— Sư tôn!
Nhìn tiên ảnh từ trên không trung nhẹ nhàng đáp xuống, Mộc Tiểu Lam mừng rỡ reo lên.
— Băng Vân… Cung chủ!
Một đệ tử Hàn Tuyết Điện khẽ thốt.
Nghe được danh xưng “Băng Vân Cung chủ”, các đệ tử mới vào ở xung quanh đều trừng lớn hai mắt. Đối với huyền giả lớn lên ở Ngâm Tuyết Giới mà nói, ba mươi sáu vị Băng Hoàng Cung chủ của Băng Hoàng Thần Tông hoàn toàn là những nhân vật trong thần thoại. Bọn họ không ngờ vào ngày đầu tiên gia nhập Hàn Tuyết Điện, mình lại có thể may mắn tận mắt chứng kiến tiên tư của một vị Băng Hoàng Cung chủ.
— Mộc… Băng… Vân!?
Mộc Phượng Thù ngẩng đầu, mày liễu nhíu chặt, ánh mắt tràn ngập vẻ kinh ngạc và khó tin tột độ.
Ngàn năm trước, tu vi của nàng còn kém xa Mộc Băng Vân. Nhưng trong ngàn năm này, Mộc Băng Vân bị viêm độc ăn mòn, không những lúc nào cũng có thể mất mạng mà huyền lực cũng suy yếu không còn nổi một thành. Trong khi đó, tu vi của Mộc Phượng Thù lại ngày đêm tinh tiến, dù vẫn chưa thể sánh bằng Mộc Băng Vân của ngàn năm trước, nhưng đã đủ để dễ dàng đánh bại một Mộc Băng Vân đang trúng viêm độc.
Thế nhưng, luồng sáng xanh thẳm vừa rồi tuy không mang tính công kích nhưng lại hoàn toàn phong tỏa, ngăn chặn tất cả lực lượng của nàng. Muốn làm được điều này, tu vi huyền lực ít nhất phải vượt qua nàng nửa đại cảnh giới.
Vì vậy, khi nhìn thấy người đến lại là Mộc Băng Vân, nàng không dám tin vào mắt mình.
Mộc Băng Vân tựa như làn gió nhẹ, thanh thoát đáp xuống, đứng bên cạnh Vân Triệt và Mộc Tiểu Lam. Sự xuất hiện của nàng giống như một vầng sáng dịu dàng chiếu rọi, khiến nỗi sợ hãi và sát ý mà Mộc Phượng Thù gây ra trong lòng mọi người lặng lẽ tan biến, thay vào đó là cảm giác ấm áp và bình thản không sao tả xiết. Ngay cả uy áp băng hàn tỏa ra từ người Mộc Phượng Thù dường như cũng không còn cảm nhận được nữa.
Những người còn lại trong đại điện phần lớn là đệ tử mới vừa vượt qua khảo hạch. Bọn họ gần như đều lần đầu tiên nhìn thấy Tổng Điện chủ Hàn Tuyết Điện, càng là lần đầu tiên diện kiến Băng Hoàng Cung chủ trong truyền thuyết. Thế nhưng, chỉ trong khoảnh khắc ấy, bọn họ đã cảm nhận rõ ràng sự chênh lệch như trời với vực giữa Hàn Tuyết Điện chủ và Băng Hoàng Cung chủ.
Mộc Phượng Thù khiến bọn họ kính nể… nhưng sợ hãi nhiều hơn.
Còn Mộc Băng Vân từ trên trời giáng xuống lại tựa như tiên nữ cửu thiên, khiến người ta chỉ có thể chiêm bái, không dám đến gần hay khinh nhờn. Dung nhan, khí chất, tiên tư của nàng đã ném Mộc Phượng Thù xuống vũng bùn sâu không thấy đáy.
— Phù, may quá rồi.
Mộc Túc Sơn khẽ thở phào một hơi. Hắn cảm nhận được khí tức của Mộc Băng Vân, sau đó trên mặt lộ ra vẻ kinh hãi sâu sắc. Mộc Băng Vân lúc này không hề có vẻ bệnh tật, yếu ớt như trước kia nữa. Trong thoáng chốc, hắn dường như thấy lại được vị Băng Vân Cung chủ ôn hòa mà uy nghiêm của ngàn năm về trước.
Mộc Băng Vân liếc nhìn Vân Triệt, sau đó chuyển mắt đi, nhẹ giọng nói:
— Mộc Phượng Thù, ngươi thân là Tổng Điện chủ Hàn Tuyết Điện lại ra tay với một hậu bối, không sợ mất thân phận sao?
