Vân Triệt giống như một dị đoan được phàm thế tạo ra giữa Thần giới, sự xuất hiện của hắn luôn có thể liên tục phá vỡ nhận thức của thế nhân một cách đầy hung hãn. Ở Thiên Huyền đại lục là thế, ở Huyễn Yêu giới cũng là thế.
Hiện giờ đến Thần giới, vẫn như thế.
Một kiếm này của Vân Triệt như đánh thẳng vào tâm hồn của tất cả mọi người, khiến bọn họ kinh hãi thật lâu không nói nên lời.
Hắn đánh bại Lệ Minh Thành đã khiến mọi người không dám tin, lúc này, huyền lực của hắn lại một lần nữa tăng vọt, sau đó lại một kiếm… bức lui Kỷ Hàn Phong!
Kỷ Hàn Phong là đệ tử chính thức của Hàn Tuyết Điện, hơn nữa đã tu luyện ở Hàn Tuyết Điện gần hai mươi năm, hiện giờ hắn đã có tư cách chủ trì khảo hạch đệ tử mới vào Hàn Tuyết Điện, điều này đủ để thể hiện rõ thực lực và tư lịch của hắn.
Vậy mà lại bị một người hôm nay mới tham gia khảo hạch, huyền lực chỉ có Quân Huyền cảnh dùng một kiếm bức lui!
Cảnh tượng này mang đến một sự chấn động lớn đến không cách nào hình dung. Gần như mỗi người đều có cảm giác hoảng hốt như đang ở trong mơ.
Kỷ Hàn Phong vội vàng lộn người bay ngược về sau hơn trăm trượng. Khi rơi xuống đất, trái tim hắn vẫn còn đập thình thịch. Điều này khiến hắn khiếp sợ, đồng thời trong lòng cũng vô cùng khuất nhục. Hắn lại bị một kẻ mà trước đó hắn vẫn coi là trò cười dùng một kiếm bức lui… Quả thật là trò cười lớn nhất!
Nhưng cho dù hắn không cam lòng và không thể tin đến mức nào, cũng không dám xem thường Vân Triệt nữa, bởi vì một kiếm kinh khủng kia vẫn còn ngay trước mắt.
Kỷ Hàn Phong chợt cắn răng, đưa tay ra, từ trong không gian giới chỉ rút ra một cây trường thương màu bạc. Thương dài chín thước, toàn thân lấp lánh ngân quang như sương như tuyết, khoảnh khắc thân thương xuất hiện còn kèm theo một tiếng rồng ngâm vang dội.
- Băng Long Thương!
Mấy đệ tử Hàn Tuyết Điện đồng thời kinh hãi kêu lên.
Thân là đệ tử chính thức của Hàn Tuyết Điện, chủ trì trận khảo hạch này, nhưng khi đối mặt với Vân Triệt lại lấy ra Băng Long Thương, hiển nhiên, Kỷ Hàn Phong đã sinh lòng kiêng kỵ đối với Vân Triệt!
Ánh mắt Kỷ Hàn Phong âm trầm, trong giọng nói mang theo tiếng nghiến răng:
- Vân Triệt, một kiếm vừa rồi có phải rất đắc ý không? Ta lập tức… sẽ trả lại cho ngươi gấp bội!
- Rác rưởi hạ giới dù giãy giụa thế nào, cũng vĩnh viễn chỉ là rác rưởi!
Trong tiếng gầm thét phát tiết, Kỷ Hàn Phong nắm chặt Băng Long Thương, không bay lên mà lao tới như tên bắn, gần như mỗi bước tiến lên, thương mang lại tăng thêm một phần. Sau đó hắn gầm lớn một tiếng, chân đạp mạnh xuống đất, Băng Long Thương đột nhiên đâm về phía Vân Triệt.
Trong nháy mắt đó, mặt đất dưới chân hắn trực tiếp vỡ nát, Băng Long Thương phóng ra một tiếng rồng ngâm vô cùng vang dội, toàn bộ thân thương như hóa thành một con chân long màu bạc, mang theo long uy vô tận đánh về phía Vân Triệt.
Dưới tiếng rồng ngâm này, tất cả huyền giả ở đây đều cảm thấy khí huyết và huyền khí toàn thân mình khẽ dao động, trái tim cũng chợt co rút lại.
Kỷ Hàn Phong có thêm Băng Long Thương, thương uy này đáng sợ đến không ngờ!
Trong lòng mọi người đều thoáng qua một ý niệm: Công kích như vậy, Vân Triệt làm sao có thể đỡ được!
