Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 912: CHƯƠNG 911: ÁC CHIẾN DƯỚI BIỂN SÂU (HẠ)

Sắc mặt của Hiên Viên Vấn Thiên triệt để thay đổi:

- Huyền lực hắc ám!? Vì sao ngươi lại có huyền lực hắc ám! Vì sao ngươi lại có sức mạnh của bản tôn?

- Sức mạnh của ngươi?

Vân Triệt khinh thường cười lạnh, hắc khí trên người hắn đã nồng đậm đến mức gần như vượt qua cả Hiên Viên Vấn Thiên:

- Thẳng thắn mà nói, ta cũng chẳng ưa gì thứ sức mạnh này, càng không muốn bị người đời xem là yêu ma như ngươi. Chỉ có điều, ở nơi này thì chẳng sao cả.

Căn nguyên huyền lực của người thường là huyền mạch, căn nguyên huyền lực của ma thần thượng cổ là ma nguyên châu.

Mà Vân Triệt lại có hai căn nguyên huyền lực.

Một là huyền mạch Tà Thần, hai là ma nguyên châu của Thí Nguyệt Ma Quân đã dung hợp vào huyền mạch Tà Thần!

Sở hữu bốn mầm mống Tà Thần thuộc tính Hỏa, Thủy, Lôi, Ám, hắn có thể tùy ý chuyển hóa sức mạnh của huyền mạch thành huyền lực thuộc tính hỏa, thủy, lôi, ám, nhưng ma nguyên châu lại chỉ có thể phóng thích ra huyền lực hắc ám. Mà đây là một loại huyền lực tiêu cực đáng sợ, ngay cả Tà Thần năm đó cũng không dám để người đời biết mình sở hữu loại sức mạnh này, Vân Triệt đương nhiên cũng không muốn.

Cho nên, sau khi xác định không cách nào chiến thắng được Hiên Viên Vấn Thiên, hắn liền dẫn y vào hải uyên vạn trượng, sau đó cuối cùng không còn chút kiêng dè nào mà phóng thích sức mạnh của ma nguyên châu. Sức mạnh từ huyền mạch Tà Thần cũng được hắn toàn bộ chuyển hóa thành huyền lực hắc ám, dưới sự cộng hưởng của hai luồng huyền lực hắc ám, Vân Triệt nhất thời hóa thành một ma thần hoàn toàn thức tỉnh, khí tức trên người tăng vọt với tốc độ khủng bố tuyệt luân.

Keng… Keng…

Vĩnh Dạ ma kiếm trong tay Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên rung lên, phát ra những tiếng keng keng trầm đục, sau đó, một giọng nói cực kỳ khó nghe vang lên từ Vĩnh Dạ ma kiếm:

- Sức mạnh này… Ngươi có được từ đâu… Không thể nào… Đây là chuyện không thể nào.

Vân Triệt không hề ngạc nhiên trước sự xao động của Vĩnh Dạ ma kiếm, bởi vì ma hồn trong kiếm là nhi tử của Thí Nguyệt Ma Quân, tự nhiên sẽ ngửi được mùi vị của Thí Nguyệt Ma Quân từ trong khí tức hắc ám của hắn. Hắn nắm chặt Kiếp Thiên Tru Ma kiếm, hắc khí trên người cũng nhanh chóng lan tràn đến thân kiếm, hòa cùng kiếm quang màu son nguyên bản, tạo thành một luồng sương mù đỏ đen vô cùng quỷ dị.

Giọng điệu Vân Triệt tùy tiện, vẻ mặt hắn lộ ra sự ngạo mạn hơn hẳn bình thường:

- Ta không cần phải trả lời câu hỏi của ngươi. Tuy sức mạnh này ta vẫn chưa quen lắm, nhưng để giết một Hiên Viên Vấn Thiên nhà ngươi, hẳn là đủ rồi.

