Nhật Nguyệt Thần Cung, Thiên Uy Kiếm Vực cùng với huyền giả các quốc gia đều cuống quýt rời đi, không một ai dám tiến lên chào hỏi tên sát thần Vân Triệt này.
Thể chất của Hạ Nguyên Bá vốn khác hẳn người thường, sau khi được Vân Triệt dùng khí tức thiên địa chữa trị, tình trạng của hắn đã chuyển biến tốt đẹp với tốc độ kinh người trong thời gian ngắn. Nhìn mọi người xung quanh lũ lượt rời đi, hắn bước đến trước mặt Vân Triệt, không nén được kích động trong lòng, nói:
- Tỷ phu, huynh lại… lại trở nên lợi hại như vậy! Rốt cuộc huynh làm thế nào vậy? Chẳng lẽ, là sư phụ của huynh trở về sao?
Vân Triệt cười nói:
- Sau này sẽ nói tỉ mỉ với đệ sau. Nguyên Bá, ta và Tuyết Nhi sẽ lập tức trở về Huyễn Yêu Giới, nếu không họ sẽ rất lo lắng. Đệ có muốn cùng về với chúng ta không?
Mắt Hạ Nguyên Bá sáng lên, nhưng sau đó do dự một lúc rồi vẫn lắc đầu:
- Thôi, vẫn nên để sau này đi, chuyện này... Vừa mới trở thành người đứng đầu Thánh Vực đã đột ngột rời đi thì không hay lắm, vẫn nên về Thánh Vực trước đã.
- Ha ha ha, cũng phải.
Vân Triệt phá lên cười.
Giọng Hạ Nguyên Bá hạ thấp:
- Tỷ phu, huynh không phải thật sự… thật sự buông tha cho Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực như vậy sao?
Vân Triệt cười cười, nói:
- Nguyên Bá, đệ yên tâm đi, hiện giờ trên dưới Hoàng Cực Thánh Vực đều là người của đệ, ta chắc chắn sẽ không làm gì họ. Hơn nữa ta tuyệt đối tin tưởng, tuy rằng bây giờ đệ vẫn còn tương đối non nớt, nhưng sau này, Hoàng Cực Thánh Vực dưới sự dẫn dắt của đệ sẽ chỉ ngày càng tốt hơn.
“…” Hạ Nguyên Bá gãi đầu, nhỏ giọng nói:
- Thật ra… hoàn toàn không có lòng tin.
- Ta lại có thừa tin tưởng vào đệ, dù sao, đệ là người sở hữu trái tim Bá Hoàng.
Trong lời nói của Vân Triệt lộ ra một chút thần bí, sau đó lại chuyển chủ đề:
- Có điều, chuyện truyền tống trận, ta rất nghiêm túc. Một tháng này, trước hết hãy dẫn dắt Hoàng Cực Thánh Vực tập trung xây dựng truyền tống trận đi. Nhớ kỹ, khi hợp tác với Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực, hãy tận dụng tài nguyên của chúng cho nhiều vào. Hiện giờ chúng chính là một lũ rắn mất đầu, đang hoảng loạn nên sẽ sốt sắng thể hiện lòng thành với lời ta căn dặn, cứ thẳng tay lợi dụng.
Mặc dù Thái Cổ Huyền Chu có năng lực “Xuyên Qua Không Gian” vô cùng cường đại, nhưng bên trong nó là cả một thế giới độc lập khổng lồ, mỗi lần xuyên qua không chỉ mang theo một hai người, mà là cả một thế giới to lớn, cho nên tiêu hao vô cùng khủng khiếp, cho dù là Cửu Dương Ngọc cũng không thể chống đỡ nổi sự tiêu hao tùy ý này.
Nhất là sau chuyến đi đi về về Thương Vân Đại Lục, năng lượng còn lại của Thái Cổ Huyền Chu đã tiêu hao đến mức không đủ hai thành. Mà Thiên Huyền Đại Lục và Huyễn Yêu Giới đều là nhà của hắn, sau này hắn chắc chắn sẽ thường xuyên qua lại giữa hai đại lục, cho nên việc xây dựng một không gian truyền tống trận đủ lớn là việc bắt buộc phải làm.
Mà thế lực có đủ năng lực và tài nguyên để xây dựng truyền tống trận nối liền hai đại lục cũng chỉ có Tứ Đại Thánh Địa.
