Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 907: CHƯƠNG 906: DƯỚI THẦN HUYỀN, ĐỀU LÀ CON KIẾN HÔI (HẠ)

— Aaaaaa!!

Tiếng kêu thảm thiết của Hiên Viên Vấn Thiên quả thực kinh thiên động địa, cách xa trăm dặm mà Chí Tôn Hải Điện vẫn nghe rõ mồn một. Bọn họ nhìn về phương bắc, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ chấn kinh sâu sắc.

— Tiếng kêu thảm thiết kia là của Hiên Viên Vấn Thiên!?

— Là tiếng kêu của Hiên Viên Vấn Thiên!

— Lẽ nào Vân Triệt không phải là đối thủ của Hiên Viên Vấn Thiên? Rốt cuộc là Vân Triệt bị thương nặng hay là Hiên Viên Vấn Thiên?

Một vị huyền giả Thất Quốc kích động nói.

Biểu hiện của Hiên Viên Vấn Thiên trước mặt bọn họ chẳng khác nào Ma Thần trong truyền thuyết, cường đại đến mức họ không thể tưởng tượng nổi trên đời này lại có sức mạnh nào có thể chống lại hắn. Bọn họ làm sao ngờ được, Vân Triệt giao thủ với Hiên Viên Vấn Thiên lại có thể khiến họ nghe được tiếng kêu thảm thiết của hắn.

— Đây là sự thật sao?

Đám người Phượng Hoành Không có cảm giác như đang ở trong mơ.

— Không… không thể nào!

Tất cả người của Thiên Uy Kiếm Vực đều trừng lớn hai mắt, gương mặt tràn ngập vẻ hoảng sợ không yên:

— Sức mạnh của Thiên Tôn đã có thể sánh với Ma Thần, làm sao có thể thua Vân Triệt được!

— Ha… thật sự là khó có thể tin nổi.

Tần Vô Thương nhìn về bầu trời phương bắc, cảm thán nói:

— Bảy năm trước, khi hắn mới vào huyền phủ, hắn chỉ là một hài tử cần ta âm thầm che chở. Bây giờ, mới qua bảy năm ngắn ngủi, không ngờ đã đạt tới cảnh giới như thế. Nếu nói đây là một truyền kỳ vô tiền khoáng hậu, thì nó càng giống một giấc mộng ảo khó tin.

— Xét về tuổi tác, hiện tại trước mặt chúng ta, hắn vẫn chỉ là một hài tử mà thôi?

Đông Phương Hưu cười nhạt nói:

— Tính cách hắn tà dị, bá đạo ngang ngược, nhưng bản chất lại không muốn bị bất kỳ ai khống chế, không muốn đứng dưới bất kỳ ai. Một người như vậy, đương nhiên sẽ không có tư tưởng vì đại nghĩa hay nguyện ý gánh vác sứ mệnh, nhưng chính hắn lại là người cứu Thương Phong Quốc, hôm nay lại càng là người gánh vác tương lai của toàn bộ Thiên Huyền đại lục.

— Tuy hắn chẳng hề để tâm, nhưng nếu Thiên Huyền đại lục thoát khỏi bóng tối của Hiên Viên Vấn Thiên, hắn chắc chắn sẽ trở thành thần thoại chưa từng có của nơi này.

—— —— —— ——

— Ách… a… a… a… a…

Hiên Viên Vấn Thiên ôm lấy vết thương tỏa ra hồng quang trước ngực, gương mặt vì đau đớn tột cùng mà vặn vẹo như ác quỷ thực sự. Mặc cho hắn vận lực thế nào, vết thương cũng không có nửa điểm khép lại, ngay cả máu cũng không thể cầm được, cả bàn tay hắn nhanh chóng bị huyết dịch màu đen thấm ướt.

Tuy Vân Triệt tỏ ra vô cùng tự tin, nhưng hắn không biết rõ Hiên Viên Vấn Thiên hiện tại đã mạnh đến mức nào, càng không thể có sự nắm chắc tuyệt đối. Cho nên hắn mới giả vờ yếu thế, lợi dụng sự cuồng vọng và tự tin thái quá của Hiên Viên Vấn Thiên để đột nhiên tung ám chiêu, tặng cho hắn một kiếm tàn nhẫn.

