Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 921: CHƯƠNG 920: RÕ NHƯ BAN NGÀY

- Vĩnh An, cẩn thận một chút, đừng vội… Ừm, cẩn thận, cẩn thận, ha ha ha…

Tiêu Vĩnh An vung vẩy tay chân non nớt, thoăn thoắt bò tới bò lui trên giường gỗ, miệng thỉnh thoảng lại bật ra tiếng cười “khanh khách”. Tiêu Liệt cẩn trọng che chở bên cạnh, chỉ sợ cháu mình sơ sẩy ngã xuống, gương mặt ông tràn ngập nụ cười mãn nguyện.

- Vĩnh An thật khó tin, mới chưa đầy hai tháng mà đã bò nhanh như vậy rồi.

Tiêu Linh Tịch hai tay chống cằm, cười tủm tỉm nhìn Tiêu Vĩnh An, mỗi khi ánh mắt thằng bé nhìn về phía nàng, nàng lại không nhịn được làm một mặt quỷ đáng yêu.

- Có lẽ thêm hai ba tháng nữa là có thể tập đi rồi.

Tiêu Liệt cười hề hề nói. Dù sao Tiêu Vĩnh An cũng không phải trẻ sơ sinh bình thường, mẹ thằng bé là công chúa của bộ tộc Tinh Linh, thể chất và thiên phú đều phi phàm.

Lúc này, không biết Tiêu Liệt nghĩ đến điều gì mà bỗng nhiên khẽ thở dài một hơi, lẩm bẩm:

- Haizz, bất tri bất giác đã rời khỏi Lưu Vân thành nhiều tháng như vậy.

Tiêu Linh Tịch: “…”

Tiêu Liệt nhìn sâu vào Tiêu Linh Tịch rồi nói:

- Linh Tịch, con cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc nên lo chuyện chung thân đại sự rồi.

Không ngờ Tiêu Liệt lại đột ngột nhắc đến vấn đề này, Tiêu Linh Tịch nhất thời sững sờ, luống cuống nói:

- Hả? Con… con… con chưa bao giờ nghĩ đến chuyện này, chỉ muốn chăm sóc cho cha thật tốt thôi.

Tiêu Liệt cười cười:

- Ha ha, con bé này hiếu thuận quá, lúc nào cũng lo cho lão già này. Mấy năm nay thân thể ta không tốt, đúng là đã làm liên lụy con. Kể từ lần đầu Triệt nhi thành thân đến nay đã gần tám năm rồi, còn không gả con đi, e rằng mẹ con dưới suối vàng có thiêng sẽ trách chết ta mất.

- Ở Yêu Hoàng thành này, cũng không ít công tử để ý đến con, hơn nữa ai nấy gia thế đều bất phàm, không biết trong số đó có người nào con vừa mắt không? Nếu có, cha sẽ đi nói giúp con một tiếng?

- Không có, không có, dĩ nhiên là không có!

Tiêu Linh Tịch vội vàng lắc đầu, ngay lúc nàng đang sợ đến luống cuống tay chân thì Vân Triệt vừa hay đi tới:

- Gia gia, tiểu cô.

Cứu tinh đã đến, Tiêu Linh Tịch lập tức đứng dậy đón:

- Tiểu Triệt, thương thế của ngươi đã khỏi hẳn chưa?

- Không thể tốt hơn được nữa, vừa cùng Linh Nhi ra ngoài thành dạo một vòng.

Vân Triệt cười nói, sau đó chìa tay về phía Tiêu Vĩnh An:

- Vĩnh An, để đại bá ôm nào.

- A ha ha ha ha!

Vân Triệt vừa đưa tay ra, một tràng cười sang sảng từ bên ngoài truyền đến, Thiên Hạ Hùng Đồ mặt mày đỏ bừng, nghênh ngang bước vào, trong tay còn ôm một con ngựa gỗ nhỏ:

- Cháu ngoại ngoan, ông ngoại đến thăm cháu đây, xem ông ngoại mang đồ tốt gì đến cho cháu này!