- À, đệ biết rồi.
Hạ Nguyên Bá hơi mơ hồ gật đầu.
- Ngoài ra, giúp ta để mắt đến hai người của Nhật Nguyệt Thần Cung và Thiên Uy Kiếm Vực.
Khóe mắt Vân Triệt hơi nheo lại.
- Ai?
- Thiếu kiếm chủ của Thiên Uy Kiếm Vực, Hiên Viên Vấn Đạo bị ta phế đi, cùng với trưởng lão bài vị thứ mười của Nhật Nguyệt Thần Cung, Dạ Huyền Ca.
Hạ Nguyên Bá sửng sốt, nghi ngờ hỏi:
- A? Muốn để mắt như thế nào?
- Đảm bảo đừng để xảy ra chuyện ngoài ý muốn khiến chúng chết là được, một tháng sau, ta có việc cần dùng.
Vân Triệt nói.
Hạ Nguyên Bá tỏ vẻ mờ mịt, hắn vừa định hỏi tiếp thì chợt thấy phía sau Vân Triệt, Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương đang sóng vai đi tới, vẻ mặt hơi khẩn trương, hắn vội vàng kêu lên:
- Đông Phương phủ chủ, Tần phủ chủ, hóa ra hai người cũng ở đây?
Đông Phương Hưu và Tần Vô Thương đi tới, đồng thời hành lễ, nhưng thân thể họ còn chưa kịp khom xuống, Vân Triệt và Hạ Nguyên Bá đã đồng thời tránh đi, Vân Triệt lập tức nói:
- Hai vị phủ chủ, chúng ta đều từng là đệ tử chính thức của Thương Phong Huyền Phủ, tuyệt đối không dám nhận đại lễ của hai vị.
- Đúng đúng đúng.
Hạ Nguyên Bá lập tức gật đầu.
Tần Vô Thương ca ngợi sâu sắc:
- Thương Phong Huyền Phủ ta ở Thiên Huyền Đại Lục, từ xưa đến nay chỉ là một tồn tại hèn mọn như hạt bụi, cho dù ở trong Thương Phong quốc cũng là trò cười trong miệng mấy đại tông môn. Vậy mà giờ đây, hai người từ Thương Phong Huyền Phủ ta đi ra, một người trở thành Thánh Đế của Hoàng Cực Thánh Vực, một người đã có thể xem là tôn sư thiên hạ. Thân là một trong những phủ chủ, vinh quang tựa như trong mơ này thật khó diễn tả thành lời.
- Hai vị phủ chủ quá lời rồi, hai người muốn hỏi chuyện về Thương Nguyệt nữ hoàng sao?
Vân Triệt nói.
Hai người gật đầu, Đông Phương Hưu nói:
- Nữ hoàng bệ hạ đã tạm xa mấy tháng, thấy phong thái hôm nay của Vân cung chủ, bệ hạ nàng tất nhiên vẫn mạnh khỏe.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Hai vị yên tâm đi. Hiện giờ Hiên Viên Vấn Thiên đã chết, trong thiên hạ này đã không còn bất cứ thứ gì có thể uy hiếp đến nàng và sự an nguy của Thương Phong quốc. Trong khoảng thời gian ở Huyễn Yêu Giới, nàng cũng luôn nhớ nhung Thương Phong quốc. Đợi một tháng sau, truyền tống trận hoàn thành, nàng sẽ quay về hoàng thất. Một tháng này, đành phải vất vả hai vị phủ chủ nhiều hơn.
- Như thế, chúng ta yên tâm rồi.
Hai vị phủ chủ vui vẻ cười.
Giọng Vân Triệt khẽ cao lên, dùng giọng điệu ra lệnh nói:
- Tử tôn giả, phái người hộ tống hai vị phủ chủ quay về Thương Phong quốc.
Tử tôn giả xoay người, sửng sốt trong giây lát, sau đó vội vàng tiến lên, hơi cung kính nói:
- Vâng… Hai vị khách quý, mời.
Được tôn giả Thánh Địa gọi là “khách quý”, còn được đặc biệt phái người hộ tống, hai vị phủ chủ nhất thời được sủng mà kinh, ngay cả bước chân rời đi cũng có vẻ đặc biệt mơ hồ.
