Tại Huyễn Yêu Giới, phía sau Kim Ô Lôi Viêm Cốc, cảnh tượng trước mắt khiến bọn họ trầm mặc hồi lâu.
- Khí tức hỏa diễm của Kim Ô Lôi Viêm Cốc đang dần suy yếu, hơn nữa tốc độ suy yếu ngày càng nhanh.
Tiểu Yêu Hậu nhìn về phương xa, ngọn núi lửa đã từng không ngừng bạo động giờ đây rõ ràng đã tĩnh lặng hơn phân nửa. Biển lửa đã từng sóng dậy ngút trời cũng chỉ ngẫu nhiên bùng lên những ngọn lửa cao chừng vài trượng.
“…” Trong lòng Vân Triệt hiểu rõ, tất cả những điều này đều là vì hắn. Khi xưa, lúc Kim Ô giao cho hắn giọt nguyên huyết và hồn nguyên cuối cùng, nó đã nói rằng sự tồn tại của mình chỉ có thể duy trì được mười năm. Sau này, nó lại liên tiếp hai lần gắng gượng phong tỏa Ma Nguyên Châu giúp hắn, càng rút ngắn đáng kể thời gian tồn tại của nó.
- Chúng ta đi thôi, nó nói sau khi nàng bình phục hoàn toàn thì dẫn nàng đến gặp nó. Nói ra thì đây là lần đầu tiên nó chủ động muốn gặp nàng, chắc hẳn có chuyện rất quan trọng.
Vân Triệt buồn bã nói, nhưng trong lòng hắn đã mơ hồ có đáp án.
Hai người đến nơi sâu nhất của Kim Ô Lôi Viêm Cốc, vừa định lên tiếng gọi thì một đôi đồng tử màu vàng kim đã mở ra trên bầu trời.
- Xem ra, bản tôn tỉnh lại đúng lúc.
Ánh mắt của linh hồn Kim Ô chiếu từ trên không trung xuống, sau đó rơi vào người Tiểu Yêu Hậu.
Tiểu Yêu Hậu cúi người vái thật sâu:
- Kim Ô Thánh Thần, nghe nói ngài triệu kiến, không biết có gì phân phó.
So với một tháng trước, khí tức huyền lực của Tiểu Yêu Hậu đã suy yếu đi rất nhiều, huyền lực từ nửa bước Thần Huyền Cảnh suy nhược xuống Quân Huyền Cảnh cấp sáu. Nhưng khí tức sinh mệnh của nàng lại không còn hỗn loạn cùng huyền lực, mà trở nên độc lập và cường thịnh.
- Ngươi vậy mà… thật sự thoát khỏi kỳ hạn ba năm phải chết!?
Nhận thấy được trạng thái lúc này của Tiểu Yêu Hậu, tròng mắt của linh hồn Kim Ô kịch liệt rung chuyển, trong giọng nói rõ ràng tràn ngập nỗi kinh hoàng sâu sắc. Bởi vì, trong nhận thức của nó, đây là chuyện không thể nào xảy ra.
- Vân Triệt, ngươi rốt cuộc đã chữa khỏi cho nàng như thế nào?
Linh hồn Kim Ô trầm giọng hỏi, giọng điệu vô cùng ngưng trọng.
Vân Triệt suy nghĩ một lát rồi đáp chi tiết:
- Chuyện này… là phương pháp cứu chữa do sư phụ y đạo của ta ở Thương Vân Đại Lục nghĩ ra. Trong vòng một tháng này, trong lúc từ từ tán đi huyền lực mà trước đây ngài ban cho nàng, cũng chậm rãi tách rời nguyên khí và huyền khí, khiến huyết mạch một lần nữa độc lập, từ đó cắt đứt sự ăn mòn đối với tuổi thọ. Lúc đầu cũng không nắm chắc tuyệt đối, nhưng không ngờ hiệu quả lại vượt xa dự đoán, cả quá trình không hề có kinh động hay nguy hiểm gì.
- Sư phụ y đạo ở Thương Vân Đại Lục? Là người tên Vân Cốc kia sao?
