Kỷ Hàn Phong một chưởng đánh bay Vân Triệt, rồi vội vàng bay tới đỡ lấy Lệ Minh Thành. Bàn tay vừa chạm vào thân thể Lệ Minh Thành, toàn thân hắn liền kịch liệt run lên.
Khí tức của Lệ Minh Thành vô cùng hỗn loạn, suy yếu với tốc độ kinh người, thân thể mềm oặt như không xương. Đồng tử hắn giãn ra, máu tươi không ngừng tuôn ra từ khóe miệng, kèm theo những tiếng rên rỉ yếu ớt tuyệt vọng, toàn thân run rẩy không ngừng như sắp chết.
Ngực hắn lõm xuống một hố sâu cỡ miệng chén, trông vô cùng đáng sợ.
Lệ Minh Thành lao ra từ bên cạnh Kỷ Hàn Phong, Kỷ Hàn Phong là người ở gần nhất, tuy không kịp ngăn cản Lệ Minh Thành ra tay với Vân Triệt, nhưng hoàn toàn đủ thời gian để ngăn Vân Triệt phản kích. Hắn lại không làm vậy, mà thừa dịp Vân Triệt phản đòn để công kích, bởi vì dưới thời cơ “hoàn hảo” này, cho dù Vân Triệt có bị trọng thương hay tàn phế, cũng không ai có thể nói gì hắn.
Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng, dưới đòn phản kích của Vân Triệt, Lệ Minh Thành lại bị thương đến mức này.
Đầu óc Kỷ Hàn Phong trống rỗng, sau lưng chợt lạnh toát. Hắn chưa bao giờ quên Lệ Minh Thành chính là cháu ruột của tổng điện chủ, nên luôn công khai hay ngấm ngầm nịnh bợ. Vừa rồi nhân cơ hội công kích Vân Triệt cũng là để lấy lòng Lệ Minh Thành, nào ngờ hắn lại bị đánh cho thành nửa sống nửa chết.
Với sự bao che của tổng điện chủ dành cho Lệ Minh Thành, nếu truy cứu trách nhiệm… Chỉ cần nghĩ đến đây, Kỷ Hàn Phong đã không rét mà run. Nhưng giờ phút này hối hận cũng đã muộn, hắn đột ngột xoay người, trút toàn bộ oán khí lên người Vân Triệt:
- Vân Triệt! Ngươi dám ra tay tàn độc như vậy!
- Xảy ra chuyện gì? Các ngươi tụ tập ở đây làm gì?
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh như băng và đầy uy nghiêm đột nhiên từ trên cao vọng xuống. Ngay sau đó, một bóng người áo lam bước ra từ hư không, mặt như sương sớm, mày như lưỡi kiếm, toàn thân tỏa ra khí lạnh, chính là tổng điện chủ Hàn Tuyết điện, Mộc Phượng Thù.
Sự xuất hiện của nàng khiến khung cảnh hỗn loạn lập tức như bị đóng băng.
Ánh mắt Mộc Phượng Thù quét qua, nhìn thấy Lệ Minh Thành toàn thân đẫm máu, hơi thở mong manh đang được Kỷ Hàn Phong ôm trong lòng, sắc mặt nàng đột nhiên biến đổi. Bóng lam lóe lên, nàng đã xuất hiện trước mặt Kỷ Hàn Phong, đồng thời khí tức băng hàn trên người bỗng chốc bạo động, cơn thịnh nộ ngút trời điên cuồng lan tỏa.
Đây là cơn phẫn nộ đến từ tổng điện chủ Hàn Tuyết điện, toàn bộ Hàn Tuyết chính điện như rơi vào luyện ngục băng giá, mọi nguyên tố đều ngưng đọng, tất cả mọi người đều tái mặt, toàn thân co rúm lại. Bọn họ cảm thấy máu trong người, thậm chí cả linh hồn cũng bị đông cứng.
- Là ai, là ai đã ra tay?
Mộc Phượng Thù xoay người, giọng nói bình thản đến lạ thường, nhưng dù là người có huyền lực yếu nhất cũng cảm nhận được một luồng sát khí âm hàn đến cực điểm.
Trên địa bàn của mình, cháu ruột của mình lại bị người ta đánh trọng thương đến mức này, sao nàng có thể dung thứ!
Từng ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Vân Triệt. Vừa rồi, lời khen ngợi và phần thưởng của Mộc Túc Sơn khiến họ vô cùng ngưỡng mộ, nhưng giờ phút này, chỉ còn lại sự thương hại sâu sắc.
