Virtus's Reader
Nghịch Thiên Tà Thần

Chương 975: CHƯƠNG 973: OÁN HẬN NGÚT TRỜI

Rầm!!

Một bóng người tựa thiên thạch đột ngột rơi từ trên trời xuống, khiến mặt đất rung chuyển dữ dội, tuyết bay ngập trời.

Đây là một nam tử trẻ tuổi cao lớn, thân cao hơn tám thước, dáng người tráng kiện, mày rậm như mực vẽ. Hắn vừa xuất hiện đã mang theo một luồng cảm giác áp bức nặng nề khiến người ta nghẹt thở. Hắn dừng lại bên cạnh Liễu Hàng nhưng không thèm liếc nhìn đám người Vân Triệt lấy một cái, trực tiếp cúi người kiểm tra thương thế của Liễu Hàng.

Giọng Liễu Hàng đã xen lẫn tiếng nức nở, trái ngược hoàn toàn với vẻ kinh hãi run rẩy lúc trước, hắn gắng gượng quay người, chỉ về phía Vân Triệt:

- Đường huynh… Là hắn! Hắn chính là Vân Triệt! Là hắn đã đả thương đệ thành ra thế này!

- Mộc… Mộc… Mộc Nhất Chu!

Mộc Tiểu Lam hoa dung thất sắc. Sau khi nhận ra Liễu Hàng, nàng đã ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, không ngờ phiền toái lớn thế này lại ập đến nhanh như vậy, khiến nàng không có cả thời gian để phản ứng.

- A! Hắn… Hắn chính là…

Phong Mạch kinh ngạc đến ngây người tại chỗ. Thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng Cung đệ nhất… Đối với một đệ tử mới vào Hàn Tuyết Điện mà nói, đó hoàn toàn là một sự tồn tại tựa như núi cao vạn trượng.

Vân Triệt: “…”

Nam tử có vóc người tráng kiện, khí thế kinh người này, rõ ràng chính là người đường huynh trong miệng Liễu Hàng… Thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng Cung đệ nhất – Mộc Nhất Chu!

Mộc Nhất Chu xòe tay, cách không đặt lên đùi Liễu Hàng, một luồng ánh sáng băng lam lập tức bao phủ, xoa dịu thương thế cho hắn. Y lại liếc qua bả vai của Liễu Hàng, chân mày càng nhíu chặt hơn, trầm giọng nói:

- Ra tay lại tàn độc như vậy, hừ.

Liễu Hàng căm phẫn kể lể trong tiếng khóc:

- Tên Vân Triệt đó hắn… Hắn quả thực là một tên điên! Hắn không những đả thương đệ ra nông nỗi này, mà còn…

Mộc Nhất Chu trầm giọng ngắt lời:

- Đủ rồi! Ngươi bây giờ thành cái dạng này, còn chưa đủ mất mặt sao!

Liễu Hàng hoảng sợ nói:

- Không, đường huynh, huynh không biết đâu! Vân Triệt hắn không chỉ đánh đệ bị thương nặng như vậy, mà còn… còn không coi huynh ra gì cả! Đệ đã nói cho hắn biết tên và thân phận của đường huynh, nhưng hắn chẳng những không tha cho đệ, mà còn… suýt nữa đã muốn phế bỏ ta, còn nói… còn nói Mộc Nhất Chu thì là cái thá gì.

- Cái gì!?

Sắc mặt Mộc Nhất Chu lập tức sa sầm. Việc đối phương có biết thân phận của y trước khi làm Liễu Hàng bị thương hay không, đây hoàn toàn là hai khái niệm khác nhau.

Địch Khuê ở bên cạnh cũng vội vàng phụ họa:

- Đúng vậy, hắn… hắn chính là nói như vậy. Nhất Chu sư huynh, chúng ta chịu chút tủi nhục này không sao, nhưng hắn không chỉ không coi Nhất Chu sư huynh ra gì, mà còn nói lời nhục mạ như thế, Nhất Chu sư huynh tuyệt đối không thể tha cho hắn.

- Ngươi… Ngươi thật sự đã nói như vậy?

Mộc Tiểu Lam nghe mà tim gan run rẩy, hoảng sợ hỏi nhỏ Vân Triệt.

Vân Triệt khoanh hai tay trước ngực, hừ một tiếng, lười biếng trả lời, quay sang nói với Phong Mạch phía sau:

- Phong Mạch, ngươi rời khỏi đây trước đi.

