Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 930: CHƯƠNG 929: KẾT QUẢ TỐT NHẤT

Với tinh thần lực hiện giờ của Vân Triệt, đừng nói là sáu trăm chữ, cho dù là sáu vạn chữ, chỉ cần ánh mắt lướt qua hoặc nghe một lần, hắn đều sẽ ghi nhớ rành mạch không thiếu một từ.

Thế nhưng, sau khi nghe xong đoạn văn tự vừa giống kinh văn lại vừa giống huyền quyết mà Tiêu Linh Tịch đọc, đầu óc Vân Triệt lại trống rỗng, một chữ cũng không tài nào nhớ nổi, ý thức còn mơ hồ có một cảm giác bay bổng tự do. Hắn bèn nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, nhất thời, đoạn văn tự kỳ lạ kia dần dần hiện lên trong tâm hồn hắn, ngày một rõ ràng hơn... Nhưng khi mở mắt ra, hắn lại quên đi sạch sẽ.

- Linh Tịch, nàng có hiểu ý nghĩa của đoạn văn tự kỳ quái này không?

Vân Triệt thăm dò hỏi.

Tiêu Linh Tịch lắc đầu:

- Ta chỉ nhận biết được những văn tự này, nhưng hoàn toàn không hiểu hàm nghĩa của chúng. Tiểu Triệt, ngay cả ngươi cũng không hiểu ý nghĩa của chúng sao?

Đúng lúc này, quầng sáng màu bạc lơ lửng giữa không trung đột nhiên lóe lên, toàn bộ văn tự kỳ dị nhanh chóng xoay vần trong quầng sáng, sau đó lại tụ thành một luồng quang hoa màu bạc, bay trở về bên trong viên hắc ngọc thần bí rồi hoàn toàn biến mất.

Viên hắc ngọc thần bí lại khôi phục trạng thái tĩnh lặng như trước, cho dù Tiêu Linh Tịch ở ngay bên cạnh cũng không hề lóe lên ánh sáng chói mắt.

Vân Triệt đưa tay, hút viên hắc ngọc thần bí vào trong tay, sau đó trực tiếp bỏ vào trong Châu Thiên Độc –– không để cho nó có bất kỳ tiếp xúc nào với Tiêu Linh Tịch nữa.

- Tiểu Triệt, tảng đá kia rốt cuộc là gì vậy?

Tiêu Linh Tịch không thể nén nổi sự tò mò trong lòng.

Giọng điệu của Vân Triệt đặc biệt tùy ý, sau đó trực tiếp lảng sang chuyện khác:

- Ta cũng không biết, chỉ là nhặt được ở một nơi kỳ lạ mà thôi. Có lẽ chỉ là một viên hồn thạch từ thời xa xưa dùng để ghi lại cổ văn. Thôi, không cần để ý đến nó nữa. Đi, chúng ta đi gặp gia gia.

Nói xong, hắn trực tiếp nắm lấy tay Tiêu Linh Tịch, hai người cùng đi về phía đình viện của Tiêu Liệt.

Tiêu Vĩnh An đã ngủ say, vợ chồng Tiêu Vân dường như đã đi bái tế phụ mẫu, Tiêu Hồng cũng chưa trở về, trong đình viện chỉ có một mình Tiêu Liệt. Tiêu Linh Tịch theo bản năng định rút tay ra khỏi tay Vân Triệt, nhưng bất ngờ thay, Vân Triệt lại nắm tay nàng càng chặt hơn, trong sự kinh ngạc của Tiêu Linh Tịch, cứ như vậy nắm tay nàng đi đến trước mặt Tiêu Liệt.

- Gia gia, cháu… có chuyện muốn nói với ông.

Mặc dù đã sớm có đủ quyết tâm và chuẩn bị, nhưng khi đối mặt với gương mặt bình thản của Tiêu Liệt, lòng hắn vẫn không khỏi căng thẳng.

- A…

Tiêu Linh Tịch mơ hồ ý thức được điều gì, khẽ kêu lên một tiếng, tim chợt đập nhanh hơn.

- Ha ha, Triệt nhi cháu tới đúng lúc lắm, ta cũng vừa hay có chuyện lớn muốn thương lượng với cháu đây.

Tiêu Liệt nhìn hai người bọn họ, cười hiền hòa nói.

Vân Triệt hơi sững sờ, lập tức hỏi:

- Chuyện lớn? Là chuyện lớn gì ạ?

- Là chuyện của Tịch nhi.