Giọng của Thiên Hạ Hùng Đồ vừa cất lên có thể nói là âm thanh vang dội, Tiêu Vĩnh An đang bò bỗng khựng lại, mím môi rồi đột nhiên “oa” một tiếng khóc ré lên.

Thiên Hạ Đệ Thất nghe thấy tiếng khóc, vội bay vào ôm lấy Tiêu Vĩnh An dỗ dành, không quên mắng Thiên Hạ Hùng Đồ một trận:

- Cha! Đây đã là lần thứ tám rồi! Cha ngậm miệng lại rồi vào thì chết hay sao!!

“…” Thiên Hạ Hùng Đồ đứng ngây ra đó, ngượng ngùng cười với Tiêu Liệt:

- Lão gia tử, ông xem trí nhớ của ta này… A a a, cháu ngoại ngoan của ta, nín đi, nín đi, lần sau ông ngoại nhất định sẽ nói nhỏ một chút.

Vân Triệt cười lắc đầu, đi đến bên cạnh Tiêu Linh Tịch:

- Tiểu cô, chúng ta ra ngoài trước đi, ta vừa hay có chuyện muốn nói với ngươi.

Hai người đi ra sân, Vân Triệt nhìn dáng vẻ của Tiêu Linh Tịch, nghi hoặc hỏi:

- Linh Tịch, nàng có tâm sự à?

- Cha… có lẽ là nhớ nhà rồi.

Tiêu Linh Tịch buồn bã nói.

Vân Triệt gật đầu:

- Nhớ nhà… Thật ra ta cũng cảm nhận được. Gia gia luôn có tình cảm rất sâu đậm với Lưu Vân thành, lần này lại rời đi lâu như vậy, xa như vậy.

Năm đó hắn từng đón Tiêu Liệt đến hoàng thành Thương Phong, nơi đó được Thương Nguyệt trực tiếp chăm lo, mọi thứ đều tốt hơn Lưu Vân thành nhỏ bé gấp trăm lần, nhưng cuối cùng ông ở đó không được bao lâu lại một mực đòi về Lưu Vân thành… cho dù nơi đó có rất nhiều ký ức không vui. Bây giờ ở Huyễn Yêu giới mấy tháng nay, tuy ông đang cố che giấu nhưng vẫn ít nhiều nhìn ra được, nỗi nhớ nhà của ông ngày càng nặng.

Dường như ở Lưu Vân thành có thứ gì đó mà ông không thể buông bỏ.

- Thật ra… nói cha có tình cảm với Lưu Vân thành, chi bằng nói, cha không thể nào quên được mẹ ta.

Tiêu Linh Tịch nhẹ giọng nói.

- Mẹ của nàng?

Vân Triệt ngạc nhiên.

Tiêu Linh Tịch chưa từng gặp mặt mẹ mình, vì sau khi sinh nàng ra không lâu thì bà đã qua đời. Hắn có lẽ đã từng gặp, nhưng lúc đó hắn mới một tuổi, hoàn toàn không có ấn tượng, trong ký ức ngay cả một bóng hình mơ hồ cũng không có.

- Tuy ta chưa từng gặp mẹ, nhưng ta biết tình cảm của cha và mẹ rất tốt. Tất cả di vật mẹ để lại, cha đều luôn cất giữ cẩn thận, gần như ngày nào cũng lấy ra xem một lần. Mỗi lần đi viếng mộ mẹ, cha cũng sẽ ở trước mộ bia nói rất lâu, rất nhiều. Hơn nữa nhiều năm như vậy, cha chưa từng có ý định tái hôn…

“…” Chuyện này, thật ra Vân Triệt đều biết. Trong lòng hắn thậm chí còn luôn hiểu rõ, năm đó nếu không phải vì chăm sóc hắn mới một tuổi và Tiêu Linh Tịch vừa chào đời, có lẽ ông đã thật sự đi theo bà ấy. Sau khi hắn thành danh thiên hạ, Tiêu Linh Tịch cũng bình an vô sự, Tiêu Liệt liền đột nhiên nảy sinh tử chí mãnh liệt… Nguyên nhân là vì ông cuối cùng đã không còn vướng bận, cuối cùng có thể đến thế giới bên kia với người vợ đã khuất của mình. Nếu không phải hắn khiến Thiên Hạ Đệ Thất có thai, y thuật của hắn dù có cao siêu đến đâu cũng không thể cứu nổi một người đã lòng mang tử chí.

