Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 899: CHƯƠNG 898: LINH NHI BÁI SƯ

- Chuyện của Tiểu Yêu Hậu đã không thể trì hoãn. Lão hủ đã có manh mối, tất nhiên sẽ dốc toàn lực, chỉ là... Mọi chuyện còn phải xem cơ duyên sau này.

Vân Cốc nói vài lời mà Vân Triệt nhất thời không hiểu, rồi đột nhiên cất tiếng:

- Tiểu huynh đệ, có thể làm phiền một chuyện được không?

Vân Triệt vội vàng nói:

- Tiền bối cứ việc phân phó. À... Sau này xin tiền bối cứ gọi thẳng vãn bối là Vân Triệt là được.

Vân Cốc mỉm cười gật đầu:

- Ha ha, cũng được. Vân Triệt, ngươi đi gọi Linh Nhi cô nương đến đây.

- Linh Nhi? Vâng!

Vân Triệt không hỏi kỹ, lập tức lao ra đại sảnh, rất nhanh đã ôm Linh Nhi bay về.

Tô Linh Nhi tỏ vẻ nghi hoặc, bất an:

- Y Thánh tiền bối? Không biết ngài có chuyện gì phân phó Linh Nhi?

Vân Cốc nhẹ nhàng lắc đầu, ông đánh giá Tô Linh Nhi từ trên xuống dưới, đặc biệt nhìn vào ánh mắt nàng hồi lâu, sau đó không ngừng gật đầu, vẻ mặt lại có chút kích động:

- Bắt đầu từ mười năm trước, lão hủ đã tìm kiếm người có thể kế thừa y đạo cả đời của ta, nhưng mười năm trôi qua lại chẳng thu hoạch được gì. Thế gian này suy cho cùng vẫn lấy huyền lực làm đầu, người người theo đuổi huyền lực, kẻ kẻ truy cầu quyền thế. Đều là người trần thế, lại có bao nhiêu kẻ có thể không vướng bận tạp niệm trần tục, thật tâm đặt lòng cho y đạo?

- Mấy năm gần đây, lão hủ gần như đã định từ bỏ, chuyển sang tìm nuôi dưỡng một hài nhi mới sinh, gột rửa tâm linh cho nó để kế thừa y bát của lão hủ. Nhưng lại sợ thiên tính khó định, uổng phí hơn mười năm tâm huyết.

Vân Triệt: “…”

- Cho đến khi… Lão hủ gặp được Linh Nhi cô nương ngươi.

Vân Cốc nhìn Tô Linh Nhi, xúc động nói.

- Linh Nhi cô nương, cả đời lão hủ quen biết vô số người, nhưng người có nội tâm trong suốt, đôi mắt không nhuốm bụi trần như cô nương, quả là hiếm thấy trong đời lão hủ, không biết…

Vân Cốc nói tới đây, trên mặt lại lộ ra một chút căng thẳng:

- Không biết cô nương có hứng thú với y đạo không?

Nói đến nước này, Vân Triệt sao còn không hiểu ra, vừa mừng vừa sợ kêu lên:

- Linh Nhi, mau… Mau bái sư!

“Bịch” một tiếng, Tô Linh Nhi đã lập tức quỳ xuống lạy:

- Vãn bối Tô Linh Nhi… Xin tiền bối nhận Linh Nhi làm đồ đệ, sau này nguyện một lòng theo sư phụ học y cứu người, nhất nhất nghe theo lời sư phụ dạy bảo…

Vẻ mặt của Vân Cốc ngược lại còn kích động hơn cả Tô Linh Nhi, hốc mắt đều đã ươn ướt:

- Linh Nhi cô nương, cô nương… Cô nương thật sự nguyện ý theo lão hủ học y?

Tô Linh Nhi chân thành tha thiết nói:

- Được Y Thánh tiền bối làm thầy là phúc khí của Linh Nhi, cũng là nguyện vọng bấy lâu nay của Linh Nhi. Chỉ là Linh Nhi ngu dốt, sau này… Kính xin sư phụ dạy bảo nhiều hơn.

Tay Vân Triệt đặt lên ngực, vui sướng vô cùng. Chỉ có hắn biết, câu “cũng là nguyện vọng bấy lâu nay của Linh Nhi” mà nàng nói không phải lời nịnh hót giả dối. Năm đó, nàng đã muốn giống như Vân Triệt, cùng theo Vân Cốc học y. Vân Cốc cũng cực kỳ yêu quý nàng, chỉ là cả đời ông chỉ nhận một đệ tử thân truyền, chuyện gì ông cũng ôn hòa, duy chỉ có chuyện này là cực kỳ kiên định. Vì vậy, dù Tô Linh Nhi ở bên cạnh Vân Triệt, theo chân Vân Cốc nhiều năm, nhưng cuối cùng vẫn không thể trở thành một đệ tử khác của ông.

