— Tiểu Triệt? Rốt cuộc ngươi bị sao vậy? Hôm nay ngươi lạ lắm.
Thấy Vân Triệt lại đột nhiên ngẩn người, Tiêu Linh Tịch không khỏi lo lắng. Nàng bước đến bên cạnh hắn, khẽ nói:
— Có phải ngươi có tâm sự gì không? Nói cho ta biết được không?
Khi Tiêu Linh Tịch bước lại gần, quang mang vốn đã ảm đạm lại một lần nữa trở nên nồng đậm và rực rỡ, khôi phục lại màu bạc sáng như ban đầu.
Mỗi một biến hóa trong nháy mắt này, Vân Triệt đều nhìn thấy rõ ràng.
Tất cả những thay đổi về quang mang phát ra từ hắc ngọc đều là vì Tiêu Linh Tịch… Nàng đến gần thì ánh sáng cường thịnh, nàng lùi xa thì ánh sáng yếu đi.
Dù Vân Triệt không thể nào tin nổi, nhưng hắn lại đang chân thực nhìn thấy… Đây rõ ràng là một loại cảm ứng.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Hắn cầm lấy khối hắc ngọc đang tỏa ra ánh sáng bạc, đưa đến trước mặt Tiêu Linh Tịch, cố gắng dùng giọng điệu nhẹ nhàng nhất có thể để nói:
— Linh Tịch, tảng đá này, trước đây nàng từng thấy qua chưa?
Tiêu Linh Tịch ngạc nhiên lắc đầu:
— Hả? Chưa từng. Sao lại hỏi vậy?
“…” Trên đời này, Vân Triệt là người hiểu Tiêu Linh Tịch nhất. Bọn họ cùng nhau lớn lên từ nhỏ, lúc nào cũng quấn quýt lấy nhau, biết tất cả bí mật của đối phương.
Tuy nàng từng là tiểu cô của hắn, nhưng tuổi lại nhỏ hơn hắn một tuổi. Thiên phú huyền đạo của nàng bình thường, hơn nữa cũng không quá hứng thú với việc tu luyện, nhưng vẫn rất nỗ lực, chỉ vì muốn bảo vệ hắn khi đó huyền mạch tàn phế, phải chịu đủ mọi lời chế nhạo và ánh mắt khinh khi. Nhưng khi Vân Triệt trưởng thành, bước chân tu luyện của nàng dần chậm lại, cho đến hôm nay, huyền lực của nàng vẫn chưa đột phá Chân Huyền Cảnh.
So với những người bên cạnh hắn như Thương Nguyệt, Tuyết Nhi, Tiểu Yêu Hậu, Linh Nhi, Hạ Khuynh Nguyệt, bất kể là dung mạo, thiên phú, huyền lực hay địa vị, nàng đều thua xa.
Nàng thật bình thường, có lẽ cũng chính vì sự bình thường ấy mà nàng luôn là bến đỗ ấm áp và quyến luyến nhất trong lòng Vân Triệt.
Nhưng vì sao… Nàng lại đột nhiên có cảm ứng kỳ lạ như vậy với khối hắc ngọc của Thí Nguyệt Ma Quân?
Đây vốn là chuyện không thể nào xảy ra… Quả thực vô cùng hoang đường.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, Vân Triệt nắm lấy tay Tiêu Linh Tịch:
— Linh Tịch, nàng hãy cầm lấy tảng đá này, sau đó cẩn thận cảm nhận xem có cảm giác gì đặc biệt không.
— A… Được.
Từ lúc gặp Vân Triệt đến giờ, Tiêu Linh Tịch vẫn cảm thấy ánh mắt và vẻ mặt của hắn có gì đó rất kỳ quái. Nàng đưa tay, cẩn thận nhận lấy khối hắc ngọc thần bí từ trong tay Vân Triệt.
