Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 93: CHƯƠNG 92: KHO BẢO VẬT CỦA TÔNG MÔN

Mối quan hệ ông cháu này vừa được xác lập, mọi chuyện còn lại liền trở nên dễ dàng hơn nhiều. Vốn định làm bộ vỗ mông rời đi, lúc này thần y lại nghiêm túc xem xét một phen tình trạng kinh mạch của Tiêu Lạc Thành, sau đó vẻ mặt thận trọng nói:

— Trải qua giày vò như thế, việc chữa trị cũng phiền phức hơn một chút. Đi gọi những người lấy thuốc trước kia tới đây, ta cần phải luyện dược một lần nữa.

— Vãn bối chính là Thủ tịch Trưởng lão của Đan Dược đường, trong tông các loại dược liệu vãn bối đều quen thuộc nhất, tiền bối cứ việc phân phó là được.

Tiêu Bách Thảo khom người nói. Ý đồ của hắn rất rõ ràng, muốn ở lại đây làm “trợ thủ”, vừa có thể tận mắt chứng kiến y thuật của thần y, nói không chừng đối phương còn có thể thuận tay chỉ điểm một hai.

— Ừm.

Vân Triệt gật đầu.

— Vậy ngươi nhớ cho kỹ… Ba lạng Tử Tâm Vụ Hoa Mộc 40 năm, một khối Huyết Quỳ Tinh 36 năm, một khối Xích Linh Ngọc độ tinh khiết trên chín phần, hai gốc Băng Hàn Tuyết Sâm 180 năm, ba cây Phần Lạc Lan 12 năm…

Vân Triệt nói một hơi mười sáu loại dược liệu, mỗi khi nói một loại, Tiêu Bách Thảo lại sững sờ thêm một chút, đến lúc Vân Triệt nói xong, hắn đã hoàn toàn ngây người tại chỗ, gật đầu cũng không được mà không gật đầu cũng không xong. Những dược liệu này mặc dù đều trân quý, nhưng với sự tích lũy nhiều năm của tông môn hắn cũng có thể nhẹ nhõm mang ra. Nhưng vấn đề là toàn bộ những dược liệu mà Vân Triệt muốn đều có quy định về năm.

Thấy Tiêu Bách Thảo đứng đờ đẫn ở đó, Vân Triệt liếc mắt nói:

— Sao thế? Những thứ này cũng không phải đồ vật hiếm lạ gì, đối với một tông môn ngàn năm mà nói, hẳn là có thể lấy ra được chứ.

— Lấy ra được, đương nhiên là lấy ra được.

Tiêu Bách Thảo vội vàng nói:

— Chỉ là, về năm…

— À! Ta suýt nữa thì quên nhắc nhở ngươi.

Vân Triệt thần sắc trở nên nghiêm túc, chân thành nói:

— Những dược liệu ta vừa yêu cầu, về năm không được có bất kỳ sai sót nào... À, nếu như thực sự không tìm được, sai lệch một hai năm cũng có thể miễn cưỡng, nhưng hiệu quả sẽ kém đi rất nhiều. Năm của dược liệu khác biệt, nhìn qua dường như không có gì khác nhau, nhưng dù cho chênh lệch chỉ một tháng, khí tức thiên địa mà nó hấp thụ cũng sẽ có khác biệt tương đối lớn. Luyện dược ở đẳng cấp cao, đối với năm của dược liệu đều có yêu cầu cực kỳ hà khắc. Những loại kỳ dược khó luyện chế kia, yêu cầu đối với dược liệu càng phải nghiêm ngặt đến từng tháng. Mau đi đi.

Vân Triệt bịa chuyện một phen, trực tiếp dọa cho Tiêu Bách Thảo sững sờ, thầm nghĩ trình độ của Tà Tâm Thánh Thủ quả là không tầm thường, yêu cầu đối với dược liệu vậy mà hà khắc đến thế, so với ngài ấy, mình quả thực chính là lang băm. Hắn hơi khom người, vẻ mặt hổ thẹn nói:

— Tiền bối dạy bảo, vãn bối khắc ghi trong lòng... Chỉ là, chỉ là vãn bối mặc dù đối với thuật hái thuốc luyện dược có biết một hai, đối với kho dược liệu trong tông môn cũng là thuộc như lòng bàn tay, nhưng việc phân biệt năm của dược liệu này...

