Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 944: CHƯƠNG 943: THỜI KHẮC TIẾN ĐẾN THẦN GIỚI

- Vào đi.

Ánh mắt Mộc Băng Vân đảo qua.

Cửa điện được nhẹ nhàng đẩy ra, Mộc Tiểu Lam bưng một chén ngọc tỏa hơi nóng tiến vào. Nàng liếc Vân Triệt một cái, rồi làm như không hề thấy hắn tồn tại:

- Sư tôn, đây là cháo tuyết liên đặc sản nơi này, hương vị rất ngon, người nhất định phải nếm thử.

Mộc Băng Vân khẽ gật đầu:

- Cứ đặt ở đó trước đi.

Đặt chén ngọc xuống, Mộc Tiểu Lam bước nhanh đến bên cạnh Mộc Băng Vân, ân cần nhìn sư tôn từ trên xuống dưới:

- Sư tôn, hôm nay người cảm thấy thế nào? Nhìn khí sắc của người, có vẻ tốt hơn hôm qua nhiều rồi.

Mộc Băng Vân khẽ cười, nói:

- Tiểu Lam, ta vừa hay có một chuyện muốn nói với con. Ta đã quyết định đưa Vân Triệt về Ngâm Tuyết Giới, sau đó để hắn gia nhập Băng Hoàng Thần Tông chúng ta.

- Hả?

Tin tức này khiến Mộc Tiểu Lam kinh ngạc kêu lên, nàng trừng lớn mắt liếc nhìn Vân Triệt, theo phản xạ buột miệng phản đối:

- Nhưng… nhưng hắn là kẻ xấu mà…

Lời vừa thốt ra, nàng lại lập tức nghĩ đến độc trên người sư tôn còn phải dựa vào hắn, vội vàng sửa lời:

- Con… ý con là, tu vi của hắn tuy cũng được xem là lợi hại, nhưng ở Băng Hoàng Thần Tông ta, e rằng ngay cả việc vào Lạc Tuyết Cung cũng có phần miễn cưỡng. Dù sao, cùng một cảnh giới, huyền giả hạ giới yếu hơn huyền giả Thần Giới rất nhiều. Huyền lực của hắn là Quân Huyền Cảnh cấp năm, nhưng con đoán e rằng hắn còn chẳng đánh lại nổi một người ở Quân Huyền Cảnh cấp ba của chúng ta. Có khi, ngay cả khảo nghiệm đầu tiên cũng không qua được.

Vân Triệt: “…”

- Vân Triệt không cần tham gia khảo nghiệm. Ta sẽ trực tiếp cho hắn vào Lạc Tuyết Cung, sau một thời gian ngắn sẽ đề cử hắn vào Hàn Tuyết Điện. Nếu không phải sợ gây ra tranh luận quá lớn, thu hút sự chú ý và phiền phức không cần thiết cho Vân Triệt, ta ngược lại muốn trực tiếp đưa hắn vào Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu của chúng ta.

Giọng Mộc Băng Vân ôn hòa bình thản, nhưng Mộc Tiểu Lam nghe xong lại kinh ngạc đến há hốc miệng:

- Vì… vì sao ạ? Hắn yếu như vậy, lại là người hạ giới, còn… Sư tôn đã đồng ý cho hắn đến Thần Giới, đó đã là báo đáp cực lớn rồi, vốn không cần phải làm vậy. Bằng không, những kẻ có dụng tâm khó lường nói không chừng sẽ lại càng nói xấu sau lưng sư tôn.

- … Ta tự có tính toán.

Mộc Băng Vân nói. Tuy huyền lực của Vân Triệt còn chưa bước vào Thần Đạo, ở Băng Hoàng Thần Tông ngay cả tư cách trở thành nửa đệ tử chính thức cũng xem như miễn cưỡng, thế nhưng, hắn có thể được Thiên Độc Châu nhận chủ, có thể không cần huyết mạch Băng Hoàng, không cần bất kỳ ai chỉ điểm mà tự mình tu thành Băng Hoàng Phong Thần Điển, lại còn kiêm cả huyết mạch Kim Ô…

Người như vậy, sao có thể là kẻ tầm thường.

