Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 914: CHƯƠNG 913: BỤI TAN KHÓI DIỆT

- Hiên Viên Vấn Thiên ngươi… A!! Ngươi làm gì… Dừng tay!!

- Ngươi dám… Ngươi đồ tạp chủng này… A!! Bản tôn thành quỷ cũng không tha cho ngươi!!

- A!!!!!

Ma hồn trong kiếm càng rít lên thống khổ, sau đó chìm vào tĩnh lặng hoàn toàn giữa tiếng gào thét tuyệt vọng cuối cùng, đôi mắt ác ma vẫn luôn vùng vẫy trên chuôi kiếm cũng khép lại hẳn.

Thế nhưng, trên người Hiên Viên Vấn Thiên lại đột nhiên dâng lên một luồng hắc khí dị thường. Y rõ ràng đã trọng thương toàn thân, huyền lực suy yếu, vậy mà khí tức hắc ám trên người lại tăng vọt một cách mãnh liệt và bất thường.

Vào lúc này, ánh mắt của Hiên Viên Vấn Thiên chậm rãi mở ra, một đôi đồng tử đen tuyền tỏa ra u quang sâu không lường được bắn về phía Vân Triệt… Tựa như một đôi mắt ác ma đã yên lặng vô số năm đột nhiên thức tỉnh.

“…” Sắc mặt Vân Triệt nặng nề, hai tay cầm Kiếp Thiên Kiếm cũng chậm rãi siết chặt, thấp giọng nói:

- Hiên Viên Vấn Thiên, ngươi quả nhiên đã điên rồi.

Hành động vừa rồi của Hiên Viên Vấn Thiên, rõ ràng chính là cưỡng ép cắn nuốt ma hồn trong Vĩnh Dạ Ma Kiếm!

Cắn nuốt ma hồn thượng cổ, giúp ma huyết trong cơ thể y đạt tới sự dung hợp hoàn mỹ chân chính với ma hồn, khiến huyền lực hắc ám bạo tăng trong thời gian ngắn. Nhưng mà, trạng thái này hiển nhiên chỉ có thể duy trì trong một khoảng thời gian cực ngắn, sau đó, khi ma hồn trong cơ thể y biến mất, huyền lực của Hiên Viên Vấn Thiên sẽ vĩnh viễn rơi khỏi Thần đạo, hơn nữa thọ nguyên cũng sẽ rút ngắn đi cực nhiều.

Nếu như nói việc y liều mạng dùng cái giá mất đi tương lai và thọ nguyên để mạnh mẽ đoạt lấy lực lượng ma huyết là tát ao bắt cá, vậy thì, hành động lúc này của y, chính là mổ gà lấy trứng một cách điên cuồng!

- Không một ai… có thể chiến thắng bản tôn… Không một ai!!

Toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên phủ đầy hắc quang nồng đậm, trên dưới cơ thể, nơi duy nhất có thể nhìn thấy chính là cặp mắt tựa ác ma kia.

Bùm!

Bùm!

Bùm!

Hiên Viên Vấn Thiên bước về phía trước, dưới cơn trọng thương, thân thể y hơi lảo đảo, nhưng mỗi một bước chân đều khiến đáy đại dương chấn động kịch liệt, giống như một đầu ma thần chân chính đang ép tới gần.

Hai tay Vân Triệt chậm rãi nâng lên, quang mang màu son và màu mực đen tuyền lưu chuyển hỗn loạn trên Kiếp Thiên Kiếm. Hắn cảm nhận được một áp lực nặng nề chưa từng có… Một luồng uy áp khủng bố còn mạnh hơn cả Hiên Viên Vấn Thiên ở trạng thái toàn thịnh gần một lần!

- Vân Triệt… Bản tôn muốn… bầm thây ngươi vạn đoạn!!

Giọng nói của Hiên Viên Vấn Thiên đã trở nên khàn đặc như giấy ráp, mỗi một chữ đều mang theo thống khổ và oán hận vô cùng. Bước chân của y dừng lại, nước biển chung quanh như bị chôn vùi mà cấp tốc biến mất, còn chưa ra tay, một vùng chân không đáng sợ đã xuất hiện quanh người Hiên Viên Vấn Thiên.

- A a a a a!!

