Chí Tôn Hải Điện chìm trong biển lửa ngập trời, những người bị biển lửa nuốt chửng phát ra từng tràng kêu thảm thiết tựa quỷ khóc, nhưng tiếng kêu này cũng không kéo dài được bao lâu đã hoàn toàn im bặt. Dù vậy, ánh lửa rợp trời vẫn tiếp tục thiêu đốt một lúc lâu mới chậm rãi tan đi.
Khi biển lửa lụi tàn, một khoảng trống mang hình phượng hoàng khổng lồ hiện ra, như một dấu ấn khắc sâu trên hải điện. Tầm mắt xuyên qua khoảng trống ấy có thể nhìn thẳng xuống đại dương xanh thẳm mênh mông bên dưới –– ngọn lửa đã đốt xuyên thủng cả tòa hải điện lơ lửng vạn năm này!
Mà những kẻ bị biển lửa nuốt chửng đều đã hoàn toàn biến mất, tựa như bốc hơi khỏi thế gian, không để lại dù chỉ một chút tro tàn. Mà những người này đều không phải kẻ yếu, tất cả đều là cường giả đỉnh cao thuộc về Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, những thánh địa tối cao của Đại lục Thiên Huyền.
Trong đó, bao gồm cả cung chủ Nhật Nguyệt Thần Cung… một trong Tứ Đại Thánh Chủ, Thiên Vương Dạ Mị Tà!
Với thực lực của Dạ Mị Tà, dù chỉ còn một tay, tuy không thể nào là đối thủ của Phượng Tuyết Nhi, nhưng nếu dốc toàn lực, ít nhất cũng có thể cầm cự được một lúc. Thế nhưng, hắn lại tưởng rằng nàng vẫn là Phượng Tuyết Nhi của mấy tháng trước, nên đã ngông cuồng chính diện đón đỡ phượng hoàng viêm ảnh của nàng trong cơn thịnh nộ, kết quả bị cuốn thẳng vào biển lửa. Dù hắn có vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát khỏi sự áp chế của phượng hoàng viêm, bị thiêu sống dưới phượng ảnh, cuối cùng hoàn toàn bị đốt thành hư vô.
Phượng viêm tắt, Chí Tôn Hải Điện lặng ngắt như tờ. Phượng ảnh khổng lồ trống rỗng ngăn cách hai phe, một bên là người của Hoàng Cực Thánh Vực, Chí Tôn Hải Điện và Phượng Hoàng Thần Tông, ai nấy đều chết lặng sững sờ. Bên kia, đội hình của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực đã hao hụt hơn một nửa. Những huyền giả thánh địa còn chưa kịp xông lên, may mắn giữ được mạng sống, đều mặt không còn giọt máu, một vài người thậm chí còn run rẩy ngã quỵ xuống đất.
- A… A… A…
Hiên Viên Bác ngồi bệt trên đất, hai chân hắn chỉ cách khoảng trống do biển lửa tạo ra chưa đầy hai thước. Cả người hắn như sợ đến vỡ mật, sắc mặt trắng bệch pha lẫn màu vàng úa, trong mắt gần như không thấy con ngươi, chỉ có miệng là phát ra tiếng rên rỉ vô thức.
- Thiên… Thiên quân.
Thần sứ, trưởng lão, đệ tử còn sót lại của Nhật Nguyệt Thần Cung kẻ thì đứng ngây tại chỗ, kẻ thì hồn bay phách lạc, không một ai dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Thiên quân hùng mạnh của họ, vậy mà chỉ trong vòng mười mấy giây ngắn ngủi… đã bị thiêu thành hư vô.
Từ lúc phượng ảnh hạ xuống cho đến khi hỏa diễm tắt hẳn, Phượng Tuyết Nhi vẫn nhắm chặt mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mãi cho đến khi cảm nhận được có người từ phía Nhật Nguyệt Thần Cung lại đến gần, nàng mới đột ngột mở mắt, bàn tay chỉ về phía trước, giọng nói có chút run rẩy, trong mắt ngấn lệ:
- Lui lại! Không được đến gần nữa, nếu không… nếu không… ta sẽ… sẽ không nhân từ nữa!