Ngay khoảnh khắc Tiêu Linh Tịch cầm khối hắc ngọc thần bí vào tay, quang mang màu bạc trên hắc ngọc đột nhiên bùng nổ. Biến hóa bất ngờ này khiến Tiêu Linh Tịch kêu lên một tiếng sợ hãi, theo bản năng buông vật trong tay ra, đồng thời cơ thể cũng mất thăng bằng, loạng choạng ngã về phía sau.
— Linh Tịch!
Vì quang mang trên hắc ngọc đột nhiên bùng phát, Vân Triệt cũng kinh ngạc không kém, vội vàng lao tới, vững vàng đỡ lấy Tiêu Linh Tịch suýt ngã vào lòng:
— Nàng không sao chứ? Có bị thương không?
Tiêu Linh Tịch lắc đầu, còn hơi ngượng ngùng cười:
— Không… Không có việc gì, ta không ngờ nó lại đột nhiên sáng lên như vậy nên bị giật mình… Hic, mất mặt quá.
— Tay nàng có sao không?
Vân Triệt vội cầm lấy bàn tay vừa rồi đã cầm hắc ngọc của nàng, sợ nàng bị quang mang ban nãy làm bị thương. May mắn thay, bàn tay nàng vẫn trắng nõn như ngọc, không hề có một chút dấu vết khác thường nào.
— Đương nhiên là không sao rồi, ta thật sự chỉ bị giật mình thôi.
Tiêu Linh Tịch từ trong lòng Vân Triệt đứng thẳng dậy, rồi bỗng nhiên nhìn chằm chằm ra phía sau hắn, ngây người tại chỗ:
— A? Kia… Đó là…
Vân Triệt nhanh như tia chớp quay đầu lại, sau đó cũng sững sờ tại chỗ như Tiêu Linh Tịch.
Khối hắc ngọc thần bí bị Tiêu Linh Tịch ném ra trong lúc kinh hãi đã rơi xuống mặt đất cách đó không xa. Ánh sáng bạc mà nó vốn tỏa ra đã biến mất không còn tăm hơi, khôi phục lại trạng thái đen tuyền. Nhưng ở ngay phía trên nó, trong không gian từ mặt đất đến đỉnh, một mảng lớn quang hoa màu bạc chói mắt đang nhanh chóng khuếch tán, phân tách, vặn vẹo… cuối cùng ngưng tụ thành hàng trăm ký tự lớn nhỏ khác nhau, xếp thành hàng lơ lửng giữa không trung.
“…” Ánh mắt Vân Triệt nhìn thẳng. Ánh sáng kia cũng không hề có chút khí tức nào, nếu nhắm mắt lại, hoàn toàn không thể cảm nhận được sự tồn tại của chúng.
Những luồng sáng bạc đó hiện ra, giống như một đống văn tự có hình thù kỳ lạ, được sắp xếp khá ngay ngắn. Nhưng Vân Triệt nhìn từ trên xuống dưới, từ trái qua phải, lại hoàn toàn không hiểu đó rốt cuộc là văn tự gì… Hoàn toàn không nhận ra một chữ nào.
Văn tự mà Thiên Huyền Đại Lục, Huyễn Yêu Giới, Thương Vân Đại Lục sử dụng đều là Thế Giới Văn. Nghe nói Thế Giới Văn do Chư Thần thời đại Thượng Cổ sáng tạo ra, được sử dụng rộng rãi khắp không gian hỗn độn. Bởi vì Sáng Thế Thần khi tạo ra mỗi một tinh cầu hoặc tinh giới, đều chỉ lưu lại loại văn tự này. Cho nên dù là ba đại lục trên tinh cầu này, hay nơi Thần Giới của Mạt Lỵ, cùng với tất cả các tinh cầu và tinh giới khác, đều sử dụng chung một loại ngôn ngữ và văn tự.
Có lẽ sẽ có một vài tộc người vì lý do nào đó mà tự sáng tạo ra ngôn ngữ hoặc văn tự riêng, nhưng sẽ không phổ biến như Thế Giới Văn được sử dụng trong cả đại thế giới.
