Ăn xong bữa trưa, Vân Triệt liền về căn phòng khách mà Tiêu Tông đã sắp xếp để đánh một giấc thật thoải mái. Đêm qua đã giày vò suốt một đêm không được nghỉ ngơi, nên giấc ngủ này của hắn kéo dài đặc biệt, ngủ một mạch cho đến khi mặt trời sắp lặn. Vì hắn đã dặn dò từ trước nên trong suốt thời gian này, không một ai đến quấy rầy.
“Y thuật và thuật dịch dung của ngươi học được từ đâu?”
Vân Triệt vừa mới ngồi dậy từ trên giường, trong tâm hải bỗng vang lên giọng nói của Mạt Lỵ.
“Đương nhiên là học từ sư phụ của ta... Sư phụ quá cố của ta…”
Nghĩ đến ân sư đã mất, dù đã qua nhiều năm, Vân Triệt vẫn không thể nguôi ngoai. Tử dục hiếu nhi thân bất tại. Hắn vẫn luôn phải chịu đựng cảm giác này. Đây cũng là điều khiến hắn nuối tiếc và day dứt suốt đời.
“Thuật dịch dung dùng khí hóa hình chỉ có thể qua mặt được những kẻ có huyền lực thấp hơn mình, một khi gặp phải người có huyền lực cao hơn sẽ lập tức bị nhìn thấu. Vậy mà ngươi lại có thể qua mắt được cả tông môn này?”
Trong giọng nói của Mạt Lỵ tràn đầy sự khó hiểu và kinh ngạc.
“He he, thuật dịch dung này của ta chẳng liên quan gì đến huyền lực cả. Đừng nói Tiêu Thiên Nam là Địa Huyền cảnh, cho dù là Thiên Huyền cảnh hay Vương Huyền cảnh cũng tuyệt đối không thể nhìn thấu. Chỉ là nếu gặp phải người trong nghề thì khó mà nói trước.”
Vân Triệt bước xuống giường, đứng trước cửa sổ vươn vai một cái. Khóe miệng hắn chậm rãi nhếch lên một nụ cười tà dị… Cứ để cho các ngươi cười thêm vài ngày nữa, sau đó, tự nhiên sẽ phải khóc đến trời đất mù mịt, he he he he…
Dù có đánh chết Tiêu Thiên Nam, gã cũng không đời nào ngờ được Vân Triệt, kẻ mà gã thề phải hành hạ đến chết, lại đang ung dung ở ngay trong tông môn của mình, hơn nữa còn được gã gọi một tiếng “tiền bối”, cung phụng như lão tổ tông.
Vân Triệt vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Tiêu Thiên Nam đang đi đi lại lại ở một chỗ không xa. Vừa thấy hắn, gã lập tức mừng rỡ, bước nhanh tới nghênh đón, vô cùng cung kính nói:
“Tiền bối, ngài nghỉ ngơi có tốt không? Nếu có điều gì cần phân phó, xin ngài cứ việc mở lời.”
Vân Triệt biết tỏng, sau khi nhìn thấy tình trạng của Tiêu Lạc Thành, thái độ của gã đối với mình tuyệt đối còn cung kính hơn trước. Hắn cười ha hả, nói:
“Ngủ không tệ, cũng lâu rồi ta không lên núi, không khí nơi đây thật dễ chịu. Đi thôi, đến xem tiểu tử kia một chút.”
Tiêu Thiên Nam như nghe được tiên âm, vội vàng đáp ứng, sau đó đi trước dẫn đường thẳng đến Đan Dược đường. Trên đường đi, hễ gặp đệ tử Tiêu Tông, họ đều cúi đầu hành lễ với Vân Triệt vô cùng cung kính. Hiển nhiên, Tiêu Thiên Nam đã ra lệnh rằng đây là một vị khách siêu cấp quý giá, bất cứ ai gặp cũng phải hết mực lễ phép. Đương nhiên, thân phận “Thần y” này, gã tuyệt đối sẽ không để cho đệ tử biết được… Chuyện này càng ít người biết càng tốt.
