Trước khi đến Thần Giới, Vân Triệt đã nghe Mộc Tiểu Lam nhắc đến cái tên “Mộc Hàn Dật”. Hắn biết đây là một nhân vật siêu nhiên thoát tục ở Băng Hoàng Thần Tông, thậm chí là toàn bộ Ngâm Tuyết Giới, một sự tồn tại mà ngay cả nhân vật tầm cỡ Mộc Nhất Chu cũng tuyệt đối không thể sánh bằng.
Không ngờ nhanh như vậy đã được gặp nhân vật thần thoại trong lời kể của Mộc Tiểu Lam.
Sự xuất hiện của Mộc Hàn Dật dường như khiến sắc thái của cả thế giới thay đổi một cách vi diệu. Hắn như trời sinh đã có một khí chất khiến người khác phải tự thấy hổ thẹn. Mộc Nhất Chu vốn đang ngang ngược, vậy mà khi thấy hắn, ánh mắt và thần thái lập tức không còn chút ngạo nghễ nào, thậm chí còn vô thức cúi đầu xuống vài phần:
- Mộc Nhất Chu, đệ nhất Băng Hoàng Cung, bái kiến Hàn Dật sư huynh. Có thể gặp được Hàn Dật sư huynh ở đây, thật là trùng hợp.
- Hàn Dật sư huynh, ngài… Sao ngài lại đến đây?
Mộc Lạc Thu nhìn không chớp mắt, tim đập thình thịch, giọng nói cũng có chút run rẩy.
- Hàn Dật sư huynh… Hắn chính là… Mộc Hàn Dật trong truyền thuyết sao?
Phong Mạch kinh ngạc thốt lên. Tuy hắn mới đến Hàn Tuyết Điện ba tháng, nhưng cái tên Mộc Hàn Dật đã sớm như sấm rền bên tai. Hay nói đúng hơn, trên dưới toàn bộ Băng Hoàng Thần Tông, không một ai không biết đến cái tên Mộc Hàn Dật.
Băng Hoàng Thần Tông là thánh địa tối cao mà huyền giả Ngâm Tuyết Giới hằng ao ước. Mà Mộc Hàn Dật chính là người đứng ở đỉnh cao nhất trong thế hệ đệ tử trẻ tuổi của thánh địa này, được toàn bộ huyền giả trẻ tuổi của Ngâm Tuyết Giới kính nể, ngưỡng mộ, khao khát, yêu mến, một thiên kiêu chi tử chân chính tựa như thần thoại.
Dù Phong Mạch không hề tự ti, nhưng hắn cũng tuyệt đối không ảo tưởng sẽ có bất kỳ mối liên hệ nào với một nhân vật tầm cỡ như vậy. Không ngờ sau khi gia nhập Hàn Tuyết Điện ba tháng, bản thân lại có thể tận mắt nhìn thấy Mộc Hàn Dật trong truyền thuyết.
Mộc Hàn Dật mỉm cười nói:
- Ta phụng mệnh sư tôn đến Hàn Tuyết Điện bái phỏng Túc Sơn tiền bối. Một năm không gặp, tu vi của Lạc Thu sư muội đã tiến bộ vượt bậc, thật đáng mừng.
Được Mộc Hàn Dật gọi đúng tên, thậm chí còn nhớ cả thời gian gặp mặt lần trước và được hắn tán thưởng, Mộc Lạc Thu nhất thời vừa mừng vừa sợ đến ngây người, lắp bắp nói:
- Hàn Dật sư huynh… Quá khen…
Ánh mắt Mộc Hàn Dật lướt qua, nhìn về phía Vân Triệt đang túm lấy Liễu Hàng. Theo ánh mắt của hắn, Mộc Nhất Chu vội vàng nói:
- Hàn Dật sư huynh, hắn…
Mộc Hàn Dật lại nhẹ nhàng xua tay ngắt lời:
- Nhất Chu sư đệ không cần nhiều lời, ta nghe tiếng mà đến nên đã biết đại khái chuyện ở đây. Vân Triệt sư đệ, có thể buông vị sư đệ này ra trước được không? Sư đệ yên tâm, ta bảo đảm Nhất Chu sư đệ và Lạc Thu sư muội nhất định sẽ không ra tay với sư đệ.
Lần đầu gặp mặt, Mộc Hàn Dật cũng gọi thẳng tên Vân Triệt. Gương mặt hắn luôn nở nụ cười ôn hòa như gió xuân, đôi mắt phẳng lặng như mặt hồ, toàn thân toát ra một sức hấp dẫn vi diệu khó tả, khiến người ta bất giác bị thuyết phục.
Uy danh của Mộc Hàn Dật ở Băng Hoàng Thần Tông tuyệt đối vượt xa dự đoán của Vân Triệt lúc này. Có câu nói này của hắn, cho dù Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu có hận đến nghiến răng nghiến lợi cũng tuyệt đối không dám ra tay với Vân Triệt.
