Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 908: CHƯƠNG 907: MA KIẾM, THẦN HUYỀN CHI LỰC

Tuy Hiên Viên Vấn Thiên là một trong Tứ Đại Thánh Chủ của Thiên Huyền đại lục, nhưng lúc còn trẻ, hắn lại là người có thiên tư vô cùng bình thường.

Ở một nơi như Thiên Uy Kiếm Vực, tư chất bình thường của hắn chẳng là gì cả. Nếu không phải mang họ Hiên Viên, có lẽ hắn đã sớm giống như thủy tổ của Thiên Kiếm Sơn Trang, bị trục xuất khỏi Thiên Uy Kiếm Vực vì tư chất quá kém.

Thiên Huyền đại lục là thế giới lấy huyền lực vi tôn, những nơi như Thiên Uy Kiếm Vực lại càng phân chia đẳng cấp huyền lực rõ rệt, huyền lực tượng trưng cho địa vị tuyệt đối. Mang trong mình huyết mạch Hiên Viên nên hắn không bị trục xuất, nhưng cũng chính vì huyết mạch ấy mà tư chất của hắn trở thành một nỗi sỉ nhục. Ở Thiên Uy Kiếm Vực, hắn phải nhận đủ mọi sự ghẻ lạnh, chế giễu, miệt thị và khinh bỉ. Thậm chí, ngay cả cha mẹ ruột cũng hoàn toàn thất vọng về hắn. Hắn có sáu huynh đệ ruột thịt, nhưng không một ai thèm liếc mắt nhìn hắn.

Phải chịu đựng quá nhiều sự miệt thị và tủi nhục, cộng thêm nỗi thống hận đối với chính mình, cuối cùng cũng có một ngày tất cả bùng nổ. Khát vọng sức mạnh trong hắn thức tỉnh tựa như ác ma, điên cuồng sinh sôi và lớn mạnh.

Thiên tư bình thường, hắn liền dùng mạng để bù đắp. Mỗi ngày hắn đều tu luyện nhiều hơn người khác bốn canh giờ, người khác tu luyện bốn canh giờ, hắn liền tu luyện tám, thậm chí mười canh giờ. Để giành được nhiều tài nguyên hơn, hắn không từ thủ đoạn, ngấm ngầm hãm hại các đồng môn, trong đó có cả hai huynh đệ của mình.

Đợi đến khi thực lực của hắn tăng tiến vượt bậc, dần dần vượt qua nhiều người cùng trang lứa, hắn mới bắt đầu nhận được sự công nhận, tán thưởng, thậm chí là nịnh nọt của một số kẻ. Sự đối đãi một trời một vực giữa kẻ yếu và cường giả khiến lòng cầu toàn sức mạnh của hắn càng trở nên cực đoan, bước chân theo đuổi sức mạnh cũng càng thêm điên cuồng và bất chấp thủ đoạn. Cuối cùng, cũng có ngày hắn đứng trên đỉnh Kiếm Vực. Thời điểm trở thành Kiếm Chủ, hắn mới chính thức đổi tên thành "Hiên Viên Vấn Thiên".

Ngụ ý rằng, cuối cùng sẽ có ngày hắn vấn đỉnh trời xanh.

Cơn khát sức mạnh của hắn đã không thể dừng lại, nhất là khi hắn đọc được trong sách cổ về sự tồn tại của Chư Thần, hắn càng mê muội theo đuổi thế giới kia.

Vì trở thành Hiên Viên Kiếm Chủ, hắn đã lén hạ độc thủ, giết chết huynh trưởng của mình.

Vì Thiên Tội Thần Kiếm, hắn giật dây tam đại Thánh Địa, khiến họ liên thủ tiêu diệt Vĩnh Dạ Vương tộc.