Linh hồn Kim Ô từng xem qua ký ức của Vân Triệt hai lần, tự nhiên biết đến sự tồn tại của Vân Cốc:
- Không thể nào! Hắn rõ ràng chỉ là một phàm nhân, mà chuyện thế này, cho dù là người của Thần Giới cũng không thể nào làm được. Ngay cả sư phụ huyền đạo của ngươi, hẳn cũng từng nói với ngươi rằng nàng ta vốn không có cách nào chữa được, đúng không?
“…” Vân Triệt kinh ngạc, Mạt Lỵ quả thật từng nói, hoặc là hắn tìm được Hồng Mông Sinh Tử Ấn, hoặc là Đại Đạo Phù Đồ Quyết luyện tới cảnh giới cực cao, bằng không, không có bất kỳ phương pháp nào có thể cứu được Tiểu Yêu Hậu.
Thế nhưng, phương pháp của Vân Cốc, cộng thêm sự chuyên tâm, thiên phú kinh người và tình yêu tha thiết với y đạo của Tô Linh Nhi, nàng chỉ dùng gần một tháng đã khiến Tiểu Yêu Hậu, người mà ngay cả Mạt Lỵ và linh hồn Kim Ô đều bó tay, hoàn toàn thoát khỏi tai họa tử vong.
Vân Triệt chân thành nói:
- Nhưng mà, Thải Y thật sự đã nhờ vào phương pháp của sư phụ ta Vân Cốc mà bình phục. Tuy huyền lực giảm đi rất nhiều, nhưng ngoài việc tuổi thọ có hao tổn ra, hiện giờ đã cơ bản hoàn toàn không sao nữa. Nói ra thì lúc sư phụ nói ông có biện pháp chữa khỏi cho Thải Y, ta cũng kinh ngạc y như ngài vậy.
Đôi đồng tử màu vàng kim trên không trung liên tục run rẩy, hiển nhiên hoàn toàn không thể chấp nhận sự thật này. Bởi vì phương pháp giúp Tiểu Yêu Hậu đạt được sức mạnh to lớn trong thời gian ngắn nhất lúc trước là một phương pháp dùng mạng tế thuộc cấp bậc thần đạo, là vứt bỏ tính mạng để đổi lấy sức mạnh cường đại trong cơn tuyệt cảnh, cho dù ở thời đại Chư Thần viễn cổ cũng không thể nào nghịch chuyển.
Sao có thể bị y thuật của một phàm nhân nghịch chuyển được chứ?
Hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy! Lại chữa khỏi triệt để đến thế.
Trừ phi…
Sau một hồi trầm mặc, linh hồn Kim Ô cấp tốc tìm kiếm trong ký ức đến từ Vân Triệt, nhất là ký ức về Vân Cốc… Rất nhanh, một cái tên hiện lên trong tâm hồn nó.
Thiên… Đạo… Y… Kinh!?
- Ha ha ha ha, ha ha ha ha ha! Thì ra là thế… Thì ra là thế!!
Linh hồn Kim Ô bỗng nhiên phá lên cười, tiếng cười đặc biệt chói tai nhưng lại tràn đầy sự nhẹ nhõm:
- Vân Triệt, y kinh mà Vân Cốc tu luyện, tên là “Thiên Đạo Y Kinh”, ngươi có biết bản y kinh này có lai lịch thế nào không?
Vân Triệt lắc đầu:
- Sư phụ nói ông ngẫu nhiên nhặt được ở một nơi nào đó, hơn nữa chỉ có nửa bộ. Dù chỉ là nửa bộ, ông dùng cả đời cũng chỉ lĩnh hội được ba thành. Chẳng lẽ, ngài biết bản y kinh này?
- Ba thành? Hừ, có thể dùng sức mạnh phàm nhân mà lĩnh hội được ba thành, người tên Vân Cốc kia thật đúng là một thiên tài y đạo kinh thiên vĩ địa, trong giới phàm nhân phải mười mấy vạn năm mới gặp được một người.
