Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 974: CHƯƠNG 972: MỘC NHẤT CHU

- Vân… Vân… Vân Triệt sư huynh…

Tận mắt chứng kiến Vân Triệt thật sự đạp gãy chân Liễu Hàng, Phong Mạch vừa định đứng dậy lại khuỵu xuống, kinh hãi đến mức tròng mắt suýt văng ra ngoài, nói năng cũng lắp ba lắp bắp.

Lời Vân Triệt nói khiến đôi mắt Liễu Hàng co rút lại chỉ còn bằng mũi kim. Nụ cười lạnh lẽo tựa ác ma, cơn đau nhói và tiếng xương gãy giòn tan từ chân truyền đến khiến hắn trong khoảnh khắc nhận ra một cách rõ ràng, Vân Triệt trước mắt chính là kẻ tàn độc đã phế cháu ruột của Tổng Điện chủ, lại còn phế cả Kỷ Hàn Phong ngay trước mặt ngài ấy.

Không phải đánh bại, không phải trọng thương… Dù là Lệ Minh Thành hay Kỷ Hàn Phong, đều bị phế thẳng tay, hơn nữa nghe đồn gần như không có khả năng phục hồi. Ra tay tàn nhẫn, quả thực khiến người ta sôi máu.

Mà kẻ ra tay cực kỳ tàn nhẫn đó, giờ đây đang giẫm lên người hắn!

Cũng vào khoảnh khắc này, hắn cuối cùng cũng ý thức được một chuyện vô cùng đáng sợ… Một kẻ ngay cả cháu của Tổng Điện chủ cũng dám phế, sao lại không dám thật sự phế hắn!

Nỗi sợ hãi thật sự điên cuồng trỗi dậy trong lòng hắn, cơ thể đang run rẩy vì đau đớn chuyển thành run rẩy vì sợ hãi. Hắn đưa tay đặt lên Băng Hoàng Minh Ngọc trên vai, hoảng sợ hét lên khản cả giọng:

- Đường huynh… Cứu đệ… Có người muốn giết đệ… Cứu đệ… Cứu đệ!! A!

Vân Triệt một cước giẫm nát bàn tay hắn trên nền tuyết, lạnh lùng nói:

- Bây giờ ta nói lại lần nữa, ngoan ngoãn giao tất cả Tuyết Lăng Tử trên người ngươi ra đây, nếu không…

- Ta giao… Ta giao…

Liễu Hàng sợ rồi, thật sự sợ rồi. Hắn cắn răng chịu đựng cơn đau buốt trên chân, thậm chí không dám vận huyền khí để áp chế thương thế, run rẩy đưa tay vào Băng Hoàng Minh Ngọc, lấy ra bốn viên Tuyết Lăng Tử, vẻ mặt kinh hoàng đưa đến trước mặt Vân Triệt.

Vân Triệt lại không đưa tay nhận, mà cười lạnh một tiếng:

- Liễu Hàng, xem ra tai ngươi có vấn đề rồi. Ta nói là giao toàn bộ Tuyết Lăng Tử trên người ngươi, ngươi chỉ lấy ra một chút như vậy, ngươi không nghe lời như vậy, hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng đấy.

Liễu Hàng vội vàng hoảng sợ lắc đầu:

- Không… Không, Tuyết Lăng Tử vốn rất ít, trên người ta thật sự chỉ có chừng đó…

Phong Mạch cũng vội nói:

- Vân Triệt sư huynh, đệ tử Hàn Tuyết Điện chúng ta ba tháng mới được lĩnh một viên Tuyết Lăng Tử, thường sau khi nhận sẽ dùng ngay lập tức, bốn viên đã là số lượng của cả một năm, nhiều lắm rồi…

- A!!!!!

Lời Phong Mạch còn chưa dứt, một tiếng hét thảm thiết đã vang lên. Lần này, chân của Vân Triệt hung hăng giẫm nát bắp chân Liễu Hàng, tàn nhẫn đạp gãy cả xương đùi của hắn.

- Bây giờ có thể ngoan ngoãn giao toàn bộ Tuyết Lăng Tử ra đây rồi chứ?

Vân Triệt cúi người, nhìn chằm chằm vào gương mặt đang vặn vẹo vì đau đớn của Liễu Hàng, chậm rãi nói.