Tình cảm sâu đậm của Tiêu Liệt với người vợ quá cố, có thể thấy rõ ràng.

- Cha quyến luyến Lưu Vân thành như vậy, nguyên nhân lớn nhất là vì đó là nơi cha và mẹ từng chung sống, có tất cả ký ức của họ. Nhưng cha lại đồng thời không nỡ xa Vĩnh An, dù sao cha mẹ của Vĩnh An đều ở đây, ai da… phải làm sao bây giờ.

Tiêu Linh Tịch hơi phiền não lắc đầu.

Vân Triệt lại tỏ vẻ tự tin:

- Yên tâm đi, chuyện này sẽ sớm được giải quyết thôi. Còn hai mươi ngày nữa, truyền tống trận nối liền Thiên Huyền đại lục và Huyễn Yêu giới sẽ được khai thông, hơn nữa bên Thiên Huyền đại lục hẳn sẽ có người hỗ trợ mở luôn truyền tống trận đến Lưu Vân thành. Đến lúc đó, gia gia muốn đi đi về về giữa hai nơi đều là chuyện dễ như trở bàn tay.

Tiêu Linh Tịch mừng rỡ thốt lên:

- A? Thật sự có thể như vậy sao?

Vân Triệt cười tủm tỉm nói:

- Đó là đương nhiên, dù sao cũng là năm tông môn mạnh nhất Thiên Huyền đại lục, nếu chút chuyện nhỏ này cũng làm không xong thì thật uổng phí nội tình bao năm như vậy.

- Tốt quá rồi!

Chuyện phiền lòng bỗng chốc được giải quyết, Tiêu Linh Tịch nhất thời vui vẻ phấn chấn, sau đó đột nhiên nhớ đến lời Vân Triệt nói lúc trước:

- Đúng rồi tiểu Triệt, ngươi vừa nói có chuyện muốn nói với ta, là chuyện gì vậy?

- Ừm…

Vân Triệt ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói thẳng:

- Mấy tháng trước, Hiên Viên Vấn Thiên đã dùng một phương pháp đặc thù để đoạt xá thân thể của Phần Tuyệt Trần, từ khoảnh khắc đó, hai người họ đã tồn tại dưới hình thức cùng chung một thân thể. Khi Hiên Viên Vấn Thiên chết… cũng đồng nghĩa với việc Phần Tuyệt Trần đã chết.

“…” Tiêu Linh Tịch cúi đầu, thần sắc có chút ảm đạm:

- Ta đã đoán được chuyện này. Không biết vì sao, số phận lại bất công với Phần đại ca như vậy. Tuy trông hắn rất đáng sợ nhưng thật ra không phải người xấu, ngược lại, rất nhiều lúc, hắn còn lương thiện hơn phần lớn mọi người.

- Số phận thì có bao giờ công bằng đâu?

Vân Triệt buồn bã nói, rồi lập tức đổi giọng:

- Hắn đúng là không phải người xấu thuần túy, nhưng nếu nói hắn lương thiện… e rằng trên đời này chỉ có mình nàng nghĩ như vậy thôi.

Tiêu Linh Tịch bĩu môi:

- Hả? Nhưng mà, ta thật sự cảm thấy Phần đại ca là một người lương thiện. Trước kia vốn không quen biết, hắn đã cứu ta một lần, sau này không những cứu Lưu Vân thành mà còn bảo vệ Lưu Vân thành rất lâu. Hắn vốn muốn giết tiểu Triệt như vậy, nhưng cuối cùng vẫn bằng lòng buông bỏ thù hận, sau này ở Băng Cực Tuyết Vực, lại là hắn đã cứu chúng ta.