Vân Triệt không chút do dự, bàn tay tự nhiên buông lỏng, Liễu Hàng liền từ giữa năm ngón tay hắn rơi xuống đất.
Bàn tay vừa áp chế vừa siết chặt đầu mình đã biến mất, Liễu Hàng sợ vỡ mật hét lên một tiếng quái dị, mặc kệ vết thương trên đùi, lồm cồm bò về phía Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu, rồi cứ thế núp sau chân Mộc Nhất Chu, run rẩy không dám nói lời nào.
Lợi thế của Vân Triệt đã mất, tuy Mộc Nhất Chu không dám lập tức ra tay, nhưng cơn tức nghẹn trong lòng gần như muốn xông lên não. Hai tay hắn siết chặt kêu “răng rắc”, cố nén căm hận nói:
- Hàn Dật sư huynh, Vân Triệt không chỉ ra tay ác độc làm bị thương đường đệ Liễu Hàng của ta, mà còn ỷ vào sự bảo vệ của Băng Vân Cung Chủ mà nhiều lần sỉ nhục huynh muội chúng ta, thậm chí còn muốn giết Liễu Hàng, tội không thể tha! Dù thế nào… cũng không thể tha cho hắn!
Mộc Tiểu Lam vội chạy đến bên cạnh Vân Triệt, gấp gáp giải thích:
- Không phải! Vân Triệt làm Liễu Hàng sư đệ bị thương là có nguyên nhân, là do Liễu Hàng sư đệ cướp đoạt tài nguyên của sư đệ cùng điện trước. Vừa rồi Vân Triệt khống chế Liễu Hàng sư đệ chỉ là… chỉ là vì tự vệ mà thôi, không phải thật sự muốn giết hắn. Hàn Dật sư huynh là người công chính và thấu tình đạt lý nhất, huynh… huynh nhất định phải giúp Vân Triệt sư đệ.
- Được rồi, trước hết hãy kiểm tra thương thế của Liễu sư đệ đã.
Mộc Hàn Dật khẽ lắc đầu, cúi người xuống trước mặt Liễu Hàng, ánh mắt lướt qua, sau đó nhét một viên đan dược trắng như tuyết vào miệng hắn, rồi đặt tay lên ngực hắn, nhẹ giọng nói:
- Yên tâm đi, Vân Triệt sư đệ ra tay khá có chừng mực. Mặc dù xương sọ bị tổn thương, nhưng nếu yên tâm tĩnh dưỡng, không đến nửa tháng là có thể khỏi hẳn.
Vết thương trên người Liễu Hàng đối với người thường là trọng thương, nhưng đối với một Thần Đạo huyền giả thì có thể hồi phục trong thời gian ngắn.
Mộc Hàn Dật không chỉ kiểm tra thương thế cho hắn mà còn tự mình dùng huyền lực giúp hắn hóa giải dược lực. Liễu Hàng kích động như đang nằm mơ, giọng nói mơ hồ:
- Tạ… Tạ ơn Hàn Dật sư huynh…
Mộc Tiểu Lam lặng lẽ kéo tay áo Vân Triệt:
- Này! Ngươi không nói gì sao? Hắn chính là Hàn Dật sư huynh đó! Dù ở Băng Hoàng Thần Điện, hắn cũng là người lợi hại nhất, gần như không ai trong toàn bộ Ngâm Tuyết Giới không biết hắn. Hắn không chỉ cực kỳ lợi hại mà còn đặc biệt tốt bụng, nhất định sẽ đòi lại công bằng cho chúng ta. Phù, lúc nãy sợ chết khiếp… Vận khí của ngươi sao lại tốt như vậy chứ!
Vân Triệt đáp một tiếng:
- …Ờ.
Dược lực hóa giải, máu trên người Liễu Hàng hoàn toàn ngừng chảy, sắc mặt cũng khá hơn nhiều. Tay Mộc Hàn Dật rời khỏi ngực Liễu Hàng nhưng không lập tức đứng dậy mà hỏi:
- Liễu Hàng sư đệ, vừa rồi Tiểu Lam sư muội nói, nguyên nhân của chuyện này là do sư đệ cướp đoạt tài nguyên của sư đệ đồng môn, chuyện này có thật không?
Liễu Hàng vừa mới dịu lại đã bị hỏi như vậy… lại còn là bị Mộc Hàn Dật hỏi, nhất thời sợ đến mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh túa ra, run rẩy mấp máy môi:
- Ta… Chuyện này…
Mộc Hàn Dật cười nhạt, trong mắt không có sự trách cứ hay bức bách:
- Liễu sư đệ đừng căng thẳng, ai thời trẻ mà chẳng từng kiêu ngạo tự phụ, lại có ai chưa từng làm sai chuyện chứ. Thẳng thắn thừa nhận không phải là chuyện gì đáng xấu hổ, mà là hành động của một nam nhi chân chính. Nếu có thể sửa đổi, lại càng đáng được tha thứ và tán thưởng.