Họ tin chắc rằng, lần này, Vân Triệt chết chắc rồi – cho dù Lệ Minh Thành là kẻ đánh lén trước.
Hàm răng Kỷ Hàn Phong va vào nhau lập cập, câu nói đầu tiên thốt ra cũng khiến tim hắn thót lên. Hắn đứng dậy, chỉ thẳng vào Vân Triệt:
- Bẩm… Bẩm tổng điện chủ, là Vân Triệt! Là hắn đã hạ độc thủ ám toán Minh Thành sư đệ, đánh sư đệ thành ra thế này. Đệ tử… Đệ tử ngăn cản không kịp, cũng không ngờ Vân Triệt lại ác độc đến vậy. Không bảo vệ được Minh Thành sư đệ, đệ tử có tội, xin… xin tổng điện chủ phạt nặng.
- Ngươi!?
Ánh mắt Mộc Phượng Thù đột nhiên khóa chặt trên người Vân Triệt, tuy có ba phần kinh ngạc, nhưng nhiều hơn là phẫn nộ và sát khí lạnh như băng.
Mộc Tiểu Lam theo bản năng che trước người Vân Triệt, vội vàng giải thích:
- Ngươi… Ngươi nói bậy! Rõ ràng là Lệ Minh Thành đánh lén, muốn ám toán Vân Triệt, Vân Triệt chẳng qua là…
- Câm miệng!
Mộc Phượng Thù quát lên một tiếng chói tai, Mộc Tiểu Lam sợ hãi lập tức im bặt. Mộc Phượng Thù rõ ràng đã nổi giận, lồng ngực phập phồng dữ dội:
- Ngươi coi bản điện chủ là kẻ ngốc sao? Chuyện nực cười như vậy mà cũng nói ra được! Vân Triệt chỉ là Đế Quân, Minh Thành tu vi thế nào, còn cần ám toán hắn sao?
Mộc Túc Sơn tiến lên nói:
- Tổng điện chủ, mặc dù Lệ Minh Thành thật sự bị Vân Triệt làm bị thương, nhưng sự tình không đơn giản như vậy…
Sắc mặt Mộc Phượng Thù âm trầm như nước, cơn thịnh nộ tỏa ra từ người nàng khiến mọi người không dám thở mạnh:
- Đủ rồi! Bất kể là ai, bất kể nguyên nhân gì, lý do gì, dám ra tay tàn độc với cháu của Mộc Phượng Thù ta, ta nhất định sẽ khiến kẻ đó phải trả giá gấp vạn lần!
“…” Mộc Túc Sơn há miệng, cuối cùng chỉ có thể khẽ thở dài. Mặc dù Lệ Minh Thành đánh lén trước, nhưng Vân Triệt phản kích quá nặng tay, trọng thương Lệ Minh Thành đến gần chết cũng là sự thật. Đối mặt với Mộc Phượng Thù đang nổi trận lôi đình, hắn cũng lực bất tòng tâm, chỉ có thể âm thầm truyền âm cho Mộc Tiểu Lam: “Tiểu Lam, lập tức truyền âm cho sư tôn của con. Bây giờ người có thể bảo vệ được Vân Triệt, chỉ có sư tôn của con thôi… Haizz, e rằng cũng không kịp nữa rồi.”
- Kỷ Hàn Phong! Lập tức bắt Vân Triệt lại cho ta!
Tuy Mộc Phượng Thù giận dữ, nhưng với thân phận của mình, nàng quyết không tự hạ mình ra tay với một hậu bối. Ánh mắt nàng lướt qua Mộc Tiểu Lam:
- Ta xem ai dám ngăn cản!
- Vâng!
Kỷ Hàn Phong cũng đang nén một bụng tức giận không có chỗ xả, nghe lệnh liền lập tức đáp lời. Hắn đặt Lệ Minh Thành xuống đất, rồi bắn người tới, hai tay vung lên, chụp thẳng vào yết hầu Vân Triệt.
- Đừng mà!
Mộc Tiểu Lam kinh hãi hét lên, chắn trước người Vân Triệt, nhưng một bàn tay đột nhiên chụp lên vai nàng, đẩy nàng ra xa.
Bao phủ hắn là cơn phẫn nộ và sát khí của tổng điện chủ Hàn Tuyết điện. Ở toàn bộ Băng Hoàng thần tông, nàng là người có thực lực và địa vị đỉnh cao. Đổi lại là người khác, đã sớm sợ đến hồn bay phách lạc, chân tay mềm nhũn, nhưng trong mắt Vân Triệt lại không có chút sợ hãi nào, nếu có, cũng chỉ là sự u ám nồng đậm đến đáng sợ.