Đến Đan Dược đường, Tiêu Lạc Thành đang tỉnh táo, nhìn thấy Vân Triệt, mặt hắn lộ vẻ cảm kích, chật vật muốn ngồi dậy hành lễ, trong miệng phát ra âm thanh suy yếu mà chân thành:
“Vãn bối Tiêu Lạc Thành… đa tạ ơn tái tạo của thần y tiền bối.”
“Ha ha, có lòng là được, thân thể của ngươi không cần phải cử động lung tung.”
Vân Triệt rất “hiền lành” cười cười, đứng bên giường.
“Đến đây, để ta xem mạch.”
Nói xong, hắn duỗi ngón tay ấn lên cổ tay phải của Tiêu Lạc Thành. Lập tức, nụ cười trên mặt hắn biến mất, sau đó chuyển thành một vẻ âm trầm… rồi càng lúc càng âm trầm hơn…
Sắc mặt vừa biến hóa đã làm cho Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo trong lòng run lên. Gã còn chưa kịp mở miệng hỏi, đã thấy thần y bỏ tay ra, chửi ầm lên:
“Lão tử đã đặc biệt dặn dò các ngươi là không có lệnh của ta, tuyệt đối không được cho nó ăn bất cứ thứ gì! Các ngươi coi lời của lão tử như gió thoảng bên tai à!”
Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo đồng thời sững sờ, Tiêu Thiên Nam bước lên một bước nhỏ, nơm nớp lo sợ nói:
“Tiền bối, cái này... cái này... là nội tử của vãn bối lo lắng cho con, cảm thấy nó trọng thương như vậy, thân thể lại hư nhược, hẳn là nên bồi bổ một chút, lại thêm Lạc Thành kêu đói, cho nên nội tử liền hầm cho nó một bát canh gà...”
“Khốn kiếp!”
Vân Triệt đột nhiên vung tay, nổi giận nói:
“Cái gì mà lo lắng cho con! Các ngươi đây là muốn giết con mình! Lão tử bỏ cả buổi trưa nấu thuốc cho nó, mẹ nó, dược lực đã bị nồi canh gà của các ngươi làm cho tiêu tán hết rồi! Còn vì vậy mà làm cho kinh mạch vốn đã tổn thương không chịu nổi lại bị bành trướng, tổn thương tăng lên gấp bội, muốn chữa trị, mẹ nó, phiền phức hơn gấp mười lần! Chết tiệt! Thôi, bệnh này lão tử không chữa nữa, các ngươi muốn tìm ai thì tìm.”
Vân Triệt nói một câu, sắc mặt Tiêu Thiên Nam lại trắng thêm một phần, đến khi nghe câu cuối cùng, Tiêu Thiên Nam toàn thân run rẩy, thiếu chút nữa đã quỳ sụp xuống đất, gã vội vàng tiến lên giữ chặt Vân Triệt, giọng nói hoảng loạn cầu khẩn:
“Tiền bối... tiền bối xin bớt giận. Là vãn bối vô tri, không khuyên được nội tử, ngàn sai vạn sai đều là lỗi của vãn bối, chỉ cần tiền bối có thể nguôi giận, vãn bối nguyện tiếp nhận mọi trách phạt. Cam đoan sau này sẽ không còn phát sinh chuyện tương tự... Tiền bối, đều là vãn bối vô tri! Nhưng khuyển tử vô tội mà, nó bây giờ trọng thương đến như vậy, nếu không có tiền bối cứu giúp, cuộc đời này coi như hủy, xin tiền bối đại nhân đại lượng, mau cứu khuyển tử.”