Không ngờ rằng, vào lúc này, mọi chuyện lại trở về khởi điểm.

- Tốt, tốt lắm, thật sự quá tốt.

Vân Cốc liên tục gật đầu, kích động không thôi, bởi vì đối với ông, đây thật sự là tâm nguyện lớn nhất trong những năm tháng cuối đời. Ông chậm rãi đi đến trước mặt Tô Linh Nhi, gỡ chiếc nhẫn đồng xanh trên tay xuống, tự tay đeo nó lên ngón tay cái bên trái của nàng:

- Tô Linh Nhi, sau này, con chính là đệ tử thân truyền duy nhất của Vân Cốc ta. Vi sư không môn không phái, không quyền không thế, không thể cho con vinh hoa phú quý, chỉ có sở học và sở ngộ cả đời về y lý và y đạo.

Chiếc nhẫn trước kia từng đeo trên tay Vân Triệt, lúc này lại đeo trên tay nàng, giống như một vòng luân hồi kỳ diệu của vận mệnh. Tô Linh Nhi vái lạy thật sâu:

- Đồ nhi Linh Nhi, bái kiến sư phụ…

Vân Triệt đứng bên cạnh, hưng phấn đến mức cười toe toét. Dù mình đã không còn xứng làm đệ tử của Vân Cốc, nhưng Linh Nhi trở thành đệ tử của ông, tâm nguyện của sư phụ cũng theo đó mà hoàn thành... Thật là một kết quả vẹn cả đôi đường.

Không, là vẹn cả ba đường.

- Thải Y, nàng được cứu rồi… Thật sự được cứu rồi!

Vân Triệt nắm lấy tay Tiểu Yêu Hậu, kích động kêu lên bên tai nàng.

- Ông ấy… Rốt cuộc là ai?

Tiểu Yêu Hậu nhíu mày hỏi. Nàng chưa từng thấy Vân Triệt kính trọng một người nào đến mức như vậy, ở trước mặt ông ấy quả thật là cung kính khép nép, răm rắp nghe lời.

Còn ngoan ngoãn hơn cả khi ở trước mặt nàng!

Đây chắc chắn không đơn giản chỉ là người được đưa về từ thế giới bên ngoài. Nếu không có lý do đủ lớn, đủ sâu xa, với ngạo khí đã thấm vào tận xương tủy của Vân Triệt, sao có thể nhu thuận như thế trước mặt một người.

Vân Triệt ngẫm nghĩ, hoài niệm nói:

- Ông ấy… Y thuật của ta, tất cả y lý và độc lý mà ta thông hiểu, đều do ông ấy dạy. Ân tình của ông ấy đối với ta nặng như trời, chỉ có điều, chính ông ấy đã không còn nhớ rõ.

“…!?” Trong đôi mắt đẹp của Tiểu Yêu Hậu thoáng qua vẻ kinh ngạc sâu sắc.

Vân Triệt mỉm cười nói:

- Chuyện này giải thích rất phức tạp, sau này ta sẽ từ từ kể cho mọi người. Y thuật của ta trong mắt mọi người rất lợi hại, nhưng so với ông ấy thì còn kém xa. Ông ấy đã chính miệng nói có cách cứu nàng… thì nhất định có thể!

Mặc dù cả linh hồn Kim Ô, thậm chí cả Mạt Lỵ đều nói Tiểu Yêu Hậu gần như không thể cứu chữa, nhưng đó là nhận thức trên huyền đạo của bọn họ.

Còn trên y đạo, Vân Cốc mới là quyền uy tuyệt đối, một người thật sự có thể đoạt mệnh với trời. Ông nói có thể, vậy nhất định có thể!