Hiên Viên Vấn Thiên gầm lên, ma hồn của Vĩnh Dạ Ma Kiếm bị cắn nuốt mang theo uy áp và oán hận đến từ chín tầng địa ngục đánh về phía Vân Triệt.

Kiếm thế còn chưa tới gần, Vân Triệt đã vô cùng chắc chắn rằng một kiếm này không phải là thứ mà mình hiện giờ có thể đón đỡ, nếu gượng ép đối đầu, tất sẽ bị thương nặng.

Bước chân Vân Triệt nhanh chóng lùi về phía sau, vào khoảnh khắc ma kiếm đen tuyền đánh tới liền biến mất trong nháy mắt.

Ầm!

Vĩnh Dạ Ma Kiếm nổ nát tàn ảnh của Vân Triệt, trọn vẹn mấy trăm trượng hải nham phía dưới bị nhấc bổng lên toàn bộ, một đường vết rách cực lớn điên cuồng nổ tung dưới đáy biển, không biết lan tràn đến nơi nào.

Vân Triệt lắc mình ra ngoài năm mươi trượng, nhưng vẫn bị dư ba hung hăng quét trúng khiến cả người lảo đảo, thần sắc hắn âm u, cánh tay trái chém ra, Huyền cương màu xanh hóa thành lợi kiếm, đâm thẳng vào con mắt tối tăm đến gần như “chói lòa” của Hiên Viên Vấn Thiên.

Huyền lực hắc ám của Hiên Viên Vấn Thiên tăng vọt, nhưng thân thể đang trọng thương khiến hành động của y đặc biệt chậm chạp khó khăn, vào khoảnh khắc y thu hồi Vĩnh Dạ Ma Kiếm, Huyền cương đã đâm thẳng vào trong mắt.

- A a a a a!!

Hiên Viên Vấn Thiên phát ra tiếng gầm thê thảm như dã thú, tay phải gắt gao bụm lấy mắt. Mà Vân Triệt vào lúc này đã nhanh như tia chớp xông đến, trong mắt phóng ra ánh sáng đen tối còn hung ác hơn cả Hiên Viên Vấn Thiên.

- Kẻ phải chết… là ngươi!!

- Oanh Thiên!!

Huyền quang trên người Vân Triệt vỡ tan, huyền khí tăng vọt trong nháy mắt… Mức độ tăng vọt thậm chí còn vượt qua cả Hiên Viên Vấn Thiên sau khi cưỡng ép cắn nuốt ma hồn.

- Hu a a a a! Bản tôn giết ngươi! Giết ngươi!!

Cảm nhận được Vân Triệt tới gần, Hiên Viên Vấn Thiên điên cuồng gào lên quái dị, Vĩnh Dạ Ma Kiếm cuốn theo uy thế ma thần khiến biển cả run rẩy, lại một lần nữa đánh về phía Vân Triệt.

- Diệt Thiên Tuyệt Địa!!

Lần này, Vân Triệt không lựa chọn né tránh, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm mang theo lực lượng cực hạn sau khi hắn cưỡng chế mở “Oanh Thiên”, hung hăng chém về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

Ầm!!!!!!!

Tất cả mọi thứ trong vòng mười mấy dặm, dù là nước biển hay hải thạch, đều biến mất không còn tung tích, triệt để hóa thành hư vô. Trong nháy mắt đó, có đến cả trăm hắc động lớn nhỏ đồng thời lóe lên.

Trong tiếng nổ long trời lở đất, hai tay Vân Triệt tóe máu, còn toàn thân Hiên Viên Vấn Thiên thì nổ tung thành một đóa hoa máu đen kịt, cánh tay phải trực tiếp vỡ thành bột phấn, Vĩnh Dạ Ma Kiếm như một tảng đá bị thiên thạch va phải, bay vút ra xa.

- Chết… đi!!

Ánh mắt của Vân Triệt còn dữ tợn hơn cả ma quỷ, hắn không hề để ý đến thương thế trên người và khí huyết bắt đầu hỗn loạn, điều động toàn bộ lực lượng cuối cùng của huyền mạch và Ma Nguyên Châu, mang theo tất cả hận ý và sát ý, đâm Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm về phía Hiên Viên Vấn Thiên.

Phụt!!!!!