Người của Phượng Hoàng Thần Tông đã đi tới, Phượng Hoành Không dẫn đầu nhìn Vân Triệt, lại nhìn Phượng Tuyết Nhi, môi mấp máy hồi lâu mới vẻ mặt phức tạp nói:
- Vân Triệt, thường xuyên đưa Tuyết Nhi về Phượng Hoàng thành chơi.
- Phụ hoàng, hiện giờ Vân ca ca trở nên lợi hại như vậy, sẽ không bao giờ có nguy hiểm như trước kia nữa, con và Vân ca ca sẽ thường xuyên trở về.
Phượng Tuyết Nhi khẽ cười nói.
Nếu ngươi có lòng, chi bằng thử đả thông một hai huyền trận không gian từ Lưu Vân thành hoặc từ Băng Cực Tuyết Vực đến Phượng Hoàng thành, như vậy nếu Tuyết Nhi muốn trở về sẽ thuận tiện hơn rất nhiều.
Vân Triệt mặt không biểu cảm nói.
Ánh mắt Phượng Hoành Không chợt sáng ngời, khẽ gật đầu. Xây dựng truyền tống trận không gian nối liền hai đại lục, Phượng Hoàng Thần Tông quả quyết không làm được, nhưng nối liền hai nước… tuyệt đối là chuyện không khó.
Phượng Hoành Không do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn không nhắc đến chuyện về Phượng Hi Minh, không nỡ nói:
- Tuyết Nhi… Chúng ta đi, bên Phượng Hoàng thành kia còn rất nhiều chuyện phải xử lý, con phải chăm sóc bản thân cho tốt, ngàn vạn lần đừng để mình chịu uất ức.
Hoàng Cực Thánh Vực, Nhật Nguyệt Thần Cung, Thiên Uy Kiếm Vực lần lượt rời đi, Chí Tôn Hải Điện bắt đầu thu dọn tàn cuộc, Phượng Hoàng Thần Tông rời đi cuối cùng. Trái ngược với tâm thế ôm lòng muốn chết lúc đến, khi rời đi, họ lại thoải mái chưa từng có.
Bởi vì, Phượng Hoàng Thần Tông họ chẳng những triệt để thoát khỏi nguy cơ bị tiêu diệt, mà Phượng Thần mới cũng đã chân chính thức tỉnh, hơn nữa, rõ ràng còn cường đại hơn cả tổ tiên Phượng Thần.
––––––––––––
Từ biệt Hạ Nguyên Bá, người đã trở thành tân đế Thánh Vực, hôm đó Vân Triệt liền đưa Phượng Tuyết Nhi về tới Huyễn Yêu Giới, thông báo tin tức Hiên Viên Vấn Thiên đã chết cho phụ mẫu và Tiểu Yêu Hậu.
Tin tức này nhanh chóng truyền khắp Yêu Hoàng thành, không chút nghi ngờ, Yêu Hoàng thành bị đè nén trong bóng ma suốt nhiều tháng đã vang lên tiếng hoan hô rung trời. Đây không chỉ đơn giản là một kẻ thù bị tiêu diệt, mà còn là kéo Yêu Hoàng thành, thậm chí toàn bộ Huyễn Yêu Giới ra khỏi vực sâu diệt vong.
Yêu Hoàng thành triệt để giải trừ tư thế phòng ngự, những người chạy trốn khỏi Yêu Hoàng thành cũng lần lượt quay về, tai họa đáng sợ vốn tưởng rằng bất cứ lúc nào cũng sẽ ập xuống đã tiêu tán vô hình như vậy.
Bên phía Thiên Huyền Đại Lục, Tứ Đại Thánh Địa bắt đầu dốc hết sức lực xây dựng truyền tống trận không gian mà Vân Triệt yêu cầu.
Hiên Viên Vấn Thiên chết, giấc mộng thiên tôn của y cũng hoàn toàn tan biến. Tứ Đại Thánh Địa đã tận mắt chứng kiến, tự mình trải nghiệm sự khủng bố của Hiên Viên Vấn Thiên, có thể tưởng tượng được Vân Triệt, người đã đánh chết Hiên Viên Vấn Thiên, cường đại đến mức nào. Sau ngày hôm đó, trong lòng họ đều vô cùng rõ ràng, họ không bao giờ là tồn tại cao nhất ở Thiên Huyền Đại Lục nữa, ở phía trên họ đã xuất hiện một người có thể tùy ý quyết định sự sinh tử tồn vong của họ.
