Mộc Tiểu Lam giật mình nói:
— Hắn… thế mà lại… lợi hại như vậy… Nhưng mà, hắn rõ ràng chỉ có Quân Huyền cảnh, sao có thể…
Mộc Túc Sơn cảm khái nói:
— Huyền lực chưa vào Thần đạo, lại có thể sánh ngang với Thần Nguyên cảnh sơ kỳ, đừng nói là ngươi, ngay cả ta cũng chưa từng nghe thấy chuyện như vậy. E rằng trong lịch sử Ngâm Tuyết giới của chúng ta cũng chưa từng xuất hiện. Người mà sư tôn ngươi mang về, là một kẻ đáng sợ đến mức nào.
— Thiên tư bậc này, e rằng đủ để kinh động cả Đại Giới Vương.
Mộc Tiểu Lam: “…”
Lệ Minh Thành thở hồng hộc như trâu, những ánh mắt khác thường xung quanh như vô số lưỡi dao đâm vào người hắn. Hắn nằm mơ cũng không ngờ, thực lực của Vân Triệt lại cường đại đến thế, rõ ràng là cảnh giới Quân Huyền, nhưng lại có thể đối đầu trực diện với sức mạnh của hắn mà không hề rơi vào thế hạ phong.
Giờ phút này, dù kinh hãi đến đâu, hắn cũng không thể không thừa nhận, trong cuộc khảo hạch trước đó, Vân Triệt thật sự không hề gian lận!
Thậm chí ở Bạo Tuyết cảnh, hắn còn cố ý nhường.
Hắn khổ đợi bao năm mới được tham gia khảo hạch, chính là vì Ngọc Lạc Băng Hồn đan. Món đó vốn là vật trong túi của hắn, nhưng trước mắt, việc gượng ép nói Vân Triệt gian lận đã là điều không thể, cũng có nghĩa là Ngọc Lạc Băng Hồn đan cứ thế rơi vào tay Vân Triệt.
Sau khi tiến vào Hàn Tuyết điện, điều hắn muốn làm nhất chính là dùng thiên phú hơn người và thân phận cháu của Tổng Điện chủ để nhanh chóng tích lũy uy danh, nhưng bây giờ, trước mặt vô số người, hắn chẳng những không thể dương oai, ngược lại còn mất hết thể diện, trở thành đá lót đường cho Vân Triệt!!
Lệ Minh Thành nghiến chặt răng, toàn thân khẽ run, gần như tức nổ phổi. Hắn không còn tâm trí đâu mà kinh hãi vì sao Vân Triệt chỉ có huyền lực Quân Huyền cảnh lại sở hữu sức mạnh kinh người như thế, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất là liều mạng giẫm đạp Vân Triệt xuống dưới chân, đoạt lại thể diện và uy danh của mình!
Lệ Minh Thành gằn giọng:
— A… Vân Triệt, ngươi thật sự khiến ta kinh ngạc. Ta thừa nhận đã xem thường ngươi, nhưng chỉ bằng ngươi, vẫn chưa có tư cách kiêu ngạo ở trước mặt ta!
Trong lúc hắn nói chuyện, trên người bỗng nổi lên một tầng lam quang nhàn nhạt, rồi dần dần trở nên đậm đặc. Khi ánh sáng trở nên có phần chói mắt, một lượng lớn băng linh ngưng tụ quanh thân thể hắn, xoay tròn với tốc độ chóng mặt.
Nhiệt độ của Hàn Tuyết điện đột ngột giảm mạnh với tốc độ kinh người.
Keng!
Một tiếng kêu khẽ vang lên, bông tuyết như nước rơi xuống, sau lưng Lệ Minh Thành bỗng hiện ra một huyền ấn hình hoa mai. Theo sự xuất hiện của ấn ký, hàn khí tràn ngập không gian đột nhiên bạo tăng, một luồng khí lạnh thấu xương xuyên qua thân thể mọi người, rồi đâm thẳng vào tâm hồn, khiến toàn thân họ bất giác run rẩy.