Chân mày Vân Triệt trầm xuống, hai tay nổi gân xanh, dưới uy thế khiến huyền giả toàn trường hoảng sợ, hắn chẳng những không lùi nửa bước, ngược lại đột nhiên lao về phía trước, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm trực diện nghênh đón Băng Long Thương.
Rắc rắc!!
Thương kiếm chạm nhau, tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp Hàn Tuyết chính điện. Lấy vị trí hai người làm trung tâm, toàn bộ thần thạch dưới chân bị hất tung lên, nổ tung thành từng mảnh.
Hai chân hai người đều lún sâu vào trong đất, nhưng không ai lùi lại một bước. Hai tay Kỷ Hàn Phong ghì chặt Băng Long Thương, trong ánh mắt là sự khó tin còn mãnh liệt hơn trước mấy lần:
- Ngươi… Ngươi thế mà lại…
Một thương này, mang theo phẫn nộ cùng khuất nhục tột cùng của hắn vì vừa bị Vân Triệt một kiếm bức lui. Hắn không chỉ rút ra Băng Long Thương, mà còn dốc toàn lực, không hề giữ lại chút nào, hận không thể một thương này trực tiếp đánh Vân Triệt thành tro bụi.
Nhưng một thương toàn lực của mình, lại bị Vân Triệt đỡ được… Còn là đón đỡ chính diện, không chút hoa mỹ!
- A a a!!
Một tiếng gầm to phát tiết, Kỷ Hàn Phong rút thương về, sau đó đột nhiên vung ngược ra, thân kiếm của Vân Triệt cũng đột ngột nhấc lên.
Keng!!
Băng Long Thương và Kiếp Thiên Kiếm lại một lần nữa va chạm, dưới tiếng nổ vang như trời rung đất chuyển, hai người bị lực lớn đồng thời đánh văng ra. Thân thể Vân Triệt mất thăng bằng, Kỷ Hàn Phong cũng lộn người trên không, thương mang mang theo hàn khí buốt xương quét ngang xuống.
- Tuyết Táng Phong Sa!
Trọng kiếm tự nhiên không linh hoạt bằng trường thương, hơn nữa Vân Triệt vốn không thể khống chế hoàn mỹ Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm vừa có được sinh mệnh mới. Vân Triệt còn chưa kịp vung ngang thân kiếm qua người đã bị thương mang hung hăng quét trúng, nhất thời bay sát đất ra ngoài. Hắn gắng gượng áp chế khí huyết cuộn trào toàn thân, mũi kiếm mạnh mẽ cắm xuống đất, trong tiếng kêu chói tai do mũi kiếm cày đất cấp tốc dừng người lại.
Mà gần như ngay trong nháy mắt khi hắn dừng thân thể lại, Kỷ Hàn Phong đã bay đến đỉnh đầu, thân trên như rồng, đánh thẳng xuống.
Vân Triệt không ngẩng đầu, đôi tay hắn tức thì phồng lên to gấp ba lần bình thường, khớp xương phát ra tiếng vang rắc rắc, Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm toàn lực đánh lên, tiếng kiếm gầm kinh thiên hoàn toàn lấn át tiếng rồng ngâm của Băng Long Thương.
Vân Triệt vừa bị một thương của hắn quét bay, cho dù thương tổn không nặng cũng sẽ khí huyết đại loạn, hắn truy kích lại nhanh như tia chớp. Kỷ Hàn Phong nằm mơ cũng không nghĩ đến Vân Triệt mới khó khăn ổn định thân hình, lại có thể trong nháy mắt phản kích, hơn nữa kiếm uy đối diện lại không hề yếu hơn trước chút nào.
Rầm!!
Mặt đất dưới chân Vân Triệt lại một lần nữa văng tung tóe, hai chân gần như hoàn toàn chìm sâu vào lòng đất. Kỷ Hàn Phong đang ở trên không, không có điểm tựa, bị chấn bay đi như lá rụng trong cuồng phong, lộn nhào một vòng bay ra ngoài.
Vân Triệt không đuổi theo, thân kiếm ngược lại đột nhiên cắm xuống, đánh lên mặt đất, qua một hồi lâu mới nâng lên lần nữa. Hơi thở của hắn, cuối cùng cũng trở nên nặng nề.
Kỷ Hàn Phong nặng nề rơi xuống đất, dưới dư lực lùi liền mười mấy bước, trông có vẻ chật vật, khí huyết toàn thân càng cuộn trào không ngừng. Nhưng nhìn trạng thái của Vân Triệt, hắn ngược lại nở nụ cười:
- Hóa ra là vậy, ngươi hoàn toàn đang dựa vào thanh kiếm kia… Ha, thanh kiếm kia rất nặng đi, cũng không biết ngươi còn có thể gắng gượng được mấy lần!