- A!
Hành động này của Phượng Tuyết Nhi khiến toàn bộ người của Nhật Nguyệt Thần Cung hoảng hốt lùi lại. Hiên Viên Bác đang ngồi bệt dưới đất giật nảy mình, rú lên một tiếng quái dị rồi gần như lăn lê bò trườn lùi về phía xa, ánh mắt nhìn Phượng Tuyết Nhi co rúm lại, không dám tiến lên nửa bước.
Người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện cũng đều ngơ ngác nhìn Phượng Tuyết Nhi, tất cả đã hoàn toàn câm lặng.
Phượng Hoành Không kích động đến mức nói năng cũng lắp bắp:
- Tuyết… Nhi… Lẽ nào… sức mạnh Phượng Thần của con… đã hoàn toàn thức tỉnh rồi sao?
Ngọn lửa vừa rồi đã phóng thích ra một luồng uy thế phượng hoàng mà bọn họ chưa từng cảm nhận được!
Trong mười mấy giây thiêu chết Dạ Mị Tà… chuyện này e rằng ngay cả Phượng Thần đã tan biến cũng khó lòng làm được!
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng gật đầu:
- Vâng… Nhưng phải mất thêm vài năm nữa mới hoàn toàn thức tỉnh. Là Vân ca ca… đã giúp con…
Nói đến câu sau, nàng cúi đầu xuống, giọng nói cũng bất giác nhỏ đi vài phần, không biết đang nghĩ tới điều gì.
Râu tóc chân mày của Phượng Tổ Khuê đều run lên, sau đó ông hít một hơi thật sâu, cố nén nước mắt, ngửa mặt lên trời nói:
- Là Phượng Thần trên trời phù hộ… Trời cao phù hộ Phượng Hoàng Thần Tông ta!
Kể từ khi Phượng Thần tan biến, khát vọng lớn nhất của họ chính là sức mạnh Phượng Thần của Phượng Tuyết Nhi thức tỉnh, để nàng trở thành Phượng Thần thứ hai của Phượng Hoàng Thần Tông. Bọn họ vốn cho rằng chuyện này ít nhất phải đợi đến khi nàng ngoài trăm tuổi, và trăm năm đó cũng là trăm năm nguy hiểm nhất của tông môn. Không ngờ rằng, sau lần ly biệt này gặp lại, sức mạnh Phượng Thần của Phượng Tuyết Nhi đã thức tỉnh đến mức độ như vậy… rõ ràng đã vượt qua cả tổ tiên Phượng Thần!
- Thật sự… chúc mừng… quý tông.
Tử Cực chắp tay với người của Phượng Hoàng Thần Tông, nói lời từ tận đáy lòng. Nếu không có thần uy của Phượng Tuyết Nhi, có lẽ giờ này bọn họ đã chết thảm dưới tay Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực.
Rầm rầm!!
Ầm ầm ầm ù ù…
Sóng biển phía dưới đang cuộn trào dữ dội, phóng tầm mắt ra xa, cả vùng biển trong tầm nhìn đều sôi sục, như thể có một cây cột chống trời đang khuấy động dưới đáy đại dương. Tiếng gầm rú không ngừng vang lên tuy không chói tai, nhưng lại nặng nề đến mức khiến tim người ta như muốn nứt ra.
- Vân ca ca…
Phượng Tuyết Nhi khẽ gọi một tiếng, vội vàng quay người nhìn về phía mặt biển đang dậy sóng, trên gương mặt trắng như tuyết lộ rõ vẻ lo lắng sâu sắc.