Mà người này, còn là người lúc trước họ đã đắc tội mấy lần, thậm chí từng ám toán.
Điều này khiến họ ở trước mặt Vân Triệt không thể không sợ hãi, không thể không dốc hết khả năng hạ thấp tư thái, dè dặt cẩn trọng, không dám có một chút lơ là đối với truyền tống trận không gian mà hắn yêu cầu.
Sau khi Phượng Hoàng Thần Tông quay trở về Thần Hoàng quốc, họ bắt đầu sửa chữa lại Phượng Hoàng thành. Phượng Hoành Không hoàn toàn không coi lời Vân Triệt nói là thuận miệng nhắc tới, mà lập tức phái hai nhóm người chia ra đi tới Lưu Vân thành và Băng Cực Tuyết Vực, bắt đầu xây dựng huyền trận không gian nối liền ba nơi.
Cái tên Vân Triệt, cũng không hề nghi ngờ lại một lần nữa truyền khắp mỗi một góc của Thiên Huyền Đại Lục. Chỉ là lần này, còn rung động hơn tất cả những lần trước cộng lại trăm ngàn lần. Không tới mấy ngày, hắn đã được khoác lên danh xưng “Thiên cổ đệ nhất nhân” của Thiên Huyền Đại Lục.
Mà tất cả những chuyện này, Vân Triệt đều không để tâm. Sau khi trở lại Huyễn Yêu Giới yên tĩnh dưỡng thương, bảy tám ngày trôi qua, thương thế của hắn đã khỏi hẳn hoàn toàn.
Sáng sớm, trời đã sáng rõ, ánh nắng theo cửa sổ bằng trúc chiếu vào, rọi lên người Vân Triệt. Mí mắt hắn giật giật, mơ màng nói:
- Mạt Lỵ, giờ là canh mấy rồi?
“…”
Không nhận được hồi đáp, ánh mắt Vân Triệt chậm rãi mở ra. Hắn từ trên giường ngồi dậy, nhìn vách tường trắng như tuyết, ánh mắt hoảng hốt một hồi.
Mạt Lỵ đã rời đi nhiều tháng.
Nhưng hắn vẫn hoàn toàn không thể thoát ra khỏi sự thật này… Hoặc phải nói, hắn vẫn không thể hoàn toàn chấp nhận sự thật này.
Lúc trước, sau khi Mạt Lỵ rời đi, lần đầu tiên hắn gặp phải Ngục La ám toán suýt chết, sau đó vẫn luôn bị vây trong bóng ma của Hiên Viên Vấn Thiên, không rảnh lo chuyện khác. Hiện giờ Hiên Viên Vấn Thiên đã chết, thế gian này cũng không còn ai có thể uy hiếp được hắn. Tâm tình hoàn toàn thả lỏng, nỗi nhớ Mạt Lỵ cuồn cuộn ập đến, không cách nào ngăn lại.
Trong sinh mệnh của hắn, người thân nhất là Tiêu Linh Tịch, nhưng người hiểu hắn nhất, chắc chắn là Mạt Lỵ.
Từ lúc ban đầu đơn thuần lợi dụng lẫn nhau, tình cảm của họ đã thay đổi trong vô thức. Về sau, đó không còn đơn thuần là tình cảm ỷ lại, mà đã biến thành một thói quen gần như bản năng. Mà sau khi Mạt Lỵ chân chính rời khỏi hắn, hắn mới phát hiện, đó không chỉ là chia lìa về khoảng cách, mà rõ ràng là cảm giác một phần thân thể và linh hồn rất lớn bị chia cắt.
Hơn nữa vĩnh viễn không cách nào bù đắp, vĩnh viễn không trọn vẹn.
“Mạt… Lỵ…” Hắn thất thần kêu lên, ngẩng đầu nhìn lên không trung: “Nàng đang ở đâu…”
Trạng thái thất hồn lạc phách này kéo dài liên tục nửa khắc đồng hồ, hắn mới xuống giường, đi ra ngoài đình viện.
Trời còn sớm, hơn nữa sau khi giải trừ trạng thái chuẩn bị chiến đấu, đệ tử Vân gia tinh thần liên tục căng thẳng mấy tháng qua cũng đều đang tĩnh dưỡng, thời gian nghỉ ngơi kéo dài trên phạm vi lớn, cho nên xung quanh hoàn toàn yên tĩnh. Vân Triệt đi ra rất xa, nhìn thấy một người trung niên mặc bạch y đơn giản đang thong thả luyện công dưới một gốc cây già.