Dù trong lòng kinh nghi, nhưng trước mặt Mộc Băng Vân, Mộc Phượng Thù sao có thể yếu thế:
— Hừ! Mộc Băng Vân, ngươi còn mặt mũi đến chất vấn ta à? Kẻ mà ngươi mang về trước tiên ác ý đả thương cháu ta, sau đó lại ngay trước mặt ta, đánh một đệ tử ưu tú của Điện thứ nhất Hàn Tuyết Điện ta đến tàn phế. Thật sự to gan lớn mật, tội không thể tha! Bao nhiêu năm qua, chưa từng có kẻ nào dám ngang ngược như thế ở Hàn Tuyết Điện ta, quả thực không coi Hàn Tuyết Điện ra gì, đúng là muốn chết!
— Hôm nay, không những hắn phải đền mạng, ngươi cũng phải cho ta một lời công đạo!
Mộc Tiểu Lam vội vàng lên tiếng:
— Không phải, hoàn toàn không phải như vậy. Rõ ràng là…
Mộc Băng Vân lại nhẹ nhàng ngắt lời nàng:
— Tiểu Lam, không cần giải thích. Trước khi khảo hạch Băng Huyền Cảnh kết thúc, ta đã đến đây rồi. Mọi chuyện sau đó, ta đều đã thấy hết.
— Hả??
Mộc Tiểu Lam nhất thời ngẩn người, còn Vân Triệt đang tựa vào người nàng lại “ha ha” cười thầm một tiếng.
Giọng Mộc Băng Vân nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo uy nghiêm khiến người ta bất giác nín thở:
— Mộc Phượng Thù, chuyện hôm nay ai đúng ai sai, trong lòng ngươi tự biết rõ. Mà Vân Triệt dù có sai cũng không đến lượt Hàn Tuyết Điện các ngươi trừng phạt.
— Vân Triệt, ngươi không cần gia nhập Hàn Tuyết Điện nữa. Bắt đầu từ giờ phút này, ta thu ngươi làm đệ tử chính thức của Băng Hoàng Cung, theo ta gia nhập Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu.
Dứt lời, một bàn tay ngọc trắng không tì vết đưa ra, nhẹ nhàng đặt lên vai Vân Triệt. Theo một luồng lam quang lóe lên, một viên bảo ngọc màu xanh da trời đã được khảm lên vai áo hắn.
Xanh da trời, đó là Băng Hoàng Minh Ngọc chứng minh thân phận đệ tử Băng Hoàng Cung! Phía trên còn khắc rõ hai chữ “Vân Triệt”.
Trong đại điện tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng nuốt nước bọt ừng ực vang lên không ngớt. Từng ánh mắt hâm mộ đến cực điểm đổ dồn vào viên Băng Hoàng Minh Ngọc trên vai Vân Triệt… Có thể vào Hàn Tuyết Điện đã là chuyện vô cùng khó khăn, là vinh quang cho tổ tông. Còn Băng Hoàng Cung, đó là thánh điện mà bọn họ gần như không dám mơ tới!
Muốn vào Băng Hoàng Cung, phải đạt tới Thần Hồn Cảnh trước bốn mươi tuổi mới có tư cách tham gia khảo hạch… nhưng cũng chỉ là gần như có tư cách mà thôi.
Trường hợp như Mộc Tiểu Lam, mới mười mấy tuổi đã đạt tới Thần Nguyên Cảnh nên được đặc cách vào Băng Hoàng Cung là cực kỳ hiếm hoi. Còn một người mới ở Quân Huyền Cảnh mà gia nhập Băng Hoàng Cung thì trong lịch sử Băng Hoàng Thần Tông chưa từng có tiền lệ!
Chuyện này nếu chỉ nghe đồn, bất cứ ai cũng sẽ cho là một trò cười. Nhưng những người có mặt ở đây, tuy kinh ngạc nhưng lại không một ai cảm thấy khó chấp nhận.
Bởi vì bọn họ đều đã tận mắt chứng kiến, Vân Triệt lấy thực lực Quân Huyền Cảnh liên tiếp đánh bại Lệ Minh Thành ở Thần Nguyên Cảnh cấp ba và Kỷ Hàn Phong ở Thần Nguyên Cảnh cấp sáu!
Tuy huyền lực của hắn còn xa mới đạt tiêu chuẩn của Băng Hoàng Cung, nhưng với thiên tư khó tin này, hắn tuyệt đối có tư cách!
Cũng chính vì đã chứng kiến biểu hiện hôm nay của Vân Triệt, Mộc Băng Vân mới có thể đưa hắn vào Băng Hoàng Cung mà không gặp chút áp lực nào.
— Vâng.
