Theo Vân Triệt trở về, Vân gia náo nhiệt hẳn lên, bầu không khí của toàn bộ Yêu Hoàng thành cũng theo đó mà thay đổi lớn.
Vì tin tưởng Vân Triệt, Vân Khinh Hồng đã truyền âm cho các đại gia tộc và vương phủ tạm thời giải trừ trạng thái chuẩn bị chiến tranh. Nhưng bóng ma mà Hiên Viên Vấn Thiên gây ra cho Yêu Hoàng thành quá lớn, quá nặng nề, nên không khí căng thẳng và u ám bao trùm nơi đây vẫn không vì thế mà dịu đi.
Bên Thiên Huyền đại lục, không cần nghĩ cũng biết, tất nhiên cũng đang chìm trong bóng ma của Hiên Viên Vấn Thiên. Hạ Nguyên Bá bị y coi là uy hiếp tiềm tàng phải diệt trừ, Thương Phong quốc mà Thương Nguyệt ngày đêm mong nhớ, Phượng Hoàng Thần Tông mà Tuyết Nhi canh cánh trong lòng, tất cả đều không rõ an nguy.
Ngày thứ ba sau khi trở về, Tô Hoành Sơn cuối cùng cũng tỉnh lại, Tô Linh Nhi cũng bắt đầu toàn tâm toàn ý đi theo Vân Cốc tu tập y đạo. Đến ngày thứ tư, Vân Triệt quyết định một mình lên đường đến Thiên Huyền đại lục.
Nếu không nhanh chóng giải quyết Hiên Viên Vấn Thiên, không ai có thể đoán được y sẽ gây ra chuyện kinh khủng gì.
- Vân Triệt, bây giờ ngươi có thật sự nắm chắc sẽ đánh bại được Hiên Viên Vấn Thiên không?
Tiểu Yêu Hậu lo lắng hỏi.
Mấy ngày nay, Vân Triệt đã kể sơ lược về những trải nghiệm ở Thương Vân đại lục. Tuy huyền lực của hắn hiện giờ đã tăng vọt, nhưng trước kia, Hiên Viên Vấn Thiên là kẻ mà hắn, Tiểu Yêu Hậu và Phượng Tuyết Nhi liên thủ cũng không thể đánh bại. Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, liệu Vân Triệt có thật sự vượt qua được chênh lệch thực lực khổng lồ đó không?
- Mặc dù không nắm chắc mười phần, cũng không thể đoán được trong một tháng này Hiên Viên Vấn Thiên đã tiến bộ đến mức nào, nhưng ít nhất cũng có thể thăm dò. Cho dù vẫn thất bại, ta cũng có thể an toàn rút lui.
Tuy Vân Triệt nói vậy, nhưng trong ánh mắt lại lộ rõ vẻ tự tin và ngạo nghễ.
- Vân ca ca, muội cùng trở về với huynh nhé, muội rất lo cho phụ hoàng và mọi người.
Phượng Tuyết Nhi khẽ nói.
Vân Triệt an ủi:
- Yên tâm đi, lần trước Hiên Viên Vấn Thiên đã bị thương nặng như vậy, không có nửa tháng thì không thể hồi phục được. Hơn nữa sau lần đó, y nhất định sẽ càng nóng lòng kích phát sức mạnh trong ma huyết, không có tâm tư và thời gian để ý đến những chuyện khác.
Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nói:
- Nếu ngươi đã quyết tâm muốn đi, vậy thì hãy mang theo Tuyết Nhi. Có thêm sức mạnh của Tuyết Nhi, phần thắng sẽ lớn hơn. Có nàng ấy bên cạnh, ngươi cũng sẽ biết quý trọng mạng sống của mình hơn!
Vân Triệt: “…”
Ánh mắt Vân Triệt hướng về phương bắc xa xôi… Nơi đó là phương hướng của Thiên Huyền đại lục. Bất tri bất giác, hắn rời khỏi nơi ấy đã mấy tháng trôi qua.
Giờ phút này, cuối cùng cũng đã đến lúc trở về.
Hiên Viên Vấn Thiên, tất cả nợ nần, cũng nên đến lúc kết thúc rồi!
––––––––––––
Thiên Huyền đại lục, Thần Hoàng quốc, Phượng Hoàng thành.
Phượng Hoàng thành bị Mạt Lỵ phá hủy mấy tháng trước vẫn mang dáng vẻ tan hoang như cũ, dường như chỉ được sửa chữa qua loa. Phượng Hoàng thành vốn luôn tràn ngập khí tức hỏa diễm nóng rực giờ đây lại là một bầu không khí tĩnh lặng đến chết chóc. Nhìn từ trên cao, thậm chí không thấy được vài bóng người qua lại.
- Tại sao lại như vậy… Người của Phượng Hoàng thành đi đâu cả rồi?