- Nói ra thật xấu hổ, sư huynh của đệ là ta đây năm đó khi mới vào Băng Hoàng Cung cũng từng vì nhất thời tham lam mà lén trộm một bình Ngọc Trản Hàn Dịch của Cung Chủ.
- Hàn Dật sư huynh… Huynh…
Liễu Hàng sững sờ, mọi người cũng đều sững sờ. Không ai ngờ được, năm đó Mộc Hàn Dật lại từng trộm đồ của Băng Hoàng Cung Chủ… mà còn do chính miệng hắn chủ động tiết lộ.
- May mà cuối cùng ta đã tỉnh ngộ, chủ động thú nhận chuyện này với Cung Chủ. Cung Chủ phạt ta rất nặng, nhưng không hề loan tin ra ngoài, ngược lại sau khi phạt xong còn ban bình Ngọc Trản Hàn Dịch đó cho ta.
Mộc Hàn Dật khẽ thở dài xúc động:
- Trộm bảo vật của Cung Chủ so với cướp đoạt tài nguyên của đồng môn, tự nhiên vế trước tội nặng hơn mấy lần. Nhưng khi ta biết hối cải, Cung Chủ vẫn chọn khoan dung tha thứ. Nếu chuyện đệ cướp đoạt tài nguyên đồng môn là thật, vậy thì hãy thẳng thắn thừa nhận, nhận sai và sửa đổi, tin rằng Vân Triệt sư đệ và sư đệ bị đệ cướp đoạt đều sẽ lựa chọn tha thứ. Sau này đệ ở Hàn Tuyết Điện cũng sẽ nhận được nhiều sự tôn trọng hơn. Cho nên, Liễu Hàng sư đệ, đệ tính thế nào?
Khóe mắt Vân Triệt giật giật… Vì khuyên giải một đệ tử Hàn Tuyết Điện mà không tiếc tự vạch ra “vết nhơ” năm xưa. Đây tuyệt đối là một tấm lòng và sự quyết đoán mà người thường không thể có được.
Có quá khứ của Mộc Hàn Dật để so sánh, cộng thêm giọng điệu an ủi, việc Liễu Hàng thừa nhận và nhận sai gần như không còn cảm giác gượng ép, ngược lại trong lòng còn dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn cố gắng ngẩng đầu, nói:
- Mấy ngày trước là ngày Hàn Tuyết Điện phát nguyệt bổng, nhưng lại phát Tuyết Lăng Tử. Đệ và Địch Khuê liền cùng nhau muốn… muốn cướp Tuyết Lăng Tử của Phong Mạch, không ngờ hắn nhất quyết không giao… vì thế còn đánh hắn bị thương… Chuyện hôm nay, đúng thật… đúng thật là do đệ cướp đoạt tài nguyên của sư đệ mà ra.
- Hơn nữa không chỉ có Phong Mạch, trước hắn, đệ còn cướp rất nhiều Tuyết Lăng Tử của các sư đệ đến từ hạ giới…
Những chuyện mờ ám này cứ thế tuôn ra không dứt, hắn gục đầu xuống:
- Chuyện hôm nay, đều là do lỗi của đệ gây ra… Xin sư huynh trách phạt.
Mộc Hàn Dật vỗ vai Liễu Hàng, mỉm cười nói:
- Được rồi. Trách phạt thì không cần, vết thương trên người đệ chính là sự trừng phạt cho sai lầm hôm nay của đệ, đã đủ rồi. Hy vọng đệ có thể ghi nhớ kỹ vết thương này. Nếu đệ có thể vì vậy mà sửa đổi, vậy thì nhiều năm sau, đệ nhất định sẽ thật lòng cảm tạ vết thương mà Vân Triệt sư đệ đã để lại trên người đệ.
- Đệ… nhất định sẽ ghi nhớ lời dạy của Hàn Dật sư huynh.
Liễu Hàng không chỉ tâm phục khẩu phục mà thậm chí còn có phần cảm động đến rơi lệ.
Mộc Hàn Dật đứng dậy, bàn tay nhẹ nhàng đẩy tới, tức thì, một viên đan dược màu trắng được gió nhẹ nâng lên, từ từ bay về phía Phong Mạch. Phong Mạch theo bản năng bắt lấy nó, nhất thời ngẩn người.