Tiêu Liệt nhìn sâu vào Tiêu Linh Tịch, dường như không để ý đến hai bàn tay đang đan vào nhau của họ, khẽ than một tiếng rồi nói:

- Năm nay Tịch nhi cũng đã hai mươi ba tuổi, đã sớm đến tuổi bàn chuyện hôn nhân gả cưới. Triệt nhi cháu đã thành hôn tám năm, còn Tịch nhi vì bị ta liên lụy, luôn ở bên cạnh chăm sóc, nên chuyện trăm năm vẫn chưa đâu vào đâu. Hiện giờ thân thể, tinh thần của ta đều rất tốt, vợ chồng Vân nhi ân ái, Vĩnh An ngoan ngoãn khỏe mạnh, điều ta quan tâm nhất lúc này chính là chung thân đại sự của Tịch nhi.

- … Ý của gia gia là?

Tiêu Liệt nhìn thẳng vào mắt Vân Triệt, ôn hòa nói:

- Triệt nhi, cháu kiến thức rộng rãi, nhất định quen biết nhiều bậc thiếu niên tuấn kiệt, nếu có ai thích hợp với Tịch nhi thì hãy tác hợp cho con bé. Người cháu chọn, ta nhất định sẽ yên tâm.

- Cha, con… con…

Chuyện này, Tiêu Liệt đã không phải lần đầu tiên nói với nàng, nhưng lần này lại là ở trước mặt Vân Triệt, lòng Tiêu Linh Tịch đại loạn, không biết phải làm sao.

“…” Ánh mắt Vân Triệt biến đổi, sau đó bỗng trở nên vô cùng kiên định, hắn chân thành nói:

- Gia gia, kỳ thực người này, cháu đã sớm tìm được rồi.

- Hả?

Ánh mắt Tiêu Liệt khẽ động.

Vân Triệt đột nhiên quỳ xuống trước mặt Tiêu Liệt, ánh mắt đối diện với ông, dõng dạc nói từng lời:

- Gia gia, người đó chính là cháu! Cháu muốn xin gia gia… gả Linh Tịch cho cháu!

- Tiểu Triệt…

Lời nói vang lên bên tai Tiêu Linh Tịch không khác nào âm thanh chấn động nhất đời này mà nàng từng nghe. Hắn đã nói ra, ngay trước mặt nàng, ngay trước mặt Tiêu Liệt, nói ra những lời vừa là khát vọng sâu thẳm, vừa là điều cấm kỵ mà nàng không bao giờ dám chạm đến.

Tiêu Linh Tịch cũng chậm rãi quỳ xuống, trong mắt đã mờ hơi sương, nhẹ nhàng nói:

- Cha, con… đời này của con, ngoài Tiểu Triệt ra, con nguyện… vĩnh viễn không lấy chồng.

Lời nói tương tự, nàng đã từng nói rõ ràng trước mặt Tiêu Liệt. Khi lời vừa thốt ra, tất cả sợ hãi và lo lắng ngược lại tan biến không một tiếng động, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp và bình yên chưa từng có. Kết quả ra sao, vào khoảnh khắc nói ra dường như đã không còn quan trọng nữa, cuối cùng cũng nói ra được lời tận đáy lòng, cả tâm hồn như được thăng hoa.

“…” Trên mặt Tiêu Liệt không hề có sự kinh sợ, ngây người, phẫn nộ hay thất vọng như hai người dự đoán, không hề có một chút phản ứng kịch liệt nào, mà hoàn toàn bình tĩnh. Giây lát sau, ông quay lưng đi, khẽ thở dài một tiếng.

- Gia gia?

Vân Triệt ngẩng đầu.

Tiêu Liệt nở nụ cười, một nụ cười đặc biệt bình thản:

- Ha ha, hai đứa trẻ này, nhịn nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng chịu nói ra lời trong lòng rồi.

Ánh mắt Vân Triệt thoáng kinh ngạc:

- Gia gia, chẳng lẽ ông đã sớm…

- Ta nhìn hai đứa lớn lên, hai đứa từ nhỏ đã thân như một thể, tình cảm sâu đậm không thể tách rời. Sau năm mười sáu tuổi, cháu rời khỏi Lưu Vân Thành, Tịch nhi luôn ở bên cạnh ta, ta nhìn con bé ngày đêm canh cánh trong lòng, sớm tối nhớ mong cháu… Thứ tình cảm này đã sớm vượt qua giới hạn thân tình. Từ đó trở đi, mặc dù ta không biết cháu đối với Tịch nhi thế nào, nhưng Tịch nhi đối với cháu, tuyệt đối không phải là tình thân, mà là tình đã bén rễ sâu, hơn nữa sau khi biết hai bên không cùng huyết thống, cảm giác này đã hoàn toàn được giải phóng.

- Cho nên, ta thật sự lo lắng. Điều ta lo lắng không phải là mối quan hệ “cô cháu” trên danh nghĩa của hai đứa, mà là sợ Tịch nhi đơn phương tình nguyện, để rồi đau khổ cả một đời.