Vân Cốc và Tô Linh Nhi hoàn thành lễ bái sư đơn giản. Năm đó sau khi Vân Triệt hiểu chuyện, lúc Vân Cốc muốn hắn bái sư, cũng chỉ là lễ tiết cực kỳ đơn giản như vậy. Vân Cốc xoay người lại, mỉm cười nói:

- Tiểu Yêu Hậu, bệnh của ngươi, lão hủ tuy biết sơ qua phương pháp chữa trị, nhưng vì liên quan đến khí cơ huyết mạch, chỉ có thể dùng âm khí của nữ tử để thực hiện. Trong vòng nửa năm, lão hủ sẽ dạy cho Linh Nhi nguyên lý khí cơ trước, sau đó sẽ thử chữa trị cho ngươi. Tuy Linh Nhi mới nhập môn y đạo, nhưng có trái tim thuần khiết như băng tuyết, nửa năm tất nhiên là đủ.

Tiểu Yêu Hậu thi lễ thật sâu với Vân Cốc, gật đầu nói:

- Làm phiền rồi.

Tô Linh Nhi bên cạnh Vân Cốc lại cười tủm tỉm, chớp chớp mắt với Vân Triệt.

Y đạo cần sự cẩn trọng tột cùng, cho nên Vân Cốc là người không bao giờ nói quá. Ông có thể nói đến mức này, chứng tỏ ông đã nắm chắc phần thắng rất lớn, chứ không phải “thử nghiệm” như lời ông nói.

Chỉ có điều, Vân Triệt không hề cảm nhận được chút vui sướng nào từ trên người Tiểu Yêu Hậu. Hắn đương nhiên biết nguyên nhân… Bởi vì phải đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên có thể kéo đến bất cứ lúc nào, Tiểu Yêu Hậu đã quyết tâm tồn vong cùng Yêu Hoàng Thành, sớm đã cho rằng mình không thể sống đến nửa năm sau.

Vân Triệt cũng không lập tức nói cho nàng biết rằng muốn giải quyết tử cục này, trước hết phải phế bỏ toàn bộ huyền lực... Khi đối đầu với kẻ địch mạnh, nàng tuyệt đối sẽ không cho phép điều đó.

Xem ra, muốn khiến Tiểu Yêu Hậu yên tâm tiếp nhận chữa trị, trước hết phải trừ bỏ mối họa lớn Hiên Viên Vấn Thiên trong lòng nàng.

Sau đó, cho dù huyền lực của Tiểu Yêu Hậu biến mất hoàn toàn, có mình ở đây, có Vân gia ở đây, có các gia tộc thủ hộ trung thành với nàng cùng các đại vương phủ đã bị hạ nô ấn càng thêm trung thành, nàng vẫn là Tiểu Yêu Hậu quân lâm Huyễn Yêu.

Hơn nữa, với huyết mạch Kim Ô và sự thấu hiểu về pháp tắc huyền lực của nàng, nếu tu luyện lại từ đầu, cảnh giới chắc chắn sẽ tiến triển cực nhanh.

Vân Triệt và đám người Tiểu Yêu Hậu đi từ phòng khách chính ra, Vân Khinh Hồng dẫn mọi người tới đón, vội vàng nhỏ giọng hỏi:

- Kết quả thế nào rồi?

Vân Triệt không trả lời, chỉ nở một nụ cười an tâm với phụ thân.

Trên mặt Vân Khinh Hồng lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, hắn cúi đầu thật sâu với Vân Cốc, nói:

- Y Thánh tiền bối, nếu ngài có thể cứu giúp Tiểu Yêu Hậu, vậy ngài chính là đại ân nhân của toàn bộ Huyễn Yêu Giới chúng ta.

- Vân gia chủ quá lời rồi, lão hủ chẳng qua chỉ làm chuyện mà một y giả nên làm mà thôi… Hơn nữa, cũng không phải nắm chắc mười phần, vẫn phải trông vào ông trời phù hộ.

Trong lời nói cử chỉ của Vân Cốc vẫn bình thản như nước, tuyệt đối không vì đối phương là Tiểu Yêu Hậu mà có chút gợn sóng bất thường nào. Vân Khinh Hồng càng thêm kính nể, nói:

- Y Thánh mới tới Huyễn Yêu Giới, chắc tạm thời chưa có nơi nào để đi, hay là cứ ở lại Vân gia chúng ta có được không?

Vân Cốc thoáng ngẫm nghĩ, không từ chối:

- Như vậy, đành làm phiền vậy.

- Đình viện đã chuẩn bị xong, Triệt nhi, con đưa Y Thánh tiền bối đến đình viện nghỉ ngơi trước đi.

- Vâng.

Bị ép buộc di chuyển liên tục từ Thương Vân Đại Lục đến Huyễn Yêu Giới, Vân Cốc quả thật có phần mệt mỏi. Trên đường đến đình viện, Vân Triệt cuối cùng không nhịn được hỏi:

- Tiền bối, phương pháp trị liệu cho Tiểu Yêu Hậu, rốt cuộc là gì? Vãn bối thật sự nghĩ không ra, cũng nghe không hiểu.