Vân Triệt liếc nhìn nàng, thành thật nói:

- Thật ra những chuyện này không liên quan gì đến việc hắn có lương thiện hay không, mà chỉ bởi vì… hắn thích nàng.

- Hả?

Tiêu Linh Tịch mở to đôi mắt đẹp, rồi bỗng “phì” một tiếng bật cười.

Vân Triệt nhún vai:

- Còn cười. Ta biết ngay là nàng không tin mà.

Tiêu Linh Tịch nói:

- Tin mới là lạ. Phần đại ca sao có thể thích ta được… Không đúng không đúng, tính cách của Phần đại ca lạnh như băng như vậy, vốn không thể nào thích nữ tử nào được.

- Cho nên mới nói, nàng rõ ràng đã lớn như vậy rồi mà vẫn ngây thơ như một đứa trẻ.

Dưới cấm thuật luân hồi, linh hồn không trọn vẹn khiến tính tình của Phần Tuyệt Trần trở nên đặc biệt quái gở và cực đoan. Hắn kiêu ngạo đến tột cùng, điểm này, Vân Triệt đã từng được lĩnh giáo khi còn ở Huyền phủ Thương Phong. Hắn muốn hận ai, tất sẽ hận đến cùng cực, ngược lại, nếu hắn thích một người, cũng sẽ thích đến cực đoan.

Tiêu Linh Tịch đã nỗ lực dùng cách của mình để hóa giải thù hận giữa Vân Triệt và Phần Tuyệt Trần, nàng đã thành công, nhưng nàng không hề biết rằng phương pháp của nàng chẳng hề cao minh chút nào, mà là vì trên đời này chỉ có nàng mới có thể khiến hắn làm vậy.

Bao gồm việc hắn thân mang huyền lực hắc ám nhưng không lạm sát kẻ vô tội, bảo vệ Lưu Vân thành, ở Băng Cực Tuyết Vực cứu bọn họ… Tất cả đều không liên quan gì đến việc hắn có lương thiện hay không, mà đều chỉ vì một mình Tiêu Linh Tịch mà thôi.

Tiêu Linh Tịch chưa bao giờ thực sự hiểu Phần Tuyệt Trần, bởi vì trước mặt nàng và trước mặt những người khác, Phần Tuyệt Trần hoàn toàn là hai người khác nhau.

Nam nhân dù mạnh mẽ đến đâu cũng luôn có một nữ nhân trở thành khắc tinh lớn nhất trong đời mình. Tiêu Linh Tịch chính là khắc tinh của Phần Tuyệt Trần, nhưng đồng thời cũng khiến cho điểm cuối cùng trong sinh mệnh của hắn nhận được sự cứu rỗi khi hiến tế linh hồn cho hắc ám. Ít nhất, vào khoảnh khắc linh hồn tiêu tán, hắn không mang theo thù hận hay cuồng loạn, mà vô cùng bình thản và an lòng.

Chỉ là tất cả những điều này, bản thân Tiêu Linh Tịch vẫn không hề hay biết.

- Đứa trẻ?

Khóe môi Tiêu Linh Tịch nhếch lên, không phục nói:

- Lớn nhỏ không phân, ta là tiểu cô của ngươi, trước mặt ta, ngươi mới là đứa trẻ.

- Chỉ có trước mặt gia gia, nàng mới là tiểu cô, còn bây giờ, nàng chỉ là Linh Tịch của ta.

Vân Triệt đột nhiên xoay người, ôm lấy eo Tiêu Linh Tịch, trong tiếng kêu kinh ngạc của nàng, ép nàng lên bức tường bên cạnh, thân thể từ từ áp sát vào dáng người mềm mại của nàng.

- A –– tiểu Triệt ngươi… Ngươi định làm gì…

Tiêu Linh Tịch theo bản năng co người lại, căng thẳng nói.