Linh hồn Kim Ô lần đầu tiên khen ngợi một phàm nhân ngoài Vân Triệt, hơn nữa còn dùng những đánh giá cao đến cực điểm như “kinh thiên vĩ địa”, “mười mấy vạn năm khó gặp”:
- Suy cho cùng cũng là nơi một chân thần cuối cùng ngã xuống, nơi này lại được Tà Thần để lại không ít thứ tốt. Thiên Độc Châu, Luân Hồi Kính, mầm mống Tà Thần… Lại còn có một bộ thần thư vốn tưởng rằng đã biến mất trong hỗn độn.
- Thần… thư?
Vân Triệt sững sờ, lời của linh hồn Kim Ô chứng tỏ nó thật sự biết về “Thiên Đạo Y Kinh”, hơn nữa lai lịch này xem ra còn rất lớn.
- “Thiên Đạo Y Kinh” không phải là tên thật của bản thần thư này, có điều, cái tên mà sư phụ Vân Cốc của ngươi đặt cũng coi như chuẩn xác. Nửa bộ “Y Kinh” này ngươi đã thuộc lòng trong đầu, sau này khi rảnh rỗi, ngươi có thể tìm hiểu sâu hơn. Nếu có thể hoàn toàn lĩnh hội nửa bộ “Y Kinh” này, chẳng những y thuật của ngươi có thể độc bá thiên hạ, ngay cả tai họa tuyệt mệnh của sức mạnh dưới thần đạo cũng có thể đảo ngược, mà còn có ích lợi cho tu vi huyền đạo của ngươi… Hơn nữa còn là ích lợi cực lớn.
- Linh hồn Kim Ô, Thiên Đạo Y Kinh… rốt cuộc là thần thư gì?
Vân Triệt vội vàng hỏi.
- Sáng Thế Thần Lê Sa, khi sáng tạo vô số sinh mệnh, đã đồng thời dựa theo chữ khắc sinh mệnh trên Hồng Mông Sinh Tử Ấn, dùng thời gian ngàn vạn năm sáng tác ra “Sinh Mệnh Thần Tích”!
- … Hả!!?
Vân Triệt bị chấn kinh đến đầu óc quay cuồng.
Trong “Thiên Đạo Y Kinh” có ghi chép những y lý vô cùng huyền ảo, nhưng một y kinh huyền ảo như thế lại không hề có ghi chép nào trong lịch sử Thương Vân Đại Lục.
Khi Vân Cốc tìm hiểu “Thiên Đạo Y Kinh”, ông vẫn luôn tìm kiếm lai lịch của nó, nhưng trước sau đều không thu hoạch được gì. Vân Triệt đã không biết bao nhiêu lần nghe ông cảm thán rằng không biết là kỳ tài cỡ nào mới có thể viết ra được một bộ y thư như vậy.
Thiên Đạo Y Kinh… bộ y thư mà Vân Cốc tìm hiểu cả đời, mà hắn cũng đã thuộc lòng nửa quyển, vậy mà lại là… do Sáng Thế Thần thời đại xa xưa sáng tác ra!?
Là chân thần… còn là thần thư do chân thần ở cấp bậc cao nhất để lại!
Chẳng lẽ sau khi Chư Thần diệt vong, Tà Thần không đành lòng để bản thần thư cứu thế này biến mất trong hỗn độn nên đã đặt nó ở Thương Vân Đại Lục?
Thiên Độc Châu và Luân Hồi Kính…
Mầm mống Tà Thần…
Thượng cổ ma quân chưa chết và Vĩnh Dạ Ma Kiếm…
Thế giới hắc ám và thiếu nữ kỳ lạ dưới Tuyệt Vân Nhai…
Ngay cả Thiên Đạo Y Kinh cũng như thế…
Tinh cầu nơi Tà Thần ngã xuống này, cũng là nơi một chân thần cuối cùng ngã xuống, rốt cuộc đã bị Tà Thần chôn giấu bao nhiêu bí mật!?
Ầm ầm ầm…
Đúng lúc này, mặt đất dưới chân và không gian xung quanh bỗng nhiên kịch liệt chấn động, vùng biển tử vong vốn đang yên tĩnh xung quanh đột nhiên dấy lên sóng lửa ngút trời. Vân Triệt tỉnh lại từ trong cơn chấn động, kinh hãi nói:
- Sao lại thế này?
- Huyễn Thải Y!