Vì giải trừ phong ấn ma kiếm, hắn đi khắp Thiên Huyền đại lục, dùng mấy trăm năm tìm kiếm vô số kỳ trân dị bảo. Cuối cùng, để lấy được ma huyết, hắn đã phong tỏa linh hồn Dạ Mộc Phong. Hắn khổ công chờ đợi ngàn năm vì Luân Hồi Kính, sau cùng lại tính kế các Thánh Địa còn lại tấn công Huyễn Yêu Giới. Vì phong ấn ma kiếm, hắn đã tính kế toàn bộ Thiên Huyền đại lục.

Cuối cùng, chỉ vì một sai lầm nhỏ, hắn đã phải cắn răng từ bỏ thân thể và huyết mạch của chính mình.

Rốt cục, hắn đã có được sức mạnh như hôm nay, chân chính vấn đỉnh thiên hạ.

Sự cứng cỏi, chấp niệm, kiên nhẫn, thông minh, âm hiểm, độc ác, tàn nhẫn cộng thêm một chút may mắn đã tạo nên một Hiên Viên Vấn Thiên của ngày hôm nay.

Có được sức mạnh hiện tại, hắn tự cho rằng đây là thứ mình xứng đáng được hưởng, cũng là độc nhất vô nhị trên thế gian này. Ngày hắn hoàn toàn luyện hóa ma huyết, Thiên Huyền đại lục ngoại trừ hắn ra, tất cả đều là lũ kiến hôi.

Nhưng uy thế Thiên Tôn của hắn vừa mới xuất thế, lại đột nhiên xuất hiện một Vân Triệt mà hắn không cách nào áp chế, trong khi khoảng cách giữa lần giao thủ trước mới chỉ vỏn vẹn một tháng.

Hắn nỗ lực cả đời mới có được ma thần chi lực, vậy mà lại bị Vân Triệt dùng một tháng ngắn ngủi đuổi kịp, hắn làm sao có thể chấp nhận được!

Vân Triệt trầm giọng nói:

- Hơn nửa lực lượng của ta là do sư phụ ban cho, nửa còn lại là do ta dùng chính mạng sống này để đổi lấy! Ít nhất, ta không giống như ngươi, vì theo đuổi sức mạnh mà mất hết tính người, điên cuồng diệt tộc, gây họa cho Huyễn Yêu Giới, chiếm đoạt thân xác kẻ khác!

- Sư phụ!

Tơ máu trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên vỡ ra, trong đầu hắn hiện lên hình ảnh thiếu nữ váy đỏ với sức mạnh kinh hoàng tuyệt luân kia. Cho dù hắn đã là "Thiên Tôn", nhưng mỗi lần nhớ tới Mạt Lỵ, trong lòng hắn vẫn dâng lên nỗi sợ hãi. Hắn không cam lòng gào lên một tiếng:

- Tại sao, tại sao bản tôn không gặp được một sư phụ như thế! Tại sao!! Không công bằng, điều này không công bằng! A!!

Ghen ghét cũng là một loại cảm xúc tiêu cực. Một khi sự ghen ghét của hắn bị hắc ám huyền lực kích phát, nó sẽ bùng lên dữ dội như cỏ khô gặp lửa.

Hiên Viên Vấn Thiên rống to một tiếng, thân thể vọt tới trước, như một con dã thú điên cuồng lao về phía Vân Triệt. Hai ma trảo khổng lồ đồng thời hiện hình, đan chéo vào nhau xé nát thân thể Vân Triệt.

Chân Vân Triệt khẽ động, thân hình hắn đã lướt ra xa mấy chục trượng chỉ trong nháy mắt. Hiên Viên Vấn Thiên vồ hụt, đứng yên tại chỗ, toàn thân run rẩy không ngừng. Nhưng hắn không quay người lại, cơ thể run rẩy dần yếu đi, cho đến khi hoàn toàn ngừng lại.

Ngay cả hắc ám ma khí hỗn loạn lúc trước cũng hoàn toàn lắng dịu.

- Ha, ha ha ha.