— Đây… đây là…
— Là Thanh Lẫm Trận! Lệ Minh Thành thế mà đã tu thành Thanh Lẫm Trận!!
Kỷ Hàn Phong kinh ngạc thốt lên. Hắn ở Hàn Tuyết điện nhiều năm như vậy, chưa từng nghe nói có ai ở Thần Nguyên cảnh cấp ba lại có thể thi triển Thanh Lẫm Trận.
Các huyền giả đứng gần đó đều run rẩy lui về phía sau theo bản năng. Chỉ riêng khí tức đã kinh khủng như thế, uy lực của “Thanh Lẫm Trận” này khủng bố đến mức nào, có thể tưởng tượng được.
Ai cũng thấy, Lệ Minh Thành đã không thể chấp nhận kết quả vừa rồi, đã bị chọc giận hoàn toàn, có khi sẽ thật sự ra tay giết chết Vân Triệt.
Khí tức không ngừng bành trướng của Lệ Minh Thành khiến Mộc Tiểu Lam cũng cảm thấy kinh hãi sâu sắc, nàng vội vàng hô lớn:
— Vân Triệt, mau trốn đi! Lệ Minh Thành, ngươi điên rồi sao!
Lệ Minh Thành chìa tay ra, trên mặt là nụ cười lạnh dữ tợn:
— Ha… Vân Triệt! Có gan thì tiếp chiêu này của ta thử xem!
Trong tiếng gầm, hai tay Lệ Minh Thành đan lại, chuẩn bị phóng thích Thanh Lẫm Trận, nhưng đúng lúc này, trước mắt hắn đột nhiên lóe lên một bóng ảnh, gương mặt của Vân Triệt đã hiện ra rõ ràng.
Rầm!!!!
Vân Triệt chân đạp Huyễn Quang Lôi Cực, như quỷ ảnh trong nháy mắt vượt qua khoảng cách hơn mười trượng, xuất hiện ngay trước mặt Lệ Minh Thành, khuỷu tay hung hăng húc thẳng vào bụng hắn.
Thân thể va chạm, mang đến tiếng nổ trầm đục như sấm sét.
Sức mạnh thể chất của Vân Triệt khủng bố đến mức nào, một đòn tấn công nhanh như chớp này, đối với Lệ Minh Thành mà nói chẳng khác nào một đòn đánh từ hư không, không hề có chút phòng bị. Thân thể hắn vốn đang đứng thẳng tức thì bị đập gập thành góc vuông, bụng lõm hẳn vào, sau lưng lồi ra một cách khoa trương, huyền ấn hoa mai vừa thành hình cũng trực tiếp tan vỡ, sau đó cả người hắn như một viên đạn pháo bay ra ngoài.
Rầm!!
Lệ Minh Thành trong nháy mắt bay xa hơn mười trượng, rồi nện mạnh lên cây cột ở phía sau đại sảnh, trong tiếng nổ trầm đục lại bật ra rơi xuống, cằm chạm đất trước thân thể, ngã sấp mặt theo một tư thế vô cùng tiêu chuẩn. Hai chiếc răng hàm dính máu từ trong miệng hắn bắn ra xa, một chiếc trong đó trùng hợp rơi xuống ngay bên chân Vân Triệt.
Trong Hàn Tuyết chính điện hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có vô số tiếng cằm rơi trên đất.
— A… a a… a…
Hai tay Lệ Minh Thành ôm bụng, co quắp trên đất như một con tôm, rất lâu sau vẫn không đứng dậy nổi, máu tươi hòa lẫn bọt mép không ngừng trào ra từ khóe miệng, ngay cả tiếng rên rỉ cũng trở nên yếu ớt và đau đớn.
Từng ánh mắt ngây dại dừng lại trên người Lệ Minh Thành. Mọi người, nhất là chính Lệ Minh Thành, đều không thể tin nổi tại sao mình chỉ nhận một đòn của Vân Triệt mà đã thảm bại đến mức này.
Khả năng duy nhất, chính là thực lực của Vân Triệt chẳng những thật sự mạnh hơn Lệ Minh Thành… mà còn mạnh hơn rất nhiều!
