Sự thay đổi của Vân Triệt diễn ra trong nháy mắt, ngoài Hoàng Cực Vô Dục ra, không một ai khác phát hiện. Nhìn thấy Vân Triệt đồng thời tha thứ cho Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, tuy người của Hoàng Cực Thánh Vực và Chí Tôn Hải Điện có chút kinh ngạc, nhưng đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực dù sao cũng là Thánh Địa như bọn họ, nếu cưỡng ép tiêu diệt, tuy có thể làm được, nhưng không thể nghi ngờ sẽ khiến bản thân đại thương nguyên khí.
Thấy phía sau đột nhiên không có động tĩnh, ánh mắt Vân Triệt liếc qua:
- Các ngươi còn ở đây làm gì? Tất cả nên về đâu thì về đó đi, Hải Điện còn một đống cục diện rối rắm cần dọn dẹp, không rảnh giữ các ngươi lại. Chuyện truyền tống trận, từ ngày mai bắt đầu toàn lực chuẩn bị cho ta… Tuyệt đối đừng vượt qua một tháng.
Câu nói này của Vân Triệt khiến tất cả những người đang không biết phải làm sao cảm thấy như được đại xá. Chỉ cần là người có đầu óc bình thường, đều sẽ không muốn ở lại trước mặt một sát thần có thể tùy ý quyết định sinh tử của mình. Nhất là người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, đến lúc này, cuối cùng họ đã hoàn toàn tin rằng Vân Triệt thật sự tha cho mình, ai nấy đều vội vàng lui về phía sau, chuẩn bị rời đi.
Vào lúc này, Vân Triệt bỗng xoay người, ánh mắt quét về phía Thiên Uy Kiếm Vực, đột nhiên nói:
- Đợi đã.
Giọng nói của hắn nhắm thẳng vào một người, khiến người đó lập tức biết rằng hắn đang nói với mình. Bước chân của người nọ chợt ngừng lại, vài giây sau mới xoay người, đối mặt với Vân Triệt, vẻ mặt kinh sợ:
- Vân Cung chủ, ngài gọi ta sao?
- Chẳng phải là Lăng Khôn Lăng tiền bối đây sao?
Vân Triệt chậm rãi nhìn về phía hắn ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt:
- Nói ra thì ta và Lăng tiền bối cũng quen biết được sáu bảy năm rồi, ngài còn là người Thánh Địa đầu tiên ta quen biết. Năm đó tại Thiên Kiếm Sơn Trang, Lăng tiền bối đã thịnh tình mời ta gia nhập Thiên Uy Kiếm Vực, lúc đó ta quả thật thụ sủng nhược kinh.
Lăng Khôn lập tức lộ ra vẻ mặt vừa mừng vừa lo:
- Vân Cung chủ lại vẫn còn nhớ chuyện này, thật sự là… vinh hạnh của tại hạ.
Mọi người đang chuẩn bị rời đi đều bất giác quay lại, vẻ mặt đầy nghi hoặc, nhất là người của Thiên Uy Kiếm Vực, tất cả đều hai mặt nhìn nhau.
- Quen biết như vậy, mà từ đầu đến cuối Lăng tiền bối ngay cả một lời chào cũng không có đã định rời đi, có phải là hơi bạc tình rồi không?
Vân Triệt đang cười, nhưng trong ý cười lại ẩn chứa một luồng âm trầm.
Huyền lực của Lăng Khôn là Bá Huyền Cảnh hậu kỳ, ở Thiên Uy Kiếm Vực chỉ có thể coi là hạng trung, nhưng lại đứng trong hàng ngũ trưởng lão, chính là bởi vì tâm kế hơn người và kiến thức cực kỳ uyên bác của hắn. Hắn làm sao có thể thật sự cho rằng Vân Triệt gọi hắn lại là vì muốn ôn chuyện. Hắn âm thầm nghiến răng, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ sợ hãi:
- Vân Cung chủ nói quá lời. Vân Cung chủ hiện giờ đã là thần nhân trên trời, sớm đã không còn như năm đó, tại hạ… tại hạ nào còn tư cách vọng ngôn bám víu.