Hiên Viên Vấn Thiên vẫn cười, nhưng không còn phẫn nộ, mất kiểm soát như vừa rồi, mà là một nụ cười rất trầm thấp. Hắn chậm rãi xoay người lại, đôi tròng mắt đen nhánh đã khôi phục sự tĩnh lặng đáng sợ.

Vân Triệt:

“...”

- Suýt chút nữa bản tôn quên mất một chuyện.

Hắn ngước mắt nhìn chằm chằm Vân Triệt, trầm giọng nói:

- Mười sáu tuổi, huyền mạch của ngươi tàn phế. Từ đó đến nay, ngươi tu luyện nhiều nhất cũng chưa tới tám năm, chưa tới tám năm… hắc hắc.

- Chưa tới tám năm đã có được sức mạnh như bây giờ, trên người ngươi rốt cuộc có bao nhiêu bí mật chứ.

Hiên Viên Vấn Thiên cười càng lúc càng trầm, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt đột nhiên trở nên nguy hiểm hơn mấy phần.

- Cho nên?

Vân Triệt cười lạnh đáp lại.

- Suy cho cùng, khí vận giữa người với người vẫn không thể so sánh. Ngươi có thể dùng chưa tới tám năm mà có được sức mạnh hôm nay, chắc chắn sở hữu khí vận bậc nhất của mảnh đại lục này. Tiếc thay, kiếp nạn lớn nhất đời ngươi chính là gặp phải bản tôn.

- Bản tôn sẽ khiến khí vận và sinh mệnh của ngươi đi đến hồi kết! Sau khi ngươi chết, tất cả bí mật trên người ngươi, tự nhiên sẽ thuộc về bản tôn!

Tròng mắt Hiên Viên Vấn Thiên lập tức trợn lớn, bắn ra ánh sáng nóng rực mà điên cuồng:

- Như vậy, tất cả khí vận của ngươi sẽ trở thành đá lót đường cho bản tôn phi thăng đến một thế giới khác!!

- Rất đáng tiếc, những thứ trên người ta, dù ta có chết, ngươi cũng đừng hòng lấy được dù chỉ một mảnh.

Ánh mắt Vân Triệt như đang nhìn một tên ngu ngốc.

- Thật sao?

Trong đầu Hiên Viên Vấn Thiên thoáng hiện lên hình ảnh Phần Tuyệt Trần thôi động ma kiếm chi lực để thôn phệ cấm thuật ma đạo Ma Luân Tế Huyết của mình lúc trước. Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười quỷ dị. Tuy trong thời gian ngắn thôi động lần thứ hai sẽ có chút miễn cưỡng, nhưng nếu có thể đoạt được toàn bộ sức mạnh của Vân Triệt thì bất cứ ai cũng sẽ sẵn lòng chấp nhận.

- Vân Triệt, ngươi có thể đạt tới trình độ như thế, quả thực đã khiến bản tôn kinh ngạc. Ngươi không những thành công khiến bản tôn mất bình tĩnh, thậm chí có một thoáng khiến bản tôn cảm thấy hoảng sợ.

Hiên Viên Vấn Thiên nhàn nhạt nói, bàn tay nổi lên hắc quang chậm rãi giơ lên:

- Nhưng, tất cả đều kết thúc rồi.

Rắc!!

Một tia sét đen nhánh từ dưới đất phóng lên giống như hắc ám ma lôi đến từ địa ngục. Một thanh đại kiếm đen nhánh bị Hiên Viên Vấn Thiên nắm trong tay, trên chuôi kiếm có một đôi Mắt Ác Ma tỏa ra hắc quang kinh người.

Trong thoáng chốc, hắc khí trên người Hiên Viên Vấn Thiên bốc lên, hắc quang vốn đã đen nhánh không ngờ lại càng thêm sâu thẳm. Càng đáng sợ hơn là uy áp hắc ám trên người hắn tăng vọt với một biên độ kinh người. Dưới luồng uy áp hắc ám này, thiên địa nhanh chóng tối sầm lại, vùng biển đang sôi trào không ngớt bên dưới bỗng lặng như tờ, tựa như bị một ngọn núi khổng lồ đè lên.