Vân Triệt liếc nhìn viên Băng Hoàng Minh Ngọc thuộc về mình, đáp một tiếng.
— Mộc Băng Vân, ngươi… Ngươi lại có thể…
Đối mặt với một Mộc Băng Vân vốn nhu nhược ngàn năm nay đột nhiên trở nên mạnh mẽ, Mộc Phượng Thù nhất thời có phần luống cuống.
Mộc Băng Vân chậm rãi thở dài, nỗi tang thương ngàn năm này, không ai có thể thấu hiểu:
— Một ngàn năm, Mộc Phượng Thù, trong ngàn năm này, những toan tính, hành động của ngươi, ta đều biết rõ. Ta luôn tự thấy có lỗi với ngươi, cho nên không vạch trần, cũng không truy cứu. Ngay cả khi Đại Giới Vương muốn trừng phạt ngươi, ta cũng đều đứng ra ngăn cản.
— Nhiều năm trôi qua, món nợ “thẹn” với ngươi cũng đã trả đủ, sau này không còn nợ nần gì nhau. Viêm độc trên người ta, Đại Giới Vương đã sớm tìm được phương pháp tinh lọc, nay đã hoàn toàn khỏi hẳn, huyền lực cũng đã khôi phục hơn phân nửa. Tiếp theo, ta sẽ chấn hưng lại Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu. Nếu ngươi muốn một “lời công đạo”, có thể bất cứ lúc nào đến Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu tìm ta.
— Còn nữa, sau này nếu ngươi còn có hành vi mờ ám, ta sẽ không làm ngơ nữa… Tuyệt đối không dung thứ!
Dứt lời, trong đôi mắt băng giá nhìn Mộc Phượng Thù của Mộc Băng Vân bỗng lóe lên một tia lam quang sâu thẳm.
Khoảnh khắc tia lam quang ấy lóe lên, Mộc Phượng Thù như bị sét đánh, cả người hoảng hốt lùi lại, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch như tờ giấy. Nàng trừng lớn mắt, môi hé mở, hồi lâu vẫn lắp bắp không nói nên lời.
Trầm mặc ngàn năm, bệnh tật ngàn năm, đã khiến người của Băng Hoàng Thần Tông dần quên đi năm đó nàng từng là vị Băng Hoàng Cung chủ có huyền lực mạnh nhất, uy vọng lớn nhất, địa vị cao quý nhất trong ba mươi sáu vị cung chủ, cũng là người nhận được sự kính trọng và yêu mến nhất của các đệ tử.
Khi đó, Mộc Phượng Thù ở trước mặt nàng lúc nào cũng cung kính khép nép, không dám có một chút lỗ mãng. Hơn nữa, đó là sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng.
Trong đôi mắt co rút kịch liệt, nàng thấy rõ ràng, vị Băng Vân Cung chủ đã im hơi lặng tiếng ngàn năm… nay đã trở lại.
— Tiểu Lam, Vân Triệt, chúng ta đi thôi.
Mộc Băng Vân xoay người.
— Vâng, sư tôn.
Mộc Tiểu Lam vui sướng đáp lời, kích động đến mức hai mắt rưng rưng.
— À… Khoan đã.
Vân Triệt lại lập tức nắm lấy bàn tay nhỏ của Mộc Tiểu Lam, không quên nhân tiện cảm nhận làn da mềm mại như tuyết của thiếu nữ, hắn nói một cách chân thành:
— Tuy ta không cần gia nhập Hàn Tuyết Điện nữa, nhưng phần thưởng thuộc về ta, ta vẫn phải lấy đi chứ! Đó là do ta vất vả lắm mới có được mà.
— Cái kia… Ngọc Lạc Băng Hồn Đan, còn có Trích Tinh Thạch…
Tiên ảnh của Mộc Băng Vân khựng lại, nhất thời không nói nên lời.
Mộc Tiểu Lam “bốp” một tiếng gạt bàn tay không thành thật của hắn ra.
Mộc Túc Sơn cất tiếng cười lớn, trông tâm trạng vô cùng tốt:
— Ha ha ha, nói không sai, phần thưởng thuộc về ngươi, tự nhiên không thể bỏ lại.
Mộc Túc Sơn đưa tay ra tóm, viên Ngọc Lạc Băng Hồn Đan trên người Kỷ Hàn Phong liền bay lên, sau đó bay vào tay hắn. Cả viên đan dược và Trích Tinh Thạch đều được hắn đẩy về phía Vân Triệt.