- Ta… Trên người ta… Thật sự chỉ có… bấy nhiêu… Dù ngươi giết ta… cũng không thể có… thêm viên nào nữa đâu…

Toàn thân Liễu Hàng co giật, từng lời nói ra đều mang theo thống khổ tột cùng.

Khóe miệng Vân Triệt khẽ nhếch:

- Ồ, xem ra ngươi là loại chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Vân Triệt vươn tay, một đoạn kiếm từ trong tuyết bay ra, được hắn nắm trong tay. Lưỡi kiếm gãy sắc bén chậm rãi hạ xuống, trong đôi mắt đang phóng đại của Liễu Hàng, điểm vào bụng hắn:

- Ta sẽ giúp ngươi nhớ lại cho kỹ, trên người còn Tuyết Lăng Tử nào khác không. Nhớ ra thì tốt, lỡ như không nhớ ra, cả đời này của ngươi, thật sự phải làm một phế nhân rồi.

Nhìn lưỡi kiếm gãy cách bụng mình chưa đến nửa tấc, sắc mặt Liễu Hàng bỗng chốc tái nhợt không còn một giọt máu. Lời uy hiếp của người khác, hắn có thể không sợ, vì đây là Hàn Tuyết Điện, chưa ai có gan dám phế một đệ tử chính thức của Hàn Tuyết Điện. Nhưng người trước mắt… lại là kẻ có gan phế cả cháu ruột của Tổng Điện chủ ngay trước mặt mọi người!

Là một tên điên mà khi hắn báo ra cái tên “Mộc Nhất Chu” vẫn không chút do dự đạp gãy xương cẳng chân và xương đùi của hắn!

- Không… Không không… Đừng mà… Ta nhớ ra rồi, ta nhớ ra rồi!!

Liễu Hàng hồn bay phách lạc, bàn tay hắn sờ vào Băng Hoàng Minh Ngọc, tức thì lấy ra thêm hai mươi chín viên Tuyết Lăng Tử. Hai tay hắn run đến không thành hình, Tuyết Lăng Tử vừa lấy ra đã lăn đầy đất.

Cộng thêm bốn viên trước đó, tổng cộng ba mươi ba viên Tuyết Lăng Tử.

Miệng Phong Mạch há hốc, hoàn toàn không nói nên lời.

- Đây là… là toàn bộ… Thật sự là toàn bộ…

Giao ra số Tuyết Lăng Tử này, Liễu Hàng như bị rút cạn toàn bộ khí lực, tê liệt tại chỗ, chỉ còn miệng phát ra những âm thanh xin tha run rẩy.

Số Tuyết Lăng Tử này, chỉ có hơn một nửa là hắn dùng cho mình, phần còn lại là để hối lộ cho đám người Phó Điện chủ, Giới Luật Nghi Trượng… Năm nào cũng như thế.

- Ồ, xem ra ngươi đã làm không ít chuyện mờ ám.

Vân Triệt vung tay, tóm toàn bộ Tuyết Lăng Tử vào trong tay, ngón tay cầm đoạn kiếm nhẹ nhàng nhếch lên, một tia sáng lạnh lóe qua, lưỡi kiếm đã hung hăng đâm vào cánh tay trái của Liễu Hàng, xuyên thủng xương tay hắn.

Một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết vang lên, còn Vân Triệt đã xoay người, chẳng thèm liếc nhìn Liễu Hàng lấy một cái, bước về phía Địch Khuê.

Sự tàn độc của Vân Triệt và thảm trạng của Liễu Hàng đã sớm dọa Địch Khuê sợ đến vỡ mật. Thấy ánh mắt Vân Triệt chuyển hướng về phía mình, Địch Khuê gần như hồn bay phách lạc, cả người nhào xuống đất, dùng tốc độ nhanh nhất đổ toàn bộ Tuyết Lăng Tử trong Băng Hoàng Minh Ngọc ra, hét lớn:

- Đây là tất cả Tuyết Lăng Tử của ta… Ta thật sự chỉ có chừng đó, cầu ngươi tha cho ta… Tha cho ta, sau này ta không dám nữa.

Ngay cả Liễu Hàng còn thê thảm như vậy, Địch Khuê nào dám có chút may mắn.