Nhưng những chuyện này, Mộc Băng Vân không cách nào giải thích cho Mộc Tiểu Lam. Bởi vì chuyện Vân Triệt sở hữu Thiên Độc Châu, tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài. Hắn đến Thần Giới, giống như một cọng bèo trôi nổi giữa biển cả mênh mông, sẽ không ai để mắt tới. Nhưng một khi chuyện hắn có Thiên Độc Châu bị bại lộ…

Ánh mắt của toàn bộ Thần Giới sẽ lập tức khóa chặt trên người hắn!

- Tiểu Lam, tuy tính cách Vân Triệt có phần tà tứ, nhưng không phải kẻ lòng dạ hiểm ác. Hiện giờ tu vi của hắn tuy kém xa con, nhưng đó là do vị diện hạn chế. Nếu luận về thiên tư, giả như hắn cũng sinh ra ở Ngâm Tuyết Giới, có lẽ sẽ không thua kém con bao nhiêu. Sau này ở trong tông môn, con phải nhớ đến ơn cứu mạng của hắn đối với ta mà quan tâm, giúp đỡ hắn nhiều hơn.

- A, nếu sư tôn đã quyết định, vậy con… đương nhiên sẽ nghe theo lời sư tôn.

Mộc Tiểu Lam đáp ứng, nhưng hai má lại phồng lên, rõ ràng là không phục cộng thêm không vui. Nàng liếc Vân Triệt một cái, ra vẻ sư tỷ nói:

- Ngươi nghe thấy chưa! Chờ trở lại Ngâm Tuyết Giới, ta sẽ là sư tỷ của ngươi, sau này ngươi phải ngoan ngoãn nghe lời sư tỷ nói. Nếu ngươi… nếu ngươi dám làm chuyện xấu gì bị ta bắt được, cho dù có sư tôn che chở, ta… ta cũng sẽ hung hăng giáo huấn ngươi.

Ánh mắt Vân Triệt liếc nhìn nàng từ trên xuống dưới:

- Sư tỷ? Có nhầm không vậy, một tiểu nha đầu mới mười mấy tuổi như ngươi, lại bắt ta gọi là sư tỷ?

- Ở Băng Hoàng Thần Tông, bối phận giữa các đệ tử không xếp theo tuổi tác, mà là đẳng cấp. Ví dụ như đệ tử của Lạc Tuyết Cung đều phải gọi đệ tử của Hàn Tuyết Điện là sư huynh sư tỷ, đệ tử của Hàn Tuyết Điện cũng xưng hô như thế với đệ tử của Băng Hoàng Cung. Mà cùng một đẳng cấp, thì lại dựa vào thời gian nhập tông. Cho nên, bất luận là xét theo đẳng cấp hay thời gian nhập tông, sau khi ngươi gia nhập tông môn, quả thực phải gọi Tiểu Lam là sư tỷ.

Mộc Băng Vân giải thích.

- Nghe –– rõ –– chưa!!

Mộc Tiểu Lam vô cùng đắc ý làm mặt quỷ với Vân Triệt.

- Hầy, biết rồi.

Vân Triệt đành phải bất lực lên tiếng… Xem ra dù ở vị diện nào, thế giới nào, cũng đều là cường giả vi tôn. Có lẽ ở Thần Giới, quy tắc sinh tồn này còn tàn khốc hơn.

- Tiểu Lam, con phải nhớ cho kỹ lời ta đã dặn, chuyện Vân Triệt giải độc cho ta và tu luyện Băng Hoàng Phong Thần Điển, tuyệt đối không được tiết lộ cho bất kỳ ai, kể cả người nhà của con!

Giọng điệu Mộc Băng Vân đặc biệt nghiêm nghị.

- Con biết rồi, sư tôn người cũng đã dặn tám trăm lần rồi. Người khác hỏi, con sẽ nói là do Đại Giới Vương tìm được phương pháp giải độc.

Mộc Tiểu Lam gật đầu cam đoan lần thứ N.

- Này… huyền lực hiện giờ của ngươi, ở giai đoạn nào của Thần Nguyên Cảnh?

Vân Triệt đột nhiên hỏi.

- Hừ hừ, bây giờ ta đang ở Thần Nguyên Cảnh cấp năm… Nhưng mà!!