Vì Phượng Tuyết Nhi lo lắng cho an nguy của Phượng Hoàng Thần Tông, nên vị trí mà Vân Triệt và nàng xuyên qua không gian chính là bầu trời trên Phượng Hoàng thành, nhưng những gì họ thấy lại là một khung cảnh tiêu điều.
- Đừng vội, so với mấy tháng trước, Phượng Hoàng thành không có thêm nhiều dấu vết bị phá hủy, có lẽ… Chúng ta xuống dưới hỏi thăm trước đã.
Vân Triệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang siết chặt vì căng thẳng của Phượng Tuyết Nhi, đưa nàng đáp thẳng xuống trước mặt một lão giả có khí tức huyền lực mạnh nhất còn ở lại trong thành.
Lão giả kia dường như đang ngẩn người vì chuyện gì đó, sự xuất hiện đột ngột của Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi khiến lão kinh hãi lùi nhanh về sau. Khi nhìn rõ Phượng Tuyết Nhi, lão kinh hoàng trừng lớn mắt:
- Tuyết… Tuyết… Tuyết công chúa? Thật… Thật sự là người sao? Lão phu… không phải đang nằm mơ chứ?
Lão lại chợt thấy Vân Triệt đứng bên cạnh Phượng Tuyết Nhi, đôi mắt càng trừng lớn đến mức suýt nhảy ra khỏi tròng:
- Ngươi…
Người của Thiên Huyền đại lục đã sớm cho rằng Vân Triệt đã chết.
- Tam Thập Tam trưởng lão, là ta! Phụ hoàng đâu? Mau nói cho ta biết phụ hoàng và mọi người đi đâu rồi?
Phượng Tuyết Nhi vội vàng hỏi, thân thể khẽ run lên vì sợ hãi, e rằng sẽ nghe được câu trả lời mà nàng không dám nghĩ tới.
- Tông chủ ngài ấy… Ngài ấy…
Tam Thập Tam trưởng lão hít một hơi thật sâu:
- Ngài ấy cùng Thái Thượng Tông Chủ và mọi người đã đến Chí Tôn Hải Điện rồi.
“…” Toàn thân Phượng Tuyết Nhi tức thì mềm nhũn, cả người tựa vào lòng Vân Triệt, cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Vân Triệt thật sự muốn xông lên tát cho vị Tam Thập Tam trưởng lão này ba mươi ba cái bạt tai. Đi Chí Tôn Hải Điện thì cứ nói là đi Chí Tôn Hải Điện, có phải đi âm tào địa phủ đâu mà thở hổn hển như vậy làm gì! Nhìn xem Tuyết Nhi của ta bị dọa thành thế nào kìa.
Vân Triệt nhíu mày:
- Chí Tôn Hải Điện? Đến đó làm gì?
Đối mặt với một Vân Triệt “chết đi sống lại”, Tam Thập Tam trưởng lão vẫn còn có phần kinh hồn bạt vía, một lúc lâu sau mới đáp:
- Là Đại hội Thiên Tôn… Đại hội Thiên Tôn của Hiên Viên Vấn Thiên. Y định nhân đại hội này tự phong làm Tôn Chủ Thiên Huyền… Tất cả những ai được mời mà không đến, đều bị coi là chống lại Thiên Tôn, sẽ bị tru diệt cả nhà.
- Đại hội Thiên Tôn… Tự phong Thiên Tôn, đúng là khẩu khí lớn thật.
Vân Triệt cười lạnh một tiếng, hỏi:
- Đại hội này tổ chức khi nào?
- Chính là hôm nay, Tông chủ và mọi người đã đi từ mấy ngày trước rồi.
Tam Thập Tam trưởng lão vẫn chưa hoàn toàn định thần lại.
Hôm nay!?
- Phụ hoàng, gia gia, thái gia gia… mọi người đều thật sự không sao chứ?
Phượng Tuyết Nhi vẫn có chút bất an hỏi:
- Trong khoảng thời gian ta không ở đây, Hiên Viên Vấn Thiên có đến đây không?
- Không có… Nhưng người của Thiên Uy Kiếm Vực đã đến rất nhiều lần, mỗi lần đều lấy đi lượng lớn huyền tinh và đan dược, chúng ta không thể không tuân theo.
Trong mắt Tam Thập Tam trưởng lão lộ ra vẻ kinh hãi sâu sắc:
- Hiên Viên Vấn Thiên kia chẳng biết vì sao lại trở nên đáng sợ hơn cả quỷ thần trong truyền thuyết. Nghe nói trước đây ba vị Thánh Chủ cùng nổi danh với y liên thủ cũng bị một mình y đánh cho thảm bại.