Khi Vân Triệt nhìn thấy ông, ông cũng vừa thấy được Vân Triệt, liền dừng động tác, ôn hòa cười nói:
- Triệt nhi, dậy sớm thế.
- Tô tiền bối mới sớm, thương thế của ngài chưa khỏi hẳn, ngàn vạn lần đừng gắng sức.
Vân Triệt tiến lên phía trước nói.
Tô Hoành Sơn thoải mái cười, vỗ vỗ ngực:
- Sớm đã không có gì đáng ngại. Vân Cốc tiền bối không hổ là y thánh trong truyền thuyết, y thuật quả nhiên hết sức cao minh. Chuyện tự đoạn tâm mạch này, trước kia ta luôn cho rằng dù đại la kim tiên tái thế cũng đừng mong cứu về, không ngờ dưới tay Vân Cốc tiền bối, hiện giờ ta gần như đã khỏe lại như người không có việc gì.
Vân Triệt nở nụ cười:
- Đó là đương nhiên. Đoán chừng nhiều nhất nửa tháng nữa, huyền lực của Tô tiền bối cũng có thể hoàn toàn khôi phục. Trong khoảng thời gian này, Tô tiền bối ở có quen không?
Tô Hoành Sơn thu lại ý cười, lại càng thêm ôn hòa:
- Nói ra thật hổ thẹn, tuy ta là chủ một môn phái, nhưng cả đời số lần bước ra khỏi Giang Đông cộng lại không có vài lần, vốn tưởng rằng sẽ khó thích nghi với cuộc sống khác, không ngờ trong khoảng thời gian ở đây, ta lại vô cùng thoải mái.
Tô Hoành Sơn cười lắc đầu:
- Cũng có thể xem là những ngày tháng thảnh thơi nhất trong đời ta, nhưng lại hoàn toàn không hoài niệm cuộc sống ở Thái Tô Môn, xem ra, ta quả nhiên không thích hợp làm môn chủ. Nhất là khi thấy Linh Nhi chẳng những bình an vô sự, tìm được con, còn có vinh hạnh bái y thánh làm thầy, mỗi ngày cười tươi rạng rỡ, ta càng cảm thấy ngày đó tự đoạn tâm mạch là ngu xuẩn đến mức nào. Nếu ta thật sự chết rồi, không thể tưởng tượng được nụ cười trên mặt Linh Nhi sẽ biến thành dáng vẻ gì nữa. Ta lúc đó thật là… kích động lại ngu xuẩn.
Nhớ tới ngày đó vì không muốn trở thành gánh nặng cho Vân Triệt, để Vân Triệt không còn vướng bận đi cứu Linh Nhi mà tự đoạn tâm mạch, ông vẫn còn sợ hãi sâu sắc.
Vân Triệt thần bí nở nụ cười:
- Tô tiền bối thích nơi này thì tốt rồi, sau này, cứ việc coi nơi này là nhà của mình. Hơn nữa, thật ra, chuyện Linh Nhi quan tâm nhất chính là “chung thân đại sự” của Tô tiền bối. Nếu đã bắt đầu cuộc sống mới ở một thế giới mới, thương thế của Tô tiền bối cũng đã tốt lên, cũng nên cân nhắc tìm một hồng nhan tri kỷ mới trong đời đi.
“…” Tô Hoành Sơn nhất thời sửng sốt, hiển nhiên chưa từng nghĩ tới vấn đề này, hơi lúng túng nói:
- Chuyện này… nương của Linh Nhi qua đời sớm, ta…
- Hả? Cha, Vân Triệt ca ca, sao hai người đều dậy sớm vậy.
Trong lúc hai người đàn ông đang nói chuyện, một giọng nói trong trẻo như suối nguồn truyền đến, Tô Linh Nhi nhẹ nhàng đi tới, cười tủm tỉm nhìn hai người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời mình:
- Hai người đang nói chuyện gì vậy?
- Đương nhiên là chuyện giữa đàn ông.
Vân Triệt cười híp mắt nói.