Tử Cực đang bị ma độc hành hạ, giọng nói vô cùng khàn đục:
- Tuyết… công chúa… Sức mạnh của cô… tất nhiên… đã vượt qua cả tổ tiên Phượng Thần của quý tông… Không biết… cô có cách nào… giải trừ… ma độc trên người chúng ta không… Khụ…
Lời của Tử Cực khiến đôi mắt của tất cả những người đang bị ma độc hành hạ sáng lên tia hy vọng. Bọn họ đều nhìn về phía Phượng Tuyết Nhi, trong ánh mắt của một số người thậm chí còn mang theo sự khẩn cầu sâu sắc.
Phượng Tuyết Nhi nhẹ nhàng lắc đầu:
- Ta không có cách nào. Người có thể giải được loại độc này, có lẽ chỉ có Vân ca ca… Huynh ấy, huynh ấy nhất định sẽ đánh bại Hiên Viên Vấn Thiên!
Tử Cực há miệng, tiếp tục khàn giọng nói:
- Nếu… à không… Sau khi Vân cung chủ đánh bại lão tặc Hiên Viên, Tuyết công chúa có thể vì chúng ta mà cầu xin Vân cung chủ được không… Chúng ta tất nhiên… sẽ vô cùng mang ơn…
Khổ Thống chân nhân của thánh vực cũng lập tức nói chen vào:
- Đúng vậy… Tuyết công chúa tâm hồn như băng tuyết, nhất định không nỡ nhìn chúng ta… chịu đựng sự dày vò này cho đến chết… Phiền Tuyết công chúa nói giúp một lời. Vân cung chủ yêu thương Tuyết công chúa như vậy… nhất định… nhất định sẽ không từ chối.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Vân Triệt phải thắng được Hiên Viên Vấn Thiên.
Phượng Tuyết Nhi khẽ cắn môi, rồi đột nhiên dứt khoát nói:
- Nếu Vân ca ca bằng lòng cứu các người, huynh ấy sẽ cứu. Nếu huynh ấy không đồng ý, ta… ta sẽ không cầu xin thay cho các người đâu!
Lời của Phượng Tuyết Nhi khiến sắc mặt của tất cả người bên Chí Tôn Hải Điện và Hoàng Cực Thánh Vực đều cứng lại, ngay cả đám người Phượng Hoành Không cũng lộ vẻ kinh ngạc… Bởi vì những lời này hoàn toàn không giống với lời mà Phượng Tuyết Nhi sẽ nói ra.
Phượng Tuyết Nhi từ trước đến nay chưa từng dùng phượng hoàng viêm để thiêu chết bất kỳ ai… thậm chí là bất kỳ sinh linh nào.
Hơn nữa trong lời nói của nàng, rõ ràng mang theo sự phẫn nộ sâu sắc.
Hiển nhiên, ngày đó sau khi nàng đưa Vân Triệt rời khỏi Phượng Hoàng Thần Tông, chắc chắn đã trải qua rất nhiều chuyện…
- Vì… vì sao?
Tử Cực đau đớn hỏi.
- Vì sao ư? Câu này phải là ta hỏi các người mới đúng!
Phượng Tuyết Nhi xoay người lại, nàng vốn rất ít khi tức giận, nhưng giờ phút này lại trút hết mọi oán giận đối với bọn họ:
- Ban đầu ở đại hội ma kiếm, các người muốn hãm hại Vân ca ca, cướp đoạt Luân Hồi Kính của huynh ấy, cuối cùng… cuối cùng Vân ca ca đã chọn tha thứ cho các người! Các người đã hứa rồi, sẽ không bao giờ gây phiền phức cho Vân ca ca nữa… Nhưng mà… nhưng mà… vào ngày ta và Vân ca ca đính hôn, huynh ấy đang bị trọng thương, lại chính là các người… lại là các người!! Nếu ngày đó không phải tiểu Yêu Hậu tỷ tỷ kịp thời đến, Vân ca ca có lẽ đã… đã…
- Từ trước đến giờ Vân ca ca chưa từng làm gì có lỗi với các người, vậy mà các người lại hết lần này đến lần khác đối xử với huynh ấy như vậy, tại sao huynh ấy phải cứu các người, tại sao ta phải cầu xin giúp các người!