Vân Cốc thoáng cười, sau khi nhận Tô Linh Nhi làm đồ đệ, tâm trạng của ông hiển nhiên cực kỳ tốt, cũng không keo kiệt giải thích:

- Ha ha ha ha, vì đồng thời liên quan đến huyền mạch và huyết mạch, cho nên quá trình trị liệu sẽ cực kỳ gian nan và dài lâu, nhưng nguyên lý thì chỉ có một. Khí cơ của huyền mạch và huyết mạch hoàn toàn khác biệt, cũng tự nhiên trái với pháp tắc khí cơ của cơ thể con người. Như vậy, chỉ cần dùng khí cơ của người bình thường dần dần dẫn dắt luồng khí cơ dị thường này, tu chỉnh lại pháp tắc khí cơ dị thường này, dần dần là có thể thành công.

- Cái này…

Vân Triệt, người tự nhận là rất am hiểu y lý, lại nghe không hiểu gì cả:

- Lấy khí cơ của một người khác để dẫn đường và tu chỉnh? Cái này… cái này phải làm thế nào? Chẳng lẽ, đây chính là y lý trong đoạn y kinh kia?

Vân Cốc khẽ gật đầu:

- Không sai, vì Tiểu Yêu Hậu là nữ tử, khí là âm khí, nên cũng cần âm khí của nữ tử để dẫn đường và tu chỉnh. Đoạn y kinh mà lão hủ tìm hiểu nửa đời người kia, giảng thuật chính là nguyên lý khí cơ lấy âm thuận âm, lấy dương theo dương, khiến lão hủ quả thật như thấy được một mảnh trời đất rộng lớn khác.

“…” Vân Triệt vẫn có vẻ mờ mịt.

- Trước đó lão hủ sẽ dạy Linh Nhi nguyên lý khí cơ này, đợi sau khi nàng lĩnh ngộ và thông hiểu đạo lý, là có thể cùng Tiểu Yêu Hậu hội âm chạm nhau, khiến âm khí tương thông, từ đó một lần nữa điều chỉnh lại khí cơ huyền mạch và khí cơ huyết mạch của Tiểu Yêu Hậu đã bị cưỡng ép dung hợp. Cứ kiên trì mấy tháng như thế, nếu không có gì bất trắc, sẽ có hiệu quả rõ rệt. Chỉ có điều tất cả có thành công hay không, cần bao lâu, còn phải xem ngộ tính và thiên tư của Linh Nhi.

“…”

“~!@#$%…!!!”

Vân Triệt như bị ai đó đánh lén sau gáy, trước mắt tối sầm lại.

Những chuyện khác, hắn nghe mà như lọt vào trong sương mù, nhưng bốn chữ “hội âm chạm nhau” này, hắn tuyệt đối hiểu rõ là có ý gì!

Hội âm chạm nhau…

Linh Nhi và… Tiểu Yêu Hậu!?

Mẹ kiếp…

Cái cảnh tượng đó… Quả thật…

Hơn nữa với tính tình của Tiểu Yêu Hậu, làm sao có thể chấp nhận! Nàng thà chết còn hơn là chấp nhận phương thức trị liệu này. Từ trước đến nay, ngoài hắn ra, nàng ngay cả đầu ngón tay cũng không cho phép người khác chạm vào –– kể cả là nữ nhân.

… Khoan đã, nếu nói ở trên giường, Tiểu Yêu Hậu thật ra vẫn rất nghe lời, quả thật còn dịu ngoan hơn cả Nguyệt Nhi.

Nếu như có thể làm tốt quan hệ giữa Tiểu Yêu Hậu và Linh Nhi… Có lẽ, vẫn có khả năng làm được.

Xem ra, trong khoảng thời gian Linh Nhi thông hiểu nguyên lý khí cơ, mình phải nỗ lực “làm tốt” quan hệ giữa Tiểu Yêu Hậu và Linh Nhi…

Haizz, xem ra tuy không cần mình trực tiếp ra tay, nhưng nhiệm vụ vẫn vô cùng gian khổ!

Vân Triệt ở bên cạnh đột nhiên im bặt, Vân Cốc cho rằng hắn đang trầm tư suy nghĩ, lại không biết rằng, trong đầu hắn lại đang nổi lên vạn ngàn ý nghĩ đen tối.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!