Mà thứ hiện ra ngay trước mắt, rõ ràng là văn tự, nhưng lại không phải là Thế Giới Văn, ngược lại cách cấu thành của loại văn tự này hoàn toàn khác biệt với Thế Giới Văn.
Chẳng lẽ, đây không phải là một loại văn tự… mà là một loại ký hiệu đặc thù nào đó?
Trong lúc Vân Triệt đang nghi hoặc suy tư, bỗng nhiên truyền đến tiếng lẩm bẩm nhẹ như mộng của Tiêu Linh Tịch:
— Nghịch… Thế… Thiên… Thư…
Vân Triệt ngạc nhiên quay đầu, phát hiện Tiêu Linh Tịch đang ngơ ngác nhìn những luồng sáng bạc lơ lửng giữa không trung, ánh mắt thất thần, giống như mất hồn.
— Linh Tịch, nàng vừa nói gì vậy? — Vân Triệt kinh ngạc hỏi.
Tiêu Linh Tịch đưa tay, chậm rãi chỉ lên những luồng sáng bạc trên không trung, đôi mắt nàng vô định, bên trong là sự mờ mịt sâu thẳm:
— Những chữ này… Ta… Ta…
— … Chẳng lẽ nàng đọc được những chữ này? — Vân Triệt trừng lớn mắt, khó tin nói.
Tiêu Linh Tịch gật đầu, sau đó lại dùng sức lắc đầu, trong mắt tràn đầy mờ mịt, còn có cả sự kinh hãi tột độ:
— Ta không biết… Ta rõ ràng chưa từng thấy qua, nhưng mà, ta… ta lại… ta lại có thể đọc được những chữ này, mỗi một chữ ta đều nhận ra… Nhưng mà, ta rõ ràng không biết… Ta rõ ràng… chưa từng gặp loại văn tự này.
— Tiểu Triệt, rốt cuộc… rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ta có phải đang nằm mơ không?
Hai tay Tiêu Linh Tịch bỗng chốc níu chặt lấy cánh tay Vân Triệt. Rõ ràng là thứ chưa bao giờ tiếp xúc, nhưng bản thân lại đột nhiên vô cùng quen thuộc, điều này tuyệt đối không mang lại niềm vui bất ngờ, mà là nỗi sợ hãi không thể diễn tả, phát ra từ sâu thẳm linh hồn.
— Nàng… thật sự nhận ra những chữ này?
Lời nói của Tiêu Linh Tịch khiến nội tâm Vân Triệt chấn động dữ dội.
Tiêu Linh Tịch càng dùng sức gật đầu hơn, nàng đưa tay, chỉ lên hàng văn tự lơ lửng đơn độc ở trên cùng:
— Ừm! Bốn chữ trên cùng kia viết là… Nghịch Thế Thiên Thư. Còn tất cả các chữ phía dưới… Ta toàn bộ… toàn bộ đều có thể xem hiểu.
“…” Vân Triệt im lặng rất lâu, trong lòng hoàn toàn rối bời. Nhìn dáng vẻ của Tiêu Linh Tịch, hôm nay rõ ràng là lần đầu tiên nàng nhìn thấy loại văn tự này. Hơn nữa hắn và Tiêu Linh Tịch cùng nhau lớn lên, chưa bao giờ thấy nàng học qua bất kỳ loại văn tự nào khác… Vả lại ở Thiên Huyền Đại Lục, từ xưa đến nay, dường như cũng chỉ có Thế Giới Văn, chưa từng có ghi chép nào về ngôn ngữ hay văn tự khác.
Lần đầu tiên nhìn thấy loại văn tự này, nhưng lại có thể xem hiểu… Đây là chuyện gì?
Hơn nữa còn có cảm ứng giữa hắc ngọc và Tiêu Linh Tịch… Tất cả đều lộ ra sự quỷ dị không thể dùng lẽ thường để giải thích.