Vân Triệt áp sát mặt mình, hơi thở ấm nóng phả nhẹ lên gương mặt nàng:

- Vừa rồi trước khi vào nhà, ta lại nghe được gia gia hình như đang nói chuyện chung thân đại sự của nàng. Nàng sẽ không phải… thật sự muốn gả đi đấy chứ.

- … Đúng vậy.

Đôi mắt đẹp của Tiêu Linh Tịch khẽ chuyển, ra vẻ thành thật nói:

- Năm nay ta đã hai mươi ba tuổi rồi, còn không lấy chồng thì thật sự không ai thèm lấy nữa đâu.

Sắc mặt Vân Triệt nghiêm túc:

- Không được! Nàng không được gả cho ai hết! Cũng không được thích ai hết!

Tiêu Linh Tịch quay mặt đi:

- Hừ, không thể gả cho người khác, vậy ngươi lấy ta à?

Ngươi lấy ta à? –– Tám năm trước vào ngày đại hôn với Hạ Khuynh Nguyệt, cũng là một câu nói tương tự, chỉ là tình cảm chất chứa trong đó đã sớm có sự thay đổi vi diệu.

- Nếu nàng không phải tiểu cô của ta, ta nhất định sẽ cưới nàng.

Vân Triệt nhìn vào mắt nàng, mỉm cười nói… Cũng vào ngày đó, đêm động phòng hoa chúc của hắn và Hạ Khuynh Nguyệt, hắn lại cùng Tiêu Linh Tịch dựa vào nhau ở sau núi ngắm sao trời, lúc đó, hắn đã không kìm lòng được mà nói ra lời thề này.

“…” Câu nói này, Tiêu Linh Tịch chưa bao giờ quên, nàng ngẩn ngơ nhìn Vân Triệt, đôi mắt bỗng chốc trở nên mông lung.

- Mà bây giờ, nàng đã không phải là tiểu cô của ta, mà là Linh Tịch của ta.

Vân Triệt mỉm cười nói.

Tiêu Linh Tịch nhẹ nhàng cắn môi dưới, thân thể khẽ run lên:

- Vậy ngươi có dám nói với cha là ngươi muốn cưới ta không?

- Không dám…

- Biết ngay là ngươi không dám mà.

Tiêu Linh Tịch nhỏ giọng nói.

Vân Triệt nở một nụ cười thần bí:

- Bây giờ đúng là không dám, nhưng rất nhanh… rất nhanh ta sẽ dám đường đường chính chính nói ra chuyện này trước mặt gia gia.

Trong đôi mắt đẹp của Tiêu Linh Tịch dấy lên những gợn sóng mênh mông:

- Hả? Rất nhanh?

Ánh mắt của Vân Triệt đột nhiên trở nên nguy hiểm:

- Ừm, rất nhanh. Chỉ có điều… bây giờ ta phải cho nàng biết rõ một chuyện khác trước đã.

- Hả? Chuyện gì…

- Đó chính là… ta không phải là đứa trẻ.

- A ––

Tiếng thét kinh hãi của Tiêu Linh Tịch vừa thoát ra khỏi miệng, đôi môi thơm đã bị Vân Triệt mạnh mẽ hôn lên, tất cả âm thanh nhất thời hóa thành tiếng rên rỉ vô lực. Ban đầu nàng còn giãy giụa theo bản năng, nhưng ngay sau đó, sự giãy giụa của nàng ngày càng yếu ớt, cho đến khi cả người hoàn toàn mềm nhũn trong lồng ngực Vân Triệt, khẽ nhắm mắt lại, mặc cho hắn xâm phạm.

Bàn tay Vân Triệt nhẹ nhàng lướt lên, trong nháy mắt đã vô cùng thành thạo cởi bỏ vạt áo và khóa ngọc của nàng, bàn tay không chút do dự, nhanh chóng luồn vào trong y phục, men theo vòng eo thon thả lướt về phía trước, nắm trọn một bên đồi tuyết căng tròn mềm mại...