Nếu là người khác, gặp phải đối đãi tương tự, đối mặt với Lệ Minh Thành thân là cháu của Tổng Điện chủ, chắc chắn không dám hạ nặng tay khiến hắn chật vật như vậy. Nhưng hắn lại trêu chọc phải Vân Triệt, tên sát tinh này. Lúc trước hắn liên tục khiêu khích, vừa rồi lại mấy lần hạ sát thủ với Vân Triệt, với loại người này, Vân Triệt sao có thể để hắn dễ chịu.
Mặc dù Vân Triệt đã vô số lần tự nhủ rằng ở Thần giới phải khiêm tốn, thật khiêm tốn, nhưng thứ gọi là bản tính, nếu dễ dàng kiềm chế hoặc thay đổi như vậy, cũng không được gọi là bản tính.
Kỷ Hàn Phong kinh hãi trong vài hơi thở, mới vội vàng chạy đến bên cạnh Lệ Minh Thành, cẩn thận đỡ hắn dậy:
— Minh Thành sư đệ, ngươi không sao chứ?
Tuy Lệ Minh Thành đau đớn không chịu nổi, nhưng hơi thở không quá yếu, nội thương cũng không quá nặng, điều này khiến Kỷ Hàn Phong liên tục thở phào nhẹ nhõm. Lệ Minh Thành là cháu ruột của Tổng Điện chủ Mộc Phượng Thù, hơn nữa bên ngoài đều đặc biệt che chở hắn, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, ngay cả Kỷ Hàn Phong cũng không gánh nổi.
Vân Triệt một cước giẫm lên chiếc răng gãy của Lệ Minh Thành, đi đến trước mặt Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong, mặt không biểu cảm nói:
— Năm chiêu đã qua, Lệ Minh Thành, bây giờ ngươi còn muốn nói ta gian lận sao?
— Ngươi… Ưm!
Lệ Minh Thành vừa lên tiếng, khóe miệng lại trào ra một ngụm bọt máu, thân thể lại một lần nữa đau đớn co quắp.
Nhưng nỗi đau thể xác, sao bằng được một phần vạn nỗi khuất nhục trong tâm hồn hắn.
Vì ngày hôm nay, hắn đã chờ đợi, khổ tu lâu như vậy, vốn tưởng rằng hôm nay sẽ là một khởi đầu mới, là điểm xuất phát để hắn một bước lên trời.
Không ngờ, tất cả lại bị một kẻ đến từ hạ giới, một kẻ huyền lực còn chưa bước vào Thần đạo, một kẻ mà trong mắt hắn trước đây ngay cả phế vật cũng không bằng, phá hỏng hoàn toàn!
Hắn hoàn toàn không quy tất cả về do mình gieo gió gặt bão.
Vân Triệt không thèm liếc hắn thêm một cái, thậm chí không nhìn Kỷ Hàn Phong, xoay người nói với Mộc Túc Sơn:
— Túc Sơn tiền bối, như vậy, ta đã đủ chứng minh mình không gian lận rồi chứ?
Lúc nói chuyện, hắn chú ý thấy Mộc Tiểu Lam bên cạnh Mộc Túc Sơn đang mắt sáng lấp lánh, môi hồng hé mở, vẻ mặt ngơ ngác nhìn hắn, như thể hoàn toàn không quen biết, trong lòng nhất thời đắc ý: Tiểu nha đầu lần này cũng biết sự lợi hại của ta rồi đi!
Mộc Túc Sơn cười lớn một tiếng, đưa tay vuốt râu, ánh mắt đầy ý vị sâu xa:
— Ha ha ha ha, thẳng thắn mà nói, cho dù là ta, lúc trước dù tuyệt đối không tin ai có thể gian lận trong Băng Huyễn cảnh, cũng không thể nào tin nổi một người có thể dùng huyền lực Quân Huyền cảnh mà ở lại trong đó lâu như thế. Xem ra, ta luôn tự phụ kiến thức uyên bác, cuối cùng cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng.