Hiên Viên Vấn Thiên cất tiếng cười cuồng loạn:

- Ha ha ha ha ha! Tuy bản tôn không biết huyền lực hắc ám của ngươi từ đâu mà có, nhưng so với sức mạnh đã bước vào thần đạo của bản tôn, huyền lực hắc ám của ngươi chẳng qua chỉ là thứ cấp thấp. Muốn giết bản tôn, vĩnh viễn chỉ là kẻ si nói mộng!

- Lần này, ngươi đã không còn đường nào để trốn, chết đi!

Vĩnh Dạ ma kiếm đâm xuyên qua nước biển, bổ thẳng xuống đầu Vân Triệt… Một kiếm nhìn như đơn giản, lại mang theo uy áp của ma thần giáng thế.

Chân phải Vân Triệt bước lên, khí tức hắc ám trên người sôi trào dữ dội, sức mạnh từ huyền mạch và ma nguyên châu hội tụ vào hai cánh tay, một kiếm chém thẳng về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

Vân Triệt lúc trước còn gắng sức trốn tránh, lần này lại lựa chọn đối đầu trực diện.

- Muốn chết!

Thấy Vân Triệt vậy mà không tránh không né, nghênh chiến chính diện, Hiên Viên Vấn Thiên gầm lên một tiếng đầy chế nhạo, sức mạnh dồn vào Vĩnh Dạ ma kiếm lại một lần nữa bạo tăng, thế phải một kiếm đánh nát toàn bộ xương cốt của Vân Triệt.

- Giết!

Hai thanh kiếm va vào nhau, dù ở sâu dưới đáy biển, vẫn vang lên tiếng nổ kinh thiên động địa như núi sông rung chuyển, hải thạch vạn năm dưới chân hai người nháy mắt vỡ thành bụi phấn.

Biển sâu vạn trượng, muốn đẩy nước biển ra là vô cùng khó khăn, bởi vì mỗi một giọt nước biển đều phải chịu áp lực nặng ngàn vạn cân. Nhưng trong khoảnh khắc hai thanh kiếm va chạm, không gian trăm trượng quanh Vân Triệt và Hiên Viên Vấn Thiên lại tức thì tạo thành một vùng chân không đáng sợ, hơn nữa vùng chân không này còn duy trì rất lâu, bên trong tràn ngập sức mạnh khủng bố đủ để hủy diệt núi cao vạn trượng.

Ánh mắt hai người xuyên qua nơi va chạm giữa Vĩnh Dạ ma kiếm và Kiếp Thiên Tru Ma kiếm, cả gương mặt Hiên Viên Vấn Thiên co giật kịch liệt, trong mắt tràn ngập vẻ kinh hãi tột độ. Còn ánh mắt Vân Triệt thì u ám, khóe miệng nhếch lên một nụ cười có phần cuồng ngạo.

- Ngươi…

Giọng Hiên Viên Vấn Thiên khẽ run, trong tròng mắt nổi lên những tia máu li ti, bởi vì Vân Triệt thế mà lại đỡ được Vĩnh Dạ ma kiếm của y!

Chính diện, không hề dùng chút mưu mẹo nào, đỡ được Vĩnh Dạ ma kiếm của y!

Khi Vĩnh Dạ ma kiếm trong tay, ma huyết và ma hồn tương thông kích phát, chính là sức mạnh của cảnh giới Thần Huyền! Là sức mạnh tuyệt đối duy nhất trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục, đủ để xem toàn bộ huyền giả của Thiên Huyền Đại Lục như lũ kiến hôi!

Vậy mà… lại bị Vân Triệt chặn được!

- A!

Vân Triệt hét lớn một tiếng, toàn thân trong hắc quang bùng lên hỏa diễm, Kiếp Thiên Tru Ma kiếm mãnh liệt đẩy về phía trước, “Rầm” một tiếng vang trời, trên thân Kiếp Thiên Tru Ma kiếm nổ tung ra đợt sức mạnh thứ hai, thân thể hai người tức thì bay ngược ra xa.

Ào!

Nước biển bị đẩy ra cuồn cuộn đổ về, nhưng vùng biển sâu mấy chục dặm xung quanh lại rung chuyển hồi lâu không dứt.

