- Đã trở lại à. Nhìn dáng vẻ của các ngươi, xem ra đã lấy được long đan rồi.
Vân Triệt đứng trước mặt bọn họ, vẻ mặt bình tĩnh nói.
Thế nhưng, Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo lại không tài nào bình tĩnh nổi. Tiêu Thiên Nam kích động nói:
- Cảm giác của tiền bối quả nhiên không sai chút nào, Hắc Nguyệt thương hội thật sự có một viên long đan, hơn nữa phẩm cấp còn cao đến Vương Huyền! Khi ta đưa ra yêu cầu mua long đan, bọn họ một mực phủ nhận sự tồn tại của nó, nhưng khi ta lấy thẻ tử kim mà tiền bối đưa cho, thái độ của bọn họ liền thay đổi hoàn toàn. Bọn họ không những chủ động lấy long đan ra mà còn bán cho chúng ta với giá cực thấp. Chỉ yêu cầu chúng ta tuyệt đối không được tiết lộ bất cứ tin tức gì về viên long đan này.
Lúc này, sự kính ngưỡng của Tiêu Thiên Nam và Tiêu Bách Thảo đối với vị Tà Tâm Thánh Thủ này đã dâng trào như sông dài biển rộng. Hai người họ nằm mơ cũng không ngờ rằng đời này lại có thể tận mắt thấy, thậm chí là cầm trong tay viên Vương Huyền đan trong truyền thuyết. Trên đường trở về, hai người dùng tốc độ nhanh nhất, vừa hưng phấn vừa cẩn trọng chạy về. Dù là kẻ một tay che trời ở Tân Nguyệt thành, họ vẫn có cảm giác nơm nớp lo sợ.
- Bọn họ thu bao nhiêu tiền?
Vân Triệt hỏi.
- Sáu mươi vạn tử huyền tệ.
Tiêu Thiên Nam vội vàng trả lời. Trong lòng hắn hiểu rõ, nếu không có tấm thẻ tử kim kia, ở Thương Phong đế quốc đừng nói sáu mươi vạn, cho dù là sáu trăm vạn tử huyền tệ cũng không thể nào mua được. Tuy rằng thoáng chốc đã gần như vét sạch toàn bộ tài chính của phân tông, nhưng hắn vẫn cảm thấy mình đã nhặt được một món hời cực lớn.
Chân mày Vân Triệt bất giác giật giật hai cái… Hắc Nguyệt thương hội này, quả nhiên là gian thương! Năm vạn mua từ tay mình, quay đi bán lại sáu mươi vạn… Hơn nữa nhìn dáng vẻ của hai người này, cái giá đó dường như là nhặt được không bằng!
- Lấy long đan ra cho ta xem.
Nói xong, Vân Triệt nhận lấy viên Vương Huyền long đan từ tay Tiêu Thiên Nam, ra vẻ quan sát một phen rồi gật đầu nói:
- Quả nhiên là Vương Huyền long đan, hơn nữa còn là long đan của một con Viêm long trưởng thành, thời gian lấy ra chưa quá hai tháng. Rất tốt, có viên Vương Huyền long đan này, việc giúp huyền mạch của Tiêu Lạc Thành phục hồi như cũ, sau đó còn có thể khiến Huyền lực của nó trực tiếp đột phá đến Địa Huyền cảnh, hoàn toàn không thành vấn đề.
Tiêu Thiên Nam vui mừng khôn xiết. Dùng sáu mươi vạn tử huyền tệ để tạo ra một thiên tài Địa Huyền cảnh mười sáu tuổi trước nay chưa từng có... Trên đời này quả thật không có món hời nào lớn hơn thế nữa.
Vân Triệt trả lại long đan cho Tiêu Thiên Nam, dặn dò:
- Bảo quản cho tốt, đừng để bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của nó, nếu không, thất phu vô tội, hoài bích có tội, tất cả tông môn có thực lực ở Thương Phong đế quốc đều sẽ tìm đến cửa. Tổng tông của các ngươi lại càng là nơi đầu tiên đến đòi hỏi.