Tuy vết kiếm rất lớn nhưng khá nông, vết thương dạng này đối với một vị Đế Quân bình thường cũng chẳng đáng là gì, nhưng đây là vết thương đến từ Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, đối với một “Ma Khu” như Hiên Viên Vấn Thiên mà nói, nó chính là cơn ác mộng đáng sợ nhất trên đời. Vết thương mang theo hồng quang chẳng những khiến hắn đau đớn tột cùng, mà còn cản trở hành động của hắn vô cùng nghiêm trọng, việc vận chuyển hắc ám huyền lực cũng bị ảnh hưởng tương đối lớn.

Đáng sợ hơn là vết thương này không thể dùng hắc ám huyền lực để chữa trị, cho dù huyền lực của Hiên Viên Vấn Thiên có mạnh hơn gấp mười lần nữa, cũng đừng hòng nhanh chóng chữa lành nó — thậm chí nó sẽ kéo dài rất lâu.

— Vân Triệt! Ngươi dám làm tổn thương Ma Khu cao quý của bản tôn!

Nỗi đau trên thân thể cùng sự sỉ nhục trong tinh thần khiến Hiên Viên Vấn Thiên hoàn toàn đánh mất dáng vẻ ung dung tự tại, bễ nghễ thiên hạ lúc trước. Thay vào đó là sự phẫn nộ, cuồng ngạo và sát cơ bùng nổ triệt để.

Ầm!!

Hắc quang trên người Hiên Viên Vấn Thiên nổ tung, khí tức hắc ám vốn đã vô cùng cường thịnh lại bạo tăng thêm mấy lần, một tầng hắc quang lưu chuyển quanh Ma Khu của hắn, trong đó còn lóe lên mấy đạo huyền quang đen nhánh.

Một luồng uy áp hắc ám ập tới, trong nháy mắt bức lui thân thể Vân Triệt về phía sau, hai tay hắn cầm Tru Ma Kiếm bất giác siết chặt, sắc mặt cũng trở nên vô cùng thận trọng.

— A a a… Vân Triệt, bản tôn muốn xé ngươi thành từng mảnh!!

Vết thương vẫn đang rỉ máu, nỗi đau càng không biết lúc nào mới có thể dừng lại. Hiên Viên Vấn Thiên khàn giọng gào thét, hắc quang trên người rung chuyển, đột nhiên phóng ra ba đám quang ảnh, hóa thành ba đạo xúc tu cuốn về phía Vân Triệt.

Ba đạo xúc tu hắc ám mang theo uy áp không thể so với lúc trước, tốc độ cũng nhanh hơn gấp mấy lần. Vân Triệt vội vàng lùi lại, cánh tay xoay chuyển, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm lóe lên một đạo hồng quang, ngay khi hắn chuẩn bị vung kiếm, đồng tử hắn hơi co rụt lại.

Bởi vì hắn nhìn thấy phía sau ba đạo xúc tu hắc ám, đột nhiên hiện ra mấy trăm đạo hắc ám kiếm mang.

Oanh!!

Ba đạo xúc tu hắc ám va vào Tru Ma Kiếm, lập tức bị chặt đứt như ba con giun rồi nhanh chóng tiêu tán. Khi hắn thu kiếm đứng trên không, mấy trăm đạo kiếm quang mang theo tiếng rít băng giá bỗng nhiên bay tới, khí tức trên mỗi một đạo kiếm mang đều không hề thua kém xúc tu hắc ám vừa bị đánh tan.

— Vân Triệt, chết đi!!

Con ngươi Vân Triệt trừng lớn, thân thể lùi lại với tốc độ nhanh nhất, nhưng không thể nào nhanh hơn mấy trăm đạo hắc ám kiếm mang đang xé rách không gian. Thời điểm kiếm mang cận thân, ánh mắt hắn trở nên âm trầm, đột nhiên dừng lại, gầm nhẹ một tiếng.

Huyền quang trên người Vân Triệt hoàn toàn bạo liệt, huyền khí tăng vọt, “Phong Vân Tỏa Nhật” được phát động trong nháy mắt, ngưng tụ ra Tà Thần bình chướng vô hình. Trong tiếng va chạm thấu tận tâm linh, tất cả hắc ám kiếm mang đều găm chặt trên Tà Thần bình chướng.

Hai tay Hiên Viên Vấn Thiên biến thành trảo, lòng bàn tay và toàn thân đều là hắc quang bay múa, điên cuồng thúc giục hắc ám kiếm mang. Vân Triệt cắn chặt răng, hai tay mở ra, ngoan cường chống đỡ Tà Thần bình chướng.