Khi luồng uy áp hắc ám này tăng vọt đến một mức độ nhất định, nó bỗng nhiên suy yếu đi đôi chút. Nhưng cảm giác áp bức chẳng những không giảm bớt, mà đột nhiên khiến linh hồn Vân Triệt co rút lại trong khoảnh khắc. Tiếp đó, dưới khí tràng của Hiên Viên Vấn Thiên, trong lòng hắn nhanh chóng dâng lên một cảm giác nhỏ bé vô cùng mãnh liệt.

Đây là?

Khí tràng huyền lực của Hiên Viên Vấn Thiên đã xảy ra chất biến ư!?

Uy áp khủng bố đến không cách nào hình dung, vùng biển mấy trăm dặm trở nên tĩnh mịch như chết, bầu trời trở nên âm u, không gian như bị phong tỏa không còn chút rung động nào. Dưới luồng uy áp che khuất bầu trời này, vô số huyền giả trong Chí Tôn Hải Điện đều không tự chủ được mà run rẩy quỳ xuống, rất lâu sau cũng không dám đứng lên.

Dưới luồng uy áp này, bọn họ như đang đối mặt với thần linh giáng thế.

Toàn thân Vân Triệt cứng đờ, hắn khẽ cắn răng, sau đó hít một hơi thật sâu. Cuối cùng, cảm giác ngột ngạt nơi lồng ngực cũng dịu đi một chút, luồng áp chế mạnh mẽ kia cũng thoáng giảm bớt.

Rắc!!

Rắc!!

Bầu trời hoàn toàn tối sầm, đặc biệt là khu vực của hai người, đã tối đen như mực, đưa tay không thấy năm ngón, ngay cả nước biển cũng biến thành màu đen nhánh. Vài đạo hắc lôi bổ xuống từ trên trời, chiến trường giữa hai người giống như biến thành địa ngục hắc ám.

- Thấy chưa, cảm nhận được chưa, đây mới là sức mạnh chân chính của bản tôn.

Ma kiếm tương thông, sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên đã xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất. Ban đầu ở Băng Cực Tuyết Vực, Hiên Viên Vấn Thiên chưa rút ma kiếm đã bị Tiểu Yêu Hậu đánh cho tan tác, nhưng ma kiếm vừa ra, Tiểu Yêu Hậu lập tức bị lật ngược tình thế.

Hiện tại, ma kiếm mang lại cho Hiên Viên Vấn Thiên sự gia tăng sức mạnh càng thêm rõ rệt.

- Đây là Thần Đạo chi lực, là sức mạnh của Thần Huyền cảnh. Ở Thiên Huyền đại lục, nó chỉ là truyền thuyết, nhưng trên người bản tôn, nó lại trở thành hiện thực.

Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi nâng Vĩnh Dạ Ma Kiếm lên, thân kiếm kéo theo một vết nứt không gian đen kịt, rất lâu sau vẫn chưa khép lại.

- Tình hình không ổn rồi.

Vân Triệt thấp giọng tự nhủ. Hắn quả thực không ngờ sức mạnh của Hiên Viên Vấn Thiên lại có thể tăng trưởng đến mức này. Tuy trong lòng có chút lo lắng, nhưng trên mặt hắn lại không có chút bối rối nào, ngược lại còn có chút khinh thường nói:

- Thần Huyền cảnh? Ha, quả là trò cười.

- Hửm? Ngươi có ý gì?

Giọng Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên trở nên âm u, giống như phẫn nộ khi thấy Vân Triệt nghi ngờ sức mạnh của hắn.