- Vâng, chúng ta nhất định sẽ không tiết lộ cho bất kỳ ai.
Tiêu Thiên Nam dĩ nhiên biết rõ lợi hại trong đó, hắn suy nghĩ một lát rồi thăm dò:
- Chỉ có điều, khí tức của viên Vương Huyền long đan này rất đặc thù, nếu gặp phải người trong nghề, e rằng sẽ bị nhận ra từ xa. Cái gọi là đêm dài lắm mộng, không biết tiền bối có thể lập tức bắt đầu vì Lạc Thành… ờ… việc đó không…
Sắc mặt Vân Triệt ngưng trọng, một lúc sau mới chậm rãi gật đầu, nói:
- Đêm dài lắm mộng… Ngươi nói không sai. Cũng được, vậy thì dời chuyện chữa trị huyền mạch lên trước. Bắt đầu từ ngày mai. Có điều, muốn “phá rồi lại lập” thì chỉ một viên Vương Huyền long đan là chưa đủ, còn cần một vài dược liệu đặc thù khác, mà những thứ này trong kho báu của tông môn các ngươi không có. Nhưng Hắc Nguyệt thương hội chắc chắn có, như vậy đi, Tiêu tông chủ, ngươi cử một người dẫn ta đến Hắc Nguyệt thương hội một chuyến. Phương pháp nghịch thiên này có yêu cầu cực kỳ hà khắc đối với dược liệu, ta phải tự mình đi xem.
Tiêu Thiên Nam trong lòng kích động, vội vàng nói:
- Được, ta sẽ đích thân đi cùng tiền bối. Có ta ở đây, trong phạm vi Tân Nguyệt thành này, tuyệt đối không ai có thể làm tổn hại đến một sợi tóc của tiền bối.
- Không, ngươi đi không thích hợp.
Vân Triệt lắc đầu, thản nhiên nói:
- Ngươi thân là người đứng đầu một tông, nếu tự mình đi cùng ta, khó tránh khỏi sẽ có người chú ý đến thân phận của ta. Trước kia ta phiêu bạt tứ phương, người khác biết thân phận cũng không sao, nhưng hiện tại ta phải ở lại đây chữa trị cho cháu trai ngươi, tuyệt đối không thể để người khác biết ta đang ở đây. Tiêu tông chủ, tìm một người đáng tin cậy, lại không quá gây chú ý đi cùng ta là được.
- Vẫn là tiền bối suy nghĩ chu toàn.
Tiêu Thiên Nam vô cùng tán thành lời của Vân Triệt, suy nghĩ một chút rồi nói:
- Vậy ta sẽ sắp xếp Tiêu Tại Hách đi cùng tiền bối. Tuy Tại Hách còn trẻ nhưng đã bước vào Linh Huyền cảnh, cho dù có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cũng nhất định có thể bảo vệ tiền bối chu toàn.
Rất nhanh, Tiêu Tại Hách được gọi tới, dẫn Vân Triệt xuống núi.
––––––––––––––
Tân Nguyệt Huyền phủ.
Vân Triệt đã biến mất ba ngày.
Tuy trước khi đi Vân Triệt có để lại giấy nhắn, bảo Hạ Nguyên Bá không cần lo lắng, nhưng sao Hạ Nguyên Bá có thể không lo cho được. Ba ngày qua, hắn gần như đã lật tung cả Tân Nguyệt thành mấy lần mà vẫn không tìm thấy chút bóng dáng nào của Vân Triệt, ngay cả một người từng gặp hắn cũng không có. Lam Tuyết Nhược cũng tỏ ra sốt ruột không kém, cùng Hạ Nguyên Bá tìm kiếm khắp nơi.
Đến hôm nay, nàng thật sự không thể chờ đợi thêm được nữa.