Tô Linh Nhi khẽ nhếch môi hồng, sau đó chóp mũi hơi vểnh lên:
- Hai người không phải đang nói… chuyện không tốt chứ? Vân Triệt ca ca, huynh… huynh ngàn vạn lần không được biến cha muội thành kẻ trăng hoa giống như huynh đâu đấy.
“…” Vân Triệt nhất thời quẫn bách, còn Tô Hoành Sơn thì cười ha hả.
- Cha, cha còn cười. Cha không biết chứ, Vân Triệt ca ca huynh ấy có Thương Nguyệt tỷ tỷ, có Tuyết Nhi tỷ tỷ, ngay cả Tiểu Yêu Hậu cũng… cũng… Hơn nữa khi mới mười sáu tuổi còn thành thân với một tỷ tỷ khác…
Ở trước mặt cha mình, Tô Linh Nhi không cần đề phòng gì, bắt đầu kể lể “tội trạng” của Vân Triệt, cuối cùng còn tận tâm thêm một câu:
- Chẳng giống Vân Triệt ca ca mà muội từng biết chút nào…
Tô Hoành Sơn cười càng thêm vui vẻ, cái tên Vân Triệt ở Yêu Hoàng thành này ai mà không biết, những ngày này, ông đã sớm biết rõ đủ loại tình hình về Vân Triệt, ông cười nói:
- Ha ha ha ha… Linh Nhi, khi con mới quen biết Triệt nhi, mới chỉ có mười tuổi, đương nhiên sẽ không như vậy.
- … Nói cha cũng không hiểu đâu!
Tô Linh Nhi tiến lên, kéo cánh tay Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, muội muốn ra ngoài thành hái thuốc, huynh đi cùng muội được không?
Vân Triệt tỏ vẻ nghi hoặc:
- Hái thuốc? Vân gia có đủ các loại dược liệu, vì sao còn cần ra ngoài thành hái?
Tô Linh Nhi thật thà nói:
- Hái thuốc là phụ, chủ yếu là để nhận biết bách thảo. Sư phụ nói, muốn trở thành y giả chân chính, việc phân biệt các loại kỳ hoa dược thảo, độc thảo độc trùng là nền tảng nhất. Bây giờ sư phụ đang nghỉ ngơi, không thể quấy rầy, Vân Triệt ca ca huynh thích hợp làm sư phụ lâm thời nhất, đi thôi!
Nói xong, Tô Linh Nhi hoạt bát chớp mắt… Trên đời này trừ Vân Triệt ra, nàng là người duy nhất biết hắn từng là đệ tử của Vân Cốc.
- À… Được.
Vân Triệt chào hỏi Tô Hoành Sơn, nắm tay Tô Linh Nhi cùng rời đi.
Nhìn dáng vẻ vô cùng thân thiết khăng khít của hai người, Tô Hoành Sơn luôn mỉm cười. Đến Huyễn Yêu Giới mới mười ngày, ông đã bắt đầu cảm thấy cuộc sống như thế có lẽ thích hợp với bản thân hơn, không cần phải gánh vác gì, đề phòng gì, sẽ không còn áp lực, đau lòng, nhẫn nhịn, phẫn nộ, bi ai… Từ rất lâu trước kia, ông đã cảm thấy mình hoàn toàn không thích hợp làm môn chủ, hiện giờ càng thêm tin tưởng.
“Xem ra, thật đúng là thời điểm nên tìm một người bạn đời cho mình.” Tô Hoành Sơn mỉm cười lẩm bẩm: “Ít nhất có thể khiến cho nha đầu Linh Nhi này bớt đi vài phần lo lắng.”
Phía đông Yêu Hoàng thành có một khu rừng cây tương đối nhỏ, bách thảo mọc thành bụi. Sau khi tiến vào, Tô Linh Nhi liền bắt đầu từ mảnh đất bên cạnh, ngắt lấy từng cây và phân biệt các loại hoa cỏ, vẻ mặt rất nghiêm túc.
- Thanh thạch hoa… Ngô đồng thảo… Hàn ti tử… Cái này gọi là… hình như là do di thảo?
Vân Triệt lập tức sửa lại:
- Không đúng, đây là ngư tinh đằng. Vẻ ngoài của nó rất giống với do di thảo, nhưng trên bề mặt lá cây vẫn có khác biệt rất nhỏ, nếu lại gần, mùi hương sẽ khác nhau rõ ràng. Ngư tinh đằng sẽ có một mùi tanh rất nhạt.