Ánh mắt Mộc Túc Sơn khẽ động:
— Ngươi và Lệ Minh Thành giao thủ, chẳng những không thua sau năm chiêu, ngược lại còn đánh bại hắn trong vòng chưa đầy năm chiêu, hơn nữa xem ra… đây dường như còn chưa phải toàn lực của ngươi. Lần này Băng Vân cung chủ đã vì Băng Hoàng Thần Tông ta mang về một kỳ tài. Tuy chỉ là ngày đầu gặp mặt, nhưng ta sống nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên nóng lòng muốn xem tương lai ngươi sẽ đạt đến cảnh giới kinh người nào như vậy.
Nghe Mộc Túc Sơn đánh giá Vân Triệt cực cao, đôi môi mềm của Mộc Tiểu Lam vốn còn chưa khép lại càng mở ra lớn hơn.
— … Tạ Túc Sơn tiền bối khích lệ.
Vân Triệt khẽ cười khổ. Lời này nói ra, xem ra mong muốn khiêm tốn của mình khi đến Băng Hoàng Thần Tông đã tan thành mây khói.
Thế giới trước kia của Vân Triệt vốn không có khái niệm Thần đạo, hôm nay mới là ngày đầu tiên đến Thần giới, cho nên hắn vốn không rõ lấy huyền lực chưa vào Thần đạo đánh bại huyền giả Thần đạo là chuyện kinh người đến mức nào… hay nói đúng hơn là hành vi “nghịch thiên”.
Ít nhất là tất cả mọi người ở đây, chưa từng ai nghe nói tới.
Đây cũng là lý do vì sao từ đầu không ai tin Vân Triệt có thể dùng thực lực của mình thông qua khảo hạch ở Băng Huyễn cảnh.
Mộc Túc Sơn có địa vị cực cao ở Hàn Tuyết điện, cao hơn toàn bộ Điện chủ và Đạo sư, gần như chỉ sau Tổng Điện chủ Mộc Phượng Thù. Những lời này của ông đối với Vân Triệt, đừng nói là những huyền giả vừa thông qua khảo hạch, ngay cả các đệ tử chính thức của Hàn Tuyết điện ở đây cũng kinh ngạc đến trố mắt hồi lâu.
Từng ánh mắt nhìn về phía Vân Triệt không còn một chút miệt thị hay trào phúng, nghĩ đến những tiếng cười vang trước đó, bọn họ chỉ thấy mặt đỏ tai hồng.
— Hàn Phong, giao Ngọc Lạc Băng Hồn đan cho Vân Triệt đi, sau đó mang Lệ Minh Thành đi chữa thương.
Mộc Túc Sơn nhàn nhạt nói, rồi chìa tay ra:
— Ta không quên lời hứa vừa rồi, ngươi đã chứng minh bản thân không gian lận, như vậy, ngoài Ngọc Lạc Băng Hồn đan ra, viên Trích Tinh Thạch này cũng sẽ thưởng cho ngươi. Nó dùng trên người ngươi, chắc chắn sẽ không bị bôi nhọ.
“…” Mặc dù Lệ Minh Thành bị một chiêu của Vân Triệt đánh cho đau gần chết, nhưng hắn vẫn nghe rõ âm thanh xung quanh. Lời lẽ trào phúng của Vân Triệt, lời khen ngợi và ban thưởng của Mộc Túc Sơn, hắn nghe không sót một chữ. Mà hắn, vốn nên là nhân vật chính, lại chẳng được ai đoái hoài, như một con chó gãy chân nằm liệt ở đó. Hắn cảm thấy như mọi người đang cười nhạo và thương hại mình, như thể mình đã trở thành trò cười cho toàn bộ Hàn Tuyết điện sau này. Chỉ cần Vân Triệt không chết, bóng ma và sỉ nhục này sẽ mãi mãi bao phủ lấy hắn, khiến hắn vĩnh viễn không ngẩng đầu lên được.