Kim quang từ bầu trời bỗng nhiên trở nên vô cùng nồng đậm, ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt màu vàng kim của Kim Ô vậy mà lại hóa thành hai luồng hỏa diễm thiêu đốt kịch liệt, ngay cả giọng nói của nó cũng trở nên chói tai và vô cùng uy nghiêm:
- Bản tôn và bộ tộc các ngươi chung quy có duyên phận vạn năm. Mọi chuyện ở Huyễn Yêu Giới đã kết thúc, ngươi thân là đế vương cuối cùng, ở thế giới lực lượng vi tôn này, nếu không có thực lực mang tính áp đảo, sao có thể quân lâm thiên hạ lâu dài?
- Thời gian của bản tôn đã không còn nhiều, thay vì dùng chút sức tàn cuối cùng để duy trì mạng sống và thế giới này, chi bằng thành toàn cho ngươi!
Rầm!!!
Trên trời cao, hai luồng hỏa diễm màu vàng ầm ầm nổ tung.
Tiểu Yêu Hậu chợt ngẩng đầu, tuy Vân Triệt đã có chuẩn bị tâm lý nhưng vẫn chấn động mạnh:
- Ngươi… Ngươi muốn?
- Hừ! Đại kiếp nạn buông xuống, linh hồn Phượng Hoàng kia còn cam nguyện vứt bỏ tôn nghiêm của thần, giao phó sự tồn tại cuối cùng của bản thân cho phàm nhân, bản tôn có gì không được! Tuy trước đại kiếp nạn, chút sức tàn của bản tôn vô cùng nhỏ bé, nhưng mà… đại ân của Tà Thần đối với Kim Ô, ít nhất có thể dùng chút sức lực này để bảo vệ tinh cầu mà Tà Thần từng lưu luyến trong nhất thời!
Đây là những lời cuối cùng của linh hồn Kim Ô. Sau đó, không gian xung quanh, thậm chí toàn bộ thế giới của Kim Ô Lôi Viêm Cốc đều bỗng nhiên bùng cháy lên ngọn lửa màu vàng kim nồng đậm. Toàn bộ thế giới hóa thành một biển lửa Kim Ô bao la vô tận, biển lửa cuộn trào vô cùng kịch liệt, sau đó dưới sức mạnh cuối cùng của linh hồn Kim Ô, điên cuồng tuôn về phía Tiểu Yêu Hậu.
- Thải Y, đừng nghĩ gì cả, lập tức tập trung tâm niệm, phóng thích toàn bộ huyền quan!
Vân Triệt nhanh chóng nói, hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời vàng rực, âm thầm thở dài một hơi.
Lần đầu gặp linh hồn Kim Ô, nó ngạo mạn, bá đạo, mãnh liệt đến mức gần như khiến hắn chán ghét.
Nhưng dưới tính tình hung hãn của nó lại là một linh hồn kiêu ngạo mà vĩ đại…
Mặc dù nó chỉ là một mảnh linh hồn của Kim Ô, nhưng nó, giống như Mạt Lỵ, là một quý nhân rất lớn trong cuộc đời hắn.
Linh hồn Kim Ô tiêu tán, Kim Ô Lôi Viêm Cốc cũng bắt đầu sụp đổ trong biển lửa vô tận. Thần lực và hồn lực còn sót lại của linh hồn Kim Ô, ngay cả sức mạnh để duy trì Kim Ô Lôi Viêm Cốc cũng bị nó rút ra hết, toàn bộ tuôn về phía thân thể Tiểu Yêu Hậu.
Rầm!!!!
Kim Ô Lôi Viêm Cốc cuối cùng hoàn toàn sụp đổ, ánh lửa mãnh liệt chiếu rọi sáng cả bầu trời ngàn dặm, khiến toàn bộ Yêu Hoàng Thành biến thành một tòa thành màu vàng.
Tất cả huyền giả của Yêu Hoàng Thành đều bị kinh động, toàn bộ người của mười hai gia tộc thủ hộ và các vương phủ ùn ùn kéo tới, nhưng không một ai có thể đến gần.