Tô Linh Nhi nhẹ nhàng cầm lấy, thoáng ngửi, thở nhẹ nói:
- Quả nhiên là vậy! Vân Triệt ca ca, vì sao huynh cách xa như vậy mà có thể nhận ra ngay lập tức?
Tuy rằng Tô Linh Nhi không hiểu sao lại khôi phục trí nhớ kiếp trước, nhưng tâm tính của nàng lại rõ ràng thiên về một đời này… không có nỗi u buồn mãi mãi không xua tan được như kiếp trước, mà nhiều hơn phần ngây thơ linh động vô tư của thiếu nữ mười sáu tuổi. Vân Triệt ra vẻ bậc cha chú:
- Linh Nhi, muội mới bắt đầu học y, có thể biết nhiều như vậy đã rất giỏi rồi, hoàn toàn đừng sốt ruột. Ban đầu ta dù sao cũng cùng sư phụ chạy khắp Thương Vân Đại Lục hai mươi năm, mỗi ngày đều tiếp xúc với đủ loại dược liệu, muốn không quen biết cũng khó. Về sau, chỉ cần là dược liệu ta từng tiếp xúc, không cần dùng mắt nhìn, chỉ thoáng ngửi mùi thôi là có thể lập tức biết đó là cái gì.
Vừa nói xong, Vân Triệt liền khựng lại… Lời này, hắn có thể khoe khoang với những nữ nhân khác, nhưng với Linh Nhi, nàng đã sớm biết rõ rành mạch.
Tô Linh Nhi thè lưỡi về phía hắn:
- Hì hì… Vâng vâng vâng, Vân ca ca thật lợi hại, vậy còn không mau tới dạy muội.
Dưới tinh thần ham học hỏi khẩn thiết của Tô Linh Nhi, Vân Triệt mở ra hình mẫu đạo sư.
- Gốc cây hoa màu đỏ này, tên là long huyết đằng, nó không dùng để chữa bệnh, nhưng có thể dùng để luyện chế thuốc phụ trợ tu luyện.
- Đây là tả linh tử, hàn tính, có thể ăn trực tiếp…
- Đây là khuyết trì hoa, là một loại dược hoa có thể trực tiếp nghiền nát thoa ngoài da, còn có thể giải một vài loại rắn độc nhẹ.
- Đây là…
- Cái này muội biết… Là hoa nhài!
“…” Linh hồn Vân Triệt giống như bị thứ gì đó đâm mạnh một cái, bỗng chốc ngây người ra đó.
- Wow! Một mảnh hoa nhài thật lớn, lại mọc ở đây, quả thật giống như có người tỉ mỉ trồng.
Phía trước là một mảnh đất ẩm ướt, một mảng lớn hoa nhài trắng như tuyết đua nhau nở rộ, liếc mắt một cái đã thấy có chừng vài trăm cây. Đóa hoa nhỏ nhắn, trắng thuần không nhiễm bụi, mùi hoa rất nhạt, lại thanh nhã đến mức gần như có thể gột rửa tâm linh.
Tô Linh Nhi của “kiếp trước” rất thích hoa nhài, Tô Linh Nhi hiện giờ cũng vậy. Nàng gần như say mê thưởng thức những đóa hoa nhài đang nở rộ, ngay cả sự tò mò luôn tràn đầy cũng bị đè nén xuống. Nàng nhắm mắt lại, hít thật sâu hương thơm hoa nhài một lúc, rồi xoay người lại cười khanh khách nói:
- Vân Triệt ca ca, huynh nói xem, hoa nhài nơi đây có phải là…
Vừa rồi nàng vẫn luôn đưa lưng về phía Vân Triệt, nên không phát hiện ra sự khác thường của hắn. Lúc này xoay người lại, nàng nhìn thấy chính là khuôn mặt đang ngây dại của Vân Triệt, ánh mắt mơ màng, trên mặt rõ ràng treo một vẻ mặt như bi thương. Trong lòng nàng quýnh lên, vội vàng bổ nhào vào người Vân Triệt:
- Vân Triệt ca ca, huynh làm sao vậy?
“…” Tiếng gọi của Tô Linh Nhi khiến hắn bỗng chốc hoàn hồn, vội vàng cố cười nói:
- Không có gì, chỉ là vừa rồi đột nhiên nghĩ tới một chuyện.
