Chưa đầy một phút, tất cả bảo vật trong kho báu từ tinh thạch, bảo ngọc, cho đến cả miếng Tử Mạch Thiên Tinh chí bảo của Tiêu Tông phân tông kia, tất cả đều bị Vân Triệt thu vào Thiên Độc Châu. Ngay sau đó, ánh mắt Vân Triệt lại chuyển về phía giá binh khí dài hơn ba mươi thước, vũ khí và áo giáp có thể được đặt ở đây, không có thứ nào là tầm thường. Nhất là thanh hổ phách kiếm treo ở chính giữa, nó tỏa ra khí tức vương giả ngạo nghễ giữa vòng vây của mấy trăm món binh khí cực phẩm, khiến người ta chỉ cần liếc mắt một cái là không thể dời đi.
Kiếm, đao, dao, thương, mâu, kích, tiên… Đủ loại vũ khí, không thiếu một thứ, trong đó kiếm chiếm đa số. Dù sao Tiêu Tông cũng giống Thiên Kiếm Sơn Trang, lấy kiếm làm vũ khí chính. Vân Triệt ném toàn bộ những vũ khí này vào Thiên Độc Châu, rồi mở một chiếc hòm kim loại không quá lớn ở dưới giá vũ khí. Một mùi thuốc súng nồng nặc lập tức xộc vào mũi, mà những thứ bên trong khiến hắn thoáng sững sờ.
Trong chiếc hòm kim loại, ba món vũ khí có hình thù kỳ lạ và cực ngắn được bày ra. Ngoài ra, còn có chín vật hình cầu sắt lớn cỡ nắm tay. Hắn cầm một món vũ khí lên, vẻ mặt nghi hoặc đánh giá. Cảm nhận qua xúc giác, món vũ khí kỳ lạ này hẳn được luyện từ tinh thép, nguyên liệu không tính là quý giá. Trong số các món vũ khí ở bảo khố này, thậm chí có thể nói là có phần thô sơ, nhưng nó lại mang đến cho Vân Triệt một cảm giác nguy hiểm khôn cùng. Khi dựng thẳng lên, nó dài chừng một cánh tay người trưởng thành, cầm trong tay nặng trịch.
Lật nó lại, Vân Triệt thấy một hàng chữ nhỏ: Súng Độc Hỏa!
Súng?
Trong nhận thức của Vân Triệt, “súng” vốn là chỉ các loại trường thương, nhưng ở đây lại xuất hiện một vũ khí hình thù kỳ lạ có tên như vậy. Đây là lần đầu tiên Vân Triệt nhìn thấy loại vũ khí này, cũng là lần đầu tiên nghe được cái tên này, trong lòng không khỏi nghi hoặc… Chẳng lẽ đây không phải vũ khí? Nhưng vì sao lại đặt dưới giá binh khí? Nếu là vũ khí… thì dường như hoàn toàn không có năng lực công kích gì, nhưng cảm giác nguy hiểm kia là sao?
Ở góc của Súng Độc Hỏa có một phần kim loại lồi ra, dường như có thể cử động. Vân Triệt thử ấn xuống một cái…
Ầm!!!
Một tiếng nổ vang trời, một ngọn lửa chợt lóe lên từ họng Súng Độc Hỏa bắn ra, lực phản chấn cực lớn khiến Vân Triệt ngã phịch xuống đất, Súng Độc Hỏa cũng tuột khỏi tay, văng ra rất xa phía sau… Vân Triệt ngồi dưới đất, mắt trợn trừng, nhìn vách tường phía trước bỗng nhiên có thêm một cái lỗ lớn bằng nắm tay, bên trong lỗ đen còn bốc khói. Hắn hung hăng nuốt từng ngụm nước bọt.
Cái này… đây chẳng lẽ là một loại ám khí! Uy lực thật đáng sợ!
Hơn nữa xét theo mùi vị, thứ vừa bắn ra rõ ràng còn chứa kịch độc chết người!
Vân Triệt nhặt Súng Độc Hỏa lên, lại cầm quả cầu kim loại trong hòm lên, vừa cầm đã thấy rất nặng, trên bề mặt quả cầu còn khắc nông ba chữ lớn ––
Lôi Chấn Thiên!
Phía dưới ba chữ lớn còn có một hàng chữ nhỏ: Dùng Huyền lực chấn vỡ vỏ ngoài rồi ném ra.
Cảm giác nguy hiểm mà quả cầu kim loại đen sì này tỏa ra còn vượt xa Súng Độc Hỏa, có thể tưởng tượng được uy lực đáng sợ ẩn giấu bên trong. Vân Triệt không dám thử, đặt nó trở lại vào hòm, trong lòng thầm cảm thán… Thứ đáng sợ này hẳn là do Khí Tông của Tiêu Tông chế tạo. Nếu không quen thuộc đặc tính của hai món đồ này, đối thủ không hề đề phòng mà bất ngờ bị tấn công, nếu thực lực không đủ, chắc chắn sẽ chết vô cùng oan uổng.