Không gian đang kịch liệt bỗng nhiên ngưng đọng, khoảng cách trăm trượng giữa hai người lâm vào thế giằng co. Hắc quang trên hai tay Hiên Viên Vấn Thiên bốc lên càng lúc càng kịch liệt, gương mặt dần dần vặn vẹo, dường như không thể tin nổi Vân Triệt lại có thể cản được đòn tấn công của mình.

— Vân Triệt… bản tôn xem ngươi có thể chống đỡ được bao lâu!

— Hừ!

Vân Triệt cười nhạt, nói từng chữ một:

— Sẽ không quá lâu đâu.

Vừa dứt lời, ánh mắt hắn bỗng nhiên biến đổi, rồi phát ra một tiếng gầm trời long đất lở.

— Aaaaaa!!!!!

Trong tiếng gầm, Kim Ô Viêm bùng lên ngút trời, huyền khí trên người Vân Triệt vốn đã bành trướng gấp mấy lần so với lúc trước lại tiếp tục tăng vọt. Huyền khí giằng co hồi lâu bỗng nhiên được phóng thích toàn lực, khiến Tà Thần bình chướng nổ tung, toàn bộ hắc ám kiếm mang găm trên đó đều bị chấn văng ra, phát ra tiếng rên rỉ.

Lực phản chấn vô cùng khổng lồ hung hăng tác động lên Hiên Viên Vấn Thiên, khiến toàn thân hắn kịch liệt chấn động, sắc mặt càng là biến đổi.

Vân Triệt bỗng nhiên lao về phía trước, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm chấn không quét ngang, trong nháy mắt oanh diệt toàn bộ kiếm mang bay ra, sau đó sử dụng Tinh Thần Toái Ảnh, bức thẳng đến chỗ Hiên Viên Vấn Thiên. Trên Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm bùng lên hỏa diễm kiếm mang dài trăm trượng, chém về phía hắn.

Ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên đã trở nên vô cùng âm trầm, hắn vung ra một đạo hắc ám, chấn văng hỏa diễm kiếm mang, sau đó đưa tay chộp vào vết thương trước ngực, khiến bàn tay dính đầy máu tươi.

Bàn tay nhuốm máu chụp về phía trước, theo huyết dịch đỏ đen nhỏ xuống, một huyền trận đen kịt chậm rãi hình thành trong lòng bàn tay hắn, dần dần phóng ra huyết quang đáng sợ.

— Vân Triệt, đây là Thiên Ma Luyện Huyết Trận do bản tôn dùng ma huyết tạo thành!

Sau khi hắc ám kiếm mang bị cản lại, hiển nhiên tâm tình Hiên Viên Vấn Thiên càng trở nên táo bạo và phẫn nộ:

— Ban đầu bản tôn còn định lưu cho ngươi toàn thây, nhưng bây giờ… bản tôn muốn luyện ngươi thành huyết dịch!!

Trong tiếng gầm khàn giọng, bàn tay Hiên Viên Vấn Thiên vung ra, huyền trận chỉ rộng nửa thước nhanh chóng bay về phía Vân Triệt.

Một luồng khí tức cực kỳ kinh khủng ập đến, khiến trong lòng Vân Triệt đột nhiên dâng lên cảm giác bất an. Hắn theo bản năng lùi lại, nhưng huyết sắc huyền trận đang bay tới bỗng nhiên trải rộng ra như một bức họa quyển, lập tức bành trướng gấp mấy trăm lần, trong nháy mắt cuốn Vân Triệt vào trong đó.

— Ha ha ha ha!

Hiên Viên Vấn Thiên cười như điên:

— Trong Luyện Huyết Trận, ngươi sẽ lập tức hóa thành huyết thủy, linh hồn cũng sẽ bị luyện hóa thành hư vô, vĩnh thế không được luân hồi! Đây chính là hậu quả khi ngươi chọc giận bản tôn!

Bị cuốn vào Thiên Ma Luyện Huyết Trận, không gian xung quanh Vân Triệt hoàn toàn hóa thành màu máu, giống như hắn đang chìm trong một thế giới ngập tràn máu huyết. Vô số sợi khí tức âm trầm từ bốn phía cuốn tới, những khí tức này dường như không có tính công kích, nhưng Vân Triệt rõ ràng cảm giác được huyết dịch của chính mình đang tự động sôi trào, toàn thân cũng dần dần sinh ra cảm giác nóng rực ngày càng mãnh liệt.