Ở Lam Cực Tinh, dù là Thiên Huyền đại lục hay Huyễn Yêu giới, hắn đều là vị vua tuyệt đối, là tồn tại một tay che trời, không ai dám xúc phạm… Sao hắn có thể chịu đựng sự đối xử như vậy!
Cơn phẫn nộ và lệ khí mà hắn luôn cố gắng đè nén vào khoảnh khắc này đã bùng nổ không chút kiềm chế. Hai tay hắn siết chặt, đôi mắt tựa chim ưng đói gắt gao nhìn thẳng vào Kỷ Hàn Phong đang lao tới, trong miệng phát ra tiếng gầm nhẹ khàn khàn:
- Muốn bắt ta… phải xem ngươi có bản lĩnh đó không!
- Còn dám vọng tưởng phản kháng, đúng là không biết tự lượng sức mình!
Lời của Vân Triệt khiến Kỷ Hàn Phong cười lạnh. Hắn từ trên không lao xuống, nhắm thẳng vào Vân Triệt, toàn bộ không khí xung quanh bị lực lượng của hắn dẫn dắt, hóa thành một cơn lốc năng lượng dày đặc, bao trùm lấy toàn thân Vân Triệt.
Mặc dù huyền lực của Lệ Minh Thành đã bước vào Thần đạo, nhưng áp lực hắn gây ra cho Vân Triệt còn không bằng Hiên Viên Vấn Thiên đã chết dưới tay hắn. Vì vậy khi đối mặt với Lệ Minh Thành, Vân Triệt không hề có chút áp lực nào.
Nhưng Kỷ Hàn Phong trước mắt lại hoàn toàn khác, huyền lực của hắn đã đạt tới Thần Nguyên cảnh cấp sáu, khí tức không chỉ vượt xa Hiên Viên Vấn Thiên, mà còn mạnh hơn Mộc Tiểu Lam rõ rệt! Tuyệt đối là đối thủ mạnh nhất mà Vân Triệt từng gặp trong đời này.
Uy thế từ trên cao ập xuống vô cùng đáng sợ, đây là lực lượng Thần đạo ở một đẳng cấp hoàn toàn khác với Lệ Minh Thành. Dưới uy thế này, toàn thân hắn đột nhiên cứng đờ, cơ thể đã phản ứng trước cả ý chí, điều động toàn bộ lực lượng phòng ngự trước người.
Rầm!
Như bị thiên thạch từ trên trời giáng trúng, toàn thân Vân Triệt chấn động mạnh, bị hất văng ra xa. Kỷ Hàn Phong đứng vững tại chỗ, nụ cười lạnh trên mặt càng thêm âm độc, cánh tay đột nhiên chụp về phía Vân Triệt đang bay đi. Theo thế tay hắn biến hóa, trên người Vân Triệt đột nhiên hiện ra một huyền trận lục giác màu lam, ngay khoảnh khắc xuất hiện, nó liền lấy thân thể Vân Triệt làm trung tâm mà nổ tung dữ dội.
- Xì…
Tất cả huyền giả xung quanh đều kinh hãi biến sắc. Mệnh lệnh của Mộc Phượng Thù là “bắt”, họ vốn tưởng Kỷ Hàn Phong sẽ khống chế Vân Triệt rồi phong bế huyền lực của hắn, không ngờ hắn lại ra tay nặng như vậy.
Một chiêu này, Vân Triệt có thể chết ngay tại chỗ, dù không chết cũng chắc chắn trọng thương.
- Cái này…
Mộc Túc Sơn chợt bước lên một bước, nhưng sự đã rồi, hắn cũng chỉ có thể thở dài một tiếng.
- Vân Triệt!
Mộc Tiểu Lam quá sợ hãi, hốt hoảng lao tới. Nàng vừa đến gần, lại thấy Vân Triệt một tay chống đất, chậm rãi đứng dậy.
Mọi ánh mắt lập tức dồn hết về phía Vân Triệt. Tuy chỉ là một động tác đứng dậy đơn giản, nhưng lại khiến tròng mắt của họ phóng đại, gần như không dám tin vào mắt mình.