Vân Triệt cầm lấy sáu viên Tuyết Lăng Tử Địch Khuê giao ra, sau đó một cước giẫm lên cánh tay trái của hắn.

Địch Khuê ôm cánh tay trái của mình, thống khổ lăn lộn trên mặt tuyết.

Vân Triệt nghiêng người, liếc mắt nói:

- Liễu Hàng, ngươi nên học tập tên tùy tùng của ngươi, sớm nghe lời một chút thì đã có thể bớt đau khổ hơn rồi.

Liễu Hàng quỳ rạp trên đất, toàn thân run rẩy, ngay cả một câu nói độc địa cũng không dám thốt ra, chỉ hy vọng cơn ác mộng này có thể kết thúc sớm một chút.

Vân Triệt đi tới trước mặt Phong Mạch đang sững sờ, nhét toàn bộ ba mươi chín viên Tuyết Lăng Tử vào tay hắn:

- Đây là bồi thường bọn chúng đưa cho ngươi, nếu ngươi còn thấy không đủ, cứ lên tùy tiện bẻ gãy vài cánh tay, vài cái chân của chúng nó.

Trọn ba mươi chín viên Tuyết Lăng Tử, đối với đệ tử Hàn Tuyết Điện mà nói không khác gì một khoản tài nguyên khổng lồ.

Liễu Hàng và Địch Khuê có kết cục như vậy, hắn đương nhiên vô cùng hả hê, nhưng hả hê bao nhiêu thì kinh hãi bấy nhiêu, bởi vì Vân Triệt ra tay thật sự quá mức tàn nhẫn và liều lĩnh. Đến bây giờ, hắn thậm chí bắt đầu có phần thương hại Liễu Hàng và Địch Khuê.

- Không, không được…

Ôm một đống lớn Tuyết Lăng Tử, Phong Mạch có chút luống cuống.

- Ta đã nói, đây là bồi thường của bọn chúng cho ngươi, là thứ ngươi đáng được nhận, không liên quan gì đến ta. Hơn nữa, ta chắc cũng không cần dùng đến chúng.

Vân Triệt cười nói.

Phong Mạch lắc đầu, gấp gáp nói:

- Tuyết Lăng Tử là chuyện nhỏ, nhưng mà… Vân Triệt sư huynh, huynh không chỉ cứu ta, còn xả giận giúp ta, lại còn nhiều Tuyết Lăng Tử như vậy… Nhưng nếu chuyện đường huynh của Liễu Hàng là thủ tịch đệ tử Băng Hoàng Cung là thật, thì… thì gay to rồi! Huynh mau rời khỏi đây đi, vừa rồi Liễu Hàng rất có khả năng đã truyền âm cho đường huynh của hắn rồi.

Vân Triệt không chút để tâm:

- Ngươi không cần lo cho ta. Dù sao ta cũng là đệ tử chính thức của Băng Hoàng Cung, hơn nữa còn được Cung chủ đặc biệt chiếu cố, đều là đệ tử Băng Hoàng Cung, hắn không thể làm gì ta được. Huống chi, là bọn chúng gây sự trước, trừng phạt đúng tội.

- Nhưng mà…

- Tiểu sư đệ, sao ngươi lại chạy đến đây!

Phong Mạch vừa định nói gì, một giọng nói có phần dồn dập của thiếu nữ từ phía sau truyền đến.

Mộc Tiểu Lam từ trên trời đáp xuống, chợt thấy hai người một kẻ toàn thân đầy máu, một kẻ đang lăn lộn kêu la thảm thiết, nàng liền sững sờ.

- Sư tỷ.

Phong Mạch vội vàng hành lễ.

- Đây không phải là Tiểu Lam… khụ, sư tỷ sao, sao ngươi biết ta ở đây, chắc không phải tình cờ đi ngang qua chứ?

Vân Triệt tỏ vẻ nghi ngờ.

Mộc Tiểu Lam tức giận nói:

- Ngươi còn dám hỏi! Sau khi ngươi gia nhập Băng Hoàng Cung, nguyệt bổng ba tháng liên tục còn chưa đi lĩnh, sư tôn lệnh cho ta đi lĩnh giúp ngươi rồi mang qua cho ngươi, kết quả phát hiện ngươi không có trong phòng tu luyện, đành phải theo khí tức Băng Hoàng Minh Ngọc trên người ngươi tìm tới đây. Nơi này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai người kia làm sao vậy?

