệt tỏ vẻ tự tin lại không kiêu ngạo, cười nhạt:
- Bây giờ, con lại mong chính Hiên Viên Vấn Thiên tự tìm tới đây, cũng đỡ cho con phải tốn công đến Thiên Huyền đại lục tìm y.
“…” Bàn tay Vân Khinh Hồng đặt trên bả vai Vân Triệt nhất thời siết chặt, hai mắt nhìn thẳng, chỉ biết kích động đến không nói nên lời.
- Tuyết Nhi không có ở nhà sao?
Vân Triệt không nhìn thấy bóng dáng của Phượng Tuyết Nhi.
- Nàng và Tiểu Yêu Hậu đến Kim Ô Lôi Viêm Cốc rồi.
Mộ Vũ Nhu nói:
- Trong khoảng thời gian này, mỗi ngày các nàng đều sẽ đến đó xem, có điều lúc này, các nàng cũng nên trở về rồi.
- Vân ca ca!
Giọng Mộ Vũ Nhu vừa dứt, một tiếng gọi trong trẻo vội vã đã truyền đến từ xa. Phượng Tuyết Nhi một thân hồng y bất chấp chung quanh có bao nhiêu người, liền lao thẳng vào người Vân Triệt, Tiểu Yêu Hậu theo sau đã đến, yên tĩnh đứng bên cạnh Vân Triệt, vẫn vẻ mặt không cảm xúc như trước, còn lạnh lùng nói một câu:
- Vân Triệt, ngươi ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc đã xảy ra chuyện gì? Vì sao lâu như vậy mới ra ngoài, khiến bao nhiêu người phải lo lắng cho ngươi.
Nàng đảo mắt đi, lại thản nhiên nói:
- Tình hình bây giờ của ngươi thế nào?
Vân Triệt cười nói:
- Ha ha, đương nhiên là không có việc gì, nhìn dáng vẻ của ta thì biết. Đúng rồi, quên giới thiệu cho mọi người.
Vân Triệt đi đến bên cạnh Tô Linh Nhi và Vân Cốc, đầu tiên kéo tay nhỏ của Tô Linh Nhi:
- Đây là Linh Nhi, Tô Linh Nhi, theo ta từ Thương Vân đại lục về đây. Linh Nhi, đây chính là cha nương của ta.
- Linh Nhi bái kiến bá phụ, bá mẫu.
Tô Linh Nhi tiến lên hành lễ.
- Ngươi nói cái gì? Thương Vân đại lục?
Tiểu Yêu Hậu đột nhiên ngoảnh đầu lại, mặc dù rất ít người biết đến sự tồn tại của Thương Vân đại lục, nhưng Huyễn Yêu giới lại có ghi chép từ rất xưa về nơi này, Tiểu Yêu Hậu là một trong những người biết được… Nhưng cũng chỉ biết mà thôi.
Vân Triệt gật đầu:
- Ừm, thật ra trong khoảng thời gian gần đây, ta không phải ở trong Kim Ô Lôi Viêm Cốc, mà dùng huyền chu đến Thương Vân đại lục… Nguyên do trong đó, lát nữa ta sẽ nói tỉ mỉ cho mọi người.
“…” Trên mặt Tiểu Yêu Hậu lộ ra vẻ kinh ngạc sâu sắc, nhưng không hỏi tới trước mặt mọi người.
Mà sự chú ý của Mộ Vũ Nhu lại không ở Thương Vân đại lục gì đó, nàng thấy rõ ánh mắt của Vân Triệt và Tô Linh Nhi khi nhìn đối phương, trong lòng còn không rõ là chuyện gì sao –– nhịp điệu này là mình lại sắp có thêm một nàng dâu rồi, nhất thời mặt mày hớn hở chủ động đi lên nắm lấy tay Tô Linh Nhi, ôn nhu nói:
- Linh Nhi, tuy bá mẫu không biết Thương Vân đại lục ở đâu, nhưng con đã nguyện ý theo Triệt nhi đến đây, sau này nơi này sẽ là nhà của con, cần gì, cứ việc nói với bá mẫu.
- Cảm ơn người, bá mẫu.