- Ưm…

Trong miệng Tiêu Linh Tịch phát ra một tiếng rên kinh hãi, đôi mắt đẹp bỗng chốc mở lớn. Nơi này vẫn là con đường nhỏ trong Vân gia, ánh sáng rực rỡ chiếu rọi lên người họ, nàng không thể nào ngờ Vân Triệt lại có thể to gan như vậy ở đây. Nàng vội vàng thoát khỏi đôi môi của Vân Triệt, thở hổn hển, đôi mày liễu vì căng thẳng mà khẽ run lên, nhưng lại không thể thoát khỏi bàn tay ma quái đang tác oai tác quái bên trong áo lót của nàng, một cặp ngọc mềm thơm tho mà bình thường chính nàng còn ngại chạm vào lại bị tùy ý xoa nắn thành đủ loại hình dạng.

- Bây giờ, còn nói ta là đứa trẻ nữa không?

Vân Triệt khẽ nói bên tai nàng.

Tiêu Linh Tịch vùi sâu trán vào ngực hắn, gương mặt kiều diễm đỏ bừng như ráng chiều, không dám nhìn vào mắt Vân Triệt, miệng phát ra những tiếng kêu lí nhí như mèo con:

- Tiểu Triệt… Ngươi… ngươi trở nên… xấu quá… A!

Trong một tiếng kinh hô khác của nàng, áo lót của nàng bị Vân Triệt đẩy thẳng lên, hai bầu ngực nhất thời lộ ra trong không khí, tuy không quá đầy đặn nhưng lại trắng ngần không tì vết, tựa như một cặp chén ngọc úp ngược trên ngực.

- A… Đừng mà…

Tiêu Linh Tịch vội vàng đưa hai tay che trước ngực, căng thẳng nhìn xung quanh:

- Sẽ… sẽ bị người khác nhìn thấy…

Người bình thường làm sao có thể thoát khỏi linh giác của Vân Triệt, hắn cười tủm tỉm như một con sói xám lớn sắp nuốt chửng cừu non:

- Yên tâm đi, nếu ai dám nhìn, ta xem ta có khoét mắt hắn…

Lời còn chưa dứt, hắn bỗng cảm nhận được phía sau có ánh mắt lướt qua người mình, lập tức quay đầu nhanh như chớp, nhìn về phía bầu trời bao la. Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần đang lẳng lặng lơ lửng nơi đó, mặt không biểu cảm nhìn hắn, chiếc váy dài nhiều màu trên người dưới ánh nắng chiếu rọi ra thứ ánh sáng mờ ảo như cầu vồng.

Tiểu Yêu Hậu!

- A!!

Theo động tác quay đầu của Vân Triệt, Tiêu Linh Tịch cũng thoáng thấy Tiểu Yêu Hậu, nhất thời hét lên một tiếng sợ hãi, vô cùng hoảng loạn kéo quần áo của mình xuống, ráng mây đỏ trên mặt nháy mắt lan đến tận cổ, xấu hổ đến mức gần như muốn khóc.

Đời này, nàng chưa bao giờ lúng túng đến thế, bị Vân Triệt xâm phạm giữa ban ngày ban mặt… lại còn bị người khác bắt gặp.

- Thải Y, nàng… đến rồi.

Vân Triệt xoay người lại, cố gắng nặn ra một nụ cười:

- Ha ha… Thời tiết hôm nay… thật sự rất tốt.

Áo lót và áo ngoài đều đã được kéo xuống hoàn chỉnh, nhưng Tiêu Linh Tịch vẫn không yên tâm mà dùng hai tay che chặt trước ngực. Nàng không dám nhìn Tiểu Yêu Hậu, cúi đầu thật sâu, còn không quên lén đưa tay nhéo mạnh vào lưng Vân Triệt một cái.

- Các ngươi… chắc là có chuyện quan trọng cần nói… Ta… ta đi trước.

Nói xong, nàng vẫn giữ nguyên động tác che ngực, vội vàng bỏ chạy như trốn.