Chỉ có điều, hiện giờ chúng đã vào trong Thiên Độc Châu của Vân Triệt, cũng trở thành lợi khí hộ thân của hắn.
Vân Triệt ở trong kho báu tròn hai canh giờ, cứ thế cuốn sạch mọi thứ vào Thiên Độc Châu, một cọng lông cũng không chừa lại cho Tiêu Tông. Cướp đoạt xong xuôi, Vân Triệt thỏa mãn vỗ tay, đi ra cửa. Khi cách cửa ra còn khoảng một bước, hắn dừng lại, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cứ im hơi lặng tiếng vét sạch gia sản của người ta, dường như có phần không tử tế lắm… Ít nhất cũng phải để lại cái gì đó chứ…”
Nghĩ đến đây, Vân Triệt lại xoay người, tiện tay lấy ra một món vũ khí, ngay ngắn khắc ba hàng chữ lớn lên vách tường. Sau khi xem xét kỹ, hắn mới sải bước đóng ba lớp cửa đá, rời khỏi kho báu.
Như hắn dự đoán, khi hắn trở lại Đan Dược Đường, Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo đều chưa về.
Vân Triệt đi thẳng vào phòng luyện đan một lúc, bưng ra một chén thuốc, lay tỉnh Tiêu Lạc Thành, cười hề hề nói:
- Nào, uống chén thuốc này vào.
Vì thương thế trên người và cả “tiền đồ” của mình, Tiêu Lạc Thành hiện giờ đã hoàn toàn răm rắp nghe theo vị “gia gia” này, cũng không hỏi là thuốc gì, liền bưng lên uống ừng ực. Uống xong, hắn tha thiết hỏi:
- Gia gia, cha cháu còn chưa trở lại sao?
Vân Triệt cười tủm tỉm nói:
- Thời gian cũng không còn nhiều lắm, chắc sắp về rồi. Chỉ có điều, khi họ trở về, ngươi hẳn là đang ngủ say. Ngày mai khi tỉnh lại, huyền mạch cũng hoàn toàn phế đi, cho dù có mười Hoàng Phủ Hạc tới đây cũng đừng hòng cứu nổi, ha ha ha ha.
Lời này của Vân Triệt khiến Tiêu Lạc Thành sững sờ, trong lòng đột nhiên dấy lên một nỗi bất an, hắn gượng cười nói:
- Gia gia, ông… ông nói gì vậy? Ông đang… đùa với cháu phải không?
- Chậc, trước giờ vẫn luôn đùa, chỉ có lần này là gia gia ngươi ta không đùa với ngươi.
Vân Triệt nở nụ cười, một nụ cười cực kỳ nguy hiểm. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng lau trên mặt mình, từng lớp da mỏng manh bị hắn dễ dàng kéo xuống, để lộ ra gương mặt thật. Giọng nói cũng khôi phục lại như cũ:
- Tôn tử ngoan, nhìn kỹ xem gia gia ngươi là ai nào?
Thấy gương mặt trước mắt mình bỗng nhiên thay đổi, Tiêu Lạc Thành như bị sét đánh, đôi mắt trợn trừng đến mức gần như lồi cả ra ngoài. Trong khoảnh khắc đó, hắn hoài nghi mình đang nằm mơ… Mà cho dù có là mơ, cũng không thể nào có một giấc mơ hoang đường đến thế.
- Vân… Vân Triệt!!
- Hửm?
Vân Triệt nhếch miệng, cười lạnh nói:
- Tiêu Lạc Thành, tôn tử tốt của ta, sao đột nhiên lại trở nên vô lễ như vậy, lại dám gọi thẳng tên của gia gia ngươi.
- Không thể nào… Không thể nào! Sao lại là ngươi… Không thể nào!
Thân thể Tiêu Lạc Thành co rúm lại về phía sau, vẻ mặt vặn vẹo tới cực điểm… Hoảng sợ, khiếp sợ, nhục nhã, kinh hãi, khó tin. Đôi mắt hắn vẫn giữ nguyên trạng thái trợn trừng, giống như vừa thấy hình ảnh khủng bố nhất thế gian, bắt đầu hoảng sợ gào lên, giọng nói run rẩy mà khàn đặc:
- Người đâu… Mau tới đây… Có ai không!
- Ngươi có la rách cổ họng cũng vô dụng. Ngươi cũng không phải không biết, cha ngươi vì đề phòng thân phận của ta bị tiết lộ và không làm chậm trễ thương thế của ngươi, đã không cho bất kỳ ai lại gần đây. Chậc chậc, đúng là dụng tâm lương khổ.
Vân Triệt đưa tay sờ cằm, nhìn sắc mặt tái nhợt và vẻ mặt hoảng sợ tột độ của Tiêu Lạc Thành, cười tủm tỉm nói:
- Chỉ có điều, ngươi cũng không cần phải sợ hãi như vậy. Ta sẽ không giết ngươi, dù sao ngươi cũng đã thân thiết gọi ta là gia gia mấy ngày nay, còn thề cả đời hiếu thuận… Ha ha, hổ dữ không ăn thịt con, ta đây làm gia gia, sao nỡ giết tôn nhi ngoan của ta chứ. Gia gia ta sẽ để ngươi thoải mái nằm trên giường cả đời, để ngươi cả đời ghi nhớ người gia gia tốt này.