Trung tâm hỏa diễm là Vân Triệt và Tiểu Yêu Hậu bị đẩy ra khỏi thế giới Kim Ô Lôi Viêm Cốc. Hắn một tấc không rời canh giữ bên cạnh Tiểu Yêu Hậu. Vẻn vẹn ba canh giờ trôi qua, ngọn lửa màu vàng kim cuối cùng mới hoàn toàn tắt lịm.
Mà Tiểu Yêu Hậu yên lặng ba canh giờ cũng vào lúc này mở mắt… trong đôi đồng tử vốn vĩnh viễn lạnh như băng lại phóng ra ánh sáng màu vàng.
- Cảm ơn ngươi… Kim Ô Thánh Thần.
Nàng thất thần lẩm bẩm, dưới đôi đồng tử màu vàng kim, một giọt nước mắt chậm rãi rơi xuống, trượt dài thành một vệt nước chiếu rọi kim quang thê mỹ trên gò má mềm mại của nàng.
- Ta cũng cuối cùng… có thể yên tâm đi đến Thần Giới.
Vân Triệt khẽ thì thầm, trong lòng buồn bã vô tận.
––––––––––––––
Thiên Huyền Đại Lục, Băng Cực Tuyết Vực, ngày Vân Triệt rời đi, tuyết bay đầy trời.
Băng Vân Tiên Phách lóe ra quang hoa thần bí xuất hiện trên mu bàn tay của Vân Triệt, xuyên qua từng tầng tuyết bay, hướng về phía Mộ Dung Thiên Tuyết, yên tĩnh dung nhập vào mu bàn tay nàng.
Vân Triệt mỉm cười nói:
- Mộ Dung sư bá, sau này Băng Vân Tiên Cung phải vất vả cho người rồi. Nếu gặp phải việc gì khó giải quyết, hãy thông qua truyền tống trận đến Yêu Hoàng Thành, hoặc đến chỗ Tuyết Nhi xin giúp đỡ. Ta tin rằng, không bao lâu nữa, Băng Vân Tiên Cung sẽ trở thành thánh địa mới của Thiên Huyền Đại Lục.
Mộ Dung Thiên Tuyết cúi đầu, giọng nói khẽ run:
- Cung chủ… ta nhất định… sẽ không phụ lòng người đã liều mạng bảo vệ Băng Vân Tiên Cung cho chúng ta.
- Cung chủ…
Tỷ muội Phong Hàn Nguyệt và Phong Hàn Tuyết đều đã khóc không thành tiếng.
- Được rồi, cung chủ chỉ là tạm thời rời đi, vài năm ngắn ngủi sẽ trở về. Hai người các ngươi tốt xấu gì cũng thuộc Băng Vân Thất Tiên, để sư tổ nhìn thấy bộ dạng này cũng không hay.
Sở Nguyệt Ly nhẹ giọng an ủi.
Mộc Băng Vân yên lặng nhìn nghi thức giao nhận cung chủ hoàn thành. Nàng đưa tuyết thủ ra, một giọt huyết châu màu đỏ sẫm mang theo chút băng mang lam nhạt ngưng tụ ở đầu ngón tay, sau đó bỗng nhiên hóa thành sáu điểm quang hoa, bay về phía sáu người Mộ Dung Thiên Tuyết, Quân Liên Thiếp, Mộc Lam Y, Sở Nguyệt Ly, Phong Hàn Nguyệt, Phong Hàn Tuyết, trực tiếp nhập vào mi tâm các nàng.
- A…
Mộc Tiểu Lam khẽ kêu lên, nhưng nghĩ đến sự vướng bận bao năm nay của Mộc Băng Vân đối với Băng Vân Tiên Cung, nàng lại nuốt những lời định nói vào trong.
- Đây là một giọt tinh huyết của ta, tuy huyết mạch Băng Hoàng trong đó cực kỳ mỏng manh, nhưng chắc cũng đủ để các ngươi tu thành Băng Di Thần Công.
Mộc Băng Vân thu tay lại, ôn nhu nói.
Hao tổn tinh huyết gần như không thể bù đắp. Trong lòng sáu người Mộ Dung Thiên Tuyết cảm động vô cùng, các nàng đồng loạt bái lạy:
- Cảm tạ sư tổ.