- Ta phải đến Tiêu tông xem sao! Đã dò hỏi nhiều ngày như vậy mà trong Tân Nguyệt thành không một ai từng gặp hắn, chuyện này rất không bình thường. Ta nghi ngờ hắn đã bị Tiêu tông âm thầm bắt đi rồi. Đây gần như là khả năng duy nhất.
Lam Tuyết Nhược lạnh lùng nói.
Tần Vô Ưu thở dài một tiếng:
- Haiz, ta cũng nghĩ vậy. Chỉ là, thứ nhất không có bằng chứng, thứ hai, đã ba bốn ngày trôi qua, hắn phế Tiêu Lạc Thành, Tiêu Thiên Nam hận hắn thấu xương, nếu rơi vào tay Tiêu Thiên Nam, e rằng bây giờ đã sớm…
Lam Tuyết Nhược cắn môi, vẻ mặt kiên quyết:
- Sống phải thấy người, chết phải thấy xác! Nếu hắn còn sống, nhất định phải tìm cách cứu hắn ra.
Tần Vô Ưu ngẩn ra, nói:
- Điện hạ, vì sao người lại xem trọng Vân Triệt đến vậy? Không nói đến thời gian người và hắn tiếp xúc chỉ mới một ngày, cho dù xét về tư chất, Phần Tuyệt Trần của Thương Phong Huyền phủ có tuổi tác tương đương hắn, nhưng cảnh giới lại vượt xa hắn gần hai đại cảnh giới. Ngoài Phần Tuyệt Trần, người của Thương Phong Huyền phủ vượt qua Vân Triệt cũng nhiều không đếm xuể, vì sao người lại cố chấp với hắn như vậy?
Lam Tuyết Nhược khẽ nhắm mắt, sâu xa nói:
- Ban đầu ta đúng là có cân nhắc đến Phần Tuyệt Trần. Nhưng… tuy hắn đã phản bội Phần Thiên môn, nhưng dù sao cũng xuất thân từ đó, lại là con ruột của môn chủ, cho dù gia nhập hoàng thất cũng sẽ bị người đời dị nghị. Hơn nữa, tính tình của hắn ngươi rõ nhất, trầm mặc ít lời, vô tình vô cảm, lại cao ngạo tự phụ như một con sói đơn độc. Vì ngạo khí mà ngay cả Phần Thiên môn cũng dám phản bội, sao có thể cam tâm trung thành với hoàng thất. Trên thế giới này, vốn không ai có thể thực sự khống chế được hắn.
- Còn Vân Triệt… Tần phủ chủ, người có thể vượt qua một đại cảnh giới để một chiêu phế bỏ đối phương, ngài đã từng nghe nói tới chưa? Ta từ nhỏ tu luyện Đế Vương Tâm Quyết, sở trường nhìn thấu tâm tư người khác, ngay cả Phần Tuyệt Trần cũng không thoát khỏi ánh mắt của ta, nhưng khi đối mặt với Vân Triệt, ta lại không cách nào nhìn thấu hắn dù chỉ một chút. Ta nghĩ khi Tần phủ chủ đối mặt với hắn, cũng nhất định có cảm giác tương tự. Người như vậy, cả đời ta hiếm thấy. Đáng sợ nhất là, hắn mới chỉ mười sáu tuổi.
Tần Vô Ưu nói:
- Điện hạ nói không sai, tâm cơ của hắn sâu không lường được. Từ trong mắt hắn, ta chỉ thấy được những gì hắn muốn cho ta thấy, còn những điều hắn không muốn, ta không tài nào dò xét được. Chỉ là, người như vậy, e rằng còn khó khống chế hơn cả Phần Tuyệt Trần.
- Không, không giống nhau.