- Ngay cả tính tình của y, tương truyền cũng trở nên vô cùng tàn bạo. Bất cứ ai hay tông môn nào dám trái ý y đều bị Thiên Uy Kiếm Vực tàn sát. Ngay cả Hoàng Cực Thánh Vực, Chí Tôn Hải Điện, Nhật Nguyệt Thần Cung cũng có không ít người chết dưới tay Hiên Viên Vấn Thiên. E rằng không bao lâu nữa, ba thánh địa còn lại cũng phải cúi đầu thần phục trước y… Haizz, sau ngày hôm nay, Thiên Huyền đại lục này không còn Tứ Đại Thánh Chủ nữa. Sau khi Hiên Viên Vấn Thiên trở thành Thiên Tôn, không biết Thiên Huyền đại lục sẽ biến thành bộ dạng gì, Phượng Hoàng Thần Tông ta cũng không biết sẽ ra sao nữa.
Vốn Tứ Đại Thánh Địa cùng tồn tại, kiềm chế lẫn nhau, không ai có thể một mình xưng bá, không ai dám làm càn quá mức. Hiện giờ Hiên Viên Vấn Thiên hóa thân thành ma thần, thực lực vượt xa ba vị Thánh Chủ còn lại. Thế cân bằng bị phá vỡ chỉ là chuyện nhỏ, tính tình của Hiên Viên Vấn Thiên dưới ảnh hưởng của huyền lực hắc ám sẽ ngày càng vặn vẹo, ngày càng cuồng bạo. Sự cường đại của y, đối với Thiên Huyền đại lục mà nói, là một tai họa vô cùng khủng khiếp, và sẽ ngày một kinh hoàng hơn.
- Tuyết Nhi, chúng ta đến Chí Tôn Hải Điện!
Vân Triệt kéo Phượng Tuyết Nhi, thân hình trực tiếp biến mất trong hư không, để lại vị trưởng lão Phượng Hoàng hoàn toàn ngây người.
Thái Cổ Huyền Chu lại một lần nữa xuyên qua không gian, trong nháy mắt đã từ Phượng Hoàng thành đến hải vực phía trên Chí Tôn Hải Điện.
Nhìn thẳng về phía nam, có thể thấy ngay một hòn đảo nhỏ lơ lửng được bao phủ bởi ánh sáng màu lam nhạt. Nhưng so với lần đầu Vân Triệt đến đây, lam quang của hòn đảo này dường như có chút hỗn loạn.
Dưới chân hai người là một hòn đảo nhỏ hình tròn, trên đảo có một huyền trận không gian đang chớp động.
Vân Triệt nhớ hòn đảo nhỏ này tên là “Hải Tình đảo”. Lần đầu tiên đến Chí Tôn Hải Điện, hắn đã được truyền tống đến hòn đảo này trước, sau đó mới tự mình bay về phía hải điện lơ lửng.
- Là Chí Tôn Hải Điện.
Phượng Tuyết Nhi khẽ lẩm bẩm, ánh mắt phức tạp nhìn về phía trước, không biết là đang lo lắng cho đám người Phượng Hoành Không, hay là đang nhớ lại cảnh tượng lần đầu đến đây.
- Mới chưa đầy một năm ngắn ngủi, không ngờ lại đến nơi này.
Vân Triệt lên tiếng, lần đầu tiên hắn gặp Hiên Viên Vấn Thiên cũng chính là ở Chí Tôn Hải Điện.
- Hiên Viên Vấn Thiên… Thật sự là một nhân vật vô cùng đáng sợ. Dã tâm, thiên phú, tâm cơ, tàn nhẫn, nhẫn nại, cơ duyên… thứ gì cần có đều có đủ. Chỉ tiếc, bước cuối cùng, y lại biến thành một kẻ điên cuồng, đánh mất cả thân xác lẫn tâm trí…
Vân Triệt như đang lẩm bẩm một mình.
Đại hội Thiên Tôn hôm nay, chính là thời khắc y tận hưởng tất cả thành quả.
- Vân ca ca, chúng ta cứ thế đi qua sao?
Phượng Tuyết Nhi hỏi.
Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi nói:
- Cứ che giấu khí tức, cẩn thận tiếp cận trước, xem xét tình hình trong hải điện một chút. Tuyết Nhi, chúng ta đi thôi.
Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi vừa định bay lên, huyền trận không gian trên hòn đảo phía dưới đột nhiên lóe lên bạch quang, hai bóng người một trước một sau bước ra.
Thanh niên áo trắng đi phía trước vừa ra khỏi huyền trận đã đột nhiên ngửa đầu cười ha hả:
- Ha ha ha ha, nhìn hải vực mênh mông này, bản thiếu chủ cuối cùng cũng hiểu vì sao phụ thân lại chọn nơi này. Biển cả bao la thế này, đúng là muốn trốn cũng không có chỗ mà trốn.