Tiêu Liệt khẽ ngẩng đầu, nhắm hai mắt lại. Nếu lúc này Vân Triệt và Tiêu Linh Tịch có thể nhìn vào mắt ông, sẽ thấy ông đang nở một nụ cười thanh thản.

Hai người nhất thời ngây ra, Tiêu Linh Tịch có phần không dám tin nói:

- Cha, cha thật sự… thật sự một chút cũng không… để ý sao?

Tiêu Liệt khẽ lắc đầu, cười nhàn nhạt:

- Tuổi hai đứa tương đương, lại không có quan hệ huyết thống, cũng đều là những đứa trẻ ta yêu thương nhất. Nghe được lời của hai đứa hôm nay, ta vui mừng còn không kịp, sao lại để ý chứ. Tiêu Liệt ta tuy cả đời tầm thường, nhưng cũng không phải là kẻ cổ hủ.

- Vậy… vậy gần đây cha luôn đề cập đến chuyện kết hôn với con, là… là vì…

Tiêu Liệt khẽ thở dài:

- Bởi vì ta không thể không lo lắng. Ta biết rõ con tình sâu nghĩa nặng với Triệt nhi, nhưng Triệt nhi… nó hiện giờ đang đứng ở một độ cao cực kỳ cao, nữ tử bên cạnh nó, hoặc là hoàng đế một nước, hoặc là Huyễn Yêu Đế, hoặc là Phượng Hoàng Thần Nữ… Con so với các nàng ấy, bình thường như hạt bụi. Mặc dù Triệt nhi vẫn trân trọng con như trước, nhưng ta lại lo lắng sâu sắc rằng vì bên cạnh nó toàn là kỳ nữ thế gian nên sẽ không nảy sinh tình yêu nam nữ với con. Cho nên, ta mới dùng chuyện này để dò xét... Ha ha, sự kiên quyết khi Triệt nhi quỳ xuống vừa rồi, cùng với vẻ lo lắng không yên trong mắt nó, đã khiến ta hiểu rằng những lo lắng bao năm qua của mình chỉ là thừa thãi. Nỗi bận lòng cuối cùng của ta, cuối cùng cũng có thể buông xuống một cách viên mãn.

- Cha…

Tiêu Linh Tịch đưa tay che môi, nước mắt chậm rãi lăn dài trên khóe mắt.

Vân Triệt hít sâu một hơi, đè nén sự kích động nói:

- Gia gia, ông yên tâm, cháu sẽ chăm sóc tốt cho Linh Tịch cả đời này.

Tiêu Liệt khẽ thở dài:

- Ha ha, nếu là cháu, tương lai của Tịch nhi, ta ngược lại hoàn toàn yên tâm. Chẳng qua… mặc dù hai đứa không có quan hệ huyết thống, nhưng thế gian toàn là kẻ thiếu hiểu biết, miệng đời chung quy đáng sợ. Nếu hai đứa có một ngày muốn thành thân, hãy chọn tổ chức ở Huyễn Yêu Giới đi.

- Vâng.

Không chút do dự, Vân Triệt lập tức đáp ứng. Hắn nhìn về phía Tiêu Linh Tịch, Tiêu Linh Tịch cũng đang lặng lẽ nhìn hắn, ánh mắt hai người giao nhau, rồi cùng mỉm cười. Bọn họ vốn cho rằng trở ngại khiến họ không thể không đè nén tình cảm chính là Tiêu Liệt, hôm nay mới biết, hóa ra trở ngại lớn nhất giữa họ lại chính là bản thân họ.

Hôm nay, Vân Triệt vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để đón nhận kết quả tồi tệ nhất, không ngờ rằng, lại nhận được một kết quả tốt đẹp đến mức gần như không thật. Trở ngại vốn không dám chạm tới giữa hắn và Tiêu Linh Tịch, cứ như vậy, tan thành mây khói.

––––––––––––

Huyễn Yêu Giới, Kim Ô Lôi Viêm Cốc.

Khí tức của hỏa diễm rõ ràng đã yếu đi một phần so với lần trước hắn đến.

Vân Triệt đi đến tận cùng của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, bóng dáng Kim Ô đã hiện thân trong kim quang ngập trời:

- Vân Triệt, lần này ngươi đến đây vì chuyện gì?

Vân Triệt ngẩng đầu, hỏi thẳng:

- Linh hồn Kim Ô, ngươi có từng nghe qua cái tên “Nghịch Thế Thiên Thư” chưa?

Linh hồn Kim Ô hừ mạnh một tiếng:

- Nghịch Thế Thiên Thư? Bản tôn chưa từng nghe qua, nghe cái tên này, dường như là một bộ huyền công. Hừ, dám lấy “Nghịch Thế” làm tên, quả là khẩu khí ngút trời.

