Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 911: CHƯƠNG 910: BIỂN SÂU ÁC CHIẾN (THƯỢNG)

- Vân Triệt... chết rồi sao?

Một vị trưởng lão của Phượng Hoàng Thần Tông kinh hãi nói.

Lúc trước bọn họ đã thấy hỏa diễm của Vân Triệt bị hắc ám hoàn toàn nuốt chửng, vừa rồi lại tận mắt chứng kiến Vân Triệt bị Hiên Viên Vấn Thiên dùng Quy Không Kiếm tung một đòn, sau đó phun máu rơi xuống biển, dù không chết cũng chắc chắn bị trọng thương.

Mà Hiên Viên Vấn Thiên đuổi theo thì ngược lại, ngoài một vệt máu trước ngực thì không hề có bất kỳ vết thương nào khác, thậm chí khí tức còn khủng bố hơn cả lúc đầu.

- Coi như bây giờ hắn không chết, lát nữa cũng chắc chắn sẽ chết, các ngươi vẫn nên lo cho bản thân mình đi.

Một giọng nói âm trầm bỗng nhiên truyền đến, khiến đám người run lên.

Vân Triệt và Hiên Viên Vấn Thiên đều đã rơi xuống biển sâu, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại, ngay cả bóng tối che trời cũng bắt đầu nhanh chóng tiêu tan. Dạ Mị Tà và Hiên Viên Bác chậm rãi đi tới, theo sau là một đám người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, ánh mắt của bọn họ rõ ràng mang theo vẻ âm u và sát khí.

- Dạ Mị Tà, ngươi muốn làm gì!

Tử Cực lập tức cảm thấy không ổn, nhưng nàng bị Ma Độc ăn mòn, đau đến không muốn sống, toàn thân không thể đứng dậy.

- Chúng ta muốn làm gì, Tử tiên sinh cơ trí như vậy, lẽ nào lại không đoán ra được sao?

Dạ Mị Tà tiến lên một bước, hàn quang lóe lên, trong tay đã cầm một thanh trường kiếm, sau đó chậm rãi chỉ về phía Tử Cực.

- Dạ Mị Tà, ngươi dám!

Cửu Thán chân nhân giận dữ mắng, hắn cố gắng đứng dậy, nhưng huyền khí vừa dâng lên, cả người liền đau đớn quỳ xuống.

- Ha, nhìn bộ dạng của các ngươi bây giờ xem, thật đáng thương làm sao.

Gương mặt Dạ Mị Tà có chút dữ tợn, kể từ khi bị Tiểu Yêu Hậu đánh gãy một tay, sau đó lại thất bại dưới tay Hiên Viên Vấn Thiên, tính cách của hắn cũng trở nên vặn vẹo. Nhìn bộ dạng thảm thương của đám người Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện, khoái cảm trong lòng hắn càng dâng trào mãnh liệt, bởi vì so với việc mình bị gãy một tay, những người này còn thê thảm hơn nhiều!

- Đâu chỉ đáng thương như vậy, cho dù bây giờ chỉ có một mình ta, ta cũng có thể tùy tiện đồ sát Thánh Đế của Thánh Vực và mười hai Chân Nhân, ha ha ha ha!

Hiên Viên Bác lớn tiếng cười cuồng dại:

- Tuy không biết vì sao tên nhóc Vân Triệt kia bỗng nhiên trở nên lợi hại như vậy, nhưng huyền lực của hắn có mạnh hơn nữa cũng không thể vượt qua Thiên Tôn đã bước vào Thần Đạo! Các ngươi cũng đã tận mắt thấy, sức mạnh của hắn ở trước mặt Thiên Tôn căn bản không chịu nổi một đòn. Vậy mà vừa rồi đám ngu xuẩn các ngươi còn trông mong Vân Triệt có thể đánh bại Thiên Tôn, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ.

Bầu không khí tan hoang trên Hải Điện lập tức đóng băng, những thế lực đến từ Thất Quốc tức thì hiểu ra ý đồ của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, họ vội vàng lùi ra xa, run lẩy bẩy, không một ai dám tiến lên.

- Dạ Mị Tà, Hiên Viên Bác!

Hoàng Cực Vô Dục giãy giụa đứng dậy, hắn bị trọng thương lại thêm Ma Độc, mỗi một bộ phận trên người đều đang đau đớn run rẩy, Hỗn Nguyên Thiên Thước đã nằm trong tay hắn:

- Chỉ bằng các ngươi cũng xứng giết Hoàng Cực Vô Dục ta sao!