Vân Triệt: “…”
Lời Kỷ Hàn Phong nói, thật sự đâm trúng điểm yếu của Vân Triệt.
Tu vi huyền lực của Vân Triệt và Kỷ Hàn Phong chênh lệch thật sự quá lớn, đó tuyệt đối không chỉ là khác biệt giữa các đại cảnh giới, mà là một vực sâu thiên đạo. Cho dù có thêm sự gia tăng của Tà Thần Quyết và lực lượng thân thể hơn hẳn người thường, cũng vẫn không thể nào sánh ngang với Kỷ Hàn Phong Thần Nguyên cảnh cấp sáu. Mượn dùng kiếm uy cường đại của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm, hắn mới có khả năng giằng co trong thời gian ngắn.
Nhưng sau khi Hồng Nhi nuốt chửng Vĩnh Dạ Ma Kiếm, tuy lực lượng của Kiếp Thiên Tru Ma Kiếm bạo tăng, nhưng đồng thời bạo tăng còn có trọng lượng của nó. Sức nặng gần vạn cân, vốn không phải là thứ Vân Triệt hiện giờ có thể khống chế. Ở trạng thái bình thường, ngay cả việc nhấc lên cũng đặc biệt khó khăn, cho dù ở trạng thái Luyện Ngục, chỉ vung không ba mươi kiếm đã gần như đạt đến cực hạn.
Huống chi là tử chiến toàn lực trước mắt.
Tuy rằng vừa mới chỉ tổng cộng đánh ra ba kiếm, cũng đã khiến hai tay Vân Triệt tê dại, thở hổn hển nặng nề.
- Ta xem ngươi… còn có thể giãy giụa bao lâu!
Kỷ Hàn Phong cấp tốc bình ổn khí huyết, bay nhào lên trước.
Keng! Rầm! Rầm!!!
Mặt đất vỡ nát, đá vụn văng tung tóe, toàn bộ đại điện đều đang âm thầm run rẩy. Âm thanh thương kiếm va chạm, giống như một chiếc chuông thần đang không ngừng gõ vang giữa trời đất. Mà mỗi một lần nổ vang, đều như đánh vào trái tim mọi người.
Các đệ tử mới vừa thông qua khảo hạch đã không khỏi sắc mặt trắng bệch, bước chân không ngừng lui về phía sau, lui về sau nữa. Bởi vì bọn họ ngầm cảm giác được, nếu không mau lùi xa, chỉ riêng dư âm mang theo thần uy này cũng đủ khiến bọn họ bị nội thương.
Kỷ Hàn Phong cường đại như thế, bọn họ còn có thể chấp nhận, nhưng Vân Triệt… thế mà lại cường đại đến trình độ như vậy.
Bọn họ tin tưởng cho dù bản thân phóng thích toàn bộ huyền lực đến cạn kiệt, cũng không thể tạo thành uy lực đáng sợ như thế. Mà Vân Triệt, cứ một kiếm lại một kiếm… Hắn rốt cuộc đã dùng bí pháp gì, hay là quái vật gì, mà lại có thể chỉ với thân thể Quân Huyền cảnh cấp năm, phóng xuất ra thần uy khiến người ta sợ hãi như thế.
Nhất là các huyền giả ở cùng một tổ khảo hạch với Vân Triệt, trong lúc hoảng sợ thất sắc, nghĩ tới lúc trước bản thân thế mà lại lấy tư thái cường giả chế giễu nhìn Vân Triệt, còn nhiều lần phát ra tiếng cười vang tùy ý, không khỏi cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Mộc Tiểu Lam, người vốn luôn xem Vân Triệt là kẻ yếu đuối từ hạ giới, đã hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, trong lúc nhất thời không nói nên lời. Bởi vì Băng Long Thương dưới toàn lực của Kỷ Hàn Phong, ngay cả nàng cũng khó có thể đón đỡ. Mà Vân Triệt lại hết lần này đến lần khác đỡ được!
Sắc mặt Mộc Phượng Thù thay đổi, phẫn nộ trong lòng đã sớm bị sự khiếp sợ ngày càng nhiều thay thế. Đồng thời nàng cũng bắt đầu ý thức được, việc Lệ Minh Thành ám toán Vân Triệt trước đó… có lẽ không phải là nói năng hàm hồ.
- Chấp Mặc, trước đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nói rõ ràng từ đầu đến đuôi cho ta!
Mộc Phượng Thù đột nhiên gọi một đệ tử Hàn Tuyết Điện ở phía bên tay phải.