Đi theo khí tức của Băng Hoàng Minh Ngọc tìm đến? Băng Hoàng Minh Ngọc còn có công năng này sao?

Phong Mạch nhớ tên Mộc Tiểu Lam, vội vàng giải thích thay Vân Triệt:

- Tiểu Lam sư tỷ, hai người kia cùng điện với ta, muốn cướp đoạt Tuyết Lăng Tử ta vừa lĩnh, ta không cho, bọn họ còn đánh ta bị thương khắp người, cánh tay cũng bị đánh gãy, may mà Vân Triệt sư huynh tới kịp, giúp ta dạy dỗ bọn họ.

Vừa nói, Phong Mạch còn cho Mộc Tiểu Lam xem thương thế trên người mình.

- À, ra là vậy, hai kẻ kia thật quá đáng. Chỉ có điều, Vân Triệt tiểu sư đệ, ngươi ra tay cũng ác quá rồi, ngươi đuổi bọn chúng đi, rồi báo cáo cho Giới Luật Nghi Trượng của Hàn Tuyết Điện là được rồi, ngươi xuống tay nặng như vậy, rất có khả năng sẽ rước lấy phiền phức.

Mộc Tiểu Lam theo thói quen dạy dỗ Vân Triệt một trận.

“…” Vân Triệt bĩu môi, lười đáp lại.

Phong Mạch rụt cổ, muốn nói lại thôi.

Thái độ chẳng hề để tâm của Vân Triệt khiến Mộc Tiểu Lam tức đến phồng má, nàng quay mặt nhìn về phía Liễu Hàng đang bê bết máu, lo lắng hỏi:

- Ngươi! Ngươi không phải lại giống như ba tháng trước, phế người ta luôn rồi chứ… A!?

Giọng Mộc Tiểu Lam đột nhiên dừng lại, mắt đẹp cũng trừng lớn:

- Liễu… Liễu Hàng!?

- Hả? Ngươi quen hắn à?

Vân Triệt liếc mắt hỏi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mộc Tiểu Lam hoàn toàn biến sắc, nói năng cũng trở nên lắp bắp:

- Hắn… Hắn… Hắn… Hắn là Liễu Hàng… Một người đường huynh của hắn, là… là Mộc Nhất Chu của Băng Hoàng Cung thứ nhất, đường tỷ của hắn, là Mộc Lạc Thu của Băng Hoàng Cung thứ mười ba. Hắn… Ngươi…

- Ồ, vậy thì sao?

Vân Triệt hừ nhẹ một tiếng.

Trong lòng Mộc Tiểu Lam bỗng chốc rối như tơ vò, nàng giậm chân bình bịch, hận không thể mắng to Vân Triệt một trận:

- Ngươi ngươi ngươi… tên đại ngốc này!! Ngươi có biết không, đường huynh Mộc Nhất Chu của hắn là đệ tử lợi hại nhất Cung thứ nhất! Hiện giờ là Thần Hồn cảnh cấp mười! Là loại người một ngón tay cũng có thể bóp chết ngươi! Ba năm sau, nói không chừng còn có tư cách tham gia Đại hội Huyền Thần. Đường tỷ Mộc Lạc Thu của hắn cũng có thể xếp vào top một trăm. Bọn họ đều thuộc một đại gia tộc, có thế lực rất lớn ở phía tây Ngâm Tuyết Giới, ở Băng Hoàng Giới cũng luôn che chở lẫn nhau, ngươi lại… ngươi lại…

Mộc Tiểu Lam vội vàng túm lấy ống tay áo của Vân Triệt:

- Tóm lại, chúng ta mau rời khỏi đây đi tìm sư tôn! Bằng không, nếu bị Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu biết được, thì…

- Ha, bây giờ mới đi, có phải đã hơi muộn rồi không.

Một giọng nói mang theo lệ khí trầm trọng bỗng nhiên từ trên cao truyền đến. Nghe thấy âm thanh này, Mộc Tiểu Lam đang cuống cuồng bỗng khựng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch.

Mà Liễu Hàng đang nằm liệt ở đó lại như nghe thấy tiếng trời, giãy giụa gào lên:

- Đường huynh, đệ ở đây… Đường huynh

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!