Tuy sắc mặt Phong Mạch đã trở nên trắng bệch, trong lòng sợ hãi tột độ, nhưng lại lắc đầu một cách dứt khoát. Đúng lúc này, Mộc Nhất Chu chậm rãi đứng dậy, ánh mắt tuy bình thản nhưng lại nặng tựa vạn quân, khiến trái tim Phong Mạch và Mộc Tiểu Lam đột nhiên ngừng đập, đồng thời theo bản năng lùi lại một bước.

Đây tuyệt đối là sự uy hiếp và áp đảo của kẻ mạnh đối với kẻ yếu. Dù Mộc Tiểu Lam cũng là đệ tử Băng Hoàng Cung, nhưng nàng chỉ được đặc cách gia nhập, hoàn toàn không cùng đẳng cấp với thủ tịch đệ tử như Mộc Nhất Chu.

Mộc Nhất Chu híp mắt lại, ánh mắt nguy hiểm xen lẫn vẻ giễu cợt:

- Vân Triệt? Cái tên này gần đây lại thường xuyên nghe thấy. Nghe nói ngày đầu tiên đến Băng Hoàng Giới, liền ỷ vào sự coi trọng của Băng Vân Cung chủ, kiêu ngạo đến mức dám đắc tội với Phượng Thù Điện chủ, bây giờ, lại dám kiêu ngạo trên đầu Mộc Nhất Chu ta!

Mộc Tiểu Lam vội nói:

- Nhất Chu sư huynh, không phải như huynh nghĩ đâu, là Liễu Hàng sư đệ hắn…

- Không cần giải thích!

Mộc Nhất Chu thô bạo cắt ngang lời Mộc Tiểu Lam. Liễu Hàng là thứ người thế nào, trong lòng y đương nhiên biết rõ. Nhưng bất kể nguyên nhân là gì, một huyền giả có huyền lực chỉ ở cấp Quân Huyền, lại còn đến từ hạ giới, vậy mà dám đối nghịch với danh tiếng Mộc Nhất Chu của y để đánh Liễu Hàng bị thương thành ra thế này – kể từ khi y gia nhập Băng Hoàng Cung đến nay, chưa từng có ai dám không coi y ra gì như thế, sao y có thể bỏ qua được.

- Ta chỉ thấy đường đệ của ta bây giờ mình đầy thương tích, có phải các ngươi nên cho ta một lời công đạo không.

Đối diện với ánh mắt đáng sợ của Mộc Nhất Chu, Vân Triệt lại tỏ ra bình thản:

- Ngươi nói ngược rồi thì phải? Đường đệ của ngươi, Liễu Hàng, ở Hàn Tuyết Điện ác ý cướp đoạt tài nguyên của đệ tử khác, còn ra tay đả thương người ta, bị ta bắt quả tang. Ta thân là đệ tử Băng Hoàng Cung, tự nhiên phải ra tay can thiệp. Kết cục hiện giờ của Liễu Hàng là trừng phạt đúng tội, không hề oan uổng. Ngươi thân là đường huynh của hắn, nếu tự thấy hổ thẹn vì quản giáo không nghiêm, thành tâm tạ lỗi với sư đệ bị Liễu Hàng ức hiếp, cộng thêm bồi thường, sau đó xách Liễu Hàng về nghiêm túc dạy dỗ, ta còn có thể kính ngươi một tiếng sư huynh. Nhưng ngươi bây giờ chẳng những không lấy đó làm nhục, ngược lại vừa đến đã khí thế bức người, muốn đòi chúng ta một lời công đạo?

Vân Triệt cười lạnh một tiếng:

- A, cũng đúng, nếu không có ngươi, một người đường huynh làm chỗ dựa sau lưng, tên Liễu Hàng này sao dám hoành hành ngang ngược ở Hàn Tuyết Điện như vậy. Suy cho cùng đều là thứ cá mè một lứa. Nếu như thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng Cung đệ nhất thật sự là loại người như vậy, thì thật đúng là một nỗi bi ai.

Những lời của Vân Triệt khiến Mộc Nhất Chu sững sờ tại chỗ, còn Mộc Tiểu Lam thì kinh hãi đến mức trái tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực. Nàng vội vàng kéo Vân Triệt ra sau lưng, đứng chắn trước mặt hắn, run giọng nói:

- Nhất Chu sư huynh, Vân Triệt hắn… hắn hắn hắn vừa mới tới Băng Hoàng Giới không lâu, vốn dĩ cái gì cũng không hiểu, càng không biết thân phận của huynh, hơn nữa… hơn nữa đầu óc hắn có vấn đề, huynh ngàn vạn lần đừng chấp nhặt với hắn. Chuyện hôm nay, muội sẽ trực tiếp báo cáo với sư tôn, nhất định sẽ cho sư huynh và huynh đệ Liễu Hàng một lời công đạo.