Mộc Băng Vân nhìn về phía Vân Triệt:
- Vân Triệt, chúng ta phải đi rồi. Bây giờ ngươi thay đổi quyết định vẫn còn kịp.
Vân Triệt cười nhẹ một tiếng, xoay người, nhìn về phía những người đến tiễn đưa hắn… những người quan trọng nhất trong sinh mệnh của hắn.
- Gia gia, cha, nương, Tiêu Vân, Thất muội, Nguyên Bá, Nguyệt Nhi, Linh Tịch, Thải Y, Tuyết Nhi, Linh Nhi… Ta đi đây. Tuy quyết định lần này rất đột ngột, hơn nữa có thể sẽ lâu đến ba năm năm năm, nhưng ta cam đoan, đây là lần tùy hứng cuối cùng của ta. Chờ sau khi ta hoàn thành tâm nguyện rồi trở về, cho dù mọi người đuổi ta đi, ta cũng sẽ không đi nữa.
- Triệt nhi, con… con phải… ngàn vạn… ngàn vạn lần không được làm chuyện gì nguy hiểm, ngàn vạn lần phải bình an trở về…
Lời Mộ Vũ Nhu còn chưa dứt, đã nhào vào lồng ngực Vân Khinh Hồng khóc lớn.
- Yên tâm đi, Triệt nhi đã khi nào khiến chúng ta thất vọng đâu? Con nó đi đến một nơi trời đất rộng lớn hơn, chúng ta nên vui mừng cho nó mới phải.
Vân Khinh Hồng mỉm cười an ủi.
- Phu quân, chàng yên tâm đi. Chúng ta sẽ chăm sóc tốt cho gia gia và cha nương, chờ ngày chàng trở về, tất cả sẽ chỉ tốt hơn chàng nghĩ.
Thương Nguyệt nhẹ nhàng nói, nàng mỉm cười, nhưng khóe mắt lại xao động vệt nước mắt cố nén.
- Đại ca, huynh nhất định phải bình an trở về.
Tiêu Vân nước mắt lưng tròng nói.
- Đừng quên ba chuyện ngươi đã hứa với chúng ta! Tốt nhất mỗi canh giờ đều mặc niệm trong lòng một lần!
Tiểu Yêu Hậu lạnh lùng nghiêm khắc nói.
- Vân ca ca, muội sẽ… sẽ bảo vệ tốt mọi người, nơi này huynh không cần lo lắng gì cả… Nhất định phải sớm trở về…
Nói xong một câu đứt quãng, Phượng Tuyết Nhi đã rơi năm sáu giọt lệ châu.
- Mọi người thật là, Vân Triệt ca ca chẳng qua là đi đến một nơi khác tìm người, chứ không phải đi đánh đánh giết giết, hơn nữa sẽ trở về rất nhanh, cũng không phải sinh ly tử biệt, về cơ bản không khác gì đi chơi một vòng, không có gì phải lo lắng cả.
Tô Linh Nhi cười khẽ nói, sau đó lại nhẹ nhàng lườm Vân Triệt một cái:
- Vân Triệt ca ca huynh đúng là, khiến nhiều người lo lắng cho huynh như vậy, nếu huynh về trễ, chúng ta đều không tha thứ cho huynh đâu.
Vân Triệt vội vàng cam đoan:
- Được được được, ta lại cam đoan, cho dù có đạt được mục đích hay không, trong vòng năm năm nhất định sẽ trở về, một ngày cũng không hơn. Nói không chừng, hai ba năm ta đã trở lại rồi.
Hạ Nguyên Bá tiến lên phía trước, hơi kích động nói:
- Tỷ phu, đệ… đệ muốn đi cùng huynh, thật sự không được sao?
Vân Triệt mỉm cười lắc đầu:
- Nguyên Bá, đệ vừa mới trở thành người đứng đầu thánh địa không lâu, sao có thể cứ bỏ mặc Hoàng Cực Thánh Vực như vậy chứ. Tỷ tỷ của đệ có khả năng ở thế giới bên kia, sau khi ta đến đó cũng sẽ thử tìm tỷ tỷ đệ, nói không chừng sẽ có kỳ tích đấy.