Biến cố đột ngột trước mắt cùng với những lời của Vân Triệt khiến phòng tuyến trong lòng Tiêu Lạc Thành gần như sụp đổ. Lúc này ngay cả môi hắn cũng trắng bệch không còn một tia máu. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe thấy, có đánh chết hắn cũng không thể nào ngờ được “thần y cái thế” lại chính là Vân Triệt! Hai người họ vốn là hai gương mặt hoàn toàn khác nhau, không có một chút liên quan nào. Cú sốc tâm lý này khiến toàn bộ thế giới quan của hắn gần như sụp đổ. Mấy ngày nay, tất cả mọi người đều tôn thờ Vân Triệt, coi hắn như lão tông chủ mà hầu hạ, bản thân hắn còn quỳ xuống dập đầu với Vân Triệt, gọi gia gia suốt mấy ngày. Nỗi sỉ nhục này đủ để khắc sâu vào linh hồn hắn cả đời.
- Vân Triệt… Chúng ta xưa không oán, nay không thù… Ngươi còn ra tay trọng thương ta trước… Ngươi rốt cuộc còn muốn làm gì…
Tiêu Lạc Thành dùng giọng nói run rẩy và sợ hãi tột cùng để hỏi.
- Ha ha.
Vân Triệt cười lạnh, vẻ mặt trở nên hờ hững, nói:
- Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, đúng là xưa không oán, nay không thù. Nhưng mà, đã không thù oán, vậy mà ngươi lại muốn ra tay phế ta… À, ngươi đừng ngụy biện, số người từng muốn giết ta còn nhiều hơn số người ngươi từng gặp trong đời này, ngươi định làm gì ta, ta hiểu rõ mồn một. Về phần lý do ngươi muốn phế ta, trong lòng ngươi hiểu rõ nhất. Nếu đổi lại là người khác, chắc đã bị ngươi phế rồi, chỉ tiếc, ngươi gặp phải ta.
- Con người ta không có ưu điểm gì lớn, ngoài tướng mạo siêu quần, khí chất siêu nhiên ra, thì chỉ có một điểm là có ơn báo gấp mười, có thù trả gấp trăm lần. Ngươi muốn phế ta, ta liền phế ngươi trước. Chúng ta đã có hiệp nghị, vậy mà cha ngươi lại tự mình đến Tân Nguyệt Huyền Phủ định lấy mạng ta, vậy thì ta sẽ khiến cho toàn bộ tông môn của ngươi gà chó không yên!
Mắt Vân Triệt nheo lại, vẻ mặt đầy cười lạnh và ngạo nghễ:
- Ngày mai tỉnh lại, nói cho cha ngươi biết, lần này chỉ là một bài học nho nhỏ. Ta trời sinh là sát tinh, nếu còn tiếp tục trêu chọc ta, lần ra tay tiếp theo sẽ không “ôn nhu” như vậy đâu! Có khi, toàn bộ tông môn này của ngươi sẽ vĩnh viễn biến mất trên Thiên Huyền Đại Lục này!
- Ngươi…
Tiêu Lạc Thành trừng lớn mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Vân Triệt. Vân Triệt lúc này, trong mắt hắn không thể nghi ngờ đã biến thành ác mộng đáng sợ nhất. Hắn chỉ kịp phun ra một chữ, trước mắt bỗng tối sầm, thân thể ầm ầm ngã về phía sau.
Vân Triệt cười lạnh một tiếng, đứng dậy, hơi buồn bực nói nhỏ:
- Với thực lực hiện tại, cũng chỉ có thể dùng thủ đoạn lén lút, vô sỉ thế này. Không biết đến năm tháng nào mới có thể đạt tới cảnh giới tung hoành ngang dọc, đường đường chính chính tới cửa nghiền ép.
Chỉ vì đối phương có sát tâm mà liền phế đi đối phương, sau đó còn đến tận cửa trộm sạch tích lũy ngàn năm của tông môn, thật đúng là có phần quá đáng và tàn nhẫn. Nhưng Vân Triệt muốn tăng thực lực lên với tốc độ nhanh nhất, nên có nhu cầu cấp bách về một lượng lớn dược liệu cao cấp… Mà Tiêu Tông ngoại tông này lại rất đúng lúc đụng phải họng súng, vừa là gieo gió gặt bão, cũng là xui xẻo tột cùng.
Vân Triệt vỗ nhẹ vài cái trên mặt, liền khôi phục lại dáng vẻ của “Hoàng Phủ Hạc”. Hắn không lập tức rời đi, bởi vì Tiêu Môn quá lớn, lại ở trên núi, một mình hắn chắc chắn sẽ lạc đường.
Lại qua gần nửa canh giờ, Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo cuối cùng cũng trở về. Sắc mặt hai người ửng hồng, vẻ mặt hưng phấn, hiển nhiên, “Vương Huyền Long Đan” đã tới tay.