Cánh cửa cuối cùng của kho bảo vật ầm ầm mở ra. Đứng ở ngưỡng cửa, đầu óc Tiêu Thiên Nam như muốn nổ tung.
Hiện ra trước mắt hắn là một cảnh tượng hoàn toàn trống không. Kho bảo vật rộng cả vạn mét vuông trống hoác, đến mỗi góc đều có thể nhìn thấy rõ ràng. Tất cả dược liệu, bảo khí, bảo tinh, bảo ngọc, thậm chí cả huyền kỹ và huyền công mà tông môn đã tích lũy suốt ngàn năm, toàn bộ đều biến mất sạch sẽ. Sạch sẽ như thể vừa bị một cơn lốc quét qua, ngay cả một sợi tóc cũng không còn.
Thân thể Tiêu Thiên Nam lảo đảo, cho dù hắn là người đứng đầu một tông, tâm cảnh cứng cỏi hơn người, cũng suýt nữa phát điên ngay tại chỗ.
- Sao lại thế này… Sao lại thế này! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Đồ đạc bên trong đâu? Tất cả đã đi đâu rồi? Đi đâu hết rồi!
Tiêu Thiên Nam túm lấy Tiêu Bách Thảo, gầm lên như một con sư tử điên cuồng.
- Ta… Ta không biết… Ta không biết!
Tiêu Bách Thảo vội vàng lắc đầu, sắc mặt hoảng sợ tột độ. Vừa rồi khi đến đây, vừa mở cửa kho bảo vật ra, hắn liền kinh hãi đến mức ngã phịch xuống đất. Cho tới bây giờ, thân thể hắn vẫn còn run rẩy kịch liệt, đầu óc càng thêm hỗn loạn trong cơn hoảng sợ tột độ. Đồ trong kho bảo vật này chính là toàn bộ nội tình của phân tông, là huyết mạch của cả tông môn!
- Ta… Ta vừa hỏi đám thủ vệ, trong ngày hôm nay, chỉ có Hoàng Phủ Hạc từng tới đây, hơn nữa còn ở lại bên trong suốt hai canh giờ!
- Hoàng Phủ… Hạc?
Tiêu Thiên Nam sững sờ, sau đó sắc mặt tái nhợt lắc đầu:
- Không thể nào… Không phải hắn. Hắn là Tà Tâm Thánh Thủ, sao có thể là hắn được…
Mấy ngày nay, đại danh “Tà Tâm Thánh Thủ” của Vân Triệt cùng với y thuật siêu phàm mà hắn thể hiện đã khiến bọn họ tâm phục khẩu phục đến mức gần như sùng bái. Kỹ năng diễn xuất của hắn quá xuất sắc, khiến Tiêu Thiên Nam dù đối mặt với cảnh tượng này vẫn theo bản năng không hề nghi ngờ hắn… Bởi vì một nhân vật được xem là thiên hạ đệ nhất thần y, sao lại để mắt đến chút tài sản của một tông môn nhỏ bé như bọn họ, cũng chẳng có lý do gì để làm chuyện này.
Hơn nữa, huyền lực của hắn chỉ mới ở Nhập Huyền cảnh, trên người cũng không có không gian giới chỉ… Mà cho dù là không gian giới chỉ màu tím cao cấp nhất, cũng chỉ có không gian vài trăm mét vuông, làm sao có thể dời đi toàn bộ đồ đạc trong kho bảo vật này được.
- Tông chủ, bên kia… bên kia hình như có chữ?
Tiêu Bách Thảo trừng lớn mắt, chỉ về phía vách tường đối diện.
Ánh mắt Tiêu Thiên Nam quét tới, ba hàng chữ to ngay ngắn hiện ra trong tầm mắt hắn.
“Tiêu Thiên Nam lão cẩu, món quà hiếu kính của ngươi và cháu trai Tiêu Lạc Thành của ta, ta đây không khách sáo nhận lấy. Đã trêu chọc vào ta thì phải trả một cái giá đủ lớn. Nhưng nể tình mấy ngày nay các ngươi hầu hạ cũng coi như chu đáo, ta sẽ cho các ngươi biết hai bí mật. Thứ nhất: Cháu trai yêu quý Tiêu Lạc Thành của ta lần này phế thật rồi, cho dù Hoàng Phủ Hạc thật sự đến đây cũng đừng hòng cứu được hắn. Thứ hai, viên Vương Huyền Long Đan kia là giả, ha ha ha ha ha ha…”
Phía dưới ba hàng chữ là một cái tên ký rất to.