Mộc Tiểu Lam lập tức cao giọng nói:

- Tuy ta chỉ ở Thần Nguyên Cảnh, nhưng ở Băng Hoàng Thần Tông chúng ta, ta là đệ tử của Băng Hoàng Cung! Đệ tử của Băng Hoàng Cung ít nhất phải đạt tới Thần Hồn Cảnh, lại còn phải thông qua khảo hạch mới có thể tiến vào. Nhưng thiên tài kiệt xuất như ta đây –– mười sáu tuổi đã đột phá Thần Nguyên Cảnh, ngay cả khảo hạch cũng không cần, liền được trực tiếp vào Băng Hoàng Cung. Ngay cả sư tôn của ta cũng nói tương lai ta nhất định có thể tiến vào Băng Hoàng Thần Điện, nói không chừng, còn có thể giống như Hàn Dật sư huynh, trở thành người được chọn để chuẩn bị làm đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương đó… Ừm, có điều, ta nhất định không tranh lại Hàn Dật sư huynh.

Vân Triệt thuận miệng đáp lại hai tiếng, thấp giọng lầm bầm:

- À à, vậy thì siêu cấp đại thiên tài nhà ngươi cũng phải cẩn thận một chút, nghe nói càng là thiên tài càng dễ bị sét đánh, đến lúc đột phá Thần Kiếp Cảnh đừng để bị lôi kiếp đánh cho không còn mảnh vụn nào đấy.

- Ngươi ngươi ngươi ngươi…

Mộc Tiểu Lam bị chọc tức đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên:

- Sư tôn, người… người xem hắn kìa!

Mộc Băng Vân khẽ cười gật đầu, những ngày qua hai người này nhìn nhau không vừa mắt bà đã sớm quen:

- Tiểu Lam ở Băng Hoàng Thần Tông quả thực là một đệ tử vô cùng kiệt xuất. Hàng năm Băng Hoàng Thần Tông thu nhận rất nhiều đệ tử, nhưng số người có thể lấy tu vi Thần Nguyên Cảnh tiến vào Băng Hoàng Cung lại cực kỳ ít ỏi, trung bình phải vài năm mới xuất hiện một người. Người trước đó, đã là mười ba năm trước rồi. Nếu không có gì bất ngờ, mười mấy năm sau, con bé sẽ có tư cách tiến vào Băng Hoàng Thần Điện.

- Haizz, nếu không phải do ta liên lụy, tu vi hiện giờ của Tiểu Lam tất nhiên còn xa hơn thế này.

Mộc Băng Vân khẽ than một tiếng.

Mộc Tiểu Lam luống cuống, nàng vội lắc đầu nguầy nguậy:

- Sư tôn, người ngàn vạn lần đừng nói những lời này, có thể ở bên cạnh sư tôn, là phúc phận lớn nhất đời này của con. Nếu có thể mãi mãi ở bên cạnh chăm sóc sư tôn, cho dù cả đời không vào được Băng Hoàng Thần Điện, con cũng cam tâm tình nguyện.

- Hơn nữa, sau khi sư tôn khỏi hẳn, Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu của chúng ta cũng nhất định sẽ quật khởi trở lại. Đến lúc đó, xem ai còn dám coi thường cung thứ ba mươi sáu của chúng ta.

Mộc Băng Vân đưa tay, yêu thương vuốt nhẹ gò má của Mộc Tiểu Lam, tuy không nói gì, nhưng sâu trong ánh mắt lại tràn ngập sự dịu dàng.

Xem ra, trên người hai thầy trò này có không ít chuyện xưa… Vân Triệt thầm nghĩ.

- Này, vừa rồi ngươi nói “Hàn Dật sư huynh” là ai thế?

Nghĩ đến dáng vẻ hai mắt tỏa sáng của Mộc Tiểu Lam khi nhắc đến người này, Vân Triệt có chút khinh bỉ hỏi.

Nghe Vân Triệt đột nhiên nhắc đến Hàn Dật sư huynh, trong mắt Mộc Tiểu Lam lại lập tức lấp lánh ánh sao:

- Hàn Dật sư huynh là người tài giỏi nhất trong lứa đệ tử chúng ta! À không đúng! Phải nói là thiên tài kiệt xuất nhất trong gần ngàn năm qua của toàn bộ Ngâm Tuyết Giới. Khi huynh ấy hai mươi tuổi, đã được đặc cách cho phép tiến vào Băng Hoàng Thần Điện. Về tuổi tác… cũng không chênh lệch lắm với tên xấu xa nhà ngươi, nhưng tu vi đã là Thần Kiếp Cảnh rồi. Cho dù ở các tinh giới thượng vị, có thể nhanh như vậy đột phá đến Thần Kiếp Cảnh cũng là cực kỳ hiếm thấy. Cho nên huynh ấy hoàn toàn xứng đáng là một trong những người có khả năng trở thành đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương nhất. Phải biết rằng, trung bình một ngàn năm Đại Giới Vương của chúng ta mới thu một đệ tử thân truyền. Nếu có thể trở thành đệ tử thân truyền của Đại Giới Vương, ở Ngâm Tuyết Giới chính là vinh quang muôn đời, địa vị ở Băng Hoàng Thần Tông chúng ta gần như có thể trực tiếp ngang hàng với các cung chủ, trưởng lão, tương lai càng không thể lường được.