“Hừ! Vô tri? Ngươi mà gọi là vô tri sao! Ngươi chính là ngu xuẩn! Còn nói khuyển tử vô tội, ta đang cứu nó, còn kẻ hại nó chính là ngươi... May mà ta phát hiện kịp thời, nếu ta không cẩn thận ngủ thêm mấy canh giờ nữa, nhi tử này của ngươi sẽ triệt để tiêu đời... Đến lúc đó tiểu tử này chết rồi, ngươi đúng là không bằng cầm thú... Đã không muốn nghe lời ta, các ngươi còn mời ta cứu chữa nó làm gì, sao không tự mình cứu đi...”
Vân Triệt mặt đỏ bừng, nước miếng bay tứ tung, chỉ thẳng vào mặt Tông chủ đường đường của Tiêu Tông phân tông mà mắng xối xả, câu sau lại càng khó nghe hơn câu trước, thiếu điều lôi cả mười tám đời tổ tông nhà gã ra mà chửi. Thân là bá chủ đệ nhất của thành Tân Nguyệt, Tiêu Thiên Nam chưa từng bị ai mắng như vậy, nhưng lúc này gã lại như một đứa cháu trai đứng cúi đầu, một câu cũng không dám phản bác... Lúc trước gã nghe Tiêu Bách Thảo nói vị Tà Tâm Thánh Thủ này tính tình biến đổi thất thường, lúc này đã hoàn toàn tin. Trước đó tao nhã nho nhã như một thư sinh, hiện tại quả thực giống như một người đàn bà chanh chua đang chửi đổng, đâu còn chút phong độ nào của thần y.
Vân Triệt mắng một trận, mắng đến hết cả thời gian một bữa cơm, mắng đến toàn thân sảng khoái vô cùng. Một tên cặn bã Nhập Huyền cảnh cấp một chỉ vào mũi Tông chủ đại tông môn mà chửi ầm lên, đối phương còn không dám hó hé một lời, cảm giác sung sướng này ai thử qua mới biết.
“Thần y” cuối cùng dường như đã mắng đến mệt, rốt cuộc cũng ngậm miệng lại, nhìn Tiêu Lạc Thành một lúc rồi bỗng nhiên thở dài một tiếng, nói:
“Thôi vậy, ta với tiểu tử này cũng coi như có duyên, mặc dù đám ngu xuẩn các ngươi đã gây thêm phiền phức cho ta, nếu là bình thường, ta tuyệt đối sẽ phủi mông bỏ đi, nhưng mà... ai…”
Vân Triệt yên lặng quan sát Tiêu Lạc Thành, thần sắc có chút đờ đẫn, trong ánh mắt thấp thoáng lộ ra một nỗi buồn man mác, nhưng lại có chút hiền từ:
“Tiểu tử này, trông rất giống tiểu tôn tử của ta... Ai, thật quá giống... Tiểu tử, ngươi tên là... Tiêu Lạc Thành?”
Tiêu Lạc Thành gật đầu, cung kính nói:
“Vâng, vãn bối tên là Tiêu Lạc Thành.”
“Năm đó, tiểu tôn tử kia của ta cũng tên là Hoàng Phủ Thành, đều có một chữ ‘Thành’, thật là một sự trùng hợp... thật trùng hợp a. Đáng tiếc, cho dù ta có y thuật thông thiên, nhưng lại không có cơ hội cứu tiểu tôn tử của ta trở về, bây giờ thấy ngươi, ta lại nhớ đến tiểu tôn tử kia của ta, còn có chuyện năm đó...”
Vân Triệt vừa nói, giọng cũng càng lúc càng nhẹ, phảng phất như chìm vào hồi ức xa xăm, nét mặt cũng trở nên ngày càng buồn bã, trong đôi mắt lại chậm rãi xuất hiện một màng hơi nước mỏng.