Vân Triệt đại gia!!
Đúng vậy, Vân Triệt đã ký thẳng tên của mình. Thật ra, nếu hắn không để lại cái tên này, Tiêu Thiên Nam sẽ không bao giờ có thể liên tưởng đến hắn. Nhưng hắn vẫn cứ để lại… Đây là một sự ngông cuồng, cũng là một sự tự tin và kiêu ngạo, và càng là một sự sỉ nhục. Ta chính là muốn cho các ngươi biết ai đã khiến các ngươi phải gánh chịu kết cục này! Muốn cho các ngươi biết các ngươi đã đắc tội với ai! Nhưng lại không sợ các ngươi trả thù! Muốn trả thù ư? Cứ việc đến!
Thân thể Tiêu Thiên Nam run lên dữ dội, sắc mặt trong nháy mắt trở nên tái nhợt vô cùng. Dưới cơn giận dữ công tâm, một ngụm máu tươi phun thẳng ra khỏi miệng, cả người cũng ngã ngửa về phía sau.
Nội tình ngàn năm của tông môn, chỉ trong một buổi chiều đã hoàn toàn biến mất, có ai chịu nổi đả kích như vậy?
- Tông chủ!
Tiêu Bách Thảo kêu lên một tiếng bi thương, vội vàng đỡ lấy Tiêu Thiên Nam đang ngã xuống. Tiêu Thiên Nam không ngất đi, nhưng gương mặt đã không còn chút huyết sắc nào, ánh mắt cũng trở nên vô hồn, miệng lẩm bẩm những tiếng khàn khàn:
- Không thể nào… Không thể nào… Không thể nào…
Hắn chưa từng thấy dung mạo của Vân Triệt, nhưng biết Vân Triệt chỉ là một thiếu niên mười sáu tuổi. Dù thế nào đi nữa, hắn cũng không thể nào liên hệ một thiếu niên mười sáu tuổi với vị thần y đã ở lại tông môn ba bốn ngày qua. Y thuật và kiến giải siêu phàm kia, khí chất tiên phong đạo cốt kia, ánh mắt như nhìn thấu hồng trần kia, làm sao một thiếu niên mười sáu tuổi có thể sở hữu được.
Nếu là dịch dung, một kẻ yếu Nhập Huyền cảnh dịch dung, hắn đường đường là cường giả Địa Huyền cảnh, sao lại có thể nhìn không ra.
Hắn càng không thể hiểu nổi, rốt cuộc Vân Triệt đã dùng cách nào để dời đi toàn bộ đồ đạc trong kho bảo vật khổng lồ như vậy.
Nội tình ngàn năm của gia tộc bỗng chốc bị khoắng sạch, đả kích này đã hoàn toàn đánh sập phòng tuyến tâm lý của hắn, khiến hắn như lạc vào ác mộng, không tài nào tin được sự thật trước mắt, trong đầu chỉ còn luẩn quẩn ba chữ: Không thể nào… Không thể nào… Không thể nào…
- Vân Triệt… chính là người đã đả thương thiếu tông chủ?
Tiêu Bách Thảo đỡ lấy thân thể Tiêu Thiên Nam, nghiến răng nói:
- Tông chủ, bình tĩnh! Bây giờ chúng ta cần nhất chính là bình tĩnh! Hoàng Phủ Hạc kia rất có thể là do Vân Triệt giả trang, hắn đã bày mưu tính kế nhiều ngày như vậy là để trả thù chúng ta. Có điều, có điều bây giờ hắn chắc vẫn chưa đi xa, hắn mới rời khỏi tông môn không lâu, chắc chắn không ngờ chúng ta lại vào kho bảo vật nhanh như vậy. Tại Hách đang ở cùng hắn, hãy lập tức dùng truyền âm phù thông báo cho Tại Hách, bảo hắn bắt ngay Vân Triệt lại! Đồ trong kho bảo vật cũng có thể đoạt về toàn bộ!