Quần áo của Vân Triệt đã rách nát, ngực và lưng hằn lên ba vết máu dài nửa thước, nhưng đã không còn máu tươi chảy ra. Ngoài ra, khí tức của hắn gần như không hề suy giảm, trong mắt không hề có chút tan rã nào, chỉ có sự hung ác khiến người ta không rét mà run.
- Cái gì?!
Nụ cười lạnh trên mặt Kỷ Hàn Phong biến mất, ánh mắt bỗng chốc sa sầm. Một chiêu vừa rồi, hắn hoàn toàn chắc chắn có thể phế đi Vân Triệt, nếu không cũng sẽ đánh gãy hơn nửa xương cốt toàn thân hắn.
Nhưng Vân Triệt lại đứng dậy được, trên người chỉ có thêm vài vết thương không nặng không nhẹ?
Không đúng! Vân Triệt nhất định là đang cố gắng chống đỡ, không thể nào không bị thương nặng.
- Vân Triệt, ngươi… ngươi không sao chứ?
Mộc Tiểu Lam ngây ngốc nhìn hắn, lo lắng hỏi.
- Tránh ra!
Ánh mắt Vân Triệt gắt gao khóa chặt trên người Kỷ Hàn Phong. Vẻ mặt đáng sợ của hắn lúc này khiến Mộc Tiểu Lam sợ hãi lùi lại một bước, nhất thời không dám tiến lên.
- Luyện Ngục!
Trên người Vân Triệt như có một ngọn núi lửa phun trào, huyền lực nháy mắt bạo tăng, màu sắc huyền khí cũng chuyển thành đỏ nhạt. Hắn giơ hai tay lên, Kiếp Thiên Tru Ma kiếm từ trên trời giáng xuống, trong một tiếng nổ vang trời nện xuống mặt đất, cắm sâu vào thần thạch của đại điện.
- Hả!?
Ánh mắt Mộc Túc Sơn biến đổi dữ dội, cảm giác uy áp từ khí tức của Vân Triệt lúc này rõ ràng đã gần đến cường độ của Thần Nguyên cảnh cấp năm!
Lúc trước hắn đã nói khi Vân Triệt chiến thắng Lệ Minh Thành chắc chắn chưa dùng toàn bộ thực lực, nhưng không thể nào tưởng tượng nổi, thực lực mà Vân Triệt che giấu lại đáng sợ đến vậy.
Huyền lực Quân Huyền cảnh cấp năm… lại phóng ra uy thế có thể so sánh với Thần Nguyên cảnh cấp năm!
Lần này, ngay cả ánh mắt của Mộc Phượng Thù cũng thoáng thay đổi, cơn phẫn nộ không ngừng dâng trào lúc nãy dần bị sự kinh ngạc ngày càng sâu sắc thay thế.
- Tiểu tử, ngươi lại có thể…
Kỷ Hàn Phong đối mặt trực tiếp với uy thế của Vân Triệt đã kinh hãi đến mức không biết phải hình dung thế nào.
Vân Triệt không nói một lời, hai tay nắm chặt Kiếp Thiên Tru Ma kiếm, phi thân lên, thân kiếm màu son trong khi vung lên cuốn theo một cơn bão hủy diệt kinh hoàng, quét ngang về phía Kỷ Hàn Phong.
- Ngươi cho rằng như vậy là đủ tư cách làm đối thủ của ta sao?
Kỷ Hàn Phong nghiến răng, gầm nhẹ một tiếng, đón đầu Vân Triệt nhảy lên, nhưng lại trực tiếp đưa tay chụp vào thân kiếm của hắn.
Nhưng vừa đến gần, sắc mặt hắn liền đột ngột biến đổi, sâu trong mắt thoáng qua một tia hoảng sợ. Bởi vì sự đáng sợ của kiếm uy ập thẳng vào mặt vượt xa dự đoán của hắn, khiến linh hồn hắn lại nảy sinh sợ hãi!
Kỷ Hàn Phong phản ứng cực nhanh, bàn tay nhanh như chớp thu hồi, toàn thân chợt cuộn lại, lộn một vòng về phía sau.
Rầm!!!!!
Kiếp Thiên kiếm nện xuống mặt đất, nền thần thạch lập tức vỡ nát, những vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan ra xung quanh, kéo dài đến ngoài ba mươi trượng. Lấy thân kiếm làm trung tâm, một cơn lốc do trọng kiếm tạo ra quét ngang, khiến tầm mắt của mọi người bị bóp méo dữ dội.
Đây là may mắn ở Thần giới, nếu ở Thiên Huyền đại lục, không gian trăm trượng xung quanh đã hoàn toàn sụp đổ.