Hoàng Cực Vô Dục gầm nhẹ một tiếng, Hỗn Nguyên Thiên Thước rời tay bay ra, gần như ngay tức khắc, gương mặt hắn hiện lên vẻ đau đớn tột cùng, lập tức quỳ xuống, toàn thân run rẩy, không thể đứng dậy được nữa.

Với trạng thái bây giờ của Hoàng Cực Vô Dục, ngay cả một thành huyền lực cũng không thể phát ra. Hiên Viên Bác tiến lên một bước, vung kiếm chém về phía Hỗn Nguyên Thiên Thước. Một tiếng "Đoang" vang trời, Hỗn Nguyên Thiên Thước liền bị đánh văng ra, Hiên Viên Bác chỉ bị chấn lùi ba bước, rồi ngửa đầu cười cuồng dại:

- Ha ha ha ha ha, hóa ra Thánh Đế của Hoàng Cực Thánh Vực cũng chỉ đến thế mà thôi. Xin Dạ Cung chủ lùi lại phía sau, để ta nếm thử tư vị tự tay kết liễu đệ nhất nhân của huyền đạo là thế nào.

Thân là trưởng lão Kiếm Vực, nếu là trước kia, Hiên Viên Bác ở trước mặt Hoàng Cực Vô Dục và Dạ Mị Tà không phải cung kính thì cũng là không dám có nửa điểm lỗ mãng. Bây giờ không những ngông cuồng trước mặt Hoàng Cực Vô Dục, mà ngữ khí của hắn đối với Dạ Mị Tà cũng rõ ràng mang ý ra lệnh. Hắn nhe răng cười một tiếng, đột nhiên đâm một kiếm về phía Hoàng Cực Vô Dục.

Đây là một kiếm đoạt mạng, không hề lưu tình.

- Dừng tay!

Trong tiếng hét lớn, Phượng Tổ Khuê như chim ưng lao đến, tay trái bùng lên Phượng Hoàng Viêm đánh vào thân kiếm của Hiên Viên Bác. Hiên Viên Bác biến sắc, vội vàng rút lui. Phượng Tổ Khuê vừa định đuổi theo, bỗng nhiên trước mắt có hàn quang lóe lên, Dạ Mị Tà đã xuất hiện giữa hai người như quỷ mị.

Ầm!!!

- Hự!

Phượng Tổ Khuê rên lên một tiếng, bị đánh bay về phía sau, sau khi đáp xuống liền lùi lại cả chục bước mới được Phượng Thiên Uy đỡ lấy, thân thể kịch liệt run rẩy, sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, hiển nhiên đã chịu nội thương.

- Phượng Hoàng Thần Tông, các ngươi không cần phải vội, sẽ đến lượt các ngươi ngay thôi.

Dạ Mị Tà trầm giọng nói.

- Lên! Không cần khách khí, những kẻ này đã không còn sức chống cự, mau giết hết bọn chúng!

Hiên Viên Bác bị Phượng Tổ Khuê đánh lui gầm lên:

- Thi thể của bọn chúng chính là lễ vật chúng ta dâng lên cho Thiên Tôn!

Theo lệnh của Hiên Viên Bác, tất cả mọi người của Thiên Uy Kiếm Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung nhanh chóng xông lên, huyền khí và sát khí chấn động cả Hải Điện sắp sụp đổ. Đám người Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện đều trợn tròn mắt. Nếu bàn về thực lực tổng hợp, Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực tuyệt không thể nào là đối thủ của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện, nhưng bây giờ bọn họ đã trúng Ma Độc, hai đại Thánh Chủ một người trọng thương, một người sắp chết.

Đừng nói là chống cự, bọn họ lúc này chẳng khác nào một bầy cừu non đợi làm thịt, ngay cả sức giãy giụa cũng không có.

Về phần Phượng Hoàng Thần Tông, cho dù đã được giải trừ Ma Độc, cũng không thể nào ngăn cản hai đại Thánh Địa, cuối cùng cũng chỉ có kết cục bị tiêu diệt.

- Dạ Mị Tà, Hiên Viên Bác! Các ngươi nhất định sẽ chết không được yên lành!

Khổ Thống chân nhân khàn giọng gào thét, sau đó thúc giục tất cả huyền lực có thể vận dụng, muốn làm ra sự giãy giụa cuối cùng.

- Ta chết thế nào thì ta không biết, nhưng ta biết chắc ngươi sắp phải chết rồi!

Hiên Viên Bác đi đầu, đâm một kiếm về phía Khổ Thống chân nhân. Phía sau hắn là các trưởng lão và đệ tử của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực đang lao tới.