- Phong Mạch sư đệ, viên Tịnh Tuyết Đan này có thể giúp đệ trị thương, cũng sẽ có lợi rất lớn cho tu vi của đệ, tốt hơn Tuyết Lăng Tử mấy lần, xem như ta thay Liễu Hàng sư đệ bồi tội với đệ. Hàn Tuyết Điện là một nơi cực kỳ quan trọng đối với Băng Hoàng Thần Tông chúng ta, không một ai muốn nhìn thấy đồng môn xích mích. Nếu đệ có thể bỏ qua hiềm khích trước kia, vậy thì tốt quá rồi.
Phong Mạch ngây người một lúc lâu mới luống cuống tay chân, lắp bắp nói:
- Đệ, đệ, đệ… Tạ ơn… Hàn Dật sư huynh… Đệ… Đệ đã không trách hắn nữa.
Mộc Hàn Dật gật đầu mỉm cười, rồi quay sang Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu nói:
- Nhất Chu sư đệ, Lạc Thu sư muội, chuyện này do Liễu Hàng sư đệ phạm lỗi trước mà ra. Vân Triệt sư đệ làm hắn bị thương cũng xem như hành hiệp trượng nghĩa, hơn nữa cũng không phải vết thương không thể chữa khỏi. Nếu Liễu Hàng sư đệ có thể nhờ vậy mà sửa đổi, ngược lại còn là chuyện tốt. Nếu đã vậy, chuyện hôm nay cứ kết thúc ở đây, đôi bên không truy cứu nữa, được không?
- Ừm! Được, được! Muội nghe theo Hàn Dật sư huynh.
Mộc Lạc Thu gật đầu như gà mổ thóc, đôi mắt lấp lánh nhìn chằm chằm Mộc Hàn Dật, từ đầu đến cuối chưa từng rời đi.
- Lời của Hàn Dật sư huynh, Nhất Chu tất nhiên tuân theo.
Mộc Nhất Chu khẽ cúi người. Nói xong, môi hắn giật giật, khẽ cắn răng, cuối cùng nhìn Vân Triệt, oán hận nói:
- Chỉ là, tên tiểu tử Vân Triệt này thật sự quá mức kiêu ngạo và ác độc! Nếu cứ bỏ qua như vậy, đệ thật sự… không cam tâm.
- Ha ha, đương nhiên không thể cứ bỏ qua như vậy.
Mộc Hàn Dật cũng cười, rồi đột nhiên nhìn về phía Vân Triệt, sắc mặt thoáng nghiêm lại:
- Vân sư đệ, mặc dù Liễu Hàng sư đệ có lỗi, đệ vì ngăn cản hắn bắt nạt đồng môn mà làm hắn bị thương thì cũng thôi đi, nhưng sau đó đệ khống chế hắn lại xuống tay quá nặng, còn suýt nữa làm hại đến tính mạng của hắn. Việc này quá mức như vậy, cũng khó trách Nhất Chu sư đệ trong lòng không phục. Cho nên, nếu muốn Nhất Chu sư đệ không truy cứu chuyện hôm nay nữa… đệ phải cho Nhất Chu sư đệ một lời hứa hẹn.
- Hứa hẹn gì?
Vân Triệt thẳng thắn đáp, ánh mắt không hề gợn sóng.
Vầng hào quang trên người Mộc Hàn Dật quá chói mắt, dưới sự nổi bật của hắn, sự tồn tại của tất cả những người khác đều trở nên vô cùng nhạt nhòa.
Mộc Hàn Dật nói:
- Đệ cần phải hứa, tuyệt đối không được nói ra chuyện đã cướp Liễu Hàng sư đệ từ trong tay Nhất Chu sư đệ và Lạc Thu sư muội!
Một câu nói ngắn gọn của Mộc Hàn Dật khiến Mộc Nhất Chu, người đang mang vẻ mặt tàn nhẫn và lòng đầy căm hận, nhất thời cứng đờ, hồi lâu không nói nên lời.
Ánh mắt của Vân Triệt cũng lóe lên.
Hai người Thần Hồn Cảnh hậu kỳ lại bị một huyền giả chưa vào Thần Đạo cướp người ngay dưới mí mắt, nếu chuyện này truyền ra ngoài, Mộc Nhất Chu và Mộc Lạc Thu chắc chắn sẽ trở thành trò cười lớn… nhất là ở trong Băng Hoàng Cung, gần như sẽ không còn mặt mũi gặp người.
Lời hứa hẹn này đã thức tỉnh Mộc Nhất Chu một cách mạnh mẽ. Đây là đang bảo vệ hắn, cũng không phải là không bảo toàn cho Vân Triệt.
Cục diện vốn đang giương cung bạt kiếm, sắp hoàn toàn trở mặt, lại được Mộc Hàn Dật nhẹ nhàng hóa giải.
Một “lời hứa hẹn” này càng tạo ra một điểm cân bằng hoàn mỹ giữa Vân Triệt và Mộc Nhất Chu để đôi bên không truy cứu lẫn nhau.