Đừng nói hắn, ngay cả Tiêu Thiên Nam ở bên cạnh cũng nghe mà sững sờ... Sử dụng dược liệu yêu cầu chính xác đến từng năm, trời đất, chuyện này ai mà phân biệt nổi! Ngàn năm, trăm năm, vài chục năm còn có thể nhận biết, nhưng vài chục năm với mấy chục năm, không phải đều giống nhau sao? Huống chi là chính xác đến từng năm.

Vân Triệt trừng mắt, cau mày nói:

— Ngươi không phải tự xưng là Thủ tịch Trưởng lão Đan Dược đường của tông môn này sao? Thế mà ngay cả đạo lý y dược cơ bản nhất cũng không biết.

Tiêu Bách Thảo cúi đầu, cười khổ nói:

— Tiền bối chính là y đạo đỉnh cao của đại lục này, vãn bối tuyệt đối không thể so sánh cùng ngài. Năm tuổi cách biệt đủ lớn, vãn bối còn có thể miễn cưỡng phân biệt, nhưng chính xác đến một năm thậm chí mấy tháng, vãn bối thực sự không thể làm được.

Vân Triệt nghĩ ngợi, rồi đứng dậy:

— Haiz, cũng đành vậy, vẫn là ta tự mình đi lấy vậy...

Nói xong, giọng hắn khựng lại, rồi khoát tay áo:

— Mà thôi. Nơi chứa đựng dược liệu của một tông môn tất nhiên là trọng địa bậc nhất, ngay cả trong nội bộ cũng không có mấy người có tư cách đi vào, người ngoài lại càng không thể. Chút quy củ ấy ta vẫn hiểu...

Lúc đầu, đối với việc thần y đề xuất muốn đích thân đi vào kho bảo vật của tông môn, Tiêu Thiên Nam theo bản năng có chút do dự. Bởi vì kho bảo vật là một trong những bí địa lớn nhất của tông môn. Nội bộ phân tông cũng chỉ có năm người có tư cách tiến vào mà thôi. Kho bảo vật có tất cả hai chiếc chìa khóa, một chiếc trên người Tiêu Bách Thảo, một chiếc trên người Tiêu Thiên Nam. Nhưng vừa nghe Vân Triệt nói như vậy, sự do dự trong lòng hắn ngược lại lập tức tan thành mây khói.

Nghĩ thầm người ta chính là Tà Tâm Thánh Thủ! Đó là cảnh giới gì! Đống bảo vật trong kho của mình, trong mắt ngài ấy e rằng cũng chẳng khác gì rác rưởi. Vả lại ngài ấy vào kho bảo vật cũng là vì cứu Tiêu Lạc Thành... Hơn nữa, không hổ là cao nhân, đối với cái tông môn nho nhỏ này của mình mà vẫn tôn trọng như thế, quả nhiên là phong phạm của bậc cao nhân, khiến người ta kính nể.

Lập tức hắn vội vàng nói:

— Không không! Tiền bối nói quá lời. Kho bảo vật tuy là trọng địa của tông môn, nhưng chỉ để đề phòng tiểu nhân. Tiền bối là bậc cao nhân như thế, sao có thể ngấp nghé đồ vật của một phân tông nhỏ bé chúng ta. Hơn nữa, ái tử Lạc Thành của ta vừa bái tiền bối làm nghĩa gia gia, như vậy cũng đã là người một nhà với tông môn chúng ta. Nếu đã là người một nhà, lại là vì Lạc Thành, vào kho bảo vật của chúng ta thì có hề gì.

— Đúng vậy, đúng vậy.

Tiêu Bách Thảo cũng đáp lời:

— Vãn bối vô năng, nếu như tiền bối không tự mình đi, e rằng những dược liệu này đến ngày mai cũng chưa gom đủ. Vừa để tiền bối uổng công chờ đợi, lại làm chậm trễ thương thế của Thiếu tông chủ.

Kho bảo vật là trọng địa, trước kia cho dù người tiến vào là cấp bậc trưởng lão, cũng nhất định phải có sự cho phép của Tiêu Thiên Nam và có Tiêu Bách Thảo đi theo. Đây là lần đầu tiên hai người cùng cầu xin một ngoại nhân tiến vào kho bảo vật, mà bản thân họ lại không hề cảm thấy có gì bất ổn... Dù sao, người ta chính là Tà Tâm Thánh Thủ, tiến vào kho bảo vật của ngươi cũng là coi trọng ngươi.