Lam Tuyết Nhược lắc đầu:
- Ta không cần khống chế, chỉ hy vọng đến lúc đó hắn có thể đại diện cho hoàng thất giúp ta một tay mà thôi. Hôm yến hội, vì Hạ Nguyên Bá bị trọng thương mà hắn nổi giận tại chỗ, không tiếc ra tay tàn nhẫn với kẻ đã làm hại Hạ Nguyên Bá trước mặt bao người. Chỉ cần ta đối đãi chân thành với hắn, hắn cũng sẽ đáp lại bằng sự chân thành. Hơn nữa, hiện tại hắn thân cô thế cô, không nơi nương tựa, sau khi theo ta đến Thương Phong Huyền phủ, mọi chuyện sẽ thuận lý thành chương. Mà lúc này, chính là một cơ hội tuyệt vời. Nếu hắn thật sự đang ở trong tay Tiêu tông và vẫn còn sống, ta cứu hắn ra, hắn tất sẽ ghi nhớ ân tình này, đến lúc đó, chắc chắn sẽ không từ chối.
Dù đã nghe Lam Tuyết Nhược giải thích nhiều lần, Tần Vô Ưu vẫn không thể nào hoàn toàn lý giải được sự xem trọng và tin tưởng mà nàng dành cho Vân Triệt rốt cuộc đến từ đâu. Dù sao, tuy biểu hiện của Vân Triệt cực kỳ kinh người, nhưng khởi điểm của hắn thật sự quá thấp. Mười sáu tuổi Nhập Huyền cảnh cấp một, ở Tân Nguyệt thành có thể xem là hàng đầu, nhưng trên võ đài kia… quả thực không đáng nhắc tới.
Hơn nữa, thời gian đến lúc đó đã rất gần rồi. Trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, làm sao hắn có thể đạt tới độ cao như mong đợi được.
Có lẽ, là “Đế Vương Tâm Quyết” của nàng đã cảm nhận được điều gì đó.
- Nếu đã là quyết định của điện hạ, ta đương nhiên sẽ không phản đối. Nếu điện hạ đã kiên quyết, ta sẽ cùng điện hạ đến phân tông một chuyến.
Tần Vô Ưu có chút bất đắc dĩ nói, dù hắn biết nếu Vân Triệt thật sự rơi vào tay Tiêu tông, chắc chắn là dữ nhiều lành ít.
- Không cần, chuyện này tốt nhất không nên liên quan đến Tân Nguyệt Huyền phủ. Một mình ta đi xem là được. Khi cần thiết, ta sẽ để lộ thân phận.
Tần Vô Ưu do dự một lát rồi gật đầu.
Vân Triệt và Tiêu Tại Hách đi được khoảng hai khắc, ước chừng đã ra khỏi tông môn. Tiêu Thiên Nam vẫn luôn nâng niu viên Vương Huyền long đan đỏ rực trong lòng bàn tay, không dám buông lỏng một giây. Lúc này, hắn bỗng nghĩ ra điều gì, vỗ trán nói:
- Bách Thảo, mau đến kho báu, lấy chiếc hòm làm từ tuyết sơn hàn ngọc đến đây!
Tiêu Bách Thảo đáp một tiếng rồi rời đi… Không bao lâu sau, hắn gần như vừa lăn vừa bò chạy về, sắc mặt tái nhợt vì hoảng sợ, như thể ban ngày ban mặt gặp phải ma quỷ. Hắn đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Tiêu Thiên Nam, giọng run rẩy nói:
- Tông… Tông chủ! Kho báu… Kho báu… trống… trống rỗng… Trống rỗng rồi!!
- Trống rỗng? Cái gì trống rỗng?
Tim Tiêu Thiên Nam đập thịch một tiếng, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Tiêu Bách Thảo gắng sức nuốt nước bọt, khó khăn nói:
- Không còn gì nữa… Bảo vật trong kho… không còn gì nữa… Không còn một thứ gì cả!!
- Cái… Cái gì!?
Tiêu Thiên Nam kinh hãi tột độ, đứng ngây người một lúc, sau đó như phát điên lao về phía kho báu.