Vào lúc này, sát khí trong mắt Vân Triệt đột nhiên không hề che giấu mà phóng thích ra:
- Bám víu giao tình thì đúng là không cần, nhưng ngươi có nên giải thích với ta, vì sao năm đó Dạ Tinh Hàn lại tấn công Băng Vân Tiên Cung không!
Dạ Tinh Hàn đang lẩn trong đám người của Nhật Nguyệt Thần Cung, nơm nớp lo sợ bị Vân Triệt nhìn thấy. Bất chợt nghe tên mình thốt ra từ miệng Vân Triệt, hắn nhất thời hoảng sợ bước hụt một bước, ngã quỵ xuống đất, hồi lâu không đứng dậy nổi.
Toàn thân Lăng Khôn cứng đờ, nhưng hắn phản ứng cực nhanh, trên mặt lộ rõ vẻ mờ mịt:
- Chuyện này? Lời của Vân Cung chủ là có ý gì? Tại hạ… tại hạ thật sự nghe không hiểu.
- Vậy để ta cho ngươi hiểu!
Sắc mặt Vân Triệt đột nhiên âm trầm, tay phải chộp một cái, ngay lập tức, Lăng Khôn liền bị hút thẳng đến tay hắn.
- Vân Cung chủ, ngươi…
Tròng mắt Lăng Khôn lồi ra, khó khăn nghẹn ra mấy chữ, liền đã hét lên một tiếng đau đớn, bị huyền cương của Vân Triệt xâm nhập thẳng vào tâm hồn, ý thức hoàn toàn sụp đổ.
Người của Thiên Uy Kiếm Vực nhìn thấy cảnh này, không một ai dám tiến lên, tất cả đều câm như hến.
Huyền cương của Vân Triệt nhanh chóng quét một vòng trong ký ức của Lăng Khôn, chân mày chợt nhíu lại.
Đúng như hắn dự đoán, tin tức về Hạ Khuynh Nguyệt, quả nhiên là do Lăng Khôn “bán” cho Dạ Tinh Hàn sau Thương Phong Bài Vị Chiến!
Trong sách cổ của Tứ Đại Thánh Địa, đều có ghi chép liên quan đến Cửu Huyền Linh Lung Thể. Tuy chưa từng có ai gặp qua, nhưng Lăng Khôn dựa vào đặc tính huyền khí của Cửu Huyền Linh Lung Thể được ghi lại trong sách cổ, cộng thêm việc tận mắt nhìn thấy Hạ Khuynh Nguyệt với huyền lực Địa Huyền Cảnh lại có thể sử dụng lực lượng lĩnh vực mà chỉ Vương Huyền Cảnh mới có thể thi triển, vì thế xác định Hạ Khuynh Nguyệt rất có khả năng sở hữu Cửu Huyền Linh Lung Thể trong truyền thuyết.
Mà sách cổ cũng ghi lại, người sở hữu Cửu Huyền Linh Lung Thể, trong cơ thể có thể tự thành một tiểu thế giới – là lô đỉnh song tu tuyệt hảo vạn năm khó gặp!
Hắn không báo chuyện này cho Thiên Uy Kiếm Vực, mà vì một món lợi ích cá nhân kếch xù, đã bán tin tức này cho Dạ Tinh Hàn. Đồng thời, sau lưng chuyện này, còn bao hàm dã tâm của một người khác…
Hiên Viên Ngọc Phượng!
Lăng Nguyệt Phong nhớ mãi không quên Sở Nguyệt Thiền, còn Lăng Vân lại si mê Hạ Khuynh Nguyệt đến mất hồn mất vía. Hiên Viên Ngọc Phượng dưới lòng ghen tỵ và phẫn nộ tột cùng, không chỉ phái người truy sát Sở Nguyệt Thiền, còn yêu cầu Lăng Khôn mượn sức mạnh của Thiên Uy Kiếm Vực để hủy diệt Băng Vân Tiên Cung. Lăng Khôn đã đáp ứng ả… và phương thức hắn lựa chọn, chính là thuận nước đẩy thuyền, mượn tay Dạ Tinh Hàn.
Huyền cương thu hồi, hai mắt Lăng Khôn cũng theo đó khôi phục tiêu cự. Hắn trừng lớn mắt nhìn Vân Triệt, hoảng sợ nói:
- Ngươi… ngươi đã làm gì ta?