Môi Hạ Nguyên Bá mấp máy, cuối cùng gật đầu, sau đó nắm chặt tay:
- Tỷ phu, trong khoảng thời gian huynh rời đi, đệ tuyệt đối sẽ không lơ là. Đệ cam đoan khi huynh trở về, nhất định sẽ phải kinh ngạc.
- Ừm, ta rất mong chờ.
- Người này… Bá Hoàng Thần Mạch?
Mộc Băng Vân nhìn Hạ Nguyên Bá, trong băng mâu thoáng qua một tia kinh ngạc sâu sắc.
- Hả? Sư tôn người vừa nói gì vậy?
Mộc Tiểu Lam ghé sát mặt vào hỏi.
Mộc Băng Vân lắc đầu:
- Không có gì. Mở thứ nguyên trận ra đi.
- Vâng!
Mộc Tiểu Lam lấy thứ nguyên thạch ra, huyền khí rót vào, một thứ nguyên huyền trận màu băng lam chậm rãi phóng thích. Nàng nhỏ giọng lẩm bẩm:
- Phải dẫn một tên xấu xa hạ lưu cùng trở về… luôn cảm thấy thật không cam lòng. Ưm… Hắn cứu mạng sư tôn, ta nên cảm kích hắn mới đúng… A a a, nhưng vì sao tên đó lại đáng ghét như vậy chứ.
Thứ nguyên huyền trận mở ra, Vân Triệt vẫy tay về phía bọn họ:
- Ta đi đây, sẽ nhanh chóng trở lại.
Nói xong bảy chữ cuối cùng, Vân Triệt xoay người, đi thẳng vào trong thứ nguyên huyền trận, rồi cứ đưa lưng về phía họ như vậy, không quay đầu lại.
Hắn không biết lần này đến Thần Giới sẽ gặp phải những gì, hắn sợ nếu lại đối mặt với những đôi mắt chứa đầy sự thân thiết, lo lắng, không nỡ và ngấn lệ kia, hắn sẽ thật sự không đi nổi.
- Cung chủ, chúng ta cũng sẽ luôn chờ cung chủ trở về!
Phong Hàn Nguyệt lớn tiếng hô.
Lam quang lấp lánh, thứ nguyên huyền trận bắt đầu chậm rãi xoay tròn, trong lúc xoay tròn mang theo Mộc Băng Vân, Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt lơ lửng lên, càng lúc càng nhanh, dần dần đã đến gần tầng mây.
Ánh mắt của Tiêu Linh Tịch vẫn luôn dõi theo bóng dáng Vân Triệt, không rời đi dù chỉ một thoáng. Nhìn Vân Triệt dần xa khỏi tầm mắt, trước mắt nàng bỗng nhiên trở nên hoảng hốt… Nàng thấy một luồng hỏa diễm, bóng dáng của Vân Triệt bị ánh lửa bao phủ, sau đó bỗng nhiên vỡ nát, hóa thành tro tàn bay đi…
Rít!!
Trên cao giữa không trung truyền đến một tiếng không gian rít lên rất nhỏ, thứ nguyên huyền trận đã mang theo ba người hoàn toàn biến mất ở đó.
- Tiểu… Triệt…
Một cảm giác khó chịu và đau đớn không thể diễn tả rung chuyển sâu trong tâm hồn Tiêu Linh Tịch. Nàng giơ tay lên, muốn đưa về phía Vân Triệt, nhưng vừa mới nâng lên một nửa thì trước mắt bỗng tối sầm, ngã thẳng về phía sau.
- A! Tiểu cô!
Thiên Hạ Đệ Thất đứng ngay sau lưng Tiêu Linh Tịch vội vàng đưa tay đỡ lấy nàng.
- Sao lại thế này?
Tiểu Yêu Hậu nháy mắt xoay người lại, sau đó chân mày đột nhiên nhíu chặt… Sắc mặt của Tiêu Linh Tịch tái nhợt khác thường, còn rõ ràng mang theo vẻ thống khổ, giống như đang phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc nào đó.
- Linh Nhi muội muội mau… mau tới!
Phượng Tuyết Nhi gấp gáp kêu lên.