— Vân… Triệt…
Hàm răng Lệ Minh Thành run lên, đầu óc hoàn toàn hỗn loạn, bỗng nhiên gầm lên như dã thú, chợt thoát khỏi Kỷ Hàn Phong, lao về phía Vân Triệt đang quay lưng với hắn bằng một tư thế vặn vẹo. Thanh trường kiếm hàn băng được hắn cầm lên, ngưng tụ tất cả sức mạnh trong cơn điên cuồng, gào thét đâm về phía sau lưng Vân Triệt.
Diễn biến bất ngờ này khiến tất cả mọi người sững sờ. Vân Triệt chẳng những quay lưng về phía Lệ Minh Thành, mà khoảng cách giữa hai người chỉ chưa đầy năm trượng. Sắc mặt Mộc Túc Sơn thay đổi, nhưng khoảng cách ngắn như vậy, dù ông muốn ra tay ngăn cản cũng đã không kịp, còn Mộc Tiểu Lam chỉ kịp thét lên một tiếng kinh hãi.
— A––––
Trước khi Lệ Minh Thành ra tay, Vân Triệt đã cảm nhận rõ ràng một luồng oán độc không ngừng khóa chặt trên người mình, nên đã sớm đề phòng. Khoảnh khắc Lệ Minh Thành ra tay, hắn như tia chớp gập người, khiến một kiếm trong cơn điên cuồng của Lệ Minh Thành đâm thẳng vào không khí. Sau đó, khuỷu tay của Vân Triệt hung hăng thúc về phía sau, với khí thế nghiền ép hoàn toàn huyền lực của Lệ Minh Thành, đánh mạnh lên ngực hắn.
Trong nháy mắt khi sức mạnh bùng nổ, ánh mắt Vân Triệt khẽ động, trong lòng thầm kêu một tiếng: Thôi rồi.
Một kiếm ngưng tụ tất cả sức mạnh và oán hận trong cơn điên cuồng của Lệ Minh Thành, vốn không lưu lại chút huyền lực hộ thân nào. Một chiêu không tính là quá nặng này, chắc chắn sẽ khiến Lệ Minh Thành trong trạng thái này bị thương nặng.
— A a a a…
Trong đại điện vang lên một tiếng kêu thảm thiết vô cùng, Lệ Minh Thành phun ra một vòi máu tươi cao hơn một trượng, như một túi máu bị vỡ tung tóe. Cùng lúc đó, một tiếng gầm lớn nổ tung bên tai Vân Triệt:
— Dừng tay!!
Gần như đồng thời với lúc Vân Triệt đánh trúng Lệ Minh Thành, Kỷ Hàn Phong đang lao tới đột nhiên ra tay, một luồng huyền khí lạnh như băng không hề lưu tình đánh lên lưng Vân Triệt.
Không ai ngờ Lệ Minh Thành sẽ đột nhiên nổi điên đánh lén Vân Triệt, càng không ai ngờ Kỷ Hàn Phong lại đột ngột ra tay với Vân Triệt. Kỷ Hàn Phong là đệ tử chính thức của Hàn Tuyết điện đã đạt đến Thần Nguyên cảnh trung kỳ, Lệ Minh Thành hoàn toàn không thể so sánh, sức mạnh đó không phải là thứ Vân Triệt có thể chịu đựng.
Vân Triệt như bị một ngọn núi cao đâm sầm vào, trước mắt tối sầm, bị đánh bay ra ngoài một cách hung hãn.
— Vân Triệt!
Mộc Tiểu Lam kinh hãi hô lên, nhanh chóng phi thân tới, vững vàng đỡ lấy Vân Triệt đang bay ngang giữa không trung, sau đó cấp tốc hóa giải dư lực trên người hắn. Nàng vừa định hỏi thương thế của Vân Triệt thế nào, lại bỗng nhiên cảm giác trên người hắn dường như không hề có dấu hiệu bị thương, nhất thời hơi sững sờ, yếu ớt hỏi:
— Ngươi… không sao chứ?
Khí huyết toàn thân Vân Triệt sôi trào, hai tay hắn siết chặt, ánh mắt đột nhiên chuyển về phía Kỷ Hàn Phong, một luồng lệ khí ngút trời bùng lên:
— Kỷ… Hàn… Phong!