- Chết!
Phừng!
Trong tiếng hét thảm của Lăng Khôn, ngọn lửa bùng lên trên tay Vân Triệt, nháy mắt biến Lăng Khôn thành một ngọn đuốc sống, rồi trong khoảnh khắc tiếp theo, cả thân thể hắn đã hoàn toàn tan biến trong biển lửa, hóa thành tro tàn.
Ực ực…
Yết hầu của đám người Thiên Uy Kiếm Vực chuyển động, toàn thân cứng đờ.
Cánh tay Vân Triệt buông xuống, không quên phủi sạch tro bụi trên tay, sau đó đảo mắt, không nhanh không chậm đi về phía Dạ Tinh Hàn.
Dạ Tinh Hàn vốn tưởng rằng đã thoát được một kiếp, khi đối diện với ánh mắt của Vân Triệt, nhất thời toàn thân dựng tóc gáy, như rơi xuống vực sâu. Hắn run rẩy lùi về phía sau:
- Vân Triệt… Ngươi… ngươi định làm gì… Đừng qua đây… Đừng qua đây!
Mấy đại Thần Sứ và các trưởng lão của Nhật Nguyệt Thần Cung đều vây quanh Dạ Tinh Hàn, tiến thoái lưỡng nan. Bọn họ đều rõ ân oán giữa Dạ Tinh Hàn và Vân Triệt, đầu tiên hắn ép Vân Triệt và Phượng Tuyết Nhi suýt chút nữa táng thân trong Thái Cổ Huyền Chu, sau lại phái người tấn công Băng Vân Tiên Cung… Mà Vân Triệt, hiện giờ chính là Cung chủ của Băng Vân Tiên Cung!
- Ta định giết Thiếu chủ của các ngươi, các ngươi có định ngăn cản không?
Ánh mắt Vân Triệt liếc về phía các Thần Sứ và trưởng lão Nhật Nguyệt, giọng vô cùng bình thản.
Ánh mắt Vân Triệt quét tới, tất cả Thần Sứ và trưởng lão Nhật Nguyệt đều căng thẳng, còn Dạ Tinh Hàn đã ngồi bệt xuống đất, liều mạng lết về phía sau:
- Không… Đừng qua đây… Cứu… cứu ta… Cứu ta…
Một mùi tanh tưởi gay mũi đột nhiên xộc vào không khí, một vũng chất lỏng dơ bẩn loang ra dưới thân Dạ Tinh Hàn… Hắn bị ánh mắt của Vân Triệt dọa cho sợ đến mức tiểu tiện không kiểm soát.
Tề Thiên Thần Sứ, người đứng đầu các Thần Sứ, nghiến răng một cái, bước chân khựng lại, rồi lại liên tục lùi về sau mấy bước. Theo hành động của hắn, các Thần Sứ và trưởng lão khác cũng gần như đồng thời lùi lại, trong nháy mắt đã rời xa Dạ Tinh Hàn mấy trượng.
Nếu lúc này người ép tới là nhân vật cấp bậc Hoàng Cực Vô Dục, bọn họ tuyệt đối sẽ hợp lực phản kháng. Nhưng đối mặt với Vân Triệt, sự phản kháng của họ chẳng những không thể bảo vệ được Dạ Tinh Hàn, mà còn có khả năng đánh mất cả cơ hội sống sót mà Nhật Nguyệt Thần Cung vừa vất vả có được.
Cho nên, vứt bỏ vị Thiếu chủ vốn không được lòng người này không thể nghi ngờ là lựa chọn lý trí và sáng suốt nhất.
- Ngươi… các ngươi…
Dạ Tinh Hàn triệt để hoảng sợ, mặt cắt không còn giọt máu, gương mặt đã trắng bệch như tờ giấy:
- Không… không… Đừng… đừng mà…
Vân Triệt chậm rãi tiến lại gần hắn, giọng không mặn không nhạt:
- Dạ Tinh Hàn, cha ngươi vừa mới chết trước mặt ngươi, thân là con trai, cho dù không nhặt được xác, cũng nên gom chút tro cốt mới phải. Cứ thế mà đi, chính là đại bất hiếu, chờ xuống âm tào địa phủ, e rằng cha ngươi cũng sẽ không tha cho ngươi.