Lời của Tiêu Bách Thảo như một gáo nước lạnh dội vào Tiêu Thiên Nam, khiến hắn bừng tỉnh. Hắn vội vàng lấy ra một tấm truyền âm phù, khóa chặt vào ấn ký truyền âm của Tiêu Tại Hách…
––––––––––––––––––
Như Tiêu Bách Thảo dự đoán, Vân Triệt và Tiêu Tại Hách quả thực mới rời khỏi tông môn không xa. Nhưng đến đây, Vân Triệt dừng bước, lạnh nhạt nói với Tiêu Tại Hách:
- Được rồi, không cần tiễn nữa, ngươi cứ chờ ở đây là được. Ta sẽ tự mình đến Hắc Nguyệt thương hội.
Tiêu Tại Hách sửng sốt, không hiểu hỏi:
- Nhưng mà, đường đến Hắc Nguyệt thương hội vẫn còn một đoạn khá xa, tông chủ đã dặn dò ta phải bảo vệ an toàn cho tiền bối…
- Hừ!
Vân Triệt mất kiên nhẫn hừ lạnh một tiếng:
- Trước khi đến Hắc Nguyệt thương hội, ta còn có chút việc riêng cần làm, không cần người đi theo. Ngươi cứ ở đây chờ là được.
Thấy “thần y” tỏ vẻ không vui, Tiêu Tại Hách trong lòng giật thót, nào dám kiên trì thêm nữa, vội vàng nói:
- Nếu là mệnh lệnh của tiền bối, vãn bối… vãn bối xin ở đây chờ.
Đúng lúc này, hắn cảm nhận được truyền âm thạch của mình có dao động năng lượng nhẹ.
Để thực hiện truyền âm đường dài, mỗi lần đều cần tiêu hao một tấm truyền âm phù. Trong truyền âm phù ẩn chứa một truyền âm trận loại nhỏ, vì vậy dù là loại cấp thấp nhất, có khoảng cách truyền âm trong vòng mười dặm, giá cả cũng cực kỳ đắt đỏ. Truyền âm phù cao cấp có thể đạt tới ngàn dặm truyền âm, giá cả càng là một con số khổng lồ. Cho nên nếu không có đại sự gì, thường sẽ không ai nỡ lãng phí truyền âm phù.
Tiêu Tại Hách vội lấy truyền âm thạch ra, ngay lập tức, tiếng gầm rống của Tiêu Thiên Nam truyền thẳng vào đầu hắn, khiến hắn trong nháy mắt kinh hãi tột độ, miệng thất thanh kinh hô:
- Cái gì!?
Vốn dĩ, theo kế hoạch của Vân Triệt, hành động trả thù và cướp đoạt nhằm vào phân tông Tiêu Môn này đáng lẽ phải hoàn hảo không một kẽ hở. Giai đoạn đầu và giai đoạn giữa đều tiến hành vô cùng thuận lợi. Theo kế hoạch của hắn, hôm nay chính là hồi kết… Hắn sẽ để một người không quá quan trọng của Tiêu Môn tiễn ra khỏi tông, sau đó viện cớ rời đi một mình rồi biến mất không dấu vết, khiến Tiêu Môn không tài nào tìm ra. Sau đó nữa, hắn sẽ tung tin Tiêu Môn có được một viên Vương Huyền Long Đan ra khắp nơi, như vậy, trong vòng ngàn dặm đều sẽ bị kinh động, vô số kẻ thèm muốn Vương Huyền Long Đan sẽ tìm đến cửa. Đến lúc đó, toàn bộ tông môn sẽ rơi vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, ngày đêm không yên, nào còn sức lực đi tìm hắn báo thù.
Thế nhưng, người thông minh đến đâu cũng không thể đoán trước được hành động của người khác. Ví dụ như, Vân Triệt thật sự không ngờ rằng, mình mới rời đi một thời gian ngắn như vậy, Tiêu Thiên Nam lại vì một chuyện nhỏ nhặt mà đột nhiên nảy ra ý định bảo Tiêu Bách Thảo đến kho bảo vật một chuyến…
Khi Tiêu Tại Hách lấy truyền âm thạch ra, Vân Triệt liền nhíu mày, mơ hồ cảm thấy có chuyện không ổn. Khi hắn nhìn thấy sắc mặt và ánh mắt thay đổi đột ngột của Tiêu Tại Hách, hắn biết ngay, chuyện kho bảo vật đã bị bại lộ… Hắn nhíu chặt mày, trong lòng thầm mắng một trận: Mẹ kiếp! Thật không khoa học! Sao lại nhanh như vậy! Theo lý thuyết thì phải đến ngày mai mới bị phát hiện chứ!