Vân Triệt lộ vẻ ngạc nhiên, sau đó là thất vọng, thì thầm:

- Ngay cả ngươi cũng chưa từng nghe qua? Vậy thật kỳ quái… Ghi chép về văn tự này, rốt cuộc là thứ gì?

- Ngươi dường như có nhiều tâm sự. Ngươi nghe được cái tên “Nghịch Thế Thiên Thư” này ở đâu?

Linh hồn Kim Ô nói.

Vân Triệt lấy viên hắc ngọc thần bí ra:

- Không, không phải nghe được, mà là đến từ nó.

Lập tức, hắn kể lại toàn bộ chuyện Tiêu Linh Tịch xuất hiện cảm ứng kỳ lạ với viên hắc ngọc thần bí, sau đó hiện ra những văn tự kỳ dị cho linh hồn Kim Ô nghe.

- Lại có chuyện như vậy!?

Nghe xong lời Vân Triệt, linh hồn Kim Ô biểu lộ sự kinh ngạc còn mạnh hơn hắn dự đoán rất nhiều.

- Ngươi vẽ những văn tự đó ra cho bản tôn xem.

- Được!

Vân Triệt nhắm mắt, tập trung tinh thần, nhưng phải mất một lúc lâu, đám văn tự kỳ quái vặn vẹo kia mới hiện lên trong đầu. Hắn duỗi ngón tay, dùng Kim Ô Viêm vẽ ra bốn văn tự kỳ dị cuối cùng trên không trung… cũng chính là bốn chữ có ý nghĩa “Nghịch Thế Thiên Thư”.

Trọn vẹn hơn mười giây, Vân Triệt mới miêu tả xong, bốn văn tự bằng hỏa diễm lơ lửng giữa không trung. Tròng mắt màu vàng kim của linh hồn Kim Ô chiếu vào chúng, giây lát sau liền thu hồi ánh mắt.

- Linh hồn Kim Ô, chẳng lẽ… ngươi cũng không biết những văn tự này?

Vân Triệt nhíu mày hỏi.

- Thấy những điều chưa hề thấy, nghe những điều chưa hề nghe.

Linh hồn Kim Ô đáp lại.

Vân Triệt thoáng nắm chặt viên hắc ngọc trong tay:

- Vậy… vì sao Linh Tịch lại biết? Ta chắc chắn trước đây nàng ấy chưa từng tiếp xúc với loại văn tự này, chính nàng ấy cũng không biết vì sao mình lại biết, còn bị kinh hãi không nhỏ. Chẳng lẽ, thật sự giống như ta bịa ra để an ủi nàng ấy, là viên hắc ngọc này thích khí tức của nàng, từ đó sinh ra cảm ứng, rồi âm thầm xây dựng nên liên kết linh hồn với nàng, cho nên mới đột nhiên nhận biết được loại văn tự này?

- Tiêu Linh Tịch mà ngươi nói, tu vi của nàng thế nào, tu luyện loại huyền công gì?

Linh hồn Kim Ô nghiêm nghị hỏi.

Vân Triệt thoáng lúng túng:

- Cái này… Linh Tịch nàng ấy không thích huyền đạo, hiện giờ huyền lực chỉ có Chân Huyền Cảnh cấp bảy, huyền công của nàng là Phi Ưng Quyết mà Tiêu Môn nơi nàng sinh ra tu luyện, là một môn huyền công cấp bậc rất thấp.

“…” Linh hồn Kim Ô trầm mặc, sau đó thản nhiên nói:

- Ngươi tạm rời khỏi đây, dẫn nàng đến trước mặt bản tôn.

––––––––––––––

Lời tác giả:

Đúng vậy, ta lại ói ra máu.

Về Tiêu Linh Tịch, không ít độc giả nhắn lại với ta rằng cố thêm đất diễn cho Tiêu Linh Tịch có vẻ quá mức đột ngột. Cố con khỉ! Chương trước ta thêm bao nhiêu ám chỉ!! Ám chỉ của ta sắp thành minh chỉ luôn rồi! Hơn nữa đều là ở bốn trăm chương trước!! Cả bộ truyện người duy nhất xuất hiện tâm linh cảm ứng nhiều lần là ai? Cả bộ truyện người duy nhất từng xuất hiện năng lực dự cảm là ai? Cả bộ truyện người duy nhất từng xuất hiện linh hồn “nhìn thấu” là ai?

Được rồi, thật ra cũng trách ta, kéo chiến tuyến quá dài, muốn độc giả để ý và nhớ kỹ những chi tiết ẩn giấu trước kia quả thật có phần ép buộc. Dù sao không phải độc giả nào cũng đọc từng hàng từng chữ… Ví dụ như ta. Cho nên ta quyết định đêm nay ăn khuya sẽ tự thưởng thêm vài quả trứng luộc nước trà xa hoa.

❃ Thiên Lôi Trúc ❃ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!