Nghe thấy Vân Triệt đã đồng ý tiếp tục cứu chữa Tiêu Lạc Thành, Tiêu Thiên Nam vui mừng khôn xiết, cảm thấy bị mắng một trận cũng không uổng phí, nghe những câu sau trong lòng gã khẽ rung động, sau đó thổn thức nói:
“Tiểu tôn tử của tiền bối... vậy nhất định là thiên tài tuyệt thế a?”
“Ha ha, đúng vậy.”
Thần y phảng phất như vẫn đang đắm chìm trong hồi ức, ánh mắt mông lung, giọng nói bi thương:
“Chỉ tiếc, trời cao đố kỵ anh tài, tiểu tôn tử của ta năm đó lúc mười sáu tuổi đã chết yểu... Vừa khéo cũng trạc tuổi tiểu tử này. Cũng vì tiểu tôn tử chết, ta đau lòng nghiên cứu y thuật, nhưng thật tiếc, thời gian không thể quay lại, hiện nay ta dù y thuật có cao hơn nữa, cũng không thể cứu nó trở về.”
Tiêu Thiên Nam trong lòng rung động mãnh liệt, gắng sức nuốt nước bọt, sau đó cẩn thận thăm dò:
“Lạc Thành con ta cùng quý tôn tử tướng mạo giống nhau, tên cũng giống nhau, ngay cả tuổi cũng giống quý tôn tử lúc trước... Đây quả thực là duyên phận trời định a! Tiền bối đã thương nhớ cháu trai như vậy, hơn nữa đối với chuyện năm đó vẫn chưa nguôi ngoai, hay là... hay là để Lạc Thành nhận tiền bối làm gia gia, ngài thấy thế nào? Thứ nhất có thể làm vơi bớt nỗi nhớ cháu trai của tiền bối. Thứ hai Lạc Thành bây giờ cũng đang trọng thương, tiền bối chữa tốt cho nó, chẳng phải cũng là bù đắp lại tiếc nuối năm đó không cứu được cháu trai sao? Thứ ba... tiền bối đối với Lạc Thành có ơn tái tạo, tâm địa của Lạc Thành lại lương thiện, nhất định sẽ hiếu thuận ngài như gia gia ruột. Không biết tiền bối... ý như thế nào?”
Không phải chứ! Tiêu Thiên Nam này thật hiểu lòng người, nói một câu liền thông nha... Vân Triệt thầm tán thưởng trong lòng.
Nghe lời ấy, thần y toàn thân chấn động, tiếp đó cả người đều kích động khe khẽ run lên:
“Ngươi... ngươi nói cái gì? Ngươi nói... thật sao?”
Nhìn phản ứng của thần y, Tiêu Thiên Nam sao còn không hiểu, trong lòng hứng khởi, vội vàng nói:
“Lạc Thành! Còn không mau gọi gia gia!”
Tiêu Lạc Thành đương nhiên biết mình hiện tại nên làm gì, hắn gắng sức nhỏm dậy, nhìn Vân Triệt, rất cảm động mà gọi:
“Gia gia.”
“Ngươi... ngươi gọi ta là gì?”
Thần y lại một lần nữa chấn động, đôi môi run rẩy.
“Gia gia! Chỉ cần gia gia không chê, sau này, con chính là cháu trai của người.”
Tiêu Lạc Thành nói với vẻ mặt tràn đầy chân thành.
“Tốt! Tốt!”
Thần y toàn thân run rẩy dữ dội, trong mắt không kìm được mà rơi xuống hai hàng lệ nóng, hắn run rẩy đưa tay đặt lên vai Tiêu Lạc Thành, kích động nói:
“Cháu trai ngoan! Cháu trai ngoan! Yên tâm, bệnh của con, gia gia nhất định sẽ chữa khỏi cho con, tuyệt đối sẽ không để lặp lại chuyện năm đó! Cháu trai ngoan... cháu trai ngoan của ta...”
Thần y càng nói càng kích động, trên mặt đã đẫm nước mắt... Nếu thế giới này có tượng vàng Oscar, nếu không trao cho Vân Triệt thì đến cả lão thiên cũng phải bất bình.