Tô Linh Nhi bước nhanh tới bên cạnh Tiêu Linh Tịch, cầm lấy cổ tay nàng, nhưng ngay lập tức, bàn tay nàng như bị điện giật mà rụt lại, kinh hãi nói:
- Đây… đây là mạch tượng gì?
- Mạch tượng của nàng ấy thế nào? Rốt cuộc là làm sao? Chẳng lẽ là bệnh nặng gì?
Tiểu Yêu Hậu trầm giọng nói.
Mặt Tô Linh Nhi hiện vẻ kinh hãi:
- Mạch đập của nàng ấy rất nhanh, nhanh đến mức vốn…
- A…
Đúng lúc này, Tiêu Linh Tịch bỗng kêu khẽ một tiếng, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
- Linh Tịch, con sao rồi? Rốt cuộc chỗ nào không thoải mái?
Mộ Vũ Nhu ân cần hỏi han.
- Ta…
Tiêu Linh Tịch vịn vào cánh tay Thiên Hạ Đệ Thất, không tốn chút sức nào đứng lên, sau đó lắc đầu, cố cười nói:
- Con không sao, có thể do con không nỡ xa tiểu Triệt, nhìn thấy hắn rời đi nên hơi đau lòng.
Tô Linh Nhi lại kiểm tra mạch tượng cho Tiêu Linh Tịch, đã đặc biệt vững vàng. Điều này khiến môi hồng của nàng khẽ nhếch, hoài nghi có phải vừa rồi mình đã xuất hiện ảo giác hay không… Vừa rồi mạch đập của Linh Tịch cực nhanh, chí ít cũng gấp người thường mười mấy lần, đó tuyệt đối không phải là mạch tượng xuất hiện trên người sống.
Chắc do mình sốt ruột nên xuất hiện ảo giác thôi… Tô Linh Nhi tự nhủ.
Tuy sắc mặt vẫn hơi trắng, nhưng khí tức của nàng cũng không có gì khác thường, Mộ Vũ Nhu cũng thoáng thở phào nhẹ nhõm, an ủi Linh Tịch:
- Vậy thì tốt, có các con vướng bận tiểu Triệt như vậy, nó nhất định sẽ sớm trở về.
- Vâng.
Tiêu Linh Tịch mỉm cười gật đầu, nhưng trong tâm hồn lại cứ dừng lại ở hình ảnh gương mặt Vân Triệt hóa thành tro tàn trong hỏa diễm.
Tiểu Triệt…
Mà Vân Triệt lúc này đã ở trong đường hầm không gian thông đến Ngâm Tuyết Giới.
Hắn đến Thần Giới chỉ vì Mạt Lỵ. Lời khuyên của Tiểu Yêu Hậu, hắn cũng ghi nhớ kỹ trong lòng. Hắn là người có tính tình không an phận, nhưng vì phụ mẫu, vì những người mình vướng bận, hắn đã quyết tâm, ở Thần Giới chỉ vì tìm được Mạt Lỵ mà nỗ lực, tuyệt đối không vì bất cứ chuyện gì mà dính vào nguy hiểm… cho dù phải nhẫn nhịn.
Sức mạnh hiện giờ của hắn ở Thần Giới khổng lồ vốn không thể tạo nên dù chỉ một gợn sóng nhỏ. Mộc Băng Vân dẫn hắn đến Ngâm Tuyết Giới cũng chỉ vì cảm tạ đại ân cứu mạng của hắn. Đối với chuyện hắn muốn gặp được Thiên Sát Tinh Thần, mặc dù nàng sẽ toàn lực hỗ trợ, nhưng sâu trong nội tâm lại hoàn toàn không tin sẽ có khả năng thành công.
Nàng sẽ không nghĩ tới, quyết định này của nàng lại thay đổi toàn bộ kết cục của Thần Giới.
Càng sẽ không nghĩ tới, người mà nàng mang về từ hạ giới, trong tương lai không xa, sẽ khuấy đảo toàn bộ Thần Giới đến long trời lở đất…
Bánh xe vận mệnh của Thần Giới cũng bắt đầu từ một khắc này mà một lần nữa chuyển động.
✶ Thiên Lôi Trúc ✶ Dịch cộng đồng