Trong lòng Tô Linh Nhi dâng lên một làn sóng ấm áp.
- Triệt nhi, vị tiền bối này là?
Ánh mắt Vân Khinh Hồng chuyển hướng sang Vân Cốc, vị lão giả tiên phong đạo cốt râu tóc bạc trắng này, trên người có một khí tức khiến người ta phải kính phục sâu sắc. Mà hắn chú ý tới, ánh mắt Vân Triệt khi nhìn về phía lão giả này mang theo sự kính trọng sâu sắc… Người có thể để Vân Triệt lộ ra thái độ kính trọng như thế, trừ trưởng bối của hắn ra, dường như chưa từng có.
Vân Triệt vội vàng nói:
- Vị này là Y Thánh tiền bối, cũng họ Vân. Y thuật của ông có thể nói là vô tiền khoáng hậu, sau này, cũng sẽ ở lại Huyễn Yêu giới chúng ta.
Trong lòng Vân Khinh Hồng chấn động mạnh. Y thuật của Vân Triệt đã hết sức cao minh, mà bốn chữ “vô tiền khoáng hậu” lại từ trong miệng Vân Triệt nói ra, há phải tầm thường!
Hắn nhanh chóng hành lễ nói:
- Hóa ra là Y Thánh tiền bối! Có thể được Y Thánh tiền bối bậc kỳ nhân như vậy, quả thật là phúc trạch của Huyễn Yêu giới ta.
- Lão hủ chỉ là một y giả bình thường, tuyệt đối không đảm đương nổi lời khen như thế của Vân gia chủ.
Vân Cốc lập tức hoàn lễ, nhưng ánh mắt của ông lại ngay sau đó rơi vào trên người Tiểu Yêu Hậu, rồi trực tiếp mở miệng nói:
- Không biết vị tiểu cô nương này xưng hô thế nào?
Chân mày Tiểu Yêu Hậu khẽ động, xoay người lại. Vân Triệt lập tức giới thiệu:
- Y Thánh tiền bối, vị này là Tiểu Yêu Hậu, là đế vương của đại lục Huyễn Yêu giới.
- Thì ra là thế.
Vân Cốc khẽ gật đầu, trên mặt không có gợn sóng quá lớn, ông thân là y giả, gần như không vì thân phận của người bệnh mà động dung. Ông tiếp tục đánh giá Tiểu Yêu Hậu, nghĩ đến mọi người đang ở bên cạnh, cuối cùng lại thôi.
Trong lòng Vân Triệt chợt động. Tình huống của Tiểu Yêu Hậu, trừ Vân Khinh Hồng có chỗ phát hiện, thì chỉ có hắn và nàng biết. Mà trạng thái của Tiểu Yêu Hậu không biểu lộ ra bên ngoài, nếu không phải biết được sự tình xảy ra trước đó, với nhãn lực của hắn, cũng tất nhiên không thể nhìn ra nàng có gì khác thường.
Nhưng dáng vẻ của Vân Cốc… rõ ràng là liếc mắt một cái đã nhìn thấu!
Nội tâm Vân Triệt bắt đầu kích động run rẩy… Sao mình lại bỏ qua một điểm quan trọng như vậy chứ, mình không thể cứu được Thải Y, nhưng sư phụ biết đâu ông lại có cách… bởi vì ông là sư phụ vô tiền khoáng hậu trên y đạo!
- Cha! Xin phiền chuẩn bị một nơi thanh tĩnh cho chúng con!
Vân Triệt bỗng nhiên nói, sau đó một tay kéo Tiểu Yêu Hậu:
- Y Thánh tiền bối, có thể phiền tiền bối trước… kiểm tra mạch tượng cho Tiểu Yêu Hậu một phen không.
Tiểu Yêu Hậu: “…”
Vân Cốc khẽ gật đầu:
- Lão hủ sẽ cố hết sức.
Lúc này Vân Khinh Hồng mới phản ứng kịp, nhanh chóng nói:
- Mau đi dọn dẹp phòng khách chính ra, mọi người lui khỏi phòng khách chính ba trăm trượng, không có lệnh của bản gia chủ, bất luận kẻ nào không được phép tới gần