Giọng điệu phẫn nộ của Phượng Tuyết Nhi khiến tất cả người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện đều sững sờ tại chỗ. Hoàng Cực Vô Dục há hốc miệng, toàn thân như bị rút cạn sức lực, đầu cúi gằm xuống. Khúc Phong Ức ngã vào lòng Tử Cực, sắc mặt trắng bệch, lồng ngực phập phồng dữ dội, miệng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.
Tử Cực lắc đầu:
- Chuyện này… chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó. Đại hội ma kiếm ngày đó… đúng là chúng ta đã sai lầm lớn, nhưng chúng ta đã giải thích rõ ràng với Vân cung chủ rồi. Ngày các người đính hôn, chúng ta… chúng ta tự mình đến chúc mừng còn không kịp, làm sao có thể gây khó dễ cho Vân cung chủ được.
- Các người! Các người rõ ràng đã làm, vậy mà còn không chịu thừa nhận!
Phượng Tuyết Nhi càng thêm tức giận, ngón tay chỉ thẳng vào Hoàng Cực Vô Dục và Khúc Phong Ức:
- Các người hãy hỏi hai người họ đi!
Ánh mắt của người Hoàng Cực Thánh Vực đổ dồn về phía Hoàng Cực Vô Dục, ánh mắt của người Chí Tôn Hải Điện tập trung vào Khúc Phong Ức. Khổ Thống chân nhân khàn giọng nói:
- Thánh đế, chuyện này… chuyện này là sao?
Hoàng Cực Vô Dục nhắm mắt lại, chậm rãi nói:
- Chúng ta chỉ là… không muốn để Luân Hồi Kính rơi vào tay lão tặc Hiên Viên…
Oong…
Trong đầu các huyền giả thánh địa như có thứ gì đó vừa nổ tung, thân thể của mười một vị chân nhân đều lảo đảo, mặt xám như tro tàn. Tử Cực cũng đau đớn nhắm mắt lại, dù trong lòng vô cùng căm hận, nhưng Khúc Phong Ức đã sắp chết, lão còn có thể nói lời trách cứ gì được nữa.
Một lần bỏ đá xuống giếng, bọn họ còn có thể miễn cưỡng tìm cách hóa giải.
Nhưng lại thêm một lần nữa bỏ đá xuống giếng… Vân Triệt không làm điều tương tự với họ đã là nhân từ lắm rồi, bọn họ còn mặt mũi nào đi cầu xin hắn cứu mạng.
––––––––––––––
Hiên Viên Vấn Thiên bị một kiếm của Vân Triệt đâm xuyên tim, cả huyền lực lẫn máu tươi đều đang nhanh chóng xói mòn. Sức mạnh trong mỗi kiếm của y đều suy yếu đi, nỗi đau đớn mỗi giây một tăng thêm. Khi y chém ra nhát kiếm thứ hai mươi, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm đã chém lên Vĩnh Dạ Ma Kiếm, đánh văng nó bay thành một đường hình bán nguyệt.
Rầm!!!!
Hiên Viên Vấn Thiên đã không thể chống đỡ được nhát kiếm này của Vân Triệt nữa, xương cốt hai tay hoàn toàn vỡ nát. Hai tai y nổ vang, trước mắt đất trời chao đảo, cả người bị nện thẳng xuống lớp đá dưới đáy biển, chỉ còn mỗi cái đầu lộ ra ngoài.
- A a a a!!
Hiên Viên Vấn Thiên phẫn nộ gào thét, hắc quang toàn thân bùng nổ, toàn bộ đá biển xung quanh hóa thành bụi phấn. Nhưng ngay sau đó, cả người y kịch liệt run rẩy, bàn tay siết chặt lấy ngực, thân thể trọng thương đã khó lòng chống cự lại dòng nước hỗn loạn, loạng choạng ngã nghiêng, gương mặt đầy đau đớn còn trở nên dữ tợn hơn cả ác quỷ.