Vân Triệt giả vờ suy tư một lát, rồi nhẹ gật đầu:

— Cũng được. Nhưng mặc dù các ngươi tín nhiệm khiến ta ít nhiều có chút cảm kích, nhưng có một câu, các ngươi nhất định phải nhớ kỹ: Lòng đề phòng người khác, vĩnh viễn không thể không có! Ta chỉ mới đến tông môn các ngươi một ngày, các ngươi lại muốn mặc kệ ta, để ta tiến vào kho bảo vật, mặc dù là vì bệnh tình của cháu trai ta, nhưng quả thực cũng quá qua loa lỗ mãng! Như vậy đi, Bách Thảo, ngươi đi cùng với ta, chứng kiến toàn bộ quá trình ta lấy thuốc... Mặt khác, ta tuy sống mấy trăm tuổi, nhưng chưa tu luyện huyền lực gì, đến nay chẳng qua cũng chỉ là Nhập Huyền Cảnh. Trên người càng không mang theo bất kỳ nhẫn không gian nào, Tiêu tông chủ dùng huyền lực dò xét là có thể dễ dàng nhận ra. Ta nói những lời này là để các ngươi yên tâm, bản thân ta cũng an tâm.

Nhập Huyền Cảnh, không có nhẫn không gian... Giả dụ hắn thực sự muốn trộm đồ trong kho bảo vật, cũng không thể. Coi như thật sự lấy được, với huyền lực cấp thấp như vậy cũng căn bản không thể không bị phát giác, càng không có khả năng đào tẩu. Lời này nói ra khiến Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo trong lòng vô cùng cảm động, đối với đức độ của vị thần y này càng thêm khâm phục đến cực điểm. Tiêu Thiên Nam cảm động nói:

— Mặc dù chỉ là lần đầu quen biết, nhưng vãn bối đối với tiền bối khâm phục và cảm kích hơn bất kỳ người nào trong đời. Vãn bối coi như không tin mình, cũng sẽ không không tin tiền bối...

— Không cần nói nữa! Bách Thảo, ngươi nhất định phải đi theo toàn bộ quá trình, không được phép rời khỏi ta trong vòng ba bước. Cả đời này của ta mặc dù tính tình có chút điên điên khùng khùng nhưng cũng thanh thanh bạch bạch, tuyệt đối không cho phép có một chút vết nhơ. Thương thế của cháu ta không thể kéo dài thêm nữa, bây giờ chúng ta đi.

— Vâng, vâng!

Tiêu Bách Thảo đáp ứng rồi dẫn Vân Triệt đi thẳng đến kho bảo vật của phân tông.

Tiêu Bách Thảo cùng thần y vừa đi, Tiêu Thiên Nam ngồi xuống bên giường Tiêu Lạc Thành. Lúc này nhìn thấy bộ dạng thê thảm của con trai, hắn đã không còn nửa phần lo lắng, ngược lại vẻ mặt tươi cười:

— Lạc Thành! Lần này, ngươi cần phải “tạ ơn” Vân Triệt kia thật tốt! Ngươi có biết vị thần y này là nhân vật nào không? Nói ra cũng đủ để dọa chết ngươi! Hắn có thể nói là đệ nhất thần y Thiên Huyền đại lục! Hắn tuy không tông không môn, nhưng cả đời đã cứu vô số siêu cấp cường giả, những người nợ hắn nhân tình, những kẻ muốn nịnh bợ hắn, tất cả gộp lại tuyệt đối không thua kém bất kỳ tông môn nào ở Thương Phong đại lục! Ngươi nhận hắn làm nghĩa gia gia, về sau hắn tự nhiên sẽ chống lưng cho ngươi. Đến lúc đó cho dù đến tổng tông, bọn họ cũng sẽ coi ngươi như bảo bối! Bởi vì nếu có thể có quan hệ thân thiết với Tà Tâm Thánh Thủ này, vậy coi như là có thêm một cái... À không! Không chỉ là có thêm một mạng!

Tiêu Lạc Thành lúc này vẻ mặt vô cùng kích động, ngay cả nỗi thống khổ trên người cũng cảm thấy đau đến thoải mái, hắn siết chặt tay phải, cắn răng nói:

— Phụ thân yên tâm, dáng dấp của ta nếu đã giống cháu trai của hắn, như vậy Hoàng Phủ Hạc này, ta có cách bám chặt lấy hắn. Về phần Vân Triệt kia... Hắc! Ta chắc chắn sẽ “tạ ơn” hắn thật tốt! Phụ thân nói rất đúng, ta cần phải tự mình báo thù. Đến lúc đó, ta muốn phế tay chân của hắn, đánh gãy tất cả xương cốt của hắn! Hủy toàn bộ kinh mạch huyền mạch của hắn! Để hắn sống không bằng chết!