- Hừ, ta nói còn chưa đủ rõ ràng sao? Liễu Hàng là gieo gió gặt bão! Ta mất công tốn sức dạy dỗ giúp hắn, hắn không cảm tạ ta thì thôi, dựa vào đâu mà đòi ta cho hắn một lời công đạo?

Vân Triệt hừ lạnh nói.

- Ngươi… Ngươi còn không câm miệng!

Mộc Tiểu Lam hận không thể một cước đá bay Vân Triệt đi ngay lập tức. Huyền giả từ hạ giới đến Thần Giới, ai cũng phải hết mực thu mình, từng bước thận trọng, còn Vân Triệt... thì hoàn toàn ngược lại, chỉ có hơn chứ không kém.

Đối diện chính là thủ tịch đệ tử của Băng Hoàng Cung đệ nhất! Có thể trở thành thủ tịch đệ tử ở một trong các Băng Hoàng Cung của Băng Hoàng Thần Tông, tuyệt đối đủ để uy lăng toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, tương lai chắc chắn sẽ là một bá chủ danh chấn toàn giới, cho dù là đế vương các nước trong Ngâm Tuyết Chư Vực khi gặp mặt cũng đều phải cung kính.

Vân Triệt sẽ không phải… thật sự đầu óc có vấn đề đấy chứ? Mộc Tiểu Lam thầm rên rỉ trong lòng.

- Ha ha ha ha ha…

Một tràng cười có phần tùy ý của nữ tử truyền đến từ trên không, một bóng dáng nữ tử cũng theo tiếng cười mà chậm rãi hạ xuống:

- Một tiểu tử đến từ hạ giới, lại dám kiêu ngạo như thế trước mặt đại ca, xem ra quả nhiên là đầu óc có vấn đề nha, ha ha.

Nghe thấy giọng nói này, Liễu Hàng lại mừng rỡ vô cùng, hét lớn:

- Đường tỷ!

- Lạc… Lạc Thu sư tỷ.

Trước mắt Mộc Tiểu Lam lại tối sầm.

Nữ tử nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Mộc Nhất Chu, nàng trạc ba mươi tuổi, vận Băng Hoàng bạch y, dáng người cao gầy, dung mạo xinh đẹp, khóe mắt hơi xếch ẩn chứa sự ngạo mạn và ngang ngược sâu sắc.

Mộc Nhất Chu liếc nhìn nàng một cái:

- Muội tới làm gì?

- Muội thấy đại ca vội vã vào truyền tống trận, còn tưởng xảy ra chuyện gì lớn, vừa hay rảnh rỗi không có việc gì làm nên sang đây xem thử, không ngờ lại là một tình huống thú vị như vậy.

Mộc Lạc Thu cúi người xuống, liếc qua thương thế của Liễu Hàng, chân mày lập tức hơi trầm xuống:

- Lại bị thương nặng như vậy, ra tay thật đúng là tàn độc. Tiểu Hàng, đệ yên tâm đi, kẻ nào làm đệ bị thương, thương thế của hắn ít nhất sẽ nặng hơn đệ gấp bội.

- Đường tỷ, hai người… nhất định không được tha cho hắn.

Liễu Hàng tỏ vẻ thống khổ, lớn tiếng nói.

Mộc Lạc Thu đứng dậy, ánh mắt hóa thành hai luồng hàn quang lạnh như băng, quét về phía Mộc Tiểu Lam và Vân Triệt:

- Chẳng những ra tay độc ác với người của Liễu gia ta, còn dám ăn nói xằng bậy trước mặt đại ca ta, Cung thứ ba mươi sáu các ngươi, thật sự càng ngày càng có tiền đồ.

Mộc Nhất Chu cười lạnh một tiếng:

- Cung thứ ba mươi sáu? Bắt đầu từ mấy trăm năm trước, chẳng phải là loại chó mèo gì cũng có thể vào được sao, cái gọi là Cung thứ ba mươi sáu… A, bây giờ xem ra, chẳng qua chỉ là một trò cười đáng hổ thẹn của Băng Hoàng Cung!

- Ngươi… Sao ngươi có thể nói như vậy!

Lời này không chỉ nhắm vào Vân Triệt, mà còn nhắm vào toàn bộ Cung thứ ba mươi sáu, thậm chí còn dính dáng đến Mộc Băng Vân, Mộc Tiểu Lam lập tức tức giận đến đỏ mặt.