Tô Linh Nhi ngước mắt, cảm nhận được nhịp tim đập hỗn loạn của Vân Triệt, nhẹ nhàng nói:
- Là nghĩ tới… người kia sao? Người có liên quan đến hoa nhài, là một nữ hài tử sao?
“…” Vân Triệt giang hai tay, nhẹ nhàng ôm Tô Linh Nhi vào lòng, áy náy nói:
- Linh Nhi, nàng đang ở ngay bên cạnh ta, ta biết mình không nên nghĩ đến người khác, nhưng mà ta…
Tô Linh Nhi lại lắc đầu, ôn nhu nở nụ cười, nàng giờ phút này giống như cởi bỏ vẻ non nớt mười sáu tuổi, biến thành Tô Linh Nhi mà hắn sủng ái vô hạn năm đó:
- Vân Triệt ca ca, không sao, muội thích dáng vẻ hiện giờ của huynh. Còn nhớ khi đó, muội ở trong lòng huynh đã nói gì không?
Vân Triệt: “…”
- Vĩnh viễn đừng cô phụ nữ hài tử đã nguyện ý vì huynh mà trả giá tất cả… Lại đừng buông tay nữ hài tử đã nguyện ý vì huynh mà trả giá tất cả. Nếu trái tim của Vân Triệt ca ca bởi vì một tiếc nuối nào đó mà không thể hoàn chỉnh, như vậy trái tim của muội, cũng sẽ vĩnh viễn không thể hoàn chỉnh.
Tô Linh Nhi nhẹ nhàng nỉ non, giọng như nói mê.
Đã trải qua hai đời hai kiếp, cũng đã trải qua sinh tử biệt ly và mất mà được lại chân chính, nàng rõ ràng bản thân cần gì, càng rõ ràng linh hồn không trọn vẹn là cảm giác như thế nào.
- Nàng là sư phụ của ta…
Vân Triệt nhẹ nhàng nói.
Tô Linh Nhi: “…”
- Nàng đi rồi, lúc đi, mỗi một câu nói đều thật tuyệt tình. Nàng đoạn tuyệt quan hệ sư đồ giữa chúng ta, nói chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại, càng nói ta vĩnh viễn đừng có ý đồ đi tìm nàng.
Vân Triệt nhắm mắt lại, lời hắn nói thật bình tĩnh. Ở trước mặt Tô Linh Nhi, hắn có thể tận tình thổ lộ tiếng lòng mà bản thân đã đè nén thật sâu trong tâm hồn:
- Nhưng mà ta biết, những lời nàng nói đều là giả dối, nàng nhất định không nỡ xa ta. Tuy rằng, trên người nàng có rất nhiều thứ ta không biết, nhưng tính cách của nàng, tư tưởng của nàng, sự quan tâm của nàng và sự ỷ lại nàng thỉnh thoảng lộ ra đối với ta, ta đều hiểu hơn bất cứ ai trên đời… Nhưng mà, nàng đã đi đến một nơi rất xa xôi, ta có lẽ… đời này thật sự không bao giờ có khả năng nhìn thấy nàng nữa.
- Từ rất sớm trước đó ta đã chuẩn bị tâm lý xa cách nàng, nhưng mà… ta đã đánh giá quá cao bản thân. Ta thật không ngờ, sau khi nàng không ở bên cạnh, ta sẽ không quen như vậy, mỗi ngày trong lòng đều không biết bao nhiêu lần thoáng qua bóng dáng của nàng. Ta cũng không biết mình bị làm sao, giống như trúng phải một ma chú kỳ quái nào đó.
Tô Linh Nhi yên lặng mường tượng ra dáng vẻ có thể là của nữ hài kia trong lòng, ôn nhu nói:
- Muội tin tưởng cảm giác của Vân Triệt ca ca, nàng ấy đã nói ra như vậy, nhất định có lý do hoặc khổ tâm của nàng ấy. Cho dù… thật sự không thể gặp lại, huynh còn có chúng ta, còn có muội. Ít nhất, muội vĩnh viễn sẽ không rời xa huynh… Cho dù có một ngày huynh muốn đuổi muội đi, muội cũng sẽ mặt dày mày dạn bám lấy huynh.
Vân Triệt không nói thêm gì, chỉ ôm Tô Linh Nhi thêm sâu, thêm chặt. Hai người dừng lại thật lâu thật lâu trước bụi hoa nhài.