Lão giả đi theo phía sau cũng cười nói:
- Ha ha, nhưng với thần uy hiện giờ của Kiếm Chủ đại nhân, nếu ngài không muốn cho ai trốn, thì ai có thể thật sự thoát khỏi lòng bàn tay của ngài chứ.
Thân hình Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi đồng thời dừng lại, ánh mắt nhìn xuống hai người phía dưới. Nam thanh niên có huyền lực Bá Hoàng hậu kỳ, lão giả là một Đế Quân cấp bảy, trên người cả hai đều có kiếm khí dao động.
- Hiên Viên Vấn Đạo!
Vân Triệt khẽ lẩm bẩm, ánh mắt chợt trở nên âm u.
Nam thanh niên đi phía trước, rõ ràng chính là con trai của Hiên Viên Vấn Thiên – cũng là đứa con trai duy nhất – Hiên Viên Vấn Đạo!
Trước kia, tuy trên mặt Hiên Viên Vấn Đạo cũng có vẻ kiêu ngạo, nhưng phần lớn là cuồng ngạo mà không thể hiện ra ngoài. Trước mặt mọi người, y tỏ ra khá thận trọng trong lời nói và việc làm, thỉnh thoảng còn có thể khiêm tốn.
Nhưng Hiên Viên Vấn Đạo lúc này lại ngạo khí ngút trời, ánh mắt và lời nói đều không giấu nổi vẻ điên cuồng, quả thật giống như một đế vương đang chỉ điểm giang sơn, quân lâm thiên hạ, không coi bất cứ thứ gì ra gì.
Mà sự thay đổi này, tự nhiên là vì uy thế ngập trời của Hiên Viên Vấn Thiên.
- Hừ, đó là đương nhiên. Chỉ có điều, những kẻ không nghe lời vẫn còn không ít. Đám ngu xuẩn nực cười đó lại còn ảo tưởng có thể chống lại phụ thân. Hôm nay, phụ thân sẽ cho chúng biết thế nào là sức mạnh chân chính. Lũ ngu xuẩn không biết điều đó sẽ biết thế nào là tuyệt vọng, máu của bọn chúng, e rằng sẽ nhuộm màu lam của hải điện này thành một màu đỏ tươi đẹp.
- Kiếm Chủ đại nhân… À không, uy nghiêm của Thiên Tôn, sao phàm phu có thể xúc phạm. Đợi hôm nay Kiếm Chủ đại nhân thật sự trở thành Thiên Tôn đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền đại lục, vậy thì Thiếu chủ chính là Thiếu Tôn Chủ đầu tiên của Thiên Huyền đại lục này. Tương lai toàn bộ thiên hạ cũng đều là của Thiếu chủ.
Lão giả nở nụ cười nịnh nọt.
Hiên Viên Vấn Đạo cất tiếng cười ngạo nghễ:
- Ha ha ha ha ha ha! Đâu chỉ Thiên Huyền đại lục! Đợi Đại hội Thiên Tôn kết thúc, sau khi cho những kẻ không nghe lời biết hậu quả, phụ thân sẽ lập tức dựng lại huyền trận không gian đến Huyễn Yêu giới. Đến lúc đó, Huyễn Yêu giới hoặc là quỳ gối thần phục, hoặc là bị hủy diệt!
- Ha ha, giấc mộng đẹp của cha con các ngươi, thật đúng là cảm động lòng người.
Giữa lúc Hiên Viên Vấn Đạo đang cuồng tiếu, một tiếng cười lạnh như băng mang theo vẻ trào phúng sâu sắc đột nhiên vang lên bên tai, khiến tóc gáy toàn thân hắn dựng đứng lên:
- Ai!!
Rầm!!!
Một tiếng nổ đột ngột vang lên, lão giả đi theo sau Hiên Viên Vấn Đạo, một Đế Quân cấp bảy cường đại, ngay cả một tiếng hét kinh hãi cũng không kịp phát ra, đã giống như một cây cải trắng nát bét bị đánh bay ra ngoài, rơi xuống hải vực cách đó mấy dặm. Mà Hiên Viên Vấn Đạo khi xoay người lại cũng cuối cùng nhìn thấy gương mặt của Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi.
Ánh mắt hắn hoảng sợ trừng lớn:
- Ngươi… Các ngươi… A!
Hiên Viên Vấn Đạo còn chưa kịp thét lên thành tiếng, một bàn tay của Vân Triệt đã khóa chặt cổ họng hắn, khiến hắn đừng nói là truyền âm, ngay cả một tiếng rên rỉ cũng không thể phát ra.
Vân Triệt cười lạnh xách Hiên Viên Vấn Đạo lên:
- Hiên Viên thiếu chủ, đã lâu không gặp. Ta đang lo không biết nên mang quà gặp mặt gì cho Hiên Viên Vấn Thiên, ngươi liền tự mình ngoan ngoãn đưa tới cửa.