Hiên Viên Vấn Thiên bị đánh văng ra, run rẩy cánh tay, không thể tin nổi nhìn hai tay mình, càng không thể tin nổi nhìn về phía Vân Triệt ở đối diện đang chìm trong hắc quang… Khi chưa dùng Vĩnh Dạ ma kiếm, sức mạnh của y bị Vân Triệt chặn lại đã khiến y kinh ngạc.

Nhưng khi đã dùng ma kiếm, trên người y khởi động chính là sức mạnh thần đạo… làm sao có thể bị một phàm nhân chỉ có Quân Huyền cảnh đỡ được.

- Không thể nào… Vừa rồi nhất định là… ngươi đã dùng quỷ kế gì!

Hiên Viên Vấn Thiên lại gầm lên một tiếng, hắc khí toàn thân như vỡ nát điên cuồng bốc lên, sau đó lại một lần nữa lao về phía Vân Triệt.

- Bản tôn xem ngươi đỡ kiếm này thế nào!

Ầm ầm ầm…

Vĩnh Dạ ma kiếm còn chưa đến, nước biển xung quanh đã sôi trào như nước sôi. Thủy áp khủng bố dường như không tồn tại đối với hai người, khoảng cách trăm trượng nháy mắt được rút ngắn, Vĩnh Dạ ma kiếm và Kiếp Thiên Tru Ma kiếm lại hung hăng va vào nhau.

- Rầm!

Tiếng va chạm lần này nặng nề đến cực điểm, hải vực rung chuyển vô cùng đáng sợ, sóng nước kịch liệt điên cuồng bắn ra bốn phía, lan đến tận mặt biển vạn trượng trên kia mà vẫn không dừng lại, phá nước lao ra, cuộn lên sóng gào vạn trượng.

Dù thế giới xung quanh đang hứng chịu tai họa xưa nay chưa từng có, nhưng tại trung tâm của tai họa, Vĩnh Dạ ma kiếm và Kiếp Thiên Tru Ma kiếm lại như dính chặt vào nhau, Hiên Viên Vấn Thiên không bị đánh văng, Vân Triệt cũng không bị đẩy lùi.

Một kiếm này, một kiếm tung ra trong cơn điên cuồng phẫn nộ không chút giữ lại của Hiên Viên Vấn Thiên, vẫn bị Vân Triệt chính diện đỡ được hoàn toàn.

- A a a…

Tròng mắt Hiên Viên Vấn Thiên kinh hãi đến gần như muốn nổ tung. Đối với y mà nói, đây tuyệt đối không chỉ đơn giản là một kiếm toàn lực của mình bị đỡ được, mà là sức mạnh thần đạo mà y đã theo đuổi cả đời… không, là tín ngưỡng mà y đã trải qua thiên tân vạn khổ, theo đuổi trọn một đời mới có được, gần như bị đánh cho tan nát.

Ánh mắt Vân Triệt khép hờ, trầm thấp cười nhạo:

- Xem ra, đây chính là toàn lực của ngươi. Ngươi tính kế ngàn năm, giết nhiều người như vậy, còn mất đi thân thể của chính mình, mới có được sức mạnh như ngày hôm nay. Còn ta… chỉ dùng chưa đến tám năm!

Lời của Vân Triệt chỉ đơn thuần là trần thuật một sự thật, không hề có nửa lời công kích, nhưng lọt vào tai Hiên Viên Vấn Thiên lại như lời chế giễu tàn nhẫn nhất, lời nguyền rủa độc địa nhất trên thế gian.

Hiên Viên Vấn Thiên thét lên như trút giận, thét đến mức cổ họng nháy mắt khàn đi:

- A! Vân Triệt, trên đời này không một ai xứng đáng coi thường bản tôn! Sức mạnh của bản tôn, há là thứ mà một thằng nhãi ranh chưa đủ lông đủ cánh như ngươi có thể so bì!