Đệ tử Hàn Tuyết Điện tên “Chấp Mặc” trong lòng run lên, vội vàng nói:
- Bẩm báo Tổng Điện chủ, trước đó… trong khảo hạch băng huyền cảnh, Vân Triệt đã giành được hạng nhất. Lệ Minh Thành chất vấn Vân Triệt gian lận, đề nghị giao thủ nghiệm chứng, kết quả… kết quả lại là Lệ Minh Thành thua. Sau đó… sau đó…
Chấp Mặc dừng lại một chút, khẽ cắn răng, nói tiếp:
- Sau đó Lệ Minh Thành đột nhiên đánh lén Vân Triệt, hơn nữa còn lấy kiếm đâm thẳng vào yếu hại, không ngờ lại bị Vân Triệt trở tay…
- Thứ khốn kiếp!
Sắc mặt Mộc Phượng Thù âm trầm, tức giận mắng một tiếng, Chấp Mặc liền vội vàng cúi đầu:
- Tổng Điện chủ bớt giận.
- Cho dù là nguyên nhân gì, dám làm Minh Thành bị thương đến mức độ như vậy, phải lấy cái chết đền mạng!
Mộc Phượng Thù vô cùng âm trầm nói nhỏ.
Rầm!!!
Lại là một tiếng vang thật lớn, hai luồng lực lượng khổng lồ nổ tung trên không, hai bóng người từ trung tâm gió lốc đồng thời bay ra. Vân Triệt rơi xuống đất xa xa, thân thể bỗng nhũn đi, Kiếp Thiên Kiếm cũng nặng nề cắm vào trong đất.
Vân Triệt vịn vào thân kiếm, toàn thân mồ hôi tuôn như mưa, trong miệng thở hổn hển, hơi thở nặng nề. Sau khi liên tiếp đánh hai mươi kiếm với Kỷ Hàn Phong, dưới sức nặng vĩ đại của Kiếp Thiên Kiếm, toàn thân hắn đã trở nên mềm nhũn, hai tay hoàn toàn mất đi tri giác. Một kiếm vừa rồi, đã gần như rút cạn lực lượng cuối cùng của hắn. Theo thân thể hạ xuống, hắn gần như ngay cả việc nhấc Kiếp Thiên Kiếm lên lần nữa cũng không làm được.
- Ha… ha… ha…
Kỷ Hàn Phong cũng thở dốc vô cùng nặng nề giống vậy, ngực phập phồng kịch liệt, nhưng dư lực của hắn còn nhiều hơn Vân Triệt xa. Nhìn trạng thái lúc này của Vân Triệt, tròng mắt hắn trừng lớn, điên cuồng cười một tiếng, không cho Vân Triệt một chút cơ hội thở dốc, điều động toàn bộ lực lượng ngưng tụ lên Băng Long Thương, đâm thẳng vào mi tâm của Vân Triệt.
- Nguy rồi!
Hai tay Mộc Túc Sơn nắm chặt, ánh mắt đột nhiên thay đổi.
Bởi vì một thương này của Kỷ Hàn Phong, rõ ràng là một đòn toàn lực, không chừa lại bất kỳ đường sống nào!
Mà Vân Triệt rõ ràng đã kiệt lực, vốn không có khả năng đỡ được.
- Chết đi!
Gần như đã nhìn thấy một thương này của mình trực tiếp đâm thủng Vân Triệt, trong lòng Kỷ Hàn Phong dâng lên khoái ý mãnh liệt. Mà đúng lúc này, từ đầu mũi thương chỉ tới, hắn nhìn thấy Vân Triệt chậm rãi ngẩng đầu, khóe miệng lộ ra một nụ cười ác độc âm trầm.
Một luồng hàn ý không biết từ đâu ập đến trong tâm hồn hắn, khiến toàn thân hắn đột nhiên cứng đờ, động tác cũng theo đó mà chậm lại.
Rầm!!!
Trên người Vân Triệt, đột nhiên nổ tung một luồng sóng khí mãnh liệt. Kỷ Hàn Phong đang vận toàn lực lao tới gần Vân Triệt, bỗng bị luồng sóng khí này chấn cho toàn thân kịch liệt run lên, rồi bị đánh văng ra ngoài. Vội vàng lui về phía sau, hắn kinh hãi ngẩng đầu, nhìn thấy Vân Triệt chậm rãi đứng lên, hai tay đặt trên chuôi cự kiếm màu son, huyền khí nóng rực màu đỏ lượn lờ quanh thân, trong đôi mắt ánh lên sắc đỏ rợn người.
Bên tai hắn, truyền đến giọng nói âm trầm như ác quỷ của Vân Triệt:
- Ta đã phế một tên… không ngại phế thêm một tên nữa