Ngay thời điểm mọi người ở đây hoàn toàn tuyệt vọng, một tiếng phượng hót xé rách trời xanh. Bỗng nhiên, một hư ảnh Phượng Hoàng khổng lồ hiện ra giữa trời xanh, tựa như thần linh giáng thế, ngạo nghễ lượn vòng.

Trong khoảnh khắc, hỏa diễm tràn ngập toàn bộ thế giới, giống như tất cả hỏa diễm giữa thiên địa đều bị hư ảnh Phượng Hoàng khổng lồ này lôi kéo, mang theo uy thế diệt thế bay lượn trên không trung.

- Đó là cái gì?

Tất cả người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực đều dừng lại, uy áp khủng bố tuyệt luân khiến toàn thân bọn họ không tự chủ được mà run lẩy bẩy.

- A... a... a...

Ngay cả đám người Phượng Hoàng Thần Tông cũng ngước nhìn phượng ảnh trên không trung, phát ra tiếng kêu kinh hãi. Hư ảnh Phượng Hoàng khổng lồ kia khiến bọn họ trong thoáng chốc ngỡ như thấy được Phượng Thần giáng lâm.

Phượng Tuyết Nhi đi mà quay lại, chậm rãi đáp xuống từ không trung, đôi mắt đẹp lóe lên uy áp và sự uy nghiêm khiến cả Phượng Tổ Khuê cũng phải nín thở:

- Tất cả lui ra, ai tiến thêm một bước, sẽ vĩnh viễn hóa thành tro tàn!

Uy áp của Phượng Linh trên không trung khiến linh hồn bọn họ run rẩy, nhưng dù sao bọn họ cũng không tận mắt chứng kiến nàng và Hiên Viên Vấn Thiên ác chiến một tháng trước, nên có đánh chết họ cũng không tin thực lực hiện giờ của Phượng Tuyết Nhi đã hoàn toàn vượt qua các Thánh Chủ. Tuy trong lòng Hiên Viên Bác không kiềm được mà run lên, nhưng với thế lực của hai đại Thánh Địa sau lưng, hắn còn không để Phượng Tổ Khuê vào mắt, huống chi là Phượng Tuyết Nhi.

Hắn cười khẩy một tiếng:

- Tiểu Phượng Hoàng đáng thương, bộ dạng giãy giụa của ngươi thật khiến người ta vừa yêu vừa thương hại. Nào, đến đây, để ta xem ngươi làm sao đốt chúng ta thành tro bụi!

- Còn đứng đó làm gì, lên đi! Giết hết! Một tên cũng không tha! Mạng của bọn chúng chính là bằng chứng cho lòng trung thành của các ngươi với Thiên Tôn.

- Lên!

Dạ Mị Tà âm trầm nói.

Đám người Thiên Uy Kiếm Vực và Nhật Nguyệt Thần Cung đồng thanh đáp lời, bước chân đang tạm dừng lại một lần nữa lao tới, sát cơ nồng đậm bao phủ lấy Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện.

Bờ môi Phượng Tuyết Nhi khẽ cắn, sau một thoáng giãy giụa, cuối cùng nàng nhắm mắt lại, cánh tay nhỏ nhắn được Phượng Viêm chiếu rọi nhẹ nhàng vung xuống.

Oanh ——

Hư ảnh Phượng Hoàng hét dài một tiếng, tựa như lao ra từ trung tâm một ngôi sao, cuốn theo biển lửa ngập trời lao xuống, nơi nào nó đi qua, không gian đều vỡ vụn.

Dạ Mị Tà hừ lạnh một tiếng, phi thân lên, hai tay trực tiếp chụp vào hư ảnh Phượng Hoàng. Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay hắn duỗi ra, sắc mặt hắn đột nhiên đại biến, thân thể điên cuồng co lại muốn rút lui, nhưng đã không kịp nữa, trong nháy mắt bị ảnh lửa nuốt chửng.

- A a a a a a!

Trên Hải Điện vang lên tiếng gào thét thê thảm của Dạ Mị Tà.

Ảnh lửa Phượng Hoàng mang theo Dạ Mị Tà đã hoàn toàn hóa thành một ngọn đuốc sống tiếp tục lao xuống, cùng với vô số tiếng la hét hoảng sợ rơi xuống Hải Điện. Biển lửa nổ tung, vạn trượng hỏa quang phóng lên tận trời, nuốt chửng tất cả những người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực đang xông lên phía trước.

—— —— —— —— —— ——

Dưới vạn trượng hải uyên, Hiên Viên Vấn Thiên và Vân Triệt đang đứng đối diện nhau.