- Còn nữa còn nữa, tuy Hàn Dật sư huynh vô cùng lợi hại, nhưng huynh ấy không hề kiêu ngạo khinh người như những kẻ khác ở Băng Hoàng Thần Điện. Ngược lại, huynh ấy còn thường xuyên vô tư giúp đỡ và chỉ điểm cho các sư đệ sư muội ở Băng Hoàng Cung và Hàn Tuyết Điện. Cho dù là với Lạc Tuyết Cung, huynh ấy cũng đối xử rất ôn hòa. Mỗi khi thấy sư đệ sư muội bị một vài sư huynh sư tỷ đáng ghét vô cớ bắt nạt, huynh ấy đều sẽ ra mặt ngăn cản. Huynh ấy đã giúp ta rất nhiều lần đó! Trên dưới Băng Hoàng Thần Tông, gần như không có ai không thích Hàn Dật sư huynh.

- Hơn nữa, Hàn Dật sư huynh còn có dáng vẻ ngọc thụ lâm phong, gia thế lại tốt, quả thực là người hoàn mỹ nhất mà ta từng gặp.

Nói đến “Hàn Dật” sư huynh, Mộc Tiểu Lam nhất thời thao thao bất tuyệt, trong mắt tràn đầy vẻ sùng bái, đồng thời còn không quên mỉa mai Vân Triệt một phen:

- So với một kẻ xấu xa nào đó, quả thực chính là… khác biệt giữa tiên nhân trên trời và một tảng đá hôi thối dưới đất, hừ!

- Chà chà, không ngờ nha đầu chưa đủ lông đủ cánh nhà ngươi đã động lòng xuân rồi à.

Vân Triệt đưa tay sờ cằm, cười híp mắt nói.

- Động… lòng xuân?

Mộc Tiểu Lam ngẩn ra một lúc, mới cuối cùng phản ứng kịp ý nghĩa của hai từ này, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc bị tức đến đỏ bừng, cả người như một con thỏ bị dẫm phải đuôi mà nhảy dựng lên:

- Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi! Sư tôn… người xem hắn kìa! Hắn lại bắt nạt con! Kẻ xấu chính là kẻ xấu, giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, vậy mà sư tôn còn đối xử tốt với hắn như vậy.

Mộc Băng Vân có chút bất đắc dĩ lắc đầu:

- Được rồi, Vân Triệt, hôm nay vất vả cho ngươi rồi. Trong khoảng thời gian trước khi đến Thần Giới, hãy dành nhiều thời gian hơn cho người thân của ngươi đi. Ngươi cũng nên nhân khoảng thời gian này mà suy nghĩ cho thật kỹ. Đứng trên lập trường cá nhân, ta cực kỳ không đề nghị ngươi đến Thần Giới.

- Vâng.

Vân Triệt gật đầu, không nói thêm gì, đứng dậy rời đi.

… … … … … …

Một tháng trôi qua rất nhanh. Trong khoảng thời gian này, ngoại trừ việc mỗi ngày đúng giờ giải độc cho Mộc Băng Vân, Vân Triệt hoàn toàn gác lại việc tu luyện, mỗi ngày đều ở bên cạnh cha mẹ, mẫu thân và các thê tử hồng nhan. Tiểu Yêu Hậu cũng bắt đầu chính thức tiếp nhận phương pháp trị liệu của Tô Linh Nhi, Thương Nguyệt triệt để bỏ qua triều chính, suốt ngày quấn quýt bên hắn, Phượng Tuyết Nhi cũng chưa trở lại Phượng Hoàng thành.

Thời gian vui vẻ luôn ngắn ngủi, một tháng cứ thế lặng lẽ trôi qua.

Khi viêm độc trên người Mộc Băng Vân được thanh lọc hoàn toàn, ngày Vân Triệt lên đường đến Thần Giới cuối cùng cũng đã tới.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!