Bắt kẻ thù của mình gọi là cháu trai, đối phương còn cung kính gọi mình là gia gia, đây là cảm giác gì... Vẫn là câu nói kia, ai thử qua mới biết!
Cùng lúc đó, Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo cũng vô cùng hài lòng và vui mừng. Không ngờ Tiêu Lạc Thành lại trông giống hệt cháu trai của Tà Tâm Thánh Thủ, còn vì vậy mà thành công nhận gia gia, đây quả thực là thiên đại tạo hóa. Có được người gia gia này, vết thương trên người tuyệt đối không còn là vấn đề. Sau khi bình phục, việc giúp Tiêu Lạc Thành thông huyền càng là chuyện thuận lý thành chương. Hơn nữa thần y như thế, năng lực luyện dược của hắn nhất định cũng là thiên hạ vô song, đan dược từ tay hắn, tùy tiện một viên đều không thể nghi ngờ là vạn kim khó cầu, công hiệu nghịch thiên. Có tầng quan hệ “cháu trai” này của Tiêu Lạc Thành, hắn có thể không ra tay hào phóng sao?
Cả trái tim Tiêu Thiên Nam cũng cười nở hoa, dường như đã thấy được cảnh Tiêu Lạc Thành sau khi bình phục sẽ tung hoành ở tổng tông, còn mình cũng thăng tiến như diều gặp gió, thậm chí cái phân tông nho nhỏ này cũng hoàn toàn sáp nhập vào tổng tông... Ở bên cạnh, Tiêu Bách Thảo cũng kích động không thôi, hưng phấn nói:
“Chúc mừng Tông chủ, chúc mừng Thiếu tông chủ, chúc mừng Hoàng Phủ tiền bối đã có được cháu trai... Đây thật là một đại hỷ sự. Tông chủ, việc vui như thế, đợi sau khi Thiếu tông chủ bình phục, nhất định phải ăn mừng một ngày.”
“Ha ha ha ha! Một ngày làm sao đủ, ít nhất cũng phải là toàn tông ăn mừng linh đình ba ngày, ha ha ha ha.”
Tiêu Thiên Nam cười lớn.
“Gia gia, tôn nhi... dập đầu với người.”
Tiêu Lạc Thành rất hiểu chuyện, giãy giụa muốn đứng dậy, mặc dù thân thể khẽ động là đau đớn khó chịu, nhưng vẫn cố chấp xếp mình thành tư thế quỳ lạy.
“Đừng, đừng, đừng!”
Vân Triệt vội vàng đỡ lấy vai hắn, vẻ mặt đau lòng nói:
“Cháu trai ngoan, vết thương trên người con không nhẹ, tuyệt đối không nên cử động lung tung, con có lòng là được rồi, chờ khi bình phục, lại bái cũng không muộn.”
“Không... không sao đâu, gia gia yên tâm, tôn nhi mặc dù bị thương nặng nhưng dập đầu với gia gia một cái vẫn có thể.”
Tiêu Lạc Thành cắn răng, vẻ mặt bướng bỉnh nói.
“Ha ha, Hoàng Phủ tiền bối, Lạc Thành một lòng hiếu thảo, cũng là để tỏ lòng biết ơn, cứ để nó dập đầu đi. Với lại nó nhận ngài làm gia gia thì cái dập đầu này là phải có.”
Tiêu Thiên Nam vừa nói xong, Tiêu Lạc Thành đã cúi đầu xuống, dùng sức dập đầu một cái với Vân Triệt, lúc ngẩng đầu lên sắc mặt trắng bệch đầy vẻ đau đớn.
“Ôi... ôi... Cháu trai ngoan, thật sự là cháu trai ngoan của ta.”
Vân Triệt vội vàng đỡ Tiêu Lạc Thành dậy, vẻ mặt vô cùng “đau lòng”.