- Cuối cùng cũng chịu nhận mệnh rồi sao?

Hiên Viên Vấn Thiên trầm thấp cười:

- Có thể chống đỡ lâu như vậy dưới ma thần chi lực của bản tôn, ngươi thật sự có tư cách được bản tôn khen ngợi.

- Nhận mệnh? Ha ha ha.

Vân Triệt cười lớn, dù đã ngừng bỏ chạy và chủ động đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên, hắn vẫn cất tiếng cười:

- Xưa nay ta chưa từng biết hai chữ "nhận mệnh" viết thế nào.

- Ồ?

- Hiên Viên Vấn Thiên!

Vân Triệt trầm thấp cười nói:

- Ngươi không cảm thấy vết thương trên người ta rất kỳ quái sao?

- Bản tôn đúng là cảm thấy kỳ quái.

Hiên Viên Vấn Thiên tỏ vẻ không mấy quan tâm:

- Ngươi bị bản tôn đả thương nhiều như vậy, đổi lại là người khác đã sớm chết cả vạn lần, mà khí tức của ngươi lại không hề suy yếu bao nhiêu. Xem ra thân thể của ngươi còn ưu tú hơn huyền lực của ngươi rất nhiều, nói không chừng còn đủ để vượt qua Ma Khu của bản tôn. Bây giờ bản tôn vô cùng hứng thú với tấm thân huyết nhục này của ngươi, trước khi moi được những bí mật đó, quả thực không nỡ phá hỏng nó.

- Không, không, không.

Vân Triệt cười càng thêm quỷ dị, hắn giơ cánh tay mình lên, chậm rãi nói:

- Ngươi không phát hiện ra, tất cả vết thương trên người ta đều là kiếm thương sao? Cái gọi là ma thần chi lực của ngươi lại không hề để lại nửa điểm dấu vết nào trên người ta!

"..."

Khóe mắt Hiên Viên Vấn Thiên lập tức híp lại, hắc quang trong con ngươi của hắn thoáng rung động.

Hỏa diễm huyền lực sẽ tạo thành vết bỏng, băng huyền lực sẽ tạo thành tổn thương do băng giá, mà hắc ám huyền lực thì đáng sợ hơn. Một khi bị hắc ám huyền lực gây thương tích, huyết nhục sẽ bị ăn mòn, nhẹ thì cháy đen, nặng thì huyết nhục xương cốt đều hóa thành nước đen.

Lúc trước ác chiến với Thí Nguyệt Ma Quân ở Thí Nguyệt Ma Quật, toàn thân Vân Triệt đã bị hắc ám huyền lực ăn mòn vô cùng thê thảm.

Mà lúc này trên người Vân Triệt tuy có nhiều vết thương lớn nhỏ, nhưng tất cả đều là kiếm thương hoặc nhẹ hoặc nặng, vết thương không có chút dấu hiệu hư thối nào, chảy ra vẫn là máu đỏ thẫm.

Hắc ám ma khí cùng với hắc ám huyền lực tràn ngập trong mỗi một kiếm của Hiên Viên Vấn Thiên dường như chưa từng chạm đến thân thể Vân Triệt.

- Ngươi muốn nói gì với bản tôn? - Giọng Hiên Viên Vấn Thiên trầm xuống.

- Hắc hắc hắc... - Vân Triệt cười càng thêm quái dị, bất luận là ánh mắt hay biểu cảm, đều dần dần trở nên tà dị, còn mơ hồ có chút dữ tợn. Hắn chậm rãi ngẩng đầu, trong con ngươi, một luồng hắc quang đang lóe lên.

Ánh mắt Hiên Viên Vấn Thiên chợt động: "Hửm? Đây là..."

Hô!!!!

Như một ác ma ẩn náu đã lâu trong cơ thể Vân Triệt bỗng nhiên thức tỉnh, trên người hắn đột nhiên bộc phát ra một luồng hắc khí vô cùng nồng đậm. Tóc hắn cũng dựng đứng cả lên, tùy ý tung bay trong hắc quang. Một cảm giác uy áp dày đặc, vô cùng băng lãnh bao trùm lấy toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên.

- Cái... cái gì!?

Con ngươi của Hiên Viên Vấn Thiên lập tức giãn ra đến mức lớn nhất. Bóng tối của vạn trượng hải uyên không thể che khuất tầm nhìn của hắn, hắc quang trên người Vân Triệt, cùng với khí tức đột ngột thay đổi của hắn, rõ ràng là...

Hắc ám ma khí!!

Hơn nữa còn là hắc ám ma khí vô cùng thuần túy và nồng đậm!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!