Kiếm quang màu đỏ thắm hóa thành một ngôi sao băng trong đêm tối, đâm vào thân thể Hiên Viên Vấn Thiên… sau đó mang theo cả Vân Triệt, xuyên thủng qua!

- A… A… A… A…

Mắt phải của Hiên Viên Vấn Thiên máu chảy như suối, mắt trái phủ kín tơ máu trừng lớn đến sắp vỡ nát. Y chậm rãi cúi đầu nhìn về phía thân thể của chính mình, ánh mắt lại không chạm đến lồng ngực, mà xuyên qua một lỗ hổng cực lớn, thấy được bóng tối phía sau.

Thân thể y đã có thêm một cái lỗ lớn rộng gần một thước, nội tạng, huyền mạch bị phá hủy hoàn toàn. “Ma thân” đã từng vô địch thiên hạ, giờ đây hóa thành một túi máu bị khoét một lỗ thủng khổng lồ, máu đỏ đen tuôn ra như vỡ đê.

- Hự…

Vân Triệt xuyên qua thân thể Hiên Viên Vấn Thiên, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hắn quỳ rạp trên mặt đất, phải mất vài giây mới thở nổi, toàn thân lộ ra vẻ yếu ớt chưa từng có, hai tay thậm chí đã không thể cầm nổi Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm.

Với thân thể hiện giờ của hắn, hậu quả của việc cưỡng ép mở “Oanh Thiên” tuy không đến mức thảm khốc như trước kia, nhưng vẫn rất khó thừa nhận. Mà hôm nay khi đối mặt với Hiên Viên Vấn Thiên, hắn đã hai lần cưỡng ép mở Oanh Thiên, sức chịu đựng của cơ thể đã đạt đến cực hạn, lực lượng của Ma Nguyên Châu cũng hao hết toàn bộ sau một kiếm cuối cùng, chỉ còn lại một chút lực lượng le lói bên trong huyền mạch.

Hắn gian nan xoay người, nhìn thân thể Hiên Viên Vấn Thiên bị mình đánh ra một cái lỗ lớn, khoái ý phá lên cười:

- Ha… Ha ha ha ha… Ha ha ha ha ha! Hiên Viên Vấn Thiên… Đây là… kết cục của ngươi! Khụ khụ…

Tiếng cười ngông cuồng tác động đến thương thế toàn thân, hắn lau vệt máu tươi ở khóe miệng, trên mặt vẫn là nụ cười ngạo nghễ điên cuồng như cũ.

- A… A… Không… Không thể… nào… Bản tôn… Sao lại… có thể…

Phù!!

Nước biển chung quanh lại một lần nữa dâng lên, lấp đầy vùng chân không do lực lượng hủy diệt của hai người tạo ra.

Nước biển cuốn lấy máu đen của Hiên Viên Vấn Thiên, lực lượng của y cũng theo máu mà cấp tốc trôi đi, thân thể mất đi sức mạnh thậm chí đã không thể chống đỡ được áp lực khủng khiếp dưới biển sâu, bắt đầu chậm rãi vặn vẹo biến hình.

Cảm nhận được lực lượng của bản thân đang nhanh chóng xói mòn, trong tròng mắt giãn lớn của Hiên Viên Vấn Thiên lộ ra vẻ hoảng sợ tột cùng, trong miệng phát ra những âm thanh khàn khàn sợ hãi…

- Không… Lực lượng của bản tôn… Lực lượng của bản tôn… Không… Không… Không… Không!!!

- Đây… Đây không phải là thật… Lực lượng của bản tôn… Lực lượng của bản tôn…

Cánh tay còn sót lại của y giãy giụa cuồng loạn trong nước, như muốn níu kéo lại luồng sức mạnh đang cấp tốc trôi đi vào lại thân thể mình, nhưng sự giãy giụa và gào thét sợ hãi của y, đổi lại vẫn là sinh mệnh và lực lượng đang vô tình xói mòn.

- A a a… Không! Lực lượng của bản tôn… Trở về… Trở về!! Bản tôn không muốn biến thành phế vật… Trở về… Trở về đi a a… Hu a a a a a…

Y giãy giụa, gào thét, đến cuối cùng lại biến thành tiếng khóc rống tuyệt vọng bất lực, thân thể đang nhanh chóng mất đi sức mạnh đã bị áp lực của nước biển vặn vẹo thành một hình dạng cực kỳ đáng sợ.