Nụ cười của Mộc Nhất Chu càng thêm khinh miệt:

- Chẳng lẽ ta nói sai sao? Cái gọi là Cung thứ ba mươi sáu của các ngươi vốn chỉ có một mình ngươi là đệ tử, vậy thì thôi đi, nhưng bây giờ lại thêm một kẻ đến từ hạ giới, chẳng những tu vi là một trò cười, lại còn ti tiện ngu xuẩn, không biết sống chết là gì, không phải là sỉ nhục của Băng Hoàng Cung chúng ta thì là gì?

Mộc Lạc Thu khẽ cười một tiếng:

- Đại ca cũng không thể nói như vậy được, tiểu tử họ Vân này đúng là chỉ có tu vi Quân Huyền Cảnh như trong truyền thuyết, nhưng có thể làm tiểu Hàng bị thương thành ra thế này, thật sự có chút bản lĩnh. A? Ta nhớ trong truyền thuyết, tu vi của hắn là Quân Huyền Cảnh trung kỳ… xem ra lời đồn có sai sót.

Quân Huyền Cảnh trung kỳ hay hậu kỳ, đối với bọn họ mà nói không hề có sự khác biệt. Mộc Nhất Chu ngước mắt lên, giọng điệu thong thả mang theo sự âm trầm khiến người ta sợ hãi:

- Hừ! Mộc Tiểu Lam, chuyện hôm nay không liên quan đến ngươi, ngươi có thể lập tức rời đi. Về phần Vân Triệt… Ha, ngươi yên tâm, hắn tốt xấu gì cũng là đệ tử do Băng Vân Cung chủ tự mình thu nhận, nể mặt Băng Vân Cung chủ, ta sẽ chừa lại cho hắn nửa cái mạng.

Mộc Tiểu Lam vội vàng che chắn trước mặt Vân Triệt, cầu khẩn nói:

- Không được! Nhất Chu sư huynh, Vân Triệt chỉ là người mới đến, thật sự cái gì cũng không hiểu, huynh là sư huynh có địa vị cao trọng ở Băng Hoàng Cung, xin… xin huynh đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với hắn, ta… ta sẽ lập tức bắt hắn bồi tội với Liễu Hàng sư đệ và sư huynh.

Mộc Nhất Chu cười lạnh, bàn tay đã từ từ nắm lại:

- A, muộn rồi! Chỉ bằng mấy câu hắn vừa nói với ta, hôm nay đừng mong toàn thây rời khỏi đây!

Phong Mạch ôm cánh tay, loạng choạng lao tới trước:

- Chờ… chờ một chút! Hai vị sư huynh, sư tỷ, chuyện này đều do ta mà ra, Vân Triệt sư huynh cũng là vì ta mà không cẩn thận làm Liễu Hàng sư huynh bị thương, nếu hai người muốn trút giận, cứ nhắm vào ta là được, và Vân Triệt sư huynh…

Ánh mắt Mộc Lạc Thu liếc xéo:

- Ngươi là cái thá gì? Ở đây có chỗ cho ngươi nói chuyện sao.

Phong Mạch lập tức sững người, ấp úng không nói nên lời.

Vân Triệt lại một chưởng đẩy Mộc Tiểu Lam ra, đối mặt với Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu:

- Tránh ra! Muốn chừa lại cho ta nửa cái mạng? E là ngươi không có bản lĩnh đó đâu!

Mộc Tiểu Lam đã gấp đến phát khóc:

- Vân Triệt! Ngươi tên đại ngốc này! Nhất Chu sư huynh là Thần Hồn Cảnh cấp mười, Lạc Thu sư tỷ là Thần Hồn Cảnh cấp tám, bọn họ muốn đối phó với ngươi, vốn… vốn… Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ!

Mộc Nhất Chu đã lười cả cười, nghiêng đầu nói:

- A, quả nhiên là một kẻ ngu xuẩn hết thuốc chữa. Lạc Thu, giao hắn cho muội, một tên ngu xuẩn Quân Huyền Cảnh từ hạ giới… chỉ tổ làm bẩn tay ta.

Mộc Lạc Thu lại quay mặt đi, chậm rãi nói:

- Đại ca thật là, muội là nữ hài tử, lại càng sợ bẩn tay, huynh không thể quan tâm một chút sao.

- Chậc, ta thì không rắc rối như các ngươi, tay của ta một chút cũng không sợ bẩn.

Đúng lúc này, Vân Triệt lại phát ra một tiếng cười lạnh quái dị, huyền khí toàn thân trong nháy mắt đột nhiên bùng nổ, phóng ra huyền quang màu đỏ sẫm, cả người hóa thành một vệt sao băng rực lửa, chủ động lao thẳng về phía Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!