Tuy trong đầu hoàn toàn rối như tơ vò, nhưng hắn không thể để Tiêu Linh Tịch tiếp tục chìm trong kinh hãi trước tình huống đột ngột này, vội vàng an ủi:
— Linh Tịch, đừng căng thẳng. Chuyện này, thật ra rất bình thường. Có một vài thiên địa dị bảo sở hữu linh tính rất mạnh, sẽ tự mình nhận chủ. Người không được nó thừa nhận, dù có được cũng vô dụng. Mà người được nó thừa nhận, nó sẽ chủ động ban cho sức mạnh của mình. Hòn đá màu đen này chính là một thiên địa dị bảo mà ta nhặt được, trước đây ta dùng đủ mọi cách, nó đều không hề có phản ứng, nhưng vừa rồi khi nàng vừa đến gần, nó liền đột nhiên sáng lên… Xem ra, chắc là nó thích khí tức của nàng, cho nên đã chủ động phóng thích sức mạnh của mình, cũng chủ động thiết lập liên kết linh hồn với nàng. Vì vậy, nàng mới đột nhiên xem hiểu được những văn tự kỳ quái này. Hơn nữa, cũng chỉ có nàng mới có thể xem hiểu.
— A? Thật sự… là như vậy sao?
Sự kinh hoảng trong mắt Tiêu Linh Tịch tan đi, hiển nhiên, nàng đã tin lời Vân Triệt nói. Dù sao, trình độ và hiểu biết của Vân Triệt đều cao hơn nàng rất nhiều, hơn nữa hắn là tiểu Triệt của nàng, nàng đương nhiên sẽ tin tưởng.
Đương nhiên là giả rồi… Vân Triệt bất đắc dĩ thầm rên rỉ trong lòng, nhưng ngoài miệng lại nói:
— Đương nhiên là thật rồi. Có những thiên địa dị bảo còn khoa trương hơn thế, khi nó hiện thân, ngoại trừ chủ nhân của nó, những người khác thậm chí còn không nhìn thấy được nó.
Tiêu Linh Tịch khẽ vỗ ngực, chậm rãi thở phào nhẹ nhõm:
— Hóa ra là như vậy, vừa rồi thật sự làm ta sợ chết khiếp, còn tưởng mình đột nhiên… đột nhiên bị trúng tà. Nhưng mà, huyền lực của ta yếu như vậy, tảng đá màu đen này tại sao lại thích khí tức của ta chứ?
— À… Cái này không liên quan gì đến huyền lực mạnh yếu. Có dị bảo cần sức mạnh cường đại mới có thể chinh phục được, nhưng cũng có những dị bảo lại thích khí tức tinh thuần không vẩn đục. Linh Tịch nàng hiển nhiên thuộc về vế sau, cho nên, đây là chuyện hết sức bình thường. — Vân Triệt gượng ép giải thích.
Tiêu Linh Tịch gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt lấp lánh, rõ ràng mang theo vẻ sùng bái:
— Ừm. Tiểu Triệt, ngươi biết thật nhiều nha. Hì, không biết trên thế giới này có chuyện gì mà ngươi không biết không. Tiểu Triệt trước kia luôn khiến người ta lo lắng như vậy, không ngờ sau khi lớn lên lại trở nên lợi hại đến thế… Thật sự giống như đang nằm mơ.
— Khụ…
Mặt Vân Triệt đỏ ửng, ánh mắt lại một lần nữa chuyển về phía những văn tự quỷ dị đang lơ lửng trên không trung:
— Linh Tịch, nàng phiên dịch những chữ này cho ta nghe được không? Ta thật sự rất muốn biết trên đó viết gì.
Những văn tự này, nhất định ẩn chứa bí mật của viên hắc ngọc thần bí… Nói không chừng, còn có thể giải thích được cảm ứng giữa Tiêu Linh Tịch và nó, cùng với lý do tại sao nàng lại nhận ra những văn tự quỷ dị này.