- A… A…
Vân Triệt thở dốc như trâu, nhưng hắn chỉ dừng lại vài hơi ngắn ngủi rồi lại rút kiếm xông về phía Hiên Viên Vấn Thiên.
Sở dĩ hắn kéo Hiên Viên Vấn Thiên xuống đáy biển sâu, một là không muốn bại lộ huyền lực hắc ám của mình trước mặt mọi người, hai là ở trong đại dương, hắn có ưu thế tuyệt đối.
Hải lưu và áp lực nước ở đây sẽ cản trở hành động và linh giác của người khác, đồng thời còn khiến huyền lực tiêu hao nhanh hơn. Nhưng đối với Vân Triệt, người mang trong mình mầm mống thủy của Tà Thần, tất cả những ảnh hưởng tiêu cực đó đều không tồn tại. Ngược lại, nguyên tố thủy nồng đậm nơi đây sẽ giúp hắn hồi phục thương thế và huyền lực nhanh hơn.
- A…
Nhìn thấy Vân Triệt lao đến nhanh như vậy, trong cổ họng Hiên Viên Vấn Thiên bật ra tiếng rên rỉ vừa như đau đớn, vừa như tuyệt vọng. Xương tay y đã vỡ nát, ngay cả Vĩnh Dạ Ma Kiếm cũng không kịp nhấc lên.
Rầm!!!
Một vòng xoáy khổng lồ cuộn lên dưới đáy biển, Hiên Viên Vấn Thiên bị một kiếm nện thẳng vào ngực, kêu lên một tiếng thảm thiết rồi bay văng ra xa, kéo theo một vệt máu đen thật dài trong nước biển. Vĩnh Dạ Ma Kiếm cũng văng ra khỏi tay y.
Bay thẳng mấy trăm trượng, Hiên Viên Vấn Thiên mới dừng lại dưới sức cản của nước biển. Cả người y như một đống thịt nhão không xương, vô lực xoay tròn theo dòng nước, tựa như đã hoàn toàn mất đi hơi thở.
Tuy toàn thân Vân Triệt đẫm máu, nhưng ánh mắt và khí tức của hắn vẫn âm u lạnh lẽo như trước.
Nếu chỉ xét về huyền lực, nếu không phải vì mầm mống hắc ám và Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm khắc chế Hiên Viên Vấn Thiên toàn diện, thì hắn thực sự kém xa y.
Thế nhưng, nếu xét về thể chất và khả năng hồi phục, cái gọi là “Ma thân” mà Hiên Viên Vấn Thiên tự cho là vô địch lại kém xa Long Thần chi khu của hắn.
- Nên kết thúc rồi, Hiên Viên Vấn Thiên.
Vân Triệt thở hổn hển, rẽ nước biển, từng bước tiến về phía Hiên Viên Vấn Thiên đang nằm im lìm.
Đúng lúc này, trên người Hiên Viên Vấn Thiên đột nhiên dâng lên một luồng hắc khí có phần bất thường. Sau đó, mắt y mở ra, khắp thân thể đầy vết thương đỏ sậm đột nhiên dựng thẳng lên. Theo cánh tay y vươn ra, Vĩnh Dạ Ma Kiếm lại một lần nữa bay vào trong tay.
Mà tầng hắc khí bất thường kia cũng lan tràn đến Vĩnh Dạ Ma Kiếm.
Bất chợt, Vĩnh Dạ Ma Kiếm phát ra tiếng rít chói tai, sau đó ma hồn trong kiếm phát ra tiếng gầm rú cuồng loạn:
- Ngươi… Ngươi định làm gì! A –– dừng tay!!
“…” Bước chân của Vân Triệt đột ngột dừng lại. Trong khoảnh khắc đó, hắn bỗng có một cảm giác nguy hiểm tột độ… như thể có một ác linh viễn cổ cực kỳ đáng sợ vừa thức tỉnh trong cơ thể Hiên Viên Vấn Thiên.