Vân Triệt thở hổn hển, lợi dụng nguyên tố thủy để chậm rãi khôi phục nguyên khí và huyền lực. Hắn nhìn tình trạng thảm hại của Hiên Viên Vấn Thiên, trong lòng sảng khoái hơn rất nhiều, thậm chí còn sinh ra một chút thương hại.

Cả đời này y đều liều mạng theo đuổi sức mạnh, vì thế mà cả đời toan tính, cả đời không từ thủ đoạn. Cuối cùng, y dùng thời gian ngàn năm để đạt được ước muốn, nhưng lại vào ngay ngày đầu tiên trở thành “Thiên tôn”, đã bị hắn đẩy vào địa ngục.

Đối với y mà nói, mất đi sức mạnh không thể nghi ngờ là cực hình lớn nhất thế gian.

- Lực lượng của bản tôn… Bản tôn là… tôn chủ thiên hạ… Vì sao… Vì… sao…

Cho dù thân thể đã tàn phá vặn vẹo đến không còn ra hình người, y vẫn không cam lòng chết đi, tuyệt vọng kêu gào…

- Vì sao ư? Bởi vì ham muốn của bản thân ngươi, không từ thủ đoạn, làm nhiều việc ác, giết bao nhiêu người vô tội, hủy hoại cuộc đời của bao nhiêu người… Cho dù hôm nay ta không giết ngươi, cuối cùng cũng có một ngày, ngươi sẽ bị thiên đạo phán quyết!!

Vân Triệt gầm xong, bàn tay bỗng nhiên chìa ra, một ngọn lửa xuyên qua nước biển đánh lên thân thể tàn tạ của Hiên Viên Vấn Thiên.

Rầm!!

Ngọn lửa này không hề mãnh liệt, ngay cả một sợi tóc của Hiên Viên Vấn Thiên khi trước cũng khó có thể đốt cháy. Nhưng đối với Hiên Viên Vấn Thiên giờ phút này mà nói, nó chính là ngọn lửa hủy diệt. Trong ngọn lửa vỡ tan, Hiên Viên Vấn Thiên phát ra tiếng rít không cam lòng cuối cùng, rồi cấp tốc biến mất trong hỏa diễm.

Cho đến khi hoàn toàn bị thiêu thành tro tàn đen kịt, bị nước biển cuốn đi, tán loạn về bốn phương tám hướng.

Cả đời này của y, có lẽ có vài ngày ngắn ngủi đủ để được xưng là đã lên đến đỉnh cao nhất. Nhưng mà, y còn chưa kịp hưởng thụ thành quả cuối cùng của cả đời mình, đã tan thành mây khói.

- Phù!!

Vân Triệt hít vào một hơi thật sâu, toàn thân vô lực lơ lửng trong nước biển, gần như không còn chút sức lực nào để giữ thăng bằng.

“Thật ra, ta lại có tư cách gì nói Hiên Viên Vấn Thiên làm nhiều việc ác… Người vô tội chết trong tay ta… còn nhiều hơn y không biết bao nhiêu lần… Ha, có lẽ kẻ thật sự nên chịu sự phán quyết của thiên đạo… chính là kẻ như ta đây.”

Vân Triệt tự giễu cười cười, sau đó nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng nói: “Mạt Lỵ, ngươi thấy không, ta thắng rồi, ta đã chiến thắng Hiên Viên Vấn Thiên, không có ngươi ở bên cạnh, ta cuối cùng vẫn chiến thắng một kẻ địch cường đại như vậy… Nếu ngươi thấy được… Ha… có phải sẽ không tiếc lời mà khen ta một câu không…

Trong đầu hiện ra dáng vẻ luôn lãnh khốc nghiêm túc của Mạt Lỵ, hắn bất giác nở nụ cười, ý cười ấm áp mang theo chua xót, hắn mở mắt ra, bóng dáng một lão nhân hiện lên trước mắt.

“Gia gia, cháu cuối cùng… đã tự tay báo thù cho ông… Ông ở trên trời, nhất định phải hạnh phúc yên vui.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!