- Ngươi… ngươi… A… Ưm…
Sắc mặt Dạ Tinh Hàn từ trắng chuyển sang xanh, miệng hắn há to, toàn thân co quắp, trong cổ họng phát ra những âm thanh quái dị, vặn vẹo.
Năm đó, ngươi suýt chút nữa đã hại chết ta, hại chết Tuyết Nhi của ta, thậm chí còn mưu hại Tiền Cung chủ cùng Thái Cung chủ của Băng Vân Tiên Cung. Nếu không phải ta kịp thời ra tay, toàn bộ Băng Vân Tiên Cung đã bị chôn vùi trong tay ngươi. Ngươi nói xem, món nợ này, ta nên tính toán với ngươi thế nào đây?
- Ta nên rút gân lột da ngươi, hay là chặt đứt tứ chi, làm thành nhân trư, khiến ngươi sống không được, chết không xong đây!
Gương mặt Vân Triệt hoàn toàn âm u, mỗi một chữ đều lộ ra sự tàn nhẫn vô tận, khiến người nghe đều toàn thân run rẩy, lưng bốc khí lạnh.
- A… a… Ưm…
Hai mắt Dạ Tinh Hàn trợn trừng, tơ máu đỏ tươi phủ kín tròng mắt, sắc mặt hắn đã từ xanh biến thành màu xám đen bất thường, trong cổ họng không ngừng phát ra những tiếng kêu kỳ quái, nhưng không thốt ra được một chữ hoàn chỉnh.
Sau đó, hai mắt hắn bỗng trợn ngược, ngã thẳng xuống đất, không còn động tĩnh, bọt mép và máu tươi từ miệng điên cuồng trào ra.
“…” Trên Hải Điện lặng ngắt như tờ, trong không khí vẫn tràn ngập mùi tanh tưởi đến từ Dạ Tinh Hàn. Vân Triệt liếc nhìn Dạ Tinh Hàn, cực kỳ im lặng xoay người rời đi. Cái gọi là Thiếu chủ lớn lên trong nhung lụa thường sợ chết hơn người bình thường, mà Dạ Tinh Hàn không cần hắn động thủ, đã bị dọa sống đến vỡ mật mà chết.
Cái chết của Dạ Tinh Hàn không hề khiến người của Nhật Nguyệt Thần Cung bi thương hay không cam lòng… Ngược lại, nó còn khiến họ cảm thấy sỉ nhục và mất mặt gấp bội.
Nếu hắn tự tuyệt tâm mạch, có lẽ còn có thể miễn cưỡng dùng cái chết để bảo toàn chút danh dự cương liệt của Nhật Nguyệt Thần Cung. Nhưng hắn lại ở trước mặt bao nhiêu người, đối phương ngay cả một ngón tay còn chưa chạm tới, hắn đã sợ đến tiểu tiện không kiểm soát, sau đó bị dọa chết tươi.
Thậm chí, hắn rất có khả năng là Bá Hoàng đầu tiên trong lịch sử Thiên Huyền Đại Lục bị người ta dọa chết.
Tôn nghiêm vạn năm của Nhật Nguyệt Thần Cung, đều bị cái chết của hắn làm cho mất sạch.
- Đi.
Tề Thiên Thần Sứ hận rèn sắt không thành thép, nghiến răng một cái, quay đầu rời đi, không thèm đoái hoài đến thi thể của Dạ Tinh Hàn. Những người khác cũng đồng loạt đi theo, thất thần đến mức không một ai tiến lên mang theo thi thể của hắn, ngay cả nhìn thêm một cái cũng không có.
- Chúng ta cũng đi thôi.
Người của Thiên Uy Kiếm Vực cũng tụ lại, chuẩn bị rời đi.
Bên cạnh đội ngũ của Thiên Uy Kiếm Vực, có một sự tồn tại khá đặc thù – Thiên Kiếm Sơn Trang.