- Ngươi bây giờ chẳng qua mới đỡ được hai kiếm của bản tôn… Để xem ngươi có thể đỡ được bao nhiêu kiếm của bản tôn!

Lần này, Hiên Viên Vấn Thiên phẫn nộ hơn lần trước rất nhiều, y như một con mãnh thú hắc ám bị chọc giận hoàn toàn, mang theo tiếng gào điên cuồng khàn khàn lao về phía Vân Triệt, Vĩnh Dạ ma kiếm mang theo tất cả sức mạnh và phẫn nộ của y chém xuống.

Keng!

Rầm!

Giết!

Vĩnh Dạ ma kiếm và Kiếp Thiên Tru Ma kiếm va chạm kịch liệt, dưới biển sâu, như có một chiếc chuông thần vạn cổ bị gõ vang trời, vị trí của hai người dưới đáy biển không ngừng biến ảo. Lướt đến đâu, nước biển hoặc bị mạnh mẽ đẩy ra, hoặc bị chôn vùi thành hư vô, hải thạch dưới chân càng sụp đổ, nứt vỡ, biến mất từng tầng.

Trên người hai người đều quấn quanh hắc quang vô cùng nồng đậm, biển sâu vạn năm không thấy nhật nguyệt, giống như đột nhiên xuất hiện hai con mãnh thú vạn cổ đang kịch liệt cắn xé.

Ầm ầm!

Biển cả vỡ nát, hai người đồng thời bay ngược mấy trăm trượng. Đầu Hiên Viên Vấn Thiên đập vào hải thạch, hơn mười trượng hải thạch nháy mắt vỡ tung, Vĩnh Dạ ma kiếm cũng cày một đường rãnh dài hơn mười trượng dưới đáy biển.

Nhưng lần này, Hiên Viên Vấn Thiên không lập tức tấn công Vân Triệt nữa, cánh tay y cầm Vĩnh Dạ ma kiếm đang run lên… Bởi vì sau mấy trăm lần va chạm, hai cánh tay của y đã gần như hoàn toàn tê dại, giữa các ngón tay đều là máu đen, không còn cảm thấy đau đớn chút nào.

So với cánh tay tê dại, đáng sợ hơn là khí huyết toàn thân sôi trào đến mức gần như muốn nổ tung thân thể.

Mỗi một kiếm của Hiên Viên Vấn Thiên đều là sức mạnh thần đạo. Còn Kiếp Thiên Tru Ma kiếm của Vân Triệt, chỉ riêng sức nặng đã có hai triệu cân, mỗi một lần hai thanh kiếm va chạm, uy thế như thiên thạch rơi xuống đất, toàn bộ lực phản chấn khổng lồ đều tác động lên thân thể họ.

Ma thân mà Hiên Viên Vấn Thiên vẫn luôn kiêu hãnh cũng khó lòng chịu đựng nổi sau mấy trăm lần va chạm kịch liệt này. Y cảm giác lục phủ ngũ tạng của mình như đã bị đánh cho tan nát, xương cốt toàn thân đều đứng bên bờ vực sụp đổ.

Thế nhưng, lúc này Vân Triệt lại gầm lên một tiếng dữ dội, hắc khí quấn quanh Kiếp Thiên Tru Ma kiếm mang theo uy thế khủng bố gần như không hề suy giảm mà đánh tới.

Hai người luôn phải chịu lực phản chấn như nhau, ma thân của y đã bắt đầu cảm thấy không chống đỡ nổi, nhưng Vân Triệt lại như thể chẳng hề hấn gì, ngược lại còn hung hãn hơn.

- Ngươi…

Lần này trong mắt Hiên Viên Vấn Thiên ngoài kinh hãi ra, cuối cùng đã có thêm hoảng sợ. Y đột nhiên cắn răng, nhấc ngang Vĩnh Dạ ma kiếm để đỡ đòn.

Rầm!