Vân Triệt không co cẳng bỏ chạy ngay, mà vẫn giữ sắc mặt không đổi, bước chân vững vàng đi thẳng về phía trước, thầm cầu nguyện rằng mình chỉ nghĩ nhiều, phản ứng của Tiêu Tại Hách là vì chuyện khác. Nhưng may mắn đã không xảy ra, từ phía sau hắn, đột nhiên truyền đến một luồng sát khí lạnh thấu xương.
- Vân Triệt… Lại là ngươi, tên tiểu tạp chủng! Đứng lại cho ta!
Bước chân Vân Triệt khựng lại một chút, rồi không chút do dự, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía trước.
Mặc dù Tiêu Tại Hách đã hét lên, nhưng trong lòng vẫn còn rất hoang mang, không tài nào liên hệ được vị thần y trước mắt với Vân Triệt. Nhưng khi Vân Triệt co giò bỏ chạy, Tiêu Tại Hách lập tức không còn chút nghi ngờ nào nữa, sát khí dâng trào, như cuồng phong đuổi theo.
- Mạt Lỵ, tu vi của tên này là gì?
- Linh Huyền cảnh cấp một.
- Khốn kiếp… Ngươi thấy đấy, xác suất ta có thể thoát khỏi tay hắn là bao nhiêu?
- Ngươi và hắn chênh lệch hai đại cảnh giới, nếu bản công chúa không ra tay, khả năng ngươi chạy thoát bằng không! Nếu bản công chúa ra tay, hắn sẽ chết, nhưng cho dù ngươi dùng hết máu của bản thân, bản công chúa cũng có chín thành sẽ chết!
Mạt Lỵ trầm giọng nói.
“…” Vân Triệt trong lòng “ân cần hỏi thăm” tổ tông mười tám đời của Tiêu Thiên Nam mấy lượt. Ngươi vừa mới nhận được “Vương Huyền Long Đan”, không cùng Tiêu Bách Thảo kia thưởng thức nghiên cứu, lại vội vàng chạy đến kho bảo vật làm cái quái gì!
- Tiểu tạp chủng, ta xem ngươi chạy đi đâu!
Phía sau truyền đến giọng nói âm hiểm của Tiêu Tại Hách. Với tu vi Linh Huyền cảnh, việc đuổi theo một kẻ Nhập Huyền cảnh như hắn quả thực quá dễ dàng. Chỉ trong vài hơi thở, khoảng cách giữa họ đã rút ngắn hơn một nửa, chỉ cần thêm vài hơi thở nữa là có thể đuổi kịp. Nhưng lúc này, Vân Triệt ngược lại hoàn toàn bình tĩnh. Tay phải hắn sờ lên tay trái, một quả cầu kim loại đen sì nặng trịch đã nằm trong tay. Hắn cẩn thận dùng huyền lực phá vỡ lớp vỏ ngoài, rồi đột ngột xoay người ném về phía sau.
- Chấn… Chấn Thiên Lôi!
Một quả cầu sắt bất ngờ bay tới với tốc độ không quá nhanh. Nếu là người khác, có lẽ sẽ không ngần ngại hất nó bay đi. Nhưng Tiêu Tại Hách thì khác, hắn biết Chấn Thiên Lôi, hơn nữa còn từng tận mắt chứng kiến uy lực của nó. Đồng tử hắn co rút lại, thân thể đột ngột hạ xuống, lấy một tư thế vô cùng khó coi để né tránh, sau đó hai tay ôm đầu, nhanh chóng lăn nhào trên mặt đất.
Ầm!!!
Chấn Thiên Lôi rơi xuống đất, nổ tung dữ dội. Trong tiếng nổ kinh thiên động địa, bụi đất tung bay mù mịt. Dưới lớp bụi đất, một cái hố lớn có đường kính chừng bốn năm trượng hiện ra, bốc lên khói đen nồng nặc. Vân Triệt quay đầu lại, bị uy lực kinh người này làm cho giật mình, sau đó không chút do dự nắm lấy quả Chấn Thiên Lôi thứ hai trong tay.