Lăng Nguyệt Phong và Hiên Viên Ngọc Phượng được Hiên Viên Tuyệt kéo đến tham gia Đại hội Thiên Tôn này, trở thành nhóm người đầu tiên tuyên thệ trung thành, qua đó giúp Thiên Kiếm Sơn Trang giành được địa vị rất cao trên đại lục. Nhưng bọn họ nằm mơ cũng không ngờ kết cục lại như vậy… Bọn họ không thấy Hiên Viên Vấn Thiên trở thành Thiên Tôn, ngược lại còn tan thành mây khói, mà thứ họ chứng kiến, lại là sự ra đời của chúa tể đại lục chân chính.
Mà người thanh niên có thực lực vô tiền khoáng hậu, trở thành chúa tể tuyệt đối của đại lục này, lại có vô số ân oán và duyên nợ với Thiên Kiếm Sơn Trang của họ.
Hiên Viên Tuyệt kéo hai người, vừa định rời đi, trước mắt đột nhiên lóe lên một bóng người, khuôn mặt lạnh như băng của Vân Triệt xuất hiện trước mặt họ.
- Vân Triệt!
Lăng Nguyệt Phong kinh hãi đến suýt nữa ngã lùi lại.
- Ngươi… ngươi định làm gì?
Hiên Viên Tuyệt cũng tim gan run rẩy, vội vàng che Hiên Viên Ngọc Phượng ở sau lưng, hai tay không thể kiểm soát mà run lên.
Vân Triệt cười lạnh như băng:
- Đừng căng thẳng, Hiên Viên Ngọc Phượng, mặc dù ngươi là một tiện nhân đáng chết vạn lần, nhưng ngươi lại sinh được một đứa con trai tốt. Ngươi có biết không, cho dù ta giết ngươi, Lăng Kiệt cũng sẽ không thể hận ta cả đời… Cũng chính vì thế, ta ngược lại không thể ra tay giết ngươi.
Bị Vân Triệt mắng là “tiện nhân”, nếu là trước kia, Hiên Viên Ngọc Phượng nhất định sẽ không màng tất cả mà lao lên. Nhưng đối mặt với Vân Triệt đã giết cả Hiên Viên Vấn Thiên, khiến Tứ Đại Thánh Địa đều phải cúi đầu, ả nào còn dám điên cuồng, môi liền biến tím, nhưng một chữ cũng không nói nên lời.
Hai tay Vân Triệt hơi siết chặt, cố gắng kìm nén kích động muốn hành hạ Hiên Viên Ngọc Phượng đến chết… Lời Mạt Lỵ để lại, cho hắn biết có lẽ cả đời này hắn sẽ không bao giờ có thể gặp lại Sở Nguyệt Thiền và đứa con của họ nữa, hắn hận Hiên Viên Ngọc Phượng đến cực điểm. Nhưng mà, ngày ấy ở Thiên Kiếm Sơn Trang, khoảnh khắc Lăng Kiệt kề kiếm vào cổ họng mình, muốn dùng mạng đổi lấy tính mạng của Hiên Viên Ngọc Phượng, hắn đã định sẵn không thể giết ả.
Hơn nữa, hắn… mới là kẻ đầu sỏ gây nên tất cả.
Mọi chuyện đã rồi, hà cớ gì phải khiến Lăng Kiệt thống khổ cả đời… Dù sao, ở thế giới hiểm ác này, Lăng Kiệt là một trong số ít những người toàn tâm toàn ý đối đãi tốt với hắn.
Vân Triệt xoay người đi, không nhìn gương mặt kia của Hiên Viên Ngọc Phượng nữa, sát khí trong lòng hắn thoáng bình ổn lại, giọng hắn trầm thấp nói:
- Hiên Viên Ngọc Phượng, tuy rằng ta rất muốn băm vằm ngươi thành vạn mảnh, nhưng hôm nay ta sẽ không giết ngươi. Nhưng ngươi tốt nhất hãy nhớ kỹ… Đời này, đừng bao giờ bước ra khỏi Thiên Kiếm Sơn Trang! Vĩnh viễn đừng để ta nhìn thấy ngươi, nếu không…
Vân Triệt hít một hơi thật sâu, thân hình lóe lên, đã đi xa.
- …Đi, đi mau.
Như vừa dạo một vòng Quỷ Môn Quan, Hiên Viên Tuyệt đã mồ hôi đầm đìa. Hắn vội vàng mang theo Lăng Nguyệt Phong và Hiên Viên Ngọc Phượng, dùng tốc độ nhanh nhất bay đi.