Khoảnh khắc thở dốc ngắn ngủi vừa rồi khiến khí thế của Hiên Viên Vấn Thiên suy yếu, sức mạnh trên một kiếm này kém xa lúc trước. Một tiếng nổ vang, mạch máu trên hai cánh tay y nổ tung, máu tươi bắn ra, y kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể dán vào hải thạch bay ra ngoài. Vân Triệt lại chỉ ngửa người ra sau một chút, rồi lập tức đuổi theo, một kiếm chém xuống.

- Không… Không thể tha thứ!

- Vĩnh… Dạ… Vô… Quang!

Tròng mắt Hiên Viên Vấn Thiên co rút dữ dội, trong cơn hoảng sợ tột cùng, y khựng người lại, mạnh mẽ phun ra một ngụm lớn máu đen, một luồng hắc khí nồng đậm hơn hắc quang trên người mấy lần đột nhiên nổ tung, cũng nháy mắt nuốt chửng không gian mấy chục dặm xung quanh, hoàn toàn nuốt hết Vân Triệt vào trong đó.

Đây là lĩnh vực hắc ám đến từ Vĩnh Dạ Huyễn Ma Điển, cũng là sức mạnh hắc ám cực hạn nhất mà Hiên Viên Vấn Thiên có thể phóng thích, đạt tới cấp bậc thần đạo, đủ để nuốt chửng mọi thứ trong lĩnh vực thành hắc ám hư vô vĩnh hằng.

Đối mặt với lĩnh vực hắc ám đáng sợ tuyệt luân này, trên mặt Vân Triệt lại không hề có một chút căng thẳng hay thận trọng, ngược lại lộ ra nụ cười nhạt đầy chế giễu, sau đó hoàn toàn xem như không thấy hắc ám cực hạn đang nuốt chửng tới, đột nhiên lao về phía trước, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn trước vài phần, dưới ánh mắt hoàn toàn không dám tin của Hiên Viên Vấn Thiên, một kiếm đâm vào ngực y, mũi kiếm xuyên qua từ sau lưng y mà ra.

- A a a a!

Toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên cứng đờ, đồng tử giãn ra, trong miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết thống khổ mà khàn khàn, lĩnh vực Vĩnh Dạ Vô Quang vừa mới khởi động đã tan tác như bong bóng xà phòng bị chọc thủng. Đối diện y, Vân Triệt cầm thanh cự kiếm màu son đâm vào thân thể y, nụ cười trên mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.

Rầm!

Một chưởng của Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên đánh vào trước ngực Vân Triệt, đánh Vân Triệt bay ra xa, Kiếp Thiên Tru Ma kiếm cũng rút khỏi thân thể y. Hiên Viên Vấn Thiên ôm lấy lồng ngực bị đâm thủng một lỗ, lảo đảo lùi về sau, toàn thân đau đớn như rơi xuống địa ngục.

- Khụ… khụ khụ… Ha ha, ha ha ha ha! Hiên Viên Vấn Thiên, có phải cực kỳ thoải mái không!

Vân Triệt liên tiếp phun ra mấy ngụm tinh huyết, nhìn bộ dạng thảm hại của Hiên Viên Vấn Thiên, tùy ý cười ha hả.

- Bản tôn… giết ngươi!

- Giết ngươi!

Tất cả hung tính của Hiên Viên Vấn Thiên bị kích phát triệt để, y buông bàn tay đặt trên ngực xuống, mặc cho máu đen tuôn trào, hai tay nắm chặt Vĩnh Dạ ma kiếm, điên cuồng lao về phía Vân Triệt.

Ầm ầm!

Đáy biển vỡ ra một vết rách dài mấy chục dặm, dưới một kiếm này, Vân Triệt bị hung hăng đánh bay, liên tiếp đâm sập bảy tám đống hải thạch, vừa chạm đất đã lập tức bật dậy, như một đầu mãnh thú không biết sợ hãi và đau đớn, phản công về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

Hai người cuốn lên cơn bão hắc ám ngày càng khủng bố, hòa cùng máu tươi tung tóe của cả hai tràn ngập khắp hải vực.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!