Vân Triệt nhìn thoáng qua bàn tay mình, sau đó nhắm mắt lại. Phượng Hoàng Viêm cùng Kim Ô Viêm đồng thời bạo phát, hỏa diễm bốc lên trong nháy mắt gạt phăng tất cả huyết khí, thiêu đốt từng ngóc ngách trong huyền trận. Vân Triệt phi thân lên, khuấy động huyền khí toàn thân, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm oanh ra như vũ bão, trùng điệp đánh tới huyết sắc huyền trận này.

Ầm ầm ầm ầm ầm ầm ầm!

Cự kiếm nặng hơn hai trăm vạn cân trong tay Vân Triệt lại nhẹ như cỏ rác, trong khoảnh khắc ngắn ngủi đã liên tục oanh ra hơn trăm kiếm, mỗi một lần đều khiến huyết sắc huyền trận kịch liệt rung chuyển. Trăm kiếm đi qua, huyết khí dày đặc trong huyền trận đã đại loạn, thậm chí phát ra tiếng rên rỉ như sắp sụp đổ.

Oanh!!!

Theo Vân Triệt oanh ra một kiếm cuối cùng, huyết sắc huyền trận trực tiếp bị nện ra một lỗ thủng khổng lồ, hỏa diễm từ đó vọt ra. Theo ngọn lửa bỗng nhiên tách ra, bóng dáng Vân Triệt cũng xuất hiện, một kiếm vung ra, hư ảnh Thiên Lang cùng hư ảnh Phượng Hoàng thoáng hiện sau lưng.

— Phượng Hoàng Thiên Lang Trảm!

— Cái gì!?

Từ lúc Thiên Ma Luyện Huyết Trận bao phủ đến khi Vân Triệt phá vỡ nó, mới trôi qua vỏn vẹn năm hơi thở. Rốt cục, Hiên Viên Vấn Thiên cũng hoàn toàn kinh ngạc.

Lúc trước hắn bị Vân Triệt dùng ám chiêu đánh bị thương, tuy nổi giận nhưng hắn tự nhận đó hoàn toàn là do mình khinh địch chủ quan, chứ tuyệt không cho rằng Vân Triệt có tư cách chống lại hắn, dù sao lúc đó hắn mới chỉ vận dụng hai thành huyền lực mà thôi.

Mà về sau, trong cơn tức giận, hắn đã xuất thủ toàn lực, thề phải xé rách Vân Triệt thành vô số mảnh, thậm chí còn lấy ma huyết của mình làm vật dẫn, tạo thành Thiên Ma Luyện Huyết Trận có uy lực vô cùng cường đại.

Thế nhưng, hắc ám kiếm mang vẫn bị Vân Triệt cản lại, ngay cả Thiên Ma Luyện Huyết Trận cũng bị nhanh chóng đánh tan.

Trong cơn tức giận, hắn rõ ràng đã xuất ra trạng thái toàn lực, thế mà hoàn toàn không thể áp chế được Vân Triệt!!

— A a a!!!

Trong tiếng gầm điên cuồng, hắc ảnh của Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên tránh thoát Thiên Lang kiếm ảnh của Vân Triệt, nhưng không phản kích, mà khàn giọng gào thét:

— Tại sao!! Tại sao chỉ trong một tháng ngắn ngủi, huyền lực của ngươi lại tăng vọt đến mức này!!

— Bản tôn tu luyện hai ngàn năm, trù tính một ngàn năm, ẩn nhẫn một ngàn năm, giết vô số người, nhuốm vô số máu, hao phí vô số tâm cơ, càng gánh chịu không biết bao nhiêu rủi ro, cuối cùng còn biến chính nhục thân của mình thành huyết thủy mới có được sức mạnh hôm nay!!

— Mà ngươi…

Hiên Viên Vấn Thiên thở hổn hển, trong giọng nói tràn ngập phẫn nộ, chấn kinh và cực kỳ không cam lòng:

— Ngươi dựa vào cái gì mà chỉ sau một tháng ngắn ngủi, liền có được sức mạnh như vậy! Ngươi từ đâu có được những sức mạnh này, rốt cuộc thì ngươi đã trải qua chuyện gì

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!