Sau khi Ngọc Lạc Băng Hồn Đan và Trích Tinh Thạch bay đến trước mặt Vân Triệt, chúng liền lơ lửng ở đó như được một vật vô hình nâng đỡ. Cảm nhận sự tồn tại của chúng ở khoảng cách gần, trong lòng Vân Triệt kinh thán và sôi trào… Bất kể là hào quang hay khí tức, đều không phải thứ mà Thiên Huyền Đại Lục hay Huyễn Yêu Giới có thể có được. Vân Triệt cẩn thận nhận lấy chúng, cất vào trong Thiên Độc Châu, cung kính nói:
— Tạ Túc Sơn tiền bối.
— Không cần cảm tạ ta, đây đều là những gì ngươi xứng đáng nhận được.
Mộc Túc Sơn cười hề hề nói, sau đó ném một ánh mắt đầy ẩn ý về phía Mộc Băng Vân:
— Băng Vân Cung chủ, chúc mừng. Xem ra ngày Băng Hoàng Cung thứ ba mươi sáu hưng thịnh trở lại đã ở ngay trước mắt.
Mộc Băng Vân khẽ gật đầu, sau đó lơ lửng bay lên, mang theo Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt đạp không rời đi.
— Phong Mạch, đây là truyền âm ấn ký của ta, sau này nếu ở Hàn Tuyết Điện gặp phải chuyện gì không giải quyết được, có thể thử truyền âm cho ta.
Phong Mạch đang mang tâm trạng phức tạp nhìn theo bóng Vân Triệt rời đi thì đột nhiên nghe thấy tiếng truyền âm của hắn bên tai. Hắn chấn động toàn thân, ánh mắt rung động hồi lâu.
Vân Triệt đã hoàn toàn kiệt sức, vốn không thể ngự không phi hành. Nhưng một luồng gió nhẹ nhàng, ôn hòa từ Mộc Băng Vân đã nâng hắn đi, khiến toàn thân hắn vô cùng thoải mái.
Ra khỏi Hàn Tuyết Chính Điện, Mộc Tiểu Lam vẫn còn có phần chưa hoàn hồn, nàng nhìn chằm chằm Vân Triệt:
— Hóa ra ngươi lại… lợi hại như vậy.
Vân Triệt ra vẻ đắc ý:
— Đó là đương nhiên. Giờ đã biết ngày đó ngươi bắt cóc Mộ Dung sư bá là chuyện nguy hiểm thế nào chưa? Cũng may là ngươi ngoan ngoãn, lập tức thả Mộ Dung sư bá ra, nếu không thì ta đành phải lột sạch quần áo của ngươi ném vào trong tuyết rồi.
— Ngươi ngươi ngươi ngươi…
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tiểu Lam bỗng chốc đỏ bừng, chút sùng bái vừa mới nảy sinh đối với Vân Triệt nháy mắt tan thành mây khói:
— Sư tôn, ngài nhìn hắn xem! Hắn quả nhiên là tên xấu xa hạ lưu… một chút cũng không thay đổi.
Mộc Băng Vân bất đắc dĩ lắc đầu, khẽ trách:
— Vân Triệt, Tiểu Lam tuổi còn nhỏ, tâm tính đơn thuần, đừng nói những lời khinh bạc như vậy với con bé.
— À.
Vân Triệt đáp một tiếng.
— Đáng ghét!
Mộc Tiểu Lam giận dỗi lườm Vân Triệt một cái, sau đó còn cố ý kéo dãn khoảng cách với hắn, rồi lại tiếp tục bực bội nói:
— Tuy ngươi lợi hại hơn ta nghĩ, nhưng ngươi thật sự rất ngốc, quá vọng động rồi! Ngươi cũng không phải không biết thân phận của Lệ Minh Thành, ngươi đánh bại hắn là được rồi, tại sao còn phải đả thương nặng như vậy? Còn Kỷ Hàn Phong cũng thế! Nếu không phải sư tôn kịp thời đến, ngươi chắc chắn mất mạng rồi.
Vân Triệt còn chưa đáp lời, Mộc Băng Vân đã thản nhiên lên tiếng:
— Hắn không hề hành động theo cảm tính. Tuy Vân Triệt nổi giận, nhưng từ đầu đến cuối vẫn giữ được lý trí, không hề để lộ ra hỏa diễm mà hắn am hiểu nhất. Mà sở dĩ hắn dám đánh trọng thương Lệ Minh Thành và Kỷ Hàn Phong là vì hắn đã sớm phát hiện ra ta đã đến.
Mộc Tiểu Lam tỏ vẻ không hiểu:
— Hả? Cái này… làm sao có thể chứ? Sao Vân Triệt có thể phát hiện ra khí tức của sư tôn được? Rõ ràng ngay cả Phượng Thù Điện chủ và Túc Sơn tiền bối cũng đều không phát hiện ra mà.