— Được.
Tiêu Linh Tịch ngẩng đầu, mắt lướt qua, bắt đầu đọc từng văn tự được ghép thành từ những luồng sáng bạc.
— Oanh minh chi thủy, hỗn độn chi sơ, quang ám vô gian, thế chi nguyên lực, thiên đạo vi phược, nhất thế hoang vu, bách thế thương mãng, vạn thế phù đồ, tinh thần vi trụ, đọa thiên phù hoàn, thiên tranh giai vi nghịch, vạn hoa giai không huyễn…
Tiêu Linh Tịch đọc từng chữ một, Vân Triệt nghe từng chữ một. Đây giống như một đoạn kinh văn cực kỳ tối nghĩa khó hiểu. Vân Triệt yên lặng lắng nghe, mười mấy chữ đầu tiên giống như một đoạn miêu tả khó hiểu. Nhưng về sau, ý cảnh của văn tự bỗng nhiên thay đổi. Rõ ràng là những chữ không thể bình thường hơn, nhưng từ miệng Tiêu Linh Tịch đọc ra, khi lọt vào tai hắn, lại khiến cả thể xác lẫn linh hồn hắn rung động một cách khó hiểu… Đó là một cảm giác kỳ dị không thể hình dung, hay nói đúng hơn là đáng sợ.
Dần dần, ý chí của hắn dường như bị một thứ gì đó níu chặt, toàn bộ tập trung vào những văn tự mà Tiêu Linh Tịch đang đọc. Thị giác, thính giác, khứu giác… ngũ quan bị phong bế, cả thế giới linh hồn trở nên trống rỗng, chỉ còn lại giọng nói của Tiêu Linh Tịch vang vọng.
Hắn vô cùng quen thuộc với giọng nói của Tiêu Linh Tịch, nhưng khi nàng đọc những văn tự này, mỗi một âm thanh đều giống như tiếng vọng từ hồng mông vũ trụ thời viễn cổ. Loáng thoáng, có một ý cảnh sâu xa, khổng lồ, mênh mông tới cực điểm trải rộng ra trước mắt hắn. Tâm hồn hắn dường như cảm nhận được sự hiện hữu của nó, nhưng lại không thể nào nắm bắt, chứ đừng nói đến việc lý giải và lĩnh ngộ.
Hắn bắt đầu mơ hồ nhận ra, đây dường như không phải là một bộ kinh văn đơn thuần, mà là một bộ huyền quyết, nhưng hắn chưa từng thấy qua loại huyền quyết nào như vậy. Trước đây, “Đại Đạo Phù Đồ Quyết” ẩn chứa lực lượng Phù Đồ Thiên Đạo, hắn cũng có thể ngộ đạo trong thời gian ngắn. Vậy mà đoạn văn tự giống như huyền quyết này, hắn chỉ cảm nhận được cực kỳ mơ hồ sự tồn tại của một loại ý cảnh thần bí nào đó, cảm thấy mỗi một lời nói dường như đều mang theo khí tức viễn cổ, nhưng lại không thể nắm bắt được ý cảnh kia là gì, thậm chí không thể lý giải được ý nghĩa của từng chữ trong đó.
Cả đoạn “kinh văn” rất ngắn, chỉ vỏn vẹn khoảng sáu trăm chữ. Trong lúc Vân Triệt đang mơ màng ngây ngẩn, Tiêu Linh Tịch đã đọc xong toàn bộ. Khi ánh mắt rơi vào câu cuối cùng, nàng thì thầm:
— Câu nói cuối cùng này, dường như là một dấu chấm lửng, đoạn văn tự kỳ quái này, chắc là chưa hoàn chỉnh, vẫn còn phần khác.
“…” Vân Triệt hoàn hồn, hai mắt khôi phục tiêu cự, nhưng trong đầu lại trống rỗng.