Tiểu Yêu Hậu: “…”

- Cái đó… Ta và Linh Tịch…

- Không cần giải thích.

Vân Triệt vừa mở miệng, Tiểu Yêu Hậu đã lạnh lùng cắt ngang lời hắn:

- Bọn ta không phải kẻ ngốc, ngươi thật sự coi bọn ta không biết gì sao?

- Hả…?

Vân Triệt thoáng ngẩn ra.

- Hôm nay ta đến là muốn nói với ngươi hai chuyện.

Dáng vẻ của Tiểu Yêu Hậu không có gì khác thường, nhưng trong lời nói vẫn mang theo chút tức giận:

- Chuyện thứ nhất, vị trí của truyền tống trận, ta định đặt ở biệt viện Vân gia. Đã cân nhắc rất nhiều nơi, chỉ có chỗ đó là thuận tiện và khiến người ta yên tâm nhất.

Vân Triệt suy nghĩ một chút rồi gật đầu lia lịa:

- Ừm, không tệ, không tệ, vẫn là Thải Y bà xã của ta thông minh nhất.

- Chuyện thứ hai…

Tiểu Yêu Hậu hơi quay mặt đi:

- Thương thế của ngươi đã dưỡng gần xong rồi, bắt đầu từ đêm nay, chuyển về Yêu Hoàng cung cho ta!

Vân Triệt bay đến bên cạnh Tiểu Yêu Hậu, cười hì hì nói:

- Hì hì, Thải Y, ta biết ngay là nàng lại nhớ ta mà. Ta cũng đang định nói với cha mẹ là sẽ quay về Yêu Hoàng cung đây… Đúng rồi, ta muốn mang theo Linh Nhi đi cùng, để sau này buổi tối nàng ấy cũng ở Yêu Hoàng cung đi.

“…” Tròng mắt Tiểu Yêu Hậu chuyển qua:

- Ngươi vẫn chưa giải thích cho bọn ta, rốt cuộc Linh Nhi là có chuyện gì?

Vân Triệt hơi khó xử nói:

- Chuyện này… không phải không muốn giải thích, mà là thật sự rất khó giải thích. Sau này có cơ hội thích hợp ta sẽ nói cho các nàng nghe. Bây giờ Linh Nhi là mấu chốt để chữa khỏi bệnh cho nàng, để nàng ấy đến Yêu Hoàng cung ở cũng là vì chuyện này.

“?” Chân mày Tiểu Yêu Hậu giật giật, hiển nhiên đang nghi hoặc chuyện Linh Nhi chữa bệnh cho mình và việc nàng ấy vào Yêu Hoàng cung có liên quan gì, nhưng nàng vẫn không hỏi thêm.

- Đúng rồi Thải Y, ta vừa hay định đi xem Kim Ô Lôi Viêm Cốc, nàng có muốn đi cùng ta không?

Vân Triệt ra vẻ nghiêm túc hỏi, hai tay lại đột nhiên duỗi đến trước ngực nàng, mạnh bạo bóp một cái lên đôi gò bồng đảo mềm mại của nàng.

- A…

Tiểu Yêu Hậu phát ra tiếng rên khẽ mà chỉ có ở trước mặt Vân Triệt, nàng vội vàng lách người thoát ra, căng thẳng liếc nhìn bốn phía, sau đó hừ nhẹ một tiếng vừa như giận dỗi lại vừa mềm mại quá mức, bay đi xa, sợ rằng thú tính của Vân Triệt nổi lên sẽ khiến nàng rơi vào tình cảnh giống hệt Tiêu Linh Tịch.

Cảm giác mềm mại trong lòng bàn tay thật lâu không tan, Vân Triệt nhìn bàn tay mình, thấp giọng lẩm bẩm:

- Quả không hổ là Tiên Chi Ngọc Dịch, hiệu quả càng ngày càng rõ ràng. Ừm… Có nên chuẩn bị một ít cho Linh Tịch không nhỉ…

❀ Thiên Lôi Trúc ❀ Dịch AI cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!