- Tuy sức mạnh của ta còn cách Thần Huyền cảnh rất xa, nhưng sự hiểu biết của ta về Thần Huyền cảnh còn nhiều hơn ngươi. Bởi vì sức mạnh của sư phụ ta mới thực sự là Thần Đạo chi lực!

Khóe miệng Vân Triệt chậm rãi lộ ra vẻ trào phúng:

- Sư phụ ta từng nói, muốn chân chính bước vào Thần Đạo, không chỉ huyền lực phải đột phá, mà nguyên khí, hồn lực, linh giác cũng đều phải đạt tới cảnh giới tương ứng mới thực sự bước vào Thần Huyền cảnh. Mà một khi tiến vào Thần Đạo, toàn thân sẽ được thoát thai hoán cốt, có thể cảm nhận được thiên địa và pháp tắc khác biệt, có thể khiến linh hồn tồn tại độc lập, và có được tuổi thọ cực dài.

- Còn ngươi, mới chỉ có huyền lực đạt đến cường độ của Thần Huyền cảnh, nhưng đáng tiếc, thọ nguyên và hồn lực của ngươi…

- Ngươi câm miệng!!

Toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên run lên, hắc quang trên người và trên thân kiếm cũng vặn vẹo kịch liệt:

- Ngươi dám nghi ngờ Thần Đạo chi lực của bản tôn!

- A…

Vân Triệt cười lớn:

- Nhìn ngươi kích động như vậy, có lẽ chính ngươi cũng biết rõ ràng mà.

- Ma huyết mỏng manh, ma hồn khiếm khuyết, lại vì theo đuổi sức mạnh mà cưỡng ép dẫn xuất toàn bộ lực lượng trong thời gian ngắn. Đây chính là điều đại kỵ trong huyền đạo, ở bất kỳ tầng thứ nào cũng đều là đại kỵ.

Vân Triệt lạnh lùng nói:

- Tuy bây giờ ngươi có được sức mạnh cực kỳ cường đại, có lẽ có thể sánh với Thần Huyền cảnh, nhưng sức mạnh của ngươi sẽ vĩnh viễn dừng lại ở bước này, sau này sẽ chỉ yếu đi chứ không có nửa điểm tăng trưởng. Còn thọ nguyên của ngươi, hắc hắc hắc, e rằng chỉ có thể sống thêm chưa tới một ngàn năm, còn không bằng một Bá Hoàng sơ kỳ.

- Ngươi!!!

Hắc quang trên người Hiên Viên Vấn Thiên hoàn toàn bạo loạn, toàn thân càng tỏa ra lệ khí mãnh liệt đến cực điểm, bởi vì Vân Triệt đã hung hăng xé toạc vết sẹo đau đớn nhất trong lòng hắn.

- Còn nữa!

Lời nói của Vân Triệt không dừng lại, mà càng vang dội hơn:

- Nguyên khí và hồn lực của ngươi không tăng mà còn giảm, thì linh giác làm sao có thể tăng cường được. Lúc trước ta và Tuyết Nhi ẩn mình cách Hải Thần Đài hai mươi dặm, từ đầu đến cuối ngươi không hề phát giác, lại làm sao có thể cảm nhận được sự tồn tại của một thiên địa khác? Hiển nhiên đó chỉ là ảo tưởng ngươi tự lừa mình dối người mà thôi.

- Ngươi!! Bản tôn muốn đem ngươi thiên đao vạn quả!!

Hiên Viên Vấn Thiên hét lên một tiếng, mang theo hắc khí cuồn cuộn trời đất lao về phía Vân Triệt, Vĩnh Dạ Ma Kiếm trên tay hắn tỏa ra u quang tựa như đến từ địa ngục.

Ánh mắt Vân Triệt ngưng lại, không dám đón đỡ, cấp tốc lách mình, tránh ra thật xa, còn không quên hung hăng bổ thêm một câu:

- Ngươi không những không bước vào Thần Huyền cảnh, mà cả đời này của ngươi, cũng đừng hòng bước vào Thần Đạo chân chính

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!