Tiêu Lạc Thành từ nhỏ đã là trung tâm, lớn lên trong sự ngưỡng vọng của người khác, chưa từng phải chịu thống khổ và khuất nhục như vậy. Dù tình trạng bây giờ của hắn hoàn toàn là gieo gió gặt bão, nhưng điều đó cũng không làm giảm bớt sự thù hận sâu tận xương tủy của hắn đối với Vân Triệt... Đây cũng là một trong những nguyên nhân Vân Triệt đã ra tay nặng mà không giết hắn, lại còn tìm đến cửa để triệt tiêu hậu họa.

Đánh rắn phải đánh dập đầu, thả hổ về rừng ắt có ngày mang họa. Đây là tín điều nhân sinh mà hắn đã khắc sâu trong lòng sau khi trải qua vô số lần sinh tử.

Kho bảo vật của phân tông được giấu ở phía dưới Đan Dược đường, không những ẩn nấp mà còn có đến bảy lớp phòng thủ. Đại môn của kho bảo vật là một cánh cửa đá cao hơn ba mét, Tiêu Bách Thảo đem một cái mâm tròn có đường vân kỳ dị ấn vào lỗ hổng bên cạnh cửa đá, chậm rãi xoay một vòng, cửa đá lập tức nâng lên kèm theo âm thanh “ầm ầm” đinh tai nhức óc. Âm thanh này đủ để truyền rõ ràng lên mặt đất, cảnh báo cho người ở gần đó rằng có người tiến vào kho bảo vật.

Mà cửa đá như vậy lại có tới ba cái, mỗi cái đều dày gần một thước, âm thanh mở cửa sau lại càng vang dội hơn cửa trước. Nếu như người ngoài tiến vào, chỉ riêng việc mở cửa đã đủ làm cho gần nửa tông môn này kinh động mấy lần.

Ba cánh cửa mở ra, một thông đạo rộng lớn liền xuất hiện trước mắt, Tiêu Bách Thảo khom người nói:

— Hoàng Phủ tiền bối, mời.

Vân Triệt cũng không khách khí, sải bước đi ở phía trước, đồng thời vẫn không quên nhắc nhở một câu:

— Không được phép rời khỏi ta trong vòng ba bước. Hừ, ta cũng không muốn bị người ta bàn ra tán vào.

Tiêu Bách Thảo ngoài miệng đáp ứng, trong lòng lại cười khổ một tiếng... Thầm nghĩ ngài là ai chứ? Lại đi lén lút trộm những thứ này sao? Coi như thật sự có suy nghĩ đó, thứ nhất không có huyền lực, thứ hai lại chẳng có nhẫn không gian, cũng không thể cầm được cái gì đi.

Tiến vào kho bảo vật của Tiêu tông, từng dãy tủ gỗ Hắc Mộc xuất hiện trong tầm mắt. Tiêu Bách Thảo tiến lên giới thiệu:

— Những chiếc tủ Hắc Mộc này đều dùng để cất giữ các loại dược liệu. Dược liệu tiền bối yêu cầu, ở đây đều có thể tìm được. Ngoài ra, tông môn mấy năm nay còn thu thập một ít linh đan, kỳ trân, huyền đan, còn có các loại Tử Tinh, kim loại hiếm, bảo ngọc, vũ khí, hộ thân giáp, thậm chí cả công pháp tông môn... Có thể nói ngàn năm tích lũy của tông ta đều được cất giấu bí mật ở nơi này.

Khi nói chuyện, trên mặt Tiêu Bách Thảo hiện ra vẻ tự hào nồng đậm.

Vân Triệt vuốt ve sợi râu, thản nhiên nói:

— Với quy mô của tông môn các ngươi, có thể có được sự tích lũy như thế cũng là tương đối khá.

Ừm, đích thực là không tệ... Lão tử đây có một thân bản lĩnh luyện dược thông thiên triệt địa và thần vật trong tay, vậy mà lại vì mấy thứ dược liệu mà sầu đến khóc không ra nước mắt... Chậc chậc, tích lũy ngàn năm của